Đều Là Rác Rưởi
| ← Ch.30 | Ch.32 → |
"Chiêu tỷ tỷ, còn có Tuyết Trần. Cái đó... phiền hai người đi cùng muội ra ngoài xem sao được không?"
Tiếng ồn ào bên ngoài điện ngày càng lớn. Đông Hi Thần nữ tuy làm việc cẩn thận, nhưng dù sao cũng ít giao tiếp, chưa từng gặp cảnh tượng này bao giờ, khó tránh khỏi có chút chùn bước.
Cô bé rụt rè túm lấy vạt áo Nhiếp Chiêu cầu cứu. Nhiếp Chiêu cũng không nỡ từ chối, quay đầu nháy mắt với Mộ Tuyết Trần: "Đi thôi. Cơ hội hiếm có, chúng ta cùng đi mở mang tầm mắt."
Mộ Tuyết Trần gật đầu, lại quay sang Đông Hi nghiêm túc nói: "Ta lớn hơn cô ấy. Cô gọi cô ấy là 'Chiêu tỷ tỷ' thì nên gọi ta là 'Tuyết Trần ca'."
Nhiếp Chiêu: "..."
Không phải chứ, cậu ghét thiết lập "niên hạ" (nhỏ tuổi hơn) đến thế cơ à?
...
Một khắc sau.
"... Xin lỗi nhé. Từng chữ ông nói ta đều hiểu, nhưng ghép lại với nhau thì ta nghe chả hiểu gì cả."
Rắc rối mà Thần Tinh Điện gặp phải lần này, nói phức tạp thì cũng chẳng phức tạp, nhưng Nhiếp Chiêu càng nghe càng thấy vô lý, cuối cùng phải tự bấm nhân trung liên tục mới miễn cưỡng giữ được tỉnh táo, kẻo bị "sốc văn hóa" đến ngất xỉu.
Theo lời vị tiên quan gây sự này, cách đây hơn mười năm, hắn từng yêu một nữ tiên thị, hai người cùng đến Hồng Loan Tư xin quẻ nhân duyên.
Hồng Loan Tư cũng giống như Nhu Vân Tư, là một bộ phận quan trọng do Thần Tinh Điện quản lý, chưởng quản chuyện ⓗ·ô·ⓝ nhân tiên phàm, hơi giống Nguyệt Lão trong truyền thuyết."Sổ nhân duyên" trong tay tiên quan Hồng Loan Tư vừa có thể chỉ ra người bạn đời lý tưởng của một người, vừa có thể tính toán xem hai người có hợp nhau không, có thể trở thành cặp vợ chồng â.ռ á.ï hay không.
Chỉ có điều, xem nhân duyên thuộc về việc dòm ngó thiên cơ, mỗi lần xem đều tốn hao linh lực khổng lồ. Phàm nhân không gánh vác nổi, đa số thần tiên cũng sẽ không mạo hiểm thử.
Xui xẻo thay, cặp đôi này chịu cái giá đắt đỏ, nhưng kết quả lại trái ngược mong muốn, tính ra mệnh số hai người tương khắc, nước lửa không dung, ở bên nhau lâu dài chỉ tổ rước họa vào thân.
Nhất là đằng trai, nếu muốn tiến xa hơn trên con đường tu tiên thì bắt buộc phải cắt đứt 🍳𝖚🅰️*п 𝖍*ệ với người trong mộng, kết đôi với một nữ tiên thị khác cũng thầm thương trộm nhớ hắn.
Trước mặt Đông Hi Thần nữ, vị tiên quan đã kết ♓-ô-𝖓 này khóc lóc t. h. ả. m thiết, nước mũi nước mắt tèm lem than khóc cho mối tình đầu: "Thần nữ ngài nói xem, ta còn biết làm sao? Ta yêu A Tương, nhưng ta không có lựa chọn nào khác, ta chỉ có thể từ bỏ cô ấy! Nếu ta vì cô ấy mà gặp chuyện bất trắc, cô ấy cũng sẽ không vui vẻ gì!"
"..."
Nhiếp Chiêu vừa ăn điểm tâm gói mang về từ Thái Bạch Điện, vừa thầm "phỉ" một tiếng trong lòng.
Thật á? Ta đếch tin.
Ông IQ thấp bị lừa, sợ tiền đồ bị ảnh hưởng thì cứ nói thẳng, sao lại đổ vạ cho bạn gái thế?
Tiên quan gào khóc một hồi, lại đau đớn nói: "Sau này ta mới biết, tất cả đều do tiện nhân kia cố ý sắp đặt! Là ả ta mua chuộc tiên quan Hồng Loan Tư, diễn trò trước mặt ta, khiến ta tin vào lời phán giả dối! Không chỉ vậy, ả còn bảo ta phải cắt đứt hoàn toàn với A Tương, đời đời kiếp kiếp không được có bất kỳ liên quan gì, chỉ có như vậy mới bảo vệ được cô ấy..."
"Vậy, sau đó thì sao?"
Đông Hi sợ kích động hắn, dè dặt hỏi: "Ta nghe nói năm xưa Trấn Tinh Điện có một vị tiên thị tên là 'Hàn Tương', bị đồng nghiệp tố cáo trộm cắp tiên khí, chịu phạt xong bị đày xuống trần gian. Vị Hàn tiên t. ử đó, chẳng lẽ chính là..."
Tiên quan bi thương nói: "Không sai, cô ấy chính là A Tương, người con gái duy nhất ta yêu trong đời này! Dù ta lạnh nhạt với cô ấy, quát mắng cô ấy thế nào, cô ấy cũng không chịu vạch rõ giới hạn với ta. Để bảo vệ cô ấy, ta chỉ có thể làm như vậy, khiến cô ấy hoàn toàn c. h. ế. t tâm với ta!"
Nhiếp Chiêu: "... ?"
Đông Hi: "... ?... ??... ???"
Cả đám người và ch. ó đều nghe đến ngây người. Đông Hi suýt chút nữa ngồi không vững, nhưng vẫn cố gắng hỏi tiếp: "Xin lỗi, ta không hiểu lắm... Ý ngươi là, chỉ vì một câu phán của Hồng Loan Tư, ngươi không những cắt đứt với người con gái mình yêu sâu đậm, mà còn ngầm đồng ý cho người khác vu oan cô ấy, đuổi cô ấy khỏi Tiên giới?"
Tiên quan vén tay áo lau nước mắt, hùng hồn nói: "Đúng vậy! Nếu không phải Hồng Loan Tư cố ý lừa gạt, sao ta lại phạm sai lầm lớn như vậy? A Tương xuống trần mười mấy năm, ta vẫn luôn nhớ mãi không quên, ăn ngủ không yên, tiện nhân kia mới thú nhận tất cả với ta..."
Rầm!!
Lời còn chưa dứt, chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn vang lên. Nhiếp Chiêu tay không đập gãy một góc bàn, vung một chân bàn đập xuống đất, cắt ngang lời tố cáo đầy cảm xúc của hắn.
"'Chúng ta có biết'? Ta biết cái khỉ gì."
Cô liếc xéo hắn, chẳng giống tiên t. ử trên trời chút nào, mà giống Phán quan dưới đị*ⓐ 𝓅*𝖍*ủ đang kể tội hơn: "Vứt bỏ cô ấy như giày rách, đày cô ấy xuống trần gian, mấy chuyện táng tận lương tâm này chẳng phải do chính ông làm sao?"
"C-Cái gì?"
Tiên quan bị hành động dã man của cô dọa run b. ắ. n người, ngẩn ra hồi lâu mới phản ứng lại, rướn cổ cãi cùn: "Ta quả thực có lỗi với A Tương, nhưng đó đều là do bị lừa gạt. Hơn nữa, tất cả những gì ta làm đều là vì cô ấy..."
Nhiếp Chiêu u ám nhướn mi: "Gánh chịu oan ức, vĩnh viễn mất tiên tịch, mấy cái này đều là 'vì tốt cho cô ấy'? Thế thì tốt thật đấy, tốt đến mức xuống â.m ⓟ♓.ủ luôn rồi."
"Đó không phải ý định ban đầu của ta!"
Tiên quan bị cô chọc trúng chỗ đau, phẫn nộ trừng to mắt, khuôn mặt vốn tuấn tú đỏ bừng lên: "Lời phán của Hồng Loan Tư nói rồi, nếu chúng ta cố chấp làm trái ý trời, ngày sau ắt có tai họa giáng xuống. Ta là vì bảo vệ cô ấy, nên mới..."
Nhiếp Chiêu ngả người dựa vào lưng ghế, mắt nhìn lên trời, dùng chân bàn trong tay gõ gõ xuống đất: "Đã vậy, sao ông không tự xin xuống trần?"
Tiên quan: "... Cái gì?"
Nhiếp Chiêu: "Tự xin xuống trần, làm một tán tiên ẩn danh, bốn bể là nhà, để cô ấy cả đời không tìm thấy ông. Như vậy hai người đều có thể sống bình an, cô ấy cũng không phải chịu khổ, biết đâu còn sớm tìm được mùa xuân thứ hai. Thế không tốt sao?"
"Cái này..."
Tiên quan dường như chưa từng nghĩ đến khả năng này, nhất thời nghẹn lời: "Thế sao được? Năm xưa ta vì phi thăng mà tốn biết bao tâm huyết, nay đang là thời cơ tốt để thi triển hoài bão, sao có thể nói bỏ là bỏ..."
"Ồ."
Nhiếp Chiêu chẳng hề ngạc nhiên, hòa nhã gật đầu với hắn: "Nói tóm lại, so với sự an nguy của người trong mộng, ông vẫn coi trọng tiền đồ của mình hơn. Cảm ơn ông, hôm nay lần đầu tiên nói thật lòng."
"Cái này, ta không có... Thôi, con nhóc nhà ngươi mới đến, sao hiểu được nỗi khổ tâm của ta."
Tiên quan thấy Nhiếp Chiêu cứng đầu, có vẻ định 𝐜𝒽_ố_n_ɢ đố_ⓘ đến cùng, bèn lờ cô đi không thèm để ý nữa, chĩa mũi nhọn vào Đông Hi dễ nói chuyện hơn: "Thần nữ, ngài nhất định phải chủ trì công đạo cho ta, 𝐛á_o 𝖙h_ù rửa hận cho A Tương! Tiện nhân kia đã thú nhận rồi, kẻ cấu kết với ả chính là tiên quan Thần Tinh Điện các người! Hôm nay ngài không cho ta một lời giải thích, ta quyết không rời đi!"
"Cái này, ta..."
Đông Hi nào đã thấy trận thế này bao giờ, đúng là tú tài gặp lính, đành phải ném ánh mắt cầu cứu về phía Nhiếp Chiêu: "Nếu chuyện này là thật, ta nhất định sẽ trừng trị nghiêm khắc, quyết không dung túng.... Chiêu tỷ tỷ, muội nói thế được không?"
Nhiếp Chiêu: "... Muội ấy à, chỉ cần không thêm câu cuối cùng thì hoàn hảo rồi."
Cô khoanh tay, cười tủm tỉm tiếp lời: "Ông muốn nói chuyện này thì ta tỉnh cả ngủ rồi đấy. Tiên quan Hồng Loan Tư lơ là chức trách, chẳng phải là việc của ta sao? Vị tiên trưởng này, Thần nữ xưa nay mềm lòng, ông muốn kẻ hại ông phải trả giá thì phải tìm ta mới đúng."
Tiên quan trầm ngâm một lát, thấy lời này cũng có lý, lập tức nghiêm nghị nói: "Đã vậy, xin mời Thần nữ và Nhiếp Tiên quan xử lý."
Nhiếp Chiêu cười rạng rỡ: "Dễ thôi. Ông ngồi đây viết một bản lời khai trước đã, còn phu nhân nhà ông đâu? Muốn chỉ chứng Hồng Loan Tư cấu kết với bà ta, không thể thiếu nhân chứng được."
Tiên quan vội nói: "Tiện nhân đó đang ở bên ngoài. Thần nữ chờ một chút, ta cho người giải ả vào ngay!"
"..."
Nói là "giải vào", thực ra vị tiên thị kia đã sớm không còn ra hình người, đầu tóc rối bù như tổ quạ, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay không nhìn ra hình dạng ban đầu, bị hai người kéo lê lết vào trong.
Nhiếp Chiêu rũ mắt nhìn bà ta, trong lòng thầm than:
Mấy con ngốc này, tranh giành đàn ông làm cái quái gì không biết?
Giờ thì hay rồi, giành về được một trận đòn nhừ tử, vỡ cả mật rồi.
Vị tiên thị kia quả thực đã bị gã chồng mình giành về dọa cho vỡ mật, thoi thóp nằm rạp trên đất, không dám giấu giếm nửa lời, hơi thở mong manh khai báo: "Là ta... một lòng ái mộ Trình ca, bị ghen tuông làm mờ mắt, mới bày độc kế hãm hại Hàn Tương. Tỷ tỷ ở Hồng Loan Tư chỉ giúp ta, không liên quan đến tỷ ấy..."
Cái "độc kế" này cũng chẳng có gì mới lạ, chẳng qua là kịch bản nữ phụ độc ác điển hình ghen ghét nữ chính ngây thơ trong sáng điển hình, cầu xin chị em tốt ở Hồng Loan Tư giúp đỡ, lừa nam chính mình thích kết 𝒽ô-п với mình, lại lừa hắn đày nữ chính xuống trần, làm một giấc mộng đẹp vợ chồng hòa thuận ngắn ngủi.
Tiểu thuyết ngôn tình mô típ tương tự Nhiếp Chiêu đọc không một nghìn thì cũng tám trăm, trong mơ cũng thuộc làu cốt truyện.
Cô nghe mà buồn ngủ rũ mắt, nhưng vẫn cố gắng cùng Đông Hi lấy xong khẩu cung, để mấy người lần lượt dùng thần thức ký tên điểm chỉ, sau đó dứt khoát phất tay: "Được rồi, bắt lại đi. Đợi ta bẩm báo chuyện này với Nguyễn Tiên quân rồi sẽ xử lý."
Đến tận lúc này, vị tiên thị đóng vai nữ phụ độc ác vẫn ôm một tia hy vọng với nam chính, mắt ngấn lệ, thê t. h. ả. m nhìn về phía hắn: "Trình ca, những năm qua là thiếp có lỗi với chàng. Nhưng tấm chân tình thiếp dành cho chàng, nhật nguyệt chứng giám..."
Trình tiên quan nghe vậy cười lạnh, cau mày đầy vẻ chán ghét: "Chân tình của cô thì có ích gì cho ta? Từ đầu đến cuối, trong lòng ta chỉ có một mình A Tương. Cô hại A Tương, ta tuyệt đối không dung tha cho cô!"
Nói đến đây, hắn lại ngẩng cao đầu đầy vẻ chính nghĩa: "Đông Hi Thần nữ, Nhiếp Tiên quan! Ta với ả đàn bà này đã sớm ân đoạn nghĩa tuyệt, hai vị không cần nể mặt ta, nhất định phải trừng trị ả thật nghiêm khắc để răn đe kẻ khác!"
Nhiếp Chiêu gật đầu phụ họa: "Không sai. Lơ là chức trách, vu khống đồng nghiệp, quả thực vô cùng tồi tệ, phải trừng trị thích đáng mới được."
Trình tiên quan thấy Nhiếp Chiêu đứng về phía mình, càng thêm đắc ý, đầu ngẩng cao hơn nữa: "Phải! Đa tạ..."
Chữ "tạ" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, hắn đã ăn trọn ba cú tát của "Tam Ngáo", bị bọn chúng đè xuống, lưng cong như con tôm luộc, trán suýt đập xuống đất.
Tiên thị dưới trướng hắn kinh hãi định xông lên, lại bị Mộ Tuyết Trần vung đao chặn đường: "Đang phá án. Đừng gây chuyện."
"... Ơ?"
Trình tiên quan ngơ ngác chớp mắt, một lúc lâu sau mới nhận ra, người bị "bắt lại" không chỉ có vợ hắn, mà còn bao gồm cả hắn.
Không đợi hắn mở miệng chất vấn, đã thấy Nhiếp Chiêu lạnh lùng liếc nhìn hắn, giọng nói và ánh mắt đều lạnh lẽo như băng tuyết: "Phu nhân nhà ông cấu kết với tiên quan Hồng Loan Tư, sửa đổi lời phán trước, vu oan giá họa sau, khiến Hàn Tương tiên t. ử chịu oan ức, quả thực là trọng tội."
"Nhưng thưa tiên trưởng, ông biết rõ Hàn Tương vô tội mà nhắm mắt làm ngơ, mặc kệ cô ấy chịu oan xuống trần, chẳng lẽ không phải đồng phạm sao?"
"Hơn nữa theo ta thấy, ông dường như còn dùng tư hình với phu nhân nhà mình. Ông đừng tưởng ở Tiên giới 'đánh vợ' không phạm pháp nhé? Ông là tiên quan, bà ta là tiên thị, ông phạm pháp tội thêm một bậc, ít nhất phải phán nặng hơn bà ta một trăm năm, nếu không sao xứng với thân phận của ông?"
"Cái gì?!"
Trình tiên quan mặt cắt không còn giọt 𝐦-á-ц, liều mạng giãy giụa ngẩng đầu lên: "Không đúng, khoan đã! Ta là vì đòi công đạo cho A Tương, sao cô lại bắt cả ta..."
Nhiếp Chiêu không thèm nhướng mi, dùng đầu ngón tay nhón lấy bản khai hắn vừa ký tên điểm chỉ, phẩy nhẹ trước mặt hắn như phẩy một nắm tro tàn bay theo gió.
"Đây chính là công đạo ta dành cho ông đấy. Bà ta làm ác, ông cũng là kẻ tồi tệ, đại cađừng chê nhị ca, cần gì phải phân cao thấp. Mang đi hết, tống vào Thiên lao làm vợ chồng tiếp đi."
| ← Ch. 30 | Ch. 32 → |
