Đào Hoa Kết
| ← Ch.23 | Ch.25 → |
Từ lúc Nhiếp Chiêu bước lên Kim điện, đến khi Trấn Quốc Công thế t. ử suy sụp nhận tội, chỉ chưa đầy một canh giờ.
Nguyễn Khinh La nói đúng... trên thực tế, thời gian này cũng chỉ xấp xỉ một bộ phim điện ảnh, mà còn không tính là phim dài.
Tất cả tiên quan đều xem không chớp mắt, ngay cả Trường Canh Thượng thần - người vốn căm ghét "tăng ca" nhất, cũng hiếm khi không buông lời oán thán.
Công bằng mà nói, thủ đoạn của Nhiếp Chiêu không tính là cao siêu tuyệt đỉnh. Nếu đổi lại là những tiên quan lão luyện của các điện khác, dốc toàn lực ứng phó, có lẽ cũng đưa ra được đáp án ngang ngửa.
Nhưng người khác sẽ không làm, đó chính là sự khác biệt lớn nhất.
Hơn nữa, Nhiếp Chiêu lần này một phát vạch trần mấy lỗ hổng lớn của Thần Tinh Điện, có thể nói là đ. á. n. h rắn giập đầu, ra tay nhanh, chuẩn, độc, không chừa lại chút đường lui hay không gian xoay chuyển nào.
Chỉ riêng cái sự tàn nhẫn "đập nồi dìm thuyền" này, ai nhìn vào cũng phải rùng mình.
Tại hiện trường livestream trên Tiên giới, Kim Tiên quân và đám tay chân còn chưa kịp bênh vực, đã bị Thái Âm Điện dùng vũ lực khống chế, tống giam hỏa tốc, sắp xếp đâu ra đấy.
"Cô ấy... sao cô ấy lại làm như vậy!"
Đám fan hâm mộ nhỏ của Thanh Huyền Thượng thần bị đả kích nặng nề, vỡ mộng, không nhịn được trút sự thất vọng lên đầu Nhiếp Chiêu.
"Thượng thần có ngàn vạn cái sai, cũng chưa từng làm gì có lỗi với cô ấy mà! Cô ấy ở Thần Tinh Điện lâu như vậy, ăn của Thượng thần, dùng của Thượng thần, dựa vào đâu mà..."
"Dựa vào việc cô ấy không muốn đến."
Nguyễn Khinh La nghe rõ mồn một, rũ mắt thong thả mở miệng, một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ trấn áp toàn trường.
"Suy bụng ta ra bụng người, nếu các ngươi rơi vào tay một tên côn đồ xấu xí, ngày ngày cơm canh đạm bạc, mái ngói che đầu, các ngươi có nguyện gả cho hắn không? Có cảm thấy mình nợ nần hắn không? Nếu may mắn trốn thoát, có muốn tố cáo hắn không?"
Nguyễn Khinh La dừng một chút, liếc nhìn Thanh Huyền đầy vẻ châm chọc, cười khẽ: "Các ngươi ngưỡng mộ Thanh Huyền, chẳng qua vì hắn thân phận cao quý, dung mạo tàm tạm, lại quen thói tự cảm động, tự cho mình là thâm tình. Trong mắt các ngươi, Nhiếp Chiêu không chịu gả cho hắn là không biết điều."
"Nhưng mà, tại sao cô ấy bắt buộc phải gả?"
"Cái này..."
Lời này vừa thốt ra, các tiểu tiên t. ử nhìn nhau, nửa ngày không tìm được lời phản bác, chỉ đành hậm hực thì thầm to nhỏ: "Nói gì mà 'tự cho là', Thượng thần rõ ràng rất thâm tình mà..."
"..."
Tuy nhiên vị Thanh Huyền Thượng thần "thâm tình" này lại kém xa vẻ ung dung bình tĩnh qua lăng kính của các cô.
Sự phản kháng bất ngờ... hay nói đúng hơn là cú "phản sát" của Nhiếp Chiêu, không chỉ phá vỡ lớp vỏ bọc thái bình giả tạo của Thần Tinh Điện, mà còn đả kích nặng nề lòng tự tôn của Thanh Huyền.
Hắn còn nhớ, ngày xưa "Nhiếp Chiêu" luôn lẽo đẽo theo sau hắn, ngước nhìn hắn với ánh mắt lấp lánh, tràn đầy sự sùng bái và ngưỡng mộ không che giấu.
Dù biết thân phận "hoàng t. ử nước địch" của hắn, dù bị ác nữ này đến ác nữ khác bên cạnh hắn gây khó dễ bắt nạt, cô vẫn c. ắ. n răng chịu đựng, từ chối sự theo đuổi của hết nam phụ dịu dàng này đến nam phụ khác, không rời không bỏ, một lòng một dạ, tin tưởng mọi lời hứa của hắn, kiên thủ lời thề non hẹn biển giữa hai người.
Nếu không phải vậy Thanh Huyền cũng sẽ không bị cô làm cảm động, nguyện hạ mình cưới một phàm nữ làm vợ.
Giống như tình tiết trong mấy bộ truyện ngược đời đầu, nữ chính thân phận thấp hèn, chỉ khi hy sinh một hai quả thận, t. ử cung hoặc phôi t. h. a. i trong t. ử cung, mới nhận được sự thương hại của tổng tài bá đạo.
Thanh Huyền biết mình giấu thân phận hạ phàm độ kiếp, xui xẻo thế nào lại dây dưa không dứt với Nhiếp Chiêu, liên lụy thân tộc cô gặp nạn, khó tránh khiến cô đau lòng khổ sở...
Nhưng mà bây giờ mọi chuyện đã qua rồi mà!
Họ đã trải qua bao nhiêu sóng gió, khó khăn lắm mới tu thành chính quả, cuối cùng có thể sống hạnh phúc bên nhau rồi!
Đây chẳng phải là điều cô muốn sao?
Sao cô có thể không chịu chứ?
Những lời Nhiếp Chiêu nói, Thanh Huyền một chữ cũng không muốn tin, càng không dám tin.
Chính vì không tin, nên hắn quyết định, nhất định phải đưa Nhiếp Chiêu về bên mình, ba mặt một lời hỏi cho ra lẽ.
Hắn muốn cô chính miệng nói ra, tất cả chỉ là trò lạt mềm buộc chặt, chỉ để thu hút sự chú ý của hắn.
Để đạt được điều này, trước tiên phải cắt đứt vây cánh của cô, để cô không thể dễ dàng chạy thoát nữa...
"Thanh Huyền!!"
Nguyễn Khinh La là người đầu tiên nhận ra d. a. o động linh lực bất thường trong điện, ý thức được Thanh Huyền đang truyền tin điều động thuộc hạ, không khỏi nhíu mày, lần đầu tiên không che giấu sự tức giận: "Ngươi làm cái gì vậy? 'Thái Âm Điện hạ phàm tuần tra, các điện không được can thiệp'. Điều cơ bản nhất trong Thiên luật, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao?"
"Cô hiểu lầm rồi, ta không có ý can thiệp công vụ của Thái Âm Điện."
Chuyện gian lận ai cũng thấy, Thanh Huyền tự biết không thể chối cãi, dứt khoát lảng tránh: "Nhưng Chiêu nhi là thê t. ử của ta, ta phái người đưa nàng về, không cần người ngoài đồng ý."
Hắn biết rõ lần này mình đã trúng kế của Nguyễn Khinh La, các Thần tộc khác hoặc đứng xem cháy nhà, hoặc ném đá xuống giếng. Thiên Đế cân nhắc lợi hại, đa phần sẽ không nhắm mắt làm ngơ trước sự thất trách của hắn nữa.
Đã vậy hắn không thể mất cả chì lẫn chài, ít nhất phải giữ được Nhiếp Chiêu.
Chỉ cần nhanh chân đưa cô về Thần Tinh Điện, sắp xếp cho cô "bệnh nặng một trận, không gặp người ngoài", nhân cơ hội này dỗ dành cô hồi tâm chuyển ý, mọi chuyện sẽ nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Nếu Thiên Đế thực sự giáng phạt nặng, cùng lắm thì bỏ cái Tiên giới này, mặc kệ đống lộn xộn phía sau, đưa Nhiếp Chiêu cùng đi phiêu bạt chân trời góc bể.
Dù sao hắn vẫn là Thần tộc, mạnh mẽ, cao quý, trường sinh bất lão, đi đâu cũng không chịu thiệt...
Nghĩ đến đây, hắn nhấn mạnh: "Nàng hiện giờ vẫn là tiên quan do ta điểm hóa, đâu có nhậm chức ở Thái Âm Điện, đúng không?"
"..."
Mộ Tuyết Trần sa sầm mặt, tay nắm đao hơi şℹ️●ế●т 🌜♓●ặ●✝️: "Chúng ta có thể..."
"Chúng ta có thể làm thủ tục ngay lập tức!"
Samoyed nhanh chóng tiếp lời: "Có Nguyễn Tiên quân làm chủ, chỉ cần Nhiếp cô nương trở về, nói cô ấy muốn rời khỏi Thần Tinh Điện..."
"Không sai."
Thanh Huyền cố tỏ ra bình tĩnh, nỗ lực nặn ra nụ cười tự tin. Khuôn mặt trắng trẻo đã phai đi lớp đỏ ửng vì bị "vả mặt", khôi phục vẻ lạnh lùng thanh cao như băng tuyết, trên mặt viết đầy dòng chữ "Ta đẹp trai thế này, có h*m m**n với ta cũng là thường tình".
"Tiền đề là nếu nàng thực sự muốn đi."
"Các vị yên tâm, đợi ta đón Chiêu nhi về, nhất định sẽ quản giáo nàng thật tốt, để cô đừng khẩu thị tâm phi nữa, khiến người ta hiểu lầm q⛎-𝐚-n 𝖍-ệ của chúng ta."
Mọi người: "..."
Trường Canh: "... Ha."
Thanh Huyền: "... Ngươi cười cái gì?"
Trường Canh: "Không có gì. Không phải ngươi muốn làm mình làm mẩy sao? Làm nhanh lên, đợi ngươi tự làm c. h. ế. t mình rồi, ta có thể tan làm."
Thanh Huyền: "?"
Trường Canh: "Nhưng mà, đừng có c. h. ế. t trước cửa Thái Bạch Điện. Dọn dẹp phiền phức lắm, ta không muốn tốn thêm sức lao động vì ngươi."
Thanh Huyền: "???"
Hắn không cảm thấy mình có vấn đề gì, chỉ thấy không cùng tiếng nói với đám người trước mắt, không muốn tốn thêm nước bọt, xoay người định phất tay áo bỏ đi.
Việc cấp bách là nhanh chóng đưa Nhiếp Chiêu về bên cạnh.
Tuy nhiên hắn vừa bước được một bước, đã cảm thấy cổ mát lạnh. Cây sáo ngọc của Nguyễn Khinh La không biết từ lúc nào đã kề sát yết hầu hắn, từng tia hàn khí thấm vào trăm mạch, khiến hắn nhất thời không thể cử động.
"Thanh Huyền, ngươi không nghĩ là mình còn có thể bước ra khỏi Thái Âm Điện đấy chứ?"
Nguyễn Khinh La giãn đôi lông mày. Rõ ràng là dung mạo nhu mì như khói sóng Giang Nam, nhưng lại toát lên vẻ lạnh lẽo sâm nghiêm của tuyết nguyên Mạc Bắc.
"Ở ngôi cao mà không lo việc chính, hưởng hương hỏa mà không thương xót dân, cản trở đường đi của người hiền, ngồi không ăn bám. Những gì chứng kiến hôm nay, ta sẽ bẩm báo rõ ràng từng việc với Thiên Đế, xin cho ngươi một phán quyết công bằng."
"Bây giờ mời ngươi và Kim Tiên quân cùng dời bước đến Thiên lao chờ tin tốt đi."
Thanh Huyền đâu chịu được việc cô năm lần bảy lượt ngang nhiên ngăn cản, giận tím mặt quát: "Láo..."
"Láo xược."
Kèm theo hai chữ đanh thép của Nguyễn Khinh La, dưới chân Thanh Huyền hiện lên từng lớp hoa văn, đan xen nhanh như chớp, vẽ nên một đồ đằng cổ xưa tỏa ánh sáng đỏ.
"Không ổn, là bẫy..."
Như hô ứng với đồ đằng, những ngọn giáo ánh sáng lúc nãy vây công Thanh Huyền lại từ trên trời giáng xuống, xuyên thẳng qua mặt đất, dựng nên một nhà lao ánh sáng kiên cố không thể phá vỡ quanh hắn.
Cùng lúc đó, một áp lực khó cưỡng ập xuống đầu. Thanh Huyền chưa kịp phản ứng, một bên đầu gối đã bị nghiền mạnh xuống đất, gạch xanh lát nền và xương bánh chè đồng thời phát ra tiếng "rắc" giòn tan.
"Nguyễn Khinh La, ngươi... đã dùng thủ đoạn gì..."
Cơn đau thấu tim truyền đến từ chân, trán hắn lấm tấm mồ hôi, nói năng gần như không rõ chữ: "Sao ta có thể, dễ dàng bị..."
"Sao lại không thể?"
Nguyễn Khinh La nhẹ nhàng nói: "Ta tuy xuất thân phàm nhân, nhưng những năm nay cúc cung tận tụy, tiềm tâm tu luyện, chưa từng lơi lỏng một khắc, kỷ luật nghiêm khắc thế nào ngươi không tưởng tượng nổi đâu."
"Còn ngươi thì một lòng muốn đi đường tắt, không phải bỏ bê chức Thượng thần đi độ tình kiếp thì là vô cớ tạo tai kiếp cho người khác. Việc chính ngươi chẳng làm được cái nào, lời lương tâm một câu ngươi cũng không nghe."
"Nếu ngươi thắng được ta, thế mới gọi là không có thiên lý đấy. Đúng không?"
...
Cùng lúc đó, Nhiếp Chiêu vừa "xử lý" cha con Trấn Quốc Công đến mức chỉ còn thoi thóp, cũng nhận ra linh lực bùng nổ đột ngột trên bầu trời.
Oh, what the f**k?
Cô thầm cảm thán trong lòng, quay sang hai tên lâu la của Thần Tinh Điện: "Chuyện gì thế?"
"Cái, cái này là..."
Hai gã làm công muốn khóc không ra nước mắt, hận không thể thu mình vào góc tường: "Đây là tiên quan do Thần Tinh Điện phái tới, hơn nữa số lượng không ít. Có lẽ bọn họ đến để giải quyết vấn đề gian lận..."
Nhiếp Chiêu cười lạnh: "Ồ, thế à? E là không muốn giải quyết vấn đề, mà chỉ muốn giải quyết người nêu ra vấn đề là ta thôi."
"Chiêu Chiêu, chúng ta đi!"
Husky thính nhạy vểnh tai, tung người nhảy lên chắn trước mặt Nhiếp Chiêu: "Thần Tinh Điện lần này làm thật đấy, bọn họ muốn bắt cô về! Nguyễn Tiên quân cũng phái người đến chi viện, nhưng tinh nhuệ đều tập trung ở Thái Âm Điện có thể sẽ chậm một bước!"
"Cũng đành chịu thôi."
Nhiếp Chiêu thở dài: "Chúng ta đều biết Thanh Huyền Thượng thần là phế vật, nhưng giới hạn thấp kém của phế vật người thường không tưởng tượng nổi đâu."
Vở kịch này diễn đến đây, với cô cũng coi như hạ màn viên mãn. Đã có chân tướng rõ ràng, hậu quả tự có Nguyễn Khinh La xử lý, cô không cần thiết phải nán lại đây nữa.
"Tần cô nương, Thu tiểu thư, chúng ta đi thôi."
Cô quay lại ra hiệu cho một người một ⓠ𝖚_ỷ tránh vào Hoàng Kim Ốc: "Bí mật của Thu tiểu thư, lát nữa hãy nói riêng cho ta nghe."
Đúng lúc này...
"Người đâu, mau tới đây!"
"Là ⓨ_ê_ⓤ 𝐦_ⓐ! Có rất nhiều 🍸ê_⛎ 𝖒_𝖆 đang làm loạn trong thành, chúng ta không phải đối thủ, tường cung sắp bị chúng phá vỡ rồi... !!"
"Bệ hạ và Trấn Quốc Công ở đâu?! Mau chặn bọn ÿ·ê·𝖚 ⓜ·@ này lại, đừng để chúng xông vào! Hộ giá, hộ giá..."
Tiếng ồn ào huyên náo từ xa đến gần, kèm theo tiếng bước chân dồn dập ép thẳng đến trước thềm Kim điện.
"Bệ hạ, việc lớn không hay rồi!"
Nhiếp Chiêu nhìn theo tiếng gọi, chỉ thấy đám đông người hầu và vệ binh hoảng loạn chen chúc ở cửa, lo lắng gọi vọng vào trong điện: "Lần này ÿ●ê●⛎ 〽️●a tập kích không giống bình thường, xin ngài lập tức hạ lệnh điều động thủ vệ trong thành! Nhỡ để chúng đ. á. n. h vào cung thành, hậu quả khôn lường đâu, Bệ hạ!"
"Cái gì?"
Vị Quốc quân thiếu niên nãy giờ ngồi như tượng gỗ, phàm việc gì cũng phải hỏi ý kiến Trấn Quốc Công, thấy thế cũng loạn cào cào: "Quốc công, thế này phải làm sao? Từ khi trẫm lên ngôi, chưa từng gặp tình huống này bao giờ..."
"..."
Chỉ tiếc là Trấn Quốc Công vừa trải qua màn xử hình công khai, tận mắt chứng kiến cơ ngơi bao năm sụp đổ, giờ đã hoàn toàn là một phế nhân.
Nhiếp Chiêu lười xem bọn họ diễn trò, đá lông nheo với Husky. Dưới ánh mắt kinh ngạc của đám thị vệ, cô phi thân nhảy lên, nhẹ nhàng đáp xuống nóc Kim điện nguy nga tráng lệ.
Nhìn từ trên mái nhà, đập vào mắt là bầu trời rực rỡ sắc màu, nở hoa tứ phía, như một màn pháo hoa ban ngày hoành tráng.
Nhiếp Chiêu biết, ánh sáng đó không phải pháo hoa, mà là dư chấn giao chiến của hai phe.
Một phe là tiên quan đến từ Thần Tinh Điện, vốn định đến bắt cô, lại vô tình bị cuốn vào cuộc hỗn chiến này, không thoát thân được.
Còn phe kia, đương nhiên chính là "𝖞·ê·⛎ 𝖒·𝒶" trong miệng mọi người.
Giống như cảnh tượng trong Võng Lượng Sơn Thị, những 🍸*ê*𝖚 m*ⓐ này có hình thù kỳ quái, trên trời không chỉ có chim bay, mà còn có thú bay và cá bay.
Nhiếp Chiêu thậm chí còn nhìn thấy một con lợn con biết bay dùng tai làm cánh, trông thần thái có nét giống Peppa Pig, đầu tròn, não tròn, cổ tròn, trên cổ còn thắt một cái nơ bướm màu hồng phấn.
... Không, không đúng.
Không chỉ có Peppa.
Tất cả 𝓎.ê.υ Ⓜ️.🅰️ kỳ dị trên bầu trời đều có một điểm chung.
Trên một bộ phận nào đó của cơ thể, chúng đều thắt một dải lụa màu hồng đào, hoặc đeo một món trang sức màu hồng đào.
Thỏ đeo khuyên tai hồng, sóc đeo vòng cổ hồng, gấu mèo đội mũ len hồng...
Những món đồ trang sức đó vô cùng sặc sỡ bắt mắt, chất liệu lại đặc biệt, lấp lánh ánh sáng, cách xa tít tắp cũng nhìn rõ mồn một.
Tản ra như mưa hoa đầy trời, tụ lại là một đám mây ráng chiều.
Đứng dưới bầu trời này, cứ như lạc vào chốn đào nguyên mười dặm, trên đầu xuân ý vô biên, dưới chân hoa rơi rực rỡ. Phóng mắt nhìn quanh đều là biển màu hồng phấn, giống như một giấc mộng hoang đường nhưng lại lãng mạn kiều diễm.
"'Đào Hoa Kết'... là Bão Hương Quân!"
Husky nhảy lên mái nhà chậm một bước, vừa mở miệng đã gấp gáp hô: "Chiêu Chiêu cẩn thận, bọn này đều là ⓨê.ц 𝐦.🅰️ đến từ Yêu đô Đào Khâu, dải lụa hồng là dấu hiệu của bọn chúng! Bọn chúng khác với Lưu Hà Quân, sẽ không nương tay với chúng ta đâu!"
Nhiếp Chiêu: "..."
Mộng tỉnh rồi, lãng mạn và kiều diễm cũng bay biến, chỉ còn lại sự hoang đường triệt để và một chữ "Đù".
"Này, Thiên Thụ. Ngươi không cảm thấy cái màu hồng phấn lẳng lơ... à nhầm, kiều diễm này, nhìn quen mắt lắm sao?"
| ← Ch. 23 | Ch. 25 → |
