Vị T♓·ị·t 🌀·à
| ← Ch.09 | Ch.11 → |
[Ta không sợ chó, chỉ là ta thích mèo thôi. ]
Nhiếp Chiêu chưa từng nghe lời nói dối nào mới lạ và độc đáo đến thế, nhất thời thấy thú vị, cũng lười vạch trần, bèn phối hợp cười trừ.
"Mèo hay ch. ó đều dễ thương cả, ta đều thích như nhau. Con mèo trắng của Lê công t. ử sinh ra đã xinh đẹp lanh lợi, thật khiến người ta ghen tị."
"Đương nhiên rồi."
Mèo trắng đắc ý vểnh cao đầu: "Ta và A U lớn lên bên nhau từ nhỏ, tình như thủ túc, người thường sao sánh bằng. Còn về nhan sắc của ta ấy à, cũng chỉ kém hắn có chút xíu thôi. Cô nhìn bộ lông của ta xem, sáng bóng như gấm dệt, mượt mà như lụa là..."
"Thật sự mượt mà đến thế sao?"
Nhiếp Chiêu rất muốn đưa tay vuốt mèo, nhưng trong lòng còn đang ôm một con ch. ó nặng bảy tám chục cân, con ch. ó lại còn đang nhìn cô chằm chằm đầy mong đợi, không tiện công khai lộ rõ bản chất "bắt cá hai tay".
Cô tiếc nuối thu lại tâm trí, quay sang Lê U nghiêm túc nói: "Lê công tử, ta có mấy người bạn đồng hành, đều vì chuyện này mà đến. Nếu công t. ử không chê, không biết có thể cùng chúng ta uống chén trà, dùng chút điểm tâm, tiện thể giải đáp thắc mắc cho chúng ta được không?"
Mắt mèo trắng sáng rực lên: "Điểm tâm? Ở đâu có điểm tâm bình thường???"
"Cô nương có lòng mời, tại hạ xin cung kính không bằng tuân mệnh."
Lê U không thèm để ý đến con mèo, vẻ mặt vẫn hòa nhã như thường: "Đã vậy, ta đành dắt Tiểu Đào Hồng làm phiền chư vị một lúc vậy."
Nhiếp Chiêu: "... Tiểu Đào Hồng?"
"Là tên của ta."
Mèo trắng giơ một chân trước lên, để lộ đệm thịt màu hồng phấn 〽️ề·ⓜ ⓜạ·𝒾: "'Tiểu Đào Hồng' là tên một loài hoa, rất giống chân ta đúng không?"
Nhiếp Chiêu: "Giống thì có giống, nhưng ngươi..."
Rốt cuộc là mèo đực hay mèo cái vậy???
Nghe giọng điệu thì giống thiếu niên hoạt bát, tên lại ngọt ngào yểu điệu thế kia, đúng là "nào ai biết được là đực hay cái".
Nhiếp Chiêu không hiểu nổi nên cũng chẳng đào sâu, thuận tay bóp đệm thịt mèo trắng một cái để "ăn đậu hũ", rồi quay người lại, chắp tay chào hỏi Lê U một cách bài bản: "Nhắc mới nhớ, lúc nãy tình thế cấp bách, chưa kịp báo danh tính với công tử. Ta họ Nhiếp, tên một chữ Chiêu."
"Nhiếp Chiêu, Nhiếp Chiêu... Thật là cái tên hay."
Lê U lặp lại tên cô vài lần, nhấn mạnh vào chữ "Chiêu", mang theo vẻ tán thưởng không che giấu, như đang nhấm nháp dư vị ngọt ngào của trà xuân.
"... Vừa khéo, trái ngược với ta."
"Hả?"
Nhiếp Chiêu không nghe rõ câu cuối cùng của hắn, nhưng cô trời sinh nhạy bén, mơ hồ cảm nhận được một tia u ám trong giọng nói lí nhí đó.
Cô quay đầu lại: "Lê công tử, huynh vừa nói gì cơ?"
"Không có gì."
Lê U ngước đôi mắt đen láy trong veo ôn hòa lên, chậm rãi lắc đầu với cô: "Lẩm bẩm một mình thôi, cô nương đừng để ý."
Vẻ u ám thoáng qua ban nãy dường như chỉ là ảo giác do ánh trăng tạo nên.
Giọng điệu hắn vẫn bình thản nhẹ nhàng, giọng nói đúng như cái tên, êm dịu như ngọn nến le lói trong đêm.
"Nhiếp cô nương, chúng ta đi thôi."
...
Khi cả nhóm... nói chính xác là hai người và ba con thú cưng... quay lại khách đ**m, tình cảnh đã thay đổi một trời một vực.
Phòng trọ của Tần Tranh bừa bộn như bãi chiến trường, cứ như vừa bị cơn bão cấp mười quét qua, chẳng món đồ nào còn nằm nguyên chỗ cũ. Bàn ghế cổ kính cũng vậy, rèm trướng thêu chỉ vàng lộng lẫy cũng thế, đều như bị mối xông, tàn tạ không ra hình thù gì.
Sàn nhà đổi màu toàn bộ, nhìn xa chỉ thấy một lớp tro đen dày đặc, nhìn kỹ mới phát hiện, đám "tro đen" đó đều là xác côn trùng.
Vô số chân cẳng đứt lìa chất đống lộn xộn, dính đầy chất lỏng sền sệt không rõ tên, vẽ nên một bức tranh trừu tượng kinh dị và gớm ghiếc trên sàn nhà.
Ngoài những con bướm đêm to bằng bàn tay, còn có rết, nhện, ong bắp cày và đủ loại côn trùng độc hại khác, đủ khiến người ta mắc chứng sợ lỗ ngay tức khắc.
"..."
Mộ Tuyết Trần một tay nắm trường đao, cứ đứng bất động trấn thủ trước cửa sổ như thế cho đến khi ánh bình minh ló dạng, không còn côn trùng độc nào tấn công nữa.
Cũng giống như ba con ch. ó tuyết, hắn cố tình khống chế tiên thuật của mình, triệt để thực hiện vai diễn "người tu tiên bình thường thấy chuyện bất bình rút d. a. o tương trợ".
"Sư đệ!"
Nhiếp Chiêu cũng không quên nhân thiết mới của mình, lập tức cất tiếng gọi: "Thế nào, đệ và Tần cô nương không sao chứ?"
"..."
Mộ Tuyết Trần im lặng lắc đầu, bỗng chìa một tay ra trước mặt cô, mở lòng bàn tay, để lộ một hạt điêu khắc tinh xảo.
Hạt điêu khắc đó có chất lượng cực tốt, được chạm trổ tỉ mỉ t𝖍à𝓃.♓ ♓.ìռ.♓ ngôi nhà, bên trong đình đài lầu các hiện lên rõ mồn một, xứng đáng được gọi là "xảo đoạt thiên công".
"Đây là..."
Nhiếp Chiêu đang định hỏi, Husky đã nhanh nhảu nói trước: "Đây chẳng phải là 'Hoàng Kim Ốc' gia truyền của chúng ta sao! A Trần, cậu cho Tần cô nương và Đại ca trốn vào trong đó hả?"
Mộ Tuyết Trần khẽ "ừ" một tiếng, buông tay chỉ xuống đất: "Có độc."
"Ta cũng nghĩ thế."
Husky hiểu ý: "Đại ca mình đồng da sắt, nhưng gặp phải côn trùng độc thì ít nhiều cũng rắc rối."
"Được rồi, mau dọn dẹp đi thôi."
Nhiếp Chiêu bắt quyết, triệu hồi một dòng nước trong từ hư không, định rửa sạch xác côn trùng và nọc độc trên sàn: "Nhỡ để người khác nhìn thấy, gây náo loạn thì phiền phức to. Cũng không biết là kẻ nào, không dám ra mặt động thủ, lại dùng đến thủ đoạn âm hiểm thế này..."
"Khoan đã."
Lê U bước lên một bước, theo bản năng đưa tay ngăn cản: "Nhiếp cô nương, khoan hãy dọn dẹp. Trong số những côn trùng độc này, có khá nhiều giống quý hiếm, không những linh khí dồi dào mà thịt còn mềm mịn trơn tuột. Biết đâu, có thể dùng làm nguyên liệu cho mèo ăn... khụ!"
Tiểu Đào Hồng tát một cái vào đỉnh đầu hắn: "Ngươi im miệng đi cho ta!"
"..."
Mộ Tuyết Trần ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt hỏi Nhiếp Chiêu.
Nhiếp Chiêu hiểu ý, trôi chảy tiếp lời: "Sư đệ, vị này là Lê công tử. Huynh ấy tình cờ bắt gặp hiện trường nữ զⓤ*ỷ tác oai tác quái, lại biết chút ít nội tình nên ta mời huynh ấy cùng về đây. Đầu đuôi câu chuyện, vẫn là nhờ Lê công t. ử giải thích cho chúng ta."
"Tại hạ Lê U, ra mắt Mộ thiếu hiệp."
Lê U chắp tay vái chào Mộ Tuyết Trần, phong thái đoan chính mà vẫn tiêu sái, vô cùng phóng khoáng.
Tuy nhiên, Tiểu Đào Hồng vẫn đang nằm trên đỉnh đầu hắn, hai chân trước bám chặt lấy trán hắn, trông như một cái mũ lông trắng không vừa đầu, nhìn vô cùng buồn cười.
"..."
Gò má trắng bệch của Mộ Tuyết Trần giật giật, dường như suýt bật cười nhưng bị cơ mặt cứng đờ kìm lại, khiến nụ cười không thể t𝐡·àⓝ·𝐡 ⓗ·ì·𝖓·h.
Hắn đành từ bỏ việc mỉm cười, rặn từ cổ họng ra một chữ chậm chạp: "Chào."
Hắn ngừng một chút, lại thấy chữ "Chào" này cụt lủn quá, bèn cố gắng vắt óc suy nghĩ, thêm vào một từ cho đủ số lượng: "Huynh... chào."
Lê U cũng cười đáp lại: "Chào huynh."
Như vậy, ba người bọn họ... trừ người phàm Tần Tranh ra, ba "con người" duy nhất trong cái gia đình đông đúc này... cuối cùng cũng coi như đã quen biết nhau.
Ít nhất hiện tại Nhiếp Chiêu vẫn nghĩ như vậy.
...
"Chắc chư vị cũng từng nghe nói, 'Khách đ**m Xuân Phong' này, ngày xưa vốn là chốn lầu xanh, tên gọi 'Tỏa Xuân Lâu'."
Lê U không vòng vo tam quốc, ngồi xuống bên chiếc bàn đã được dọn dẹp gọn gàng, nhấp một ngụm trà loãng rồi bắt đầu kể câu chuyện mình biết.
Giọng hắn êm ái dễ nghe, kể chuyện cũng rất lôi cuốn: "Trong Tỏa Xuân Lâu, từng có một vị hoa khôi nương t. ử danh tiếng lẫy lừng một phương, tên gọi 'Lưu Ly'."
"Nghe đồn, vị hoa khôi nương t. ử này không những đẹp như tiên giáng trần, mà còn tài hoa xuất chúng, thông kim bác cổ, khiến bao đấng ngươi râu phải xấu hổ. Ngay cả nhiều tài t. ử tự phụ ở kinh thành, so với cô cũng chỉ là những kẻ phàm phu tục t. ử mà thôi."
"'Lưu Ly'..."
Nhiếp Chiêu ngộ ra: "Ta nhớ lũ զ⛎●ỷ trong Tiền Phủ từng gọi to 'Lưu Ly tiểu thư'. Nói vậy, vị 🍳-ц-ỷ tiểu thư đó chính là Lưu Ly?"
"Theo ta thấy thì đa phần là cô ta."
Lê U gật đầu đồng tình, rồi kể tiếp: "Lưu Ly tên thật là Thu Ngọc Ly, xuất thân dòng dõi thư hương, thi, thư, lễ, nhạc không gì không giỏi, có lòng kinh bang tế thế, chí phò vua giúp nước. Chỉ vì trong tộc có một người chú thông đồng với địch b*n n**c, cả nhà bị bắt tội, cô mới lưu lạc chốn phong trần."
"Sau này, trong thành có con trai một phú thương họ Tiền, một lòng si mê tài sắc của Lưu Ly, trải qua bao trắc trở chuộc thân cho cô, đón cô về phủ. Lưu Ly cảm động ân tình của hắn, hai người thề non hẹn biển, ước định từ nay bên nhau trọn đời, đầu bạc răng long."
"Rồi sao nữa?"
Husky căng thẳng nuốt nước bọt: "Cái gã họ Tiền đó có phải thay lòng đổi dạ rồi không? Ta xem thoại bản của loài người toàn viết như thế."
"'Thay lòng đổi dạ'?"
Lê U cười khẩy một tiếng, lông mày nhướn cao, không che giấu vẻ châm chọc tràn ra nơi đáy mắt: "Thứ chưa từng có bao giờ, sao gọi là 'thay đổi' được?"
Lời này vừa thốt ra, Nhiếp Chiêu bèn đoán được hướng đi của câu chuyện, không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.
"Hắn đã làm gì Lưu Ly?"
Cô nâng chén trà trong tay, ngón cái chậm rãi miết quanh miệng chén: "G. i. ế. c cô ấy? Hay là bán cô ấy?"
Lê U cụp mắt, lắc đầu: "Ta chỉ biết kết cục của Lưu Ly. Những uẩn khúc trong đó, e là chỉ có bản thân cô mới rõ."
"Lưu Ly chuộc thân chưa đầy một năm thì bị Tiền thiếu gia chán ghét, coi như món đồ chơi đem tặng cho người khác, trôi dạt qua tay biết bao 'tài t. ử phong lưu' thèm khát cô. Tính cô cương liệt, mấy lần lấy cái c. h. ế. t ra chống cự, không ai thuần phục được cô, đành phải bán sang tay cho người mua tiếp theo."
"Mãi đến cuối cùng, có một kẻ háo sắc định dùng sức mạnh c**ng b*c..."
Lê U kể, kẻ đó cuối cùng cũng được toại nguyện, có được một Lưu Ly yên tĩnh, ngoan ngoãn, không biết phản kháng.
Điều này rất bình thường.
Người c. h. ế. t thì làm sao phản kháng được.
Lúc Lưu Ly c. h. ế. t, chẳng còn chút nào giống "Lưu Ly", không còn rực rỡ chói mắt, cũng chẳng còn trong trẻo tinh khôi. Không một ai nhận ra, cô chính là cô hoa khôi danh động kinh thành năm xưa.
Điều này cũng rất bình thường.
Dù là bộ da đẹp đẽ đến đâu, xương thịt ngọc ngà đến mấy, bị lửa dữ thiêu đốt một ngày một đêm, cũng chỉ hóa thành một đống tàn tro không rõ hình thù.
Gió thổi qua, là sạch sẽ, tan thành mây khói.
"Một đời người có nặng đến đâu, hóa thành tro rồi cũng nhẹ bẫng."
Lê U nói đến đây, nở nụ cười đầy ẩn ý: "Biết bao kẻ tìm đến cái c. h. ế. t, cũng chỉ vì một chữ 'nhẹ' này."
Lưu Ly tự thiêu, tên ⓠ⛎●ỷ háo sắc kia cũng chẳng được yên thân, bị cuốn vào đám cháy, sống sờ sờ bị thiêu đến mức bán thân bất toại.
Tiện thể nói thêm: "bán thân" ở đây là chỉ nửa th*n d***.
Trong quãng đời còn lại dằng dặc, hắn chỉ có thể bầu bạn với cây nấm kim châm nướng than của mình, dùng cả đời để hoài niệm về thời kỳ nó chưa bị nướng chín.
Nhưng Lưu Ly thì chẳng còn "quãng đời còn lại" nào nữa.
"Thật quá đáng!"
Husky phẫn nộ tột cùng, mắt trợn trừng như chuông đồng: "Còn gã họ Tiền kia? Hắn sau đó thế nào?"
"Tiền thiếu gia ấy à..."
Vẻ mặt Lê U nhạt nhẽo, như đang bàn về một cái mụn nhọt không đau không ngứa: "Sau khi đón Lưu Ly về Tiền Phủ, hắn không biết gặp vận cứt chó... xin lỗi, không biết gặp vận may gì, trải qua một đoạn thời gian đắc ý như gió xuân. Đầu tiên là đỗ đạt bảng vàng trong khoa cử, sau đó lại định thân với một tiểu thư quyền quý, sắp một bước lên mây."
Husky trợn mắt to hơn: "Rồi sao nữa?"
Lê U: "Rồi hắn c. h. ế. t."
Husky: "... Hả?"
"Là do Lưu Ly nhỉ."
Nhiếp Chiêu tiếp lời không chút ngạc nhiên: "Cô c. h. ế. t rồi hóa thành lệ զ*υ*ỷ, quay về Tiền Phủ ⓑá*⭕ 🌴𝒽*ù, g. i. ế. c sạch sẽ gọn gàng. Lũ q⛎.ỷ quái trong nhà hoang chính là ✌️-0-𝐧-🌀 𝖍ồ-𝖓 vất vưởng không tan của người nhà họ Tiền."
Hơn nữa, nhìn tình hình đêm nay, Lưu Ly không những g. i. ế. c c. h. ế. t người Tiền Phủ, mà còn thu giữ hồn phách bọn họ trong tay, sai khiến bọn họ bán mạng cho mình, có thể nói là một nhân vật tàn nhẫn hạng nhất.
Nỗi oan nghiệt khi còn sống và sự oán hận thấu trời của cô, có thể thấy rõ qua điều đó.
"Nhưng mà, chuyện này liên quan gì đến Tiên thí?"
Husky giơ chân xin đặt câu hỏi: "Lưu Ly hận Tiền thiếu gia, ⓑ.á.ⓞ t.♓.ù Tiền Phủ, những chuyện này đều hợp tình hợp lý. Nhưng còn Cao Hồng thì sao? Loại bao cỏ ăn no chờ c. h. ế. t như Cao Hồng, rốt cuộc có thù oán gì với cô ta? Tại sao cô ta phải bắt cóc, hoặc sá·ⓣ 𝐡·ạ·ı bọn họ?"
Quả thực là vậy, Nhiếp Chiêu nghĩ.
Nghe câu chuyện của Lê U, cô hiểu nỗi hận của Lưu Ly, nhưng vẫn hoàn toàn mù tịt về động cơ Lưu Ly ra tay với thí sinh.
Chẳng lẽ vì Tiền thiếu gia từng đỗ đạt nên cô ta gai mắt tất cả những người đi thi, thề g. i. ế. c sạch sĩ t. ử trong thiên hạ?
Thế thì vô lý quá.
Nhìn thần sắc của cô nương kia, không giống kẻ điên cuồng vì oán hận, lại còn mang theo mười hai phần tỉnh táo, ấp ủ một mục đích rõ ràng nào đó.
Cô ta ra tay với thí sinh, ắt hẳn có mưu đồ khác.
"Đúng rồi."
Nhiếp Chiêu chợt động tâm: "Lưu Ly từng hỏi Cao Hồng, có cách nào đỗ đầu bảng Tiên thí không. Cao Hồng bảo, Thế t. ử Trấn Quốc Công có thể biết..."
Husky nghi hoặc: "Cô ta hỏi cái đó làm gì? Chẳng lẽ cô ta muốn tự mình đi thi, dùng thân phận lệ ⓠⓤ·ỷ phi thăng thành tiên? Chuyện này không thể nào!"
Thế giới này không có khái niệm "🍳-⛎-ỷ tu", người c. h. ế. t là người c. h. ế. t, 𝖑-❗𝖓-♓ 𝖍-ồ-ռ là 𝐥ⓘ𝖓-ⓗ ♓-ồ-n, chỉ có thể bị thanh tẩy, siêu độ, có thể đi đầu t. h. a. i nhưng không thể phi thăng thành tiên.
Nhiếp Chiêu nhất thời cũng không nghĩ ra câu trả lời, đành tạm gác vấn đề này lại.
"Khoan bàn chuyện đó. Tóm lại, nếu ta đoán không lầm, Thế t. ử Trấn Quốc Công chính là mục tiêu tiếp theo của cô ta."
Cô day day trán, sắp xếp lại từng manh mối: "Lưu Ly nhiều lần ra tay với thí sinh, còn đặc biệt hỏi về Tiên thí, chứng tỏ cô ta có chấp niệm nào đó với việc 'thi cử'. Ngoài vị Thế t. ử kia ra, chúng ta cũng phải tiếp tục điều tra về Tiên thí."
"Được, vậy thì chia nhau hành động."
Lê U chẳng hề coi mình là người ngoài, thuận lý thành chương gia nhập tổ điều tra: "Ta cũng muốn biết vị hoa khôi tài sắc vẹn toàn năm xưa đã gặp phải chuyện gì. Ta từng đi khắp bốn biển, nghe qua nhiều chuyện lạ, chắc chắn sẽ giúp ích được."
"..."
Nhiếp Chiêu im lặng một lát, rồi truyền âm cho Mộ Tuyết Trần: [Người này không rõ lai lịch, đệ thấy sao?]
[Hắn không phải thần tiên, trên người cũng không có yêu khí hay ma khí. Hoặc là một tu tiên giả thích lo chuyện bao đồng, hoặc là một đại ma đầu giả điên giả dại, tu vi cao hơn chúng ta nên giấu kín như bưng. Tất nhiên, ta nghĩ khả năng sau thấp, đại ma đầu chắc không rảnh rỗi thế. ]
Mộ Tuyết Trần: [Ừ. ]
..."Ừ" là ý gì? Đúng hay không đúng?
Nhiếp Chiêu đành chủ động đề xuất: [Chi bằng thế này, ta đi cùng hắn một đường, có manh mối gì sẽ báo lại cho đệ, không sợ hắn giấu diếm. Đệ đi một đường riêng, điều tra về Tiên thí và Thần Tinh Điện, cũng không sợ hắn nhòm ngó. ]
Mộ Tuyết Trần: [Được. ]
Mộ Tuyết Trần: [... Cảm ơn tỷ. Ta không giỏi việc này. ]
Nhiếp Chiêu: [Khách sáo gì, ai bảo ta phải đóng vai sư tỷ chứ. Luận về nhập vai, ta là hạng nhất mà. ]
Mộ Tuyết Trần: [... Ta chắc là lớn tuổi hơn tỷ. ]
Nhiếp Chiêu: [Tâm hồn trẻ trung là được rồi. Đệ nhìn ta xem, tám mươi năm nữa vẫn là mười tám tuổi, năm năm tháng tháng hoa đều giống nhau, năm sau đỏ hơn năm trước mà. ]
Mộ Tuyết Trần: [... Có câu này hả?]
...
Trừ Tần Tranh ra, hiện trường còn ba người bốn thú, xét về "nhân sự" thì dư dả chán.
Tiểu Đào Hồng đương nhiên đi theo Lê U, Husky mới gặp đã thân với Nhiếp Chiêu, զ●⛎●ấ●n q●⛎ý●† không muốn rời.
Ba người hai ch. ó còn lại bàn bạc, quyết định để Nhiếp Chiêu và Lê U cùng đi thám thính phủ Trấn Quốc Công, Mộ Tuyết Trần dắt theo Alaska và Samoyed điều tra nội tình Tiên thí.
"Còn về Tần cô nương, tạm thời để cô ấy chịu thiệt thòi trốn trong 'Hoàng Kim Ốc' ôn bài vậy."
Husky bổ sung: "Chúng ta không thể lúc nào cũng kè kè bảo vệ cô ấy được, nhỡ lại gặp phải đám côn trùng độc tối qua thì nguy hiểm lắm."
"Nhắc mới nhớ, đám côn trùng độc đó rốt cuộc là sao?"
Nhiếp Chiêu dằn mạnh chén trà xuống bàn, lông mày xoắn lại, từ trong ra ngoài đều viết rõ hai chữ "chê bai": "Đây là kinh thành đấy. Tay của người nhà họ Tần chắc không vươn dài đến thế được đâu nhỉ?"
"Cũng không phải là không thể."
Lê U nghe cô kể về chuyện của Tần Tranh, bình tĩnh phân tích: "Nếu thuê kẻ giỏi dùng cổ trùng thì có thể g. i. ế. c người từ ngàn dặm. Đằng nào chúng ta cũng phải đi điều tra Trấn Quốc Công, chi bằng tiện đường đi một chuyến, tra xem lai lịch của cổ trùng."
Mí mắt Nhiếp Chiêu giật giật: "Lai lịch của... cổ trùng? Tra kiểu gì?"
Không hiểu sao, cô bỗng có dự cảm chẳng lành.
"Việc này không khó. Nếu am hiểu chủng loại và tập tính của cổ trùng, tự nhiên sẽ tìm ra manh mối."
Lê U trả lời rất sảng khoái, như thể đã diễn tập trong đầu vài lần.
"Vừa rồi ta liếc qua, thấy trong đó đa phần là độc trùng đến từ Cấn Châu. Nhện Phệ Tâm ở Rừng 𝐐●ⓤ●ỷ Khóc, thích hợp để muối chua; Bướm Mặt Người ở Biển Bất Quy, có thể dùng để nêm nếm; Rết Trăm Mắt ở Vực Tuyệt Tình, thường dùng để cắt khúc xào lăn, mùi vị cực giống 𝐭𝖍·ị·т 🌀·à..."
"Rắn có đường rắn, chuột có đường chuột, cổ trùng cũng có đường dây của cổ trùng. Ta nghe nói, nơi nào cũng có mấy chỗ mờ ám chuyên làm cái nghề nhận tiền hạ cổ, mượn d. a. o g. i. ế. c người này. Chỉ cần đến đó, phân biệt từng loại trong ngàn vạn cổ trùng, ắt sẽ tìm ra kẻ ra tay với Tần cô nương. Hơn nữa, còn tiện đường mua thức ăn cho Tiểu Đào..."
Tiểu Đào Hồng: "Ngươi tự đi mà ăn một mình!!"
Nhiếp Chiêu: "..."
Cô biết ngay mà!!!
Bữa sáng trên tay bỗng nhiên chẳng còn thơm ngon gì nữa!!!
| ← Ch. 09 | Ch. 11 → |
