Điệu tango, kỳ kinh nguyệt, nụ hô*ⓝ của anh
| ← Ch.60 | Ch.62 → |
"Cái gọi là 'kiểm soát tinh thần', trong tâm lý học còn được gọi là 'kiểm soát tâm trí', chủ yếu thông qua việc làm tan rã nhận thức về bản thân của nạn nhân, độc chiếm, trói buộc tư tưởng cá nhân, phá hủy thế giới tam quan* vốn có của nạn nhân, đồng thời nhồi nhét cho họ một hệ quan điểm, lý tưởng hoàn toàn mới."
Thế giới tam quan*: Quan điểm về thế giới, cuộc sống và giá trị
Hướng Dương đưa cho Thời Mi một tách trà nóng, chậm rãi nói:
"Kẻ kiểm soát có thể thông qua thủ đoạn này để thao túng nạn nhân, khiến họ hình thành sự phụ thuộc, từ đó 'phục vụ' và 'phụng sự' lâu dài cho kẻ kiểm soát, cuối cùng trở thành công cụ của đối phương."
"'Phục vụ'... 'phụng sự'..." Thời Mi khẽ cụp hàng mi dài, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa lên những đường vân điêu khắc trên chiếc cốc sứ, trầm ngâm nói:
"Nói cách khác, trọng điểm của loại kiểm soát tinh thần này là nhấn mạnh vào 'tính tự nguyện' của nạn nhân, thông qua hành vi thao túng của kẻ kiểm soát, khiến nạn nhân 'cam tâm tình nguyện' bị thuần hóa."
"Có thể hiểu như vậy. Thông thường mà nói, nếu kẻ kiểm soát sử dụng thủ đoạn này với một nhóm người, thì cũng giống như lý thuyết đã nói, biến cả một tập thể thành 'công cụ' để mưu cầu lợi ích."
Hướng Dương khẽ cong môi, nhàn nhạt bổ sung:
"Nhưng nếu kẻ kiểm soát dành thời gian, hao tổn tâm sức để liên tục và tập trung can thiệp tinh thần nhắm vào một người nào đó, thì thay vì nói là muốn biến đối phương thành 'công cụ'..."
Ông ta hơi ngừng lại "thì chi bằng nói là đang đối đãi với nạn nhân như một 'tác phẩm'."
"Tác phẩm?" Thời Mi bị từ này làm cho kinh ngạc.
Hướng Dương nhạy bén biết bao, một ánh mắt đã nhìn thấu từng biểu cảm nhỏ của cô, giọng điệu ôn hòa hỏi: "Cảm thấy rất tàn nhẫn à?"
Thời Mi khẽ cau mày, im lặng một lát.
"Trong tình huống thông thường, việc thực thi kiểm soát tinh thần cần rất nhiều điều kiện đặc thù, ví dụ như kiểm soát thời gian, các mối 🍳.u🔼.п ♓.ệ, môi trường sinh lý, thông tin tiếp xúc với thế giới bên ngoài của nạn nhân; hoặc là đè nén những hành vi và thái độ mang tính cá nhân hóa của nạn nhân, vân vân"
Hướng Dương giơ tay lên, đầu ngón tay khẽ xoay chiếc đồng hồ cát đế hình con rắn trên bàn, quả cầu thủy tinh lật hai vòng rưỡi, dòng cát xanh theo đó chảy qua đường ống hẹp, phát ra tiếng động nhỏ li ti.
"Khi những điều kiện đặc thù này lần lượt được đáp ứng, nạn nhân sẽ rơi vào thế giới tinh thần do kẻ kiểm soát sắp đặt riêng cho mình, trong thế giới này, không cần roi vọt bạo lực, chẳng cần 𝒸.ưỡ𝓃.g é.🅿️."
Giọng nói của người đàn ông hạ xuống, vừa ôn nhuận lại vừa mềm mỏng:
"Nạn nhân sẽ không nhận ra lãnh địa tư tưởng của mình đang bị nuốt chửng, mà chỉ xác định rằng kẻ kiểm soát là sự tồn tại duy nhất có thể dựa dẫm vào, đồng thời vì hoảng sợ sẽ mất đi kẻ kiểm soát mà trong lòng bất an, trong tình huống này tự nhiên sẽ hết lòng phục tùng."
Thời Mi bất giác nhìn về phía chiếc đồng hồ cát trên bàn. Chính xác hơn, là nhìn vào thân rắn màu xanh lục trên đế đồng hồ.
Con rắn nhỏ quấn quanh, khẽ đung đưa lay động, khi ánh mắt vô thức giao nhau với đôi mắt rắn ấy, Thời Mi mơ màng thất thần, nghe thấy giọng dịu dàng chất vấn của người đàn ông:
"Cô sẽ cảm thấy đau khổ sao?"
"Hoặc là, nếu không có ngoại lực can thiệp, ở một ý nghĩa nào đó thì đây cũng được coi là một giấc mộng tự vệ, trong mơ không có chuyện gì khiến cô không vui, ngược lại..."
"Không đúng, không phải như vậy." Thời Mi đột nhiên lên tiếng ngắt lời, dời mắt nhìn ông ta, không chút do dự lặp lại: "Như vậy là không đúng."
Hướng Dương hơi nghiêng đầu, nhướng mày nhìn cô.
Ánh mắt của ông ta vô cùng dịu dàng, giống như những búp trà sớm đầu tiên tắm mình trong nắng mai dưới ráng mây vàng, những giọt sương đọng trên lá, nhiệt độ hơi se lạnh, hương thơm âm thầm lan tỏa, không vương bụi trần.
"Ồ?" Ông ta dường như mỉm cười "Vậy tiêu chuẩn để cô phán xét đúng sai là gì?"
Thời Mi nhìn thẳng lại ông ta, như thể vừa tỉnh lại từ khoảnh khắc thất thần một giây trước, ánh mắt thoáng chốc trở nên trong trẻo.
Cô không trả lời câu hỏi này một cách quy củ.
"Tại sao tôi phải bị kiểm soát?"
Mà là giành lại thế chủ động, cằm khẽ nhếch lên, khóe miệng cong lên một đườ𝐧·🌀 ↪️𝐨·n·ɢ tinh tế, bất ngờ hỏi ngược lại:
"Sự tồn tại của hành vi xấu xa như can thiệp tinh thần, bản thân nó đã là sai rồi, không đúng sao, giáo sư Hướng Dương?"
"Đương nhiên." Đầu ngón tay Hướng Dương điểm lên đầu con rắn trên đế đồng hồ, quả cầu thủy tinh dừng lại theo chiều ngang, thân rắn ngừng lắc lư, ông ta chợt cong mi mắt, không chút keo kiệt mà khen ngợi:
"Cho nên cô xem, dung lượng tinh thần đủ đầy mới có thể khiến tâm trí một người vững vàng không lay chuyển, mới không cho người khác có cơ hội lợi dụng. Rõ ràng, luật sư Thời và Tiểu Lãng đều là những người vững như bàn thạch."
Thời Mi bật cười phụ họa, nhưng không quên để ý thêm một chút chiếc đồng hồ cát đế hình con rắn kia, độ cong nơi khóe môi hơi thu lại.
Nếu không phải ảo giác của cô, thì từ khoảnh khắc cát bắt đầu chảy trong chiếc đồng hồ cát đế rắn kia, vị bác sĩ tâm lý đối diện hẳn là đang cố gắng thôi miên cô.
Mà thứ khiến cô có thể tỉnh ngộ ngay lập tức, là một tiếng rung của điện thoại. Là tin nhắn Wechat của Sầm Lãng.
Khi cô nhớ lại chút không vui nho nhỏ với anh trước khi ra ngoài buổi chiều, cả người cô liền tỉnh táo ngay lập tức.
Lúc này, khóe mắt Thời Mi liếc thấy bóng người cao gầy đi qua ngoài hành lang, Hướng Dương dường như cũng phát hiện ra cùng lúc, khẽ cười, trêu chọc nói:
"Xem ra so với lần trước chúng ta gặp mặt, q-ц-ⓐ-ռ 𝖍-ệ của hai người đã từ đồng nghiệp bước sang một hướng phát triển khác rồi."
Thời Mi không hề che giấu, đáp lại bằng một nụ cười bông đùa:
"Khiến một người thể hiện toàn bộ sự trung thành về mặt tình cảm với một người khác, không biết đây có được coi là một dạng kiểm soát về mặt tinh thần không nhỉ, giáo sư Hướng Dương."
Hướng Dương hơi khựng lại, không lập tức đáp lời.
Giây tiếp theo, điện thoại của ông ta trên bàn vang lên tiếng chuông, Hướng Dương cầm điện thoại lên, tỏ ý xin lỗi với Thời Mi rồi nghe máy.
Người ở đầu dây bên kia dường như đang báo cáo gì đó với ông ta.
Rất nhanh, Hướng Dương với vẻ mặt bình thản trả lời: "Trong nhà có hai con gián, phiền công ty giúp việc cử một nhân viên vệ sinh đến xử lý."
Vành tai Thời Mi khẽ động, không biểu lộ gì nhiều, cúi đầu di chuyển ngón tay trả lời tin nhắn Wechat. Đợi Hướng Dương cúp máy, bên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa lịch sự.
Là Sầm Lãng.
"Mời vào." Hướng Dương đáp.
Sầm Lãng lúc này từ bên ngoài đẩy cửa bước vào, ánh mắt lặng lẽ dán chặt vào Thời Mi, một lúc sau mới khẽ liếc mắt, hơi cúi người với Hướng Dương, giọng nói ẩn chứa sự lễ phép và kính trọng đối với bậc thầy, trầm ổn gọi một tiếng: "Giáo sư."
Hướng Dương cười gật đầu.
Thời Mi không nhìn anh, cũng không lên tiếng.
Hướng Dương tự nhiên nhìn thấu được bầu không khí vi diệu giữa hai người, đứng dậy khẽ cười trêu ghẹo:
"Lát nữa tôi có buổi khám bệnh bên ngoài, không giữ hai người lại lâu nữa."
Trước khi chia tay, Hướng Dương lấy từ trong ngăn kéo ra một túi tài liệu đưa cho Sầm Lãng, vỗ vai anh, trong lời nói ẩn chứa sự tán thưởng và khen ngợi, đầy thâm ý nói với anh:
"Chúc mừng cậu, đơn xin học vị tiến sĩ tâm lý học của cậu đã được chấp thuận rồi, bây giờ đã đến lúc cậu đưa ra lựa chọn, tiếp tục học hay là, kế thừa gia nghiệp."
Hai người bước ra khỏi phòng khám tâm lý tư nhân, trong lòng Thời Mi toàn là những lời Hướng Dương nói lúc sắp đi, sớm đã quên mất chuyện giận dỗi vặt vãnh với Sầm Lãng, ngẩng đầu kinh ngạc hỏi anh:
"Sao học vị tiến sĩ của anh lại đăng ký ngành tâm lý học?"
Cho dù muốn học lên cao hơn nữa,
Thì chuyên ngành của anh cũng phải là luật học chứ.
"Tại sao em lại giận?"
Sầm Lãng lại thẳng thừng hỏi ngược lại cô.
Thời Mi bị anh hỏi làm cho ngẩn ra "Giận chuyện gì?"
Sầm Lãng hơi nghiêng đầu, bước lại gần cô, khẽ cúi người xuống ngang tầm mắt cô, quan sát kỹ lưỡng, ánh mắt u tối không bỏ qua bất kỳ một vi biểu cảm nào của cô, nói:
"Ra ngoài không cho anh đưa đi, gọi điện không nghe máy, nhắn tin chỉ trả lời một chữ, vừa rồi cũng không thèm để ý đến anh..."
Anh dùng một tay véo má cô, kéo lại gần trước mắt, hàng mi đen dày rậm rạp cụp xuống, trầm giọng truy hỏi:
"Nói xem, rốt cuộc là giận anh chuyện gì?"
Sầm Lãng không nhắc đến chuyện này thì Thời Mi quên rồi cũng cho qua, nhưng anh lại cứ thích thẳng thắn trong mọi chuyện, bị hỏi như vậy Thời Mi lại nhớ ra, lại có chút không vui, cũng lười vòng vo với anh, mở miệng chính là: "Sáng nay anh—"
"Sáng nay làm xong anh không ôm em."
Trước khi cô đưa ra câu trả lời, người đàn ông nhận được gợi ý từ câu trước đã đột ngột đoán ra đáp án chính xác.
Một lời nói trúng phóc, chỉ một chút là thông suốt.
Sầm Lãng nhướng mi, đầu ngón tay x** n*n gò má 〽️ề_𝖒 Ⓜ️_ạ_ℹ️ của cô, ẩn chứa sự lưu manh, lười biếng nhếch mép cười "Phải không?"
Đúng, chính là chuyện đó.
Nhưng cũng không đến mức...
Hoàng 𝖍-ô-ռ buông xuống, giữa thanh thiên bạch nhật, người qua người lại... cũng không có ai cả, họ đang ở trong góc khuất.
Thời Mi trong phút chốc đỏ bừng mang tai, vội vàng đưa tay muốn đẩy anh ra, không ngờ Sầm Lãng còn nhanh hơn, đoán được phản ứng của cô, tay kia đã ôm chặt lấy eo cô, cảm nhận được gò má cô dưới ngón tay ngày càng nóng lên, anh uể oải nhướng mày, hỏi:
"Chỉ vì chuyện này thôi sao?"
"Chứ còn gì nữa!" Thời Mi bị anh véo má, hai bên má 𝐦-ề-𝖒 ɱạ-❗ bị ép vào giữa, môi chu lên, giọng nói không rõ ràng bất mãn tố cáo: "Đã nói là... phải ôm nhau trước mà!"
Sầm Lãng như bị cô chọc cười, đầu ngón tay thả lỏng, mu bàn tay gầy guộc khẽ xoa má cho cô, bật cười giải thích:
"Lúc đó em ra nhiều mồ hôi lắm bảo bối à, anh sợ em không thoải mái, muốn tắm rửa sạch sẽ cho em trước."
Bàn tay đặt trên eo cô khẽ siết lại, đầu ngón tay như có như không lướt qua bụng dưới của cô, nghiêng người ghé sát vào tai cô, giọng trầm khàn nhắc nhở:
"Dù sao cũng sắp đến kỳ sinh lý của em rồi, phải chú ý một chút."
Lần trước gần đến kỳ sinh lý tháng trước, sau khi kết thúc, Thời Mi hoàn toàn không động đậy nổi. Sầm Lãng bế cô, cô không cho bế, cõng cũng không chịu để anh cõng, dỗ dành thế nào cô cũng không chịu động đậy, cứ thế làm nũng ăn vạ kéo Sầm Lãng ngủ một giấc đến chiều.
Kết quả là, bà dì sẽ trừng phạt một cách công bằng mỗi người phụ nữ không coi trọng bà ấy, Thời Mi "vinh hạnh" cảm nhận được sự tuyệt vọng của cơn đau bụng kinh.
Bây giờ nghĩ lại, vẫn còn có thể rùng mình một cái.
Thật ra Thời Mi vốn dĩ cũng không giận lắm, chẳng qua chỉ là tâm thái nũng nịu với bạn trai mà thôi, nhưng chỉ hờn dỗi vặt vãnh một chút, cũng có thể nhận được lời giải thích nghiêm túc và kiên nhẫn như vậy từ Sầm Lãng, sao có thể không vui cho được.
"Thế... à?" Thời Mi ra vẻ nghi ngờ nheo mắt hỏi anh.
Sầm Lãng cúi đầu cười, tiến thêm một bước "Sáng nay kết thúc anh có ♓ô-n em ngay không?"
"Hình như có..." Thời Mi bị ép lùi lại.
"Tắm xong có phải là ôm em ngủ không?"
"Hình như có..." Thời Mi lại lùi một bước.
"Theo yêu cầu của em, phải ♓ô.ռ một cái mới được ra ngoài." Anh dồn người vào góc tường, lười biếng cúi mắt, đảo khách thành chủ "Hôm nay lúc ra ngoài, em đã 𝒽ô●𝖓 anh chưa?"
"Em hôn—"
"Không được nói dối."
"...Chưa."
Sầm Lãng hài lòng nhếch môi, từ từ đứng thẳng người dậy, hai tay đú_t túi quần, cợt nhả nhìn cô nói:
"Vậy phải làm sao đây, luật sư Thời?"
Một câu đe dọa không hề che giấu.
Thời Mi liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai, liền đưa tay choàng qua cổ Sầm Lãng ♓*ô*п mạnh lên má anh một cái.
Lúc rời đi, nhìn thấy dấu son môi hoàn chỉnh in rõ trên má anh, Thời Mi nheo mắt, như đang chiêm ngưỡng "tác phẩm" của mình, khẽ "chậc" một tiếng: "Bảo bối, màu son này anh mua đúng là đẹp thật đấy."
Sầm Lãng thuận thế kéo cô lại, đưa tay khoác lên vai cô ôm cô đi, ánh mắt kiêu ngạo bất kham, giọng điệu lười nhác mang theo chút đắc ý, cằm hơi hất lên, cười khẩy:
"Mắt nhìn của anh đã bao giờ sai chưa?"
Thời Mi nín cười: "Trước khi kiêu ngạo tự tin như vậy, anh có chắc là không lau vết son trên mặt đi không?"
"Lau làm gì, về nhà thử tiếp."
"Chỉ có thể thử trên mặt anh thôi à?"
"Chứ sao? Em còn muốn thử ở đâu nữa?"
"Em còn muốn... ở chỗ tối qua em ⓗ.ô.n có được không Lãng Lãng~"
"..."
Thậm chí sau khi lên xe, hễ chỉ còn lại hai người, Thời Mi lại bắt đầu không kiêng nể gì nữa "Sao không nói gì nữa vậy? Tối qua anh cứ gọi em là bảo bối, tiếng th* d*c nghe hay lắm, nhanh vậy đã quên rồi à?"
Nói xong bắt đầu động tay động chân "Không sao, nếu anh thật sự quên rồi, em sẽ giúp anh nhớ lại ngay tại đây."
Sầm Lãng giơ hai ngón tay kẹp lấy môi cô, 𝐧🌀ⓗ❗ế·ⓝ 𝖗ă·𝐧·𝖌 nghiến lợi:
"Thời Mi, đừng có kiếm chuyện."
Nửa đêm, gió gào thét thảm thiết.
Mùa đông giá rét, băng tuyết bao trùm sự tĩnh lặng lạnh lẽo, một trận cuồng phong lưu lạc từ bắc xuống nam, nuốt chửng mây mưa, xuyên thủng sương mù dày đặc, ngạo mạn như một kẻ tham vọng cuồng bạo dũng mãnh, vó sắt khuấy động màn đêm này, không một phút yên bình.
Nhưng trong phòng chiếu phim tại gia, cảnh xuân tươi đẹp.
Lò sưởi đang đốt loại gỗ tuyết tùng thượng hạng.
Cánh hoa của Miss Jenny bị treo ngược sấy khô, trộn lẫn với quýt nhỏ bỏ vào lò cùng xông, trong sự lạnh lẽo tinh khiết lại len lỏi từng sợi vị ngọt ngào, tựa như mật hoa đổ tràn trên vòng năm tháng, thấm đượm tầng hương gỗ cuối, vừa vặn hoàn hảo.
Màn hình chiếu đang phát bộ phim "Scent of a Woman" (Mùi Hương Đàn Bà).
Máy hát đĩa du dương bản nhạc "Por una Cabeza" (Chỉ Cách Một Bước).
Cả phòng chiếu chỉ có một ngọn đèn.
Một ngọn đèn sàn kiểu cần câu vươn cao chao đèn, chiếu ra những mảnh vỡ ánh sáng va chạm giữa hồng và tím, một nửa phù hoa, một nửa u uất, dần dần hòa quyện thành vòng sáng, lan tỏa bao trùm.
Một tiếng "keng" giòn tan vang lên.
Thời Mi cầm ly rượu chân cao, cụng ly với Sầm Lãng, một hơi cạn sạch. Cô đặt ly rượu xuống, hai tay nhấc tà váy đỏ, khom gối cúi đầu, thực hiện lễ cúi chào của công chúa với Sầm Lãng.
Sầm Lãng uể oải nhướng mày, kiên nhẫn phối hợp, một tay hơi giơ lên, xoay hai vòng, đặt trước 𝐧ɢ·ự·c trái, nửa người cúi xuống, một lễ chào của quý ông được hòa tan trong khí chất ngang tàng của anh.
Hoang dã bất kham, vừa phong nhã lại vừa ph*ng đ*ng,
Điệu nhạc lướt vào cao trào.
Thời Mi được Sầm Lãng ôm lấy eo, một tay đặt lên vai anh, tay kia đan vào tay anh, ra dáng một điệu nhảy đôi, phong thái rất chuẩn.
Họ đi chân trần trên tấm thảm lông dài màu trắng, mượn nhịp điệu đảo phách ngắn ngủi của bản nhạc "Por una Cabeza" này, lướt bước đá chân, xoay vòng, ôm eo, bước nhảy đan xen, tiến lùi nhịp nhàng, phối hợp thành một điệu tango nồng nhiệt, mãnh liệt.
Không, không phải phối hợp,
Phải nói là, đọ sức.
Hệt như những cuộc đọ sức thường lệ của họ trên giường và ngoài đời, Sầm Lãng tao nhã phóng khoáng, Thời Mi rực rỡ nhiệt thành, hai người ngang tài ngang sức, kéo đẩy trong sáng ngoài tối, đối kháng lẫn nhau.
Đây đã là ngày thứ mười họ luyện tập. Khi Sầm Lãng nói với cô rằng bữa tiệc tối trên du thuyền sắp tới cần phải khiêu vũ, hỏi cô muốn nhảy điệu gì, người phụ nữ đã dứt khoát từ chối điệu waltz, nhất quyết đòi nhảy tango.
Sầm Lãng dĩ nhiên sao cũng được.
Chỉ là, chút kỹ năng mèo cào mà cô học được ở câu lạc bộ theo sở thích thời đại học, làm sao có thể so với một Sầm Lãng từ nhỏ đã theo giáo viên riêng luyện tập những bước nhảy tango thuần túy đây.
Biết rõ không thắng nổi, lại cứ thích ganh đua.
Còn chưa bao giờ biết nhận thua.
Cô luôn như vậy, bướng bỉnh, cố chấp, lại 🍳_υ_𝓎_ế_𝐧 𝐫_ũ.
Khi điệu tango rực cháy như lửa hoang này, kết thúc bằng việc Thời Mi bước sai bước nhảy cuối cùng.
"Em thua rồi."
Sầm Lãng đương nhiên sẽ không nhường cô, nghiêm túc đối đãi với mỗi một cuộc đọ sức, mới là sự tôn trọng tốt nhất dành cho đối thủ.
Anh nhếch mép, làm động tác ngoắc tay,
"Lại đây."
Thời Mi bĩu môi, như thể chấp nhận thua cuộc mà lê từng bước nhỏ, sau đó vô cùng tự giác nhoài người qua, chìa cái đầu ra cho anh, nhắm chặt hai mắt, giọng run run dặn dò:
"Anh búng nhẹ thôi nhé..."
Sầm Lãng cười khẩy "Dám cá dám chịu chứ."
Thời Mi hừ một tiếng, cũng không trông mong anh sẽ nương tay, gắng sức nhắm chặt mắt, tuy mấy ngày nay trán bị búng, nhưng lần nào cũng căng thẳng một cách khó hiểu, căng thẳng chờ đợi cái búng trên trán.
Thế nhưng... cơn đau buốt như dự đoán đã không ập tới.
Thay vào đó là nụ ♓ô.ⓝ lướt nhẹ trên môi. Nụ 𝖍_ô_ⓝ của anh.
Hoàn toàn không cần lời nào, Thời Mi đã nhanh chóng đáp lại anh, nụ 𝐡●ô●ռ kiểu Pháp q𝖚ấ*п q𝐮ý*𝐭 triền miên gần như bùng nổ ngay khoảnh khắc tiếp theo. Sau đó, trong tiếng ồn trắng lách tách của lò sưởi, xen lẫn thêm vài âm thanh khác.
Họ không biết đã ngã lăn ra tấm thảm lông dài từ lúc nào.
Sầm Lãng một tay khống chế vòng 𝑒*0 t*ⓗ*o*𝐧 thả của cô, hơi thở nặng nề, kiên nhẫn l**m ♓ô·ⓝ vành tai cô, buông lỏng thế trận, đuổi theo làn da căng mịn của cô, đếm từng đ_ườ𝓃_ℊ 𝐜🔴n_𝖌, điêu khắc nên những vết bầm lốm đốm, kỹ thuật cao siêu.
Một mặt là xoa dịu chậm rãi, một mặt là lặp đi lặp lại đến cực đoan.
Mà trên màn hình chiếu, vừa hay chiếu đến câu thoại kinh điển đó.
【Anh muốn có một người phụ nữ ôm lấy anh, anh vùi mình vào mái tóc óng ả của nàng để hít hà hương thơm. Và khi tỉnh giấc vào ngày hôm sau, nàng vẫn ở bên cạnh anh. 】
Thật là hợp cảnh.
Ngoài cửa sổ, gió lộng tứ phía, binh hoang mã loạn.
Trong phòng, họ khơi lên ngọn lửa tình, cứ thế mà chìm nổi.
Khi ý thức hoàn toàn tan chảy trong cảm giác ռ_ó_п_g 🅱ỏ_n_ℊ, chỉ có đôi lúc trong một thoáng chốc, cô sẽ tỉnh táo lại rất ngắn ngủi, nắm lấy đuôi của lý trí.
Nghe thấy một tiếng "bụp" trầm đục.
Cô mơ màng th* d*c mở mắt ra, khóe mắt liếc thấy trên tấm thảm lông dài màu trắng bùng lên một mảng màu đỏ chói mắt, nhanh chóng lan ra, ướt đẫm, chảy tràn tưới xuống.
Tấm thảm bị rượu vang đỏ tưới đẫm.
Sầm Lãng bị cô tưới đẫm.
Trong khoảnh khắc cực lạc thất thần này của cô, Sầm Lãng gần như bị cô bức điên, sự kiềm chế và tự chủ của anh ngày càng rạn nứt, rồi cứ thế sụp đổ tan tành.
Giống như trong phim đã nói,
【Có những người, sống trọn một đời chỉ trong một phút. 】
Sầm Lãng đồng cảm sâu sắc, thoáng chốc cảm thấy niềm 𝖍-⭕-𝒶-n 🦵-ạ-c của cả cuộc đời này, vào khoảnh khắc cô rực rỡ bung nở, đã được diễn giải một cách trọn vẹn.
"Sầm Lãng... rượu..."
Rượu vang đỏ bị cô đá đổ rồi.
Cô muốn nói.
Sự kinh diễm hung hãn lướt qua đáy mắt âm ỉ của anh, bộc phát một cách tự nhiên, Sầm Lãng khẽ đè chặt cô, giọng nói khàn khàn:
"Kệ nó đi."
Anh vẫn đang bị cô cuốn lấy chặt chẽ, thú vui của kẻ đi săn, niềm vui 💲ư.ớп.ɢ của cuộc truy đuổi, sự ngọt ngào của cô, tất cả đều là tội lỗi.
Chỉ là, có gì đó không ổn.
Biểu cảm của Thời Mi không đúng.
Sầm Lãng nhạy bén nhận ra chút khác thường của cô, khẽ nhíu mày, hô●п lên môi cô, giọng dịu dàng hỏi:
"Sao thế, bảo bối?"
Thời Mi lại 𝖈*ắ*ⓝ Ⓜ️ô*ï lắc đầu, hàng mi dài κ●𝐡é●𝖕 ⓗ●ờ, mái tóc đen như thác nước, những lọn tóc cong Ⓜ️ề●〽️ 𝖒●ạ●ı cọ qua vùng eo yếu ớt, lơ lửng lay động, tần suất đều đặn, biên độ vụn vỡ, ôm chặt lấy anh r*n r*.
【Hôm nay là một ngày rất đẹp, thích hợp cho mọi ước nguyện. 】
Một ý nghĩ đột nhiên lướt qua dây thần kinh não. Sầm Lãng dường như nhận ra điều gì đó, lùi ra, trong tình huống không thích hợp thế này, lại đúng lúc nghe thấy Thời Mi nói:
"Nguyện vọng của em, là muốn anh trở thành kỵ sĩ của em."
Sầm Lãng ngẩng đầu nhìn cô, mu bàn tay dịu dàng lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán cô, bị cô nắm lấy ngón tay, đôi môi ⓜề-〽️ 𝖒ạ-1 l**m 𝖍_ô_𝐧 lên xương cổ tay của anh, lại nghe thấy cô hỏi: "Anh sẽ thích chứ?"
"Hửm?" Anh trầm giọng hỏi lại một tiếng.
"Anh có thích tiểu công chúa biết nhảy tango này của anh không?" Cô quả thực không thoải mái, nhưng hoàn toàn không để tâm, ngón chân khẽ cọ vào anh, vòng vèo uốn lượn, một lòng muốn có câu trả lời của anh.
Sầm Lãng nhướng mày.
Sự thật chứng minh phỏng đoán của anh không hề sai.
Kỳ sinh lý của cô đã đến.
"Đừng cử động lung tung." Sầm Lãng ra tay bắt lấy cổ chân thon gầy của cô, cho cô xem một vệt má.u đỏ trên đầu ngón tay mình, sau đó bế cô lên đi về phía phòng tắm, ghé vào tai cô cười khẽ nói:
"Em chảy Ⓜ️.á.⛎ rồi, tiểu công chúa của anh."
| ← Ch. 60 | Ch. 62 → |
