Truyện:Tư Cung Lệnh - Chương 136

Tư Cung Lệnh
Trọn bộ 138 chương
Chương 136
Yêu thương nhau
0.00
(0 votes)


Chương (1-138)

Sự thật mà Thu Nương nói đối với Chân Chân đã chẳng còn là bí mật, nàng tuy không muốn chấp nhận, nhưng lý trí đã sớm buộc nàng phải thừa nhận sự thật này. Giờ nghe chính miệng Thu Nương nói ra, Chân Chân vẫn thấy nỗi bi thương trào dâng khó tả, cảm giác như mình và nương đang nương tựa vào nhau bị một thế lực vô hình nào đó tàn nhẫn chia cắt. Nàng sợ Thu Nương nhìn thấy cảm xúc của mình, càng sợ nhìn thấy nỗi đau đớn sâu sắc hơn của bà lúc này, bèn quay đi, tự nhắc nhở bản thân về trách nhiệm hiện tại, ép mình phải bình tĩnh. Một lúc lâu sau nàng mới quay lại nhìn Thu Nương, hỏi bằng giọng điệu bình thản như thường: "Sau đó mọi người cùng nhau trốn khỏi Lâm An? Lưu Tư thiện bị nhà họ Tề phát hiện và bắt đi như thế nào? Lúc đó bà và Trương Quốc y có mặt ở đó không?"

Thu Nương cụp mắt, buồn bã nói: "Chúng ta trốn đến một ngôi làng gần Thiệu Hưng trước, mai danh ẩn tích mấy tháng, đợi Minh Sơ sinh con. Ngôi làng đó rất nhỏ, cũng không có người kinh thành đến lục soát, lâu ngày, chúng ta cũng không còn cảnh giác như lúc mới trốn ra nữa, Trương Vân Kiều bắt đầu nhận lời khám bệnh cho dân làng, ta cũng thỉnh thoảng đến thị trấn gần đó mua một số vật dụng trong làng không có. Mấy ngày sau khi con đầy tháng, Trương Vân Kiều lại đi khám bệnh ở làng bên, ta định đi thị trấn mua cho con mấy bộ quần áo mới, Minh Sơ bỗng nhiên xin ta cho cô ấy đi cùng, nói ở cữ bí bách quá, rất muốn ra ngoài hít thở không khí. Cô ấy nài nỉ mãi, ta thấy cô ấy vốn khỏe mạnh, lúc đó sắc mặt cũng tốt, nên đồng ý, bèn thuê một chiếc xe bò, bế con, đưa cô ấy, cùng đi thị trấn. Ta sợ cô ấy mệt, đi dạo chưa bao lâu, liền bảo cô ấy bế con vào một quán trà nghỉ ngơi, ta tiếp tục đi mua đồ, không ngờ lúc đang xem quần áo trẻ con trước cửa một cửa hàng, bỗng có một người mặc công phục nội thị cưỡi ngựa lao về phía ta, đôi mắt nhìn chằm chằm ta, đầy sát khí. Nhìn màu áo rất giống người của Trình Uyên, đầu óc ta ong lên một tiếng, vứt quần áo bỏ chạy... Lúc mới trốn khỏi chỗ ở tại Lâm An, Trình Uyên từng đích thân dẫn một số nội thị truy bắt ta, cũng không biết là Phượng mệnh Tiên đế hay Thái hậu. Lúc đó ta trốn trong bụi hoa bên hồ Tây, nhìn ngựa của hắn phi nhanh qua, vẻ mặt hắn lúc đó nghiêm nghị xen lẫn vài phần lo lắng, mày nhíu chặt, ánh mắt trông rất sắc bén, khiến ta rùng mình, lúc đó đã nghĩ, thà c. h. ế. t cũng không thể rơi vào tay hắn..."

"Vậy người truy bắt bà ở thị trấn, là do Trình Uyên phái đến sao?" Chân Chân hỏi.

Thu Nương thở dài: "Lúc đó ta đinh ninh là vậy, liều mạng chạy trốn, may mà đường xá thị trấn nhỏ quanh co khúc khuỷu, có nhiều ngõ hẻm, ta rẽ ngang rẽ dọc tạm thời cắt đuôi được người đó, quay lại quán trà. Ta bảo Minh Sơ nội thị dưới trướng Trình Uyên sắp đến bắt ta rồi, cô ấy lập tức bế con định đi theo ta, nhưng vừa ra đến cửa liền nghe thấy tiếng vó ngựa từ xa vọng lại, nghe tiếng thì lần này không chỉ một người. Chúng ta lại rụt về, trốn lên lầu quán trà. Chúng ta động tĩnh quá lớn, đ. á. n. h thức con đang ngủ say, con khóc ré lên, ta và Minh Sơ càng sợ hãi, lo tiếng khóc của con thu hút sự chú ý của kẻ đến, mà sau đó tiếng vó ngựa quả thực ngày càng gần, mắt thấy sắp đến quán trà rồi. Minh Sơ lúc này bỗng nói với ta, cô ấy và Trình Uyên bình thường 🍳ц●𝖆●𝐧 ⓗ●ệ cá nhân cũng khá tốt, lúc cô ấy trốn khỏi cung từng chạm mặt hắn một lần, mà hắn nhắm mắt làm ngơ, không ngăn cản cô ấy, cho nên nếu người đến là người của Trình Uyên, chắc cũng sẽ tha cho cô ấy, cho dù không tha, đợi quay về gặp Trình Uyên, cô ấy cầu xin một phen, Trình Uyên đa phần cũng sẽ thả cô ấy về. Nói xong những lời này, những người cưỡi ngựa kia đã đến trước cửa quán trà, có người xuống ngựa, định vào trong xem xét. Minh Sơ lập tức giục ta 𝒸ở●1 á●𝐨 ngoài đổi cho cô ấy, rồi nhét đứa bé vào lòng ta, bản thân mặc áo của ta chạy xuống lầu lao ra ngoài, quả nhiên thu hút sự chú ý của đám người đó, đều quay đầu đuổi theo cô ấy, rời khỏi quán trà. Ta nấp sau cửa sổ tầng hai quan sát tình hình bên ngoài, bỗng nhiên có một người ghìm cương quay đầu nhìn lại quán trà, trong khoảnh khắc đó ta phát hiện người đó lại là thị vệ từng được Tề Tuân phái đi hộ tống ta đến nhà riêng của ông ta dạy con gái ông ta múa hát..."

Chân Chân nghe đến đây cũng lạnh sống lưng: "Vậy là những người này do nhà họ Tề phái đến?"

Thu Nương nhắm mắt gật đầu, hồi lâu sau mới kể tiếp: "Sau này ta mới nghĩ ra, nhà họ Tề trong cung cũng có không ít tai mắt, cho nên hoạn quan đến truy bắt chúng ta chưa chắc đã là người của Trình Uyên, mà trà trộn cả ưng khuyển của nhà họ Tề... May mà người đó chỉ nhìn một cái, rồi lại đuổi theo hướng Minh Sơ chạy. Ta đợi bọn họ đi xa quán trà, bế con lặng lẽ trốn đi từ cửa sau... Ta biết Minh Sơ chạy như vậy không thể nào thoát khỏi sự truy bắt của nhiều người thế, cũng không có gan đi tìm cô ấy, bèn bế con chạy một mạch về làng..."

Chân Chân nhớ lại t. h. ả. m trạng nương ruột bị nhà họ Tề xử t. ử như lời Ân Kỳ kể, nhất thời bi phẫn đan xen, tim đau nhói, nhìn nương nuôi trước mặt, biết cái c. h. ế. t của nương ruột bà ấy phải chịu một phần trách nhiệm, nhưng nghĩ đến thân thế và hoàn cảnh lúc đó của bà ấy, lại không nỡ trách cứ, cuối cùng chỉ lạnh lùng hỏi bà: "Bà về xong có nói thật chuyện này cho Trương Quốc y biết không?"

"Ta về đến nơi lòng rối như tơ vò, không biết phải đối mặt với ông ấy thế nào, nhanh chóng thay áo của Minh Sơ ra, giấu đi. Đợi Trương Vân Kiều về, ta kể cho ông ấy chuyện chúng ta bị truy đuổi, nhưng không dám kể hết sự thật, chỉ bảo ông ấy ta bế Chân Chân đi mua quần áo, Minh Sơ một mình ở lại quán trà nghỉ ngơi, đợi ta về quán trà, từ xa nhìn thấy cô ấy bị mấy nội thị bắt đi..." Thu Nương nói, "Ông ấy nghe xong như phát điên định lao ra ngoài cứu Minh Sơ, ta khuyên can thế nào cũng không nghe, bỏ mặc ta và đứa bé chạy thẳng về Lâm An. Mấy ngày sau, ông ấy ủ rũ trở về, nói ông ấy nghe ngóng được tin tức của Minh Sơ từ bạn bè ở ngoại thành Lâm An... Cô ấy đã bị nhà họ Tề xử t. ử rồi."

"Cho nên, bà cùng ông ấy mang theo ta tiếp tục chạy trốn?" Chân Chân hỏi.

"Phải. Lúc đó Tề Tuân c. h. ế. t chưa lâu, thế lực nhà họ Tề rắc rối khó gỡ, nhất thời không thể diệt trừ, bè đảng vẫn tiếp tục truy sát Trương Vân Kiều, ông ấy không về được Lâm An, lại sợ người lần trước bắt Minh Sơ quay lại lùng sục, chỉ có thể cùng ta mang theo con tiếp tục chạy." Thu Nương nói, "Chúng ta đổi hướng, chạy một mạch đến Tuyên Châu, tức phủ Ninh Quốc bây giờ, mới an cư lạc nghiệp."

"Tống bà bà kể cho ta chuyện lúc đó, " Chân Chân bảo bà, "Nói bà không biết nấu nướng, không biết làm món gì cho hai cha con ta ăn, nên mới đi học bà ấy."

"Đúng vậy." Thu Nương cười khổ, "Trước khi chạy trốn, ta chưa từng vào bếp, biết nấu cơm là gì đâu... Càng chưa từng chăm trẻ con, thậm chí còn rất ghét trẻ con, nghe tiếng trẻ con khóc là thấy phiền, chỉ muốn nhét miếng giẻ vào mồm nó."

Chân Chân có chút ngạc nhiên, không nhịn được nói: "Nhưng mà, trong ký ức của ta, bà luôn là một người nương rất dịu dàng, không chỉ với ta, mà với các tỷ tỷ ở Thích Trân lâu cũng rất tốt."

"Bởi vì con đã thay đổi ta." Thu Nương lại ngẩng đầu nhìn Chân Chân, ánh mắt ấm áp, nhưng nụ cười nhạt bên khóe môi lại khá chua chát, "Ta cảm thấy vô cùng có lỗi với Minh Sơ, nên một lòng muốn chăm sóc con cho tốt, nhưng hoàn toàn không ngờ, nuôi một đứa trẻ sơ sinh lại vất vả đến thế... Con ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, một đêm thức mấy lần, lần nào dậy cũng khóc long trời lở đất, đòi ăn, mà không chịu đợi một khắc nào, luôn làm ta thức giấc, đành phải mò mẫm trong đêm hâm sữa dê hoặc nước cơm cho con ăn, tròn một năm trời không được ngủ một giấc trọn vẹn... Lại nghe nói trẻ con chỉ uống sữa dê và nước cơm thì không lớn nổi, nên đi đến đâu, ta cũng gõ cửa từng nhà hỏi xem con dâu nhà ai đang cho con b●, có thể cho con b. ú nhờ một chút không... Có lúc con b. ú xong, ta vừa bế lên con đã trớ sạch sữa ra, sau này nghe mấy bà từng nuôi con bảo mới biết, hóa ra cho trẻ con b. ú xong phải bế dựng lên vỗ nhẹ lưng, vỗ cho ợ hơi ra mới không dễ bị trớ... Ngoài ra, ngày nào cũng có núi tã lót và quần áo phải giặt, thời gian đầu, ngày nào ta cũng mệt muốn khóc, có lúc không kìm được mà nghĩ, chắc là vì chuyện Minh Sơ mà tạo nghiệp lớn lắm mới vớ phải cái rắc rối to đùng này... Cho đến một đêm nọ..."

Nhớ lại chuyện đêm đó, giọng bà càng thêm dịu dàng, nụ cười sâu hơn: "Lúc đó con hơn hai tháng tuổi, nửa đêm tỉnh dậy, ta vẫn như mọi khi mơ màng dậy hâm sữa cho con. Đợi con b. ú xong, ta ngồi đầu giường, mắt nhắm mắt mở bế dựng con lên, để con tựa vào vai ta, vỗ ợ hơi cho con. Vỗ vỗ một hồi, con bắt đầu ợ, 'ợ' một tiếng, nghe như tiếng chim non kêu... Ợ xong, con vốn đang tựa vào vai trái ta, bỗng nhiên hai tay chống lên vai ta, cái cổ non nớt chưa cứng cáp 𝖗𝐮·𝖓 г·ẩ·🍸 ngóc đầu lên, mở đôi mắt đen láy tròn xoe nhìn ta một cái, rồi khuôn mặt bầu bĩnh trượt sang bên phải, đầu mềm nhũn đập vào vai phải ta, ngủ ngon lành. Con cứ thế vô tư vô lo giao phó hoàn toàn bản thân cho ta, thân thiết dựa dẫm vào ta, ta bỗng nhiên rung động, rõ ràng rất vui, nhưng sống mũi lại cay cay, ôm chặt lấy con, cảm nhận được một niềm hạnh phúc ươn ướt, trĩu nặng trong lòng như sắp mưa."

Chân Chân nhìn đuôi lông mày đượm ý cười của Thu Nương lúc này, ánh sáng lấp lánh như sao trong mắt bà, cũng cảm nhận được niềm "hạnh phúc ươn ướt" của người làm nương trong khoảnh khắc bà kể, khó khăn lắm mới từ bỏ ý định đưa tay ôm bà, tiếp tục nhàn nhạt hỏi: "Lúc đó Trương Quốc y thì sao? Ông ấy không chăm con à?"

"Ông ấy..." Thu Nương ngập ngừng một lát, mới nói, "Ban đầu vì chuyện Minh Sơ, tâm trạng ông ấy không tốt, rất suy sụp, ta cố gắng làm hết việc nhà, không lấy chuyện con cái làm phiền ông ấy. Sau này ông ấy phấn chấn lên, lại bắt đầu khám bệnh cho người ta, kiếm tiền nuôi gia đình, cũng bận rộn hơn, không có nhiều thời gian ở bên con... Ta theo Tống Ngũ nương học nấu ăn, mua lại căn nhà nhỏ của bà ấy, làm hàng xóm với bà ấy. Bà ấy ngày thường cũng hay giúp ta trông con. Khi con hai tuổi, một hôm, Ngũ nương bỗng nhiên trước mặt ta và Trương Vân Kiều hỏi con: 'Cha, nương và bà, con thích ai nhất nào?' Con cười khanh khách, không chút do dự lao vào lòng ta, nói: 'Nương. '... Đúng vậy, từ khi con bắt đầu tập nói, đã gọi ta là 'nương', thật ra ta không cố ý dạy con, nhưng con cứ tự nhiên như thế, gọi ta như vậy... Ngũ nương lại hỏi, 'Lát nữa cha con đi thị trấn chơi, mua nhiều kẹo lắm, con có đi theo cha không hay ở lại với nương nào?' Con vẫn cười ôm chặt lấy ta, không thèm nhìn cha con lấy một cái, miệng liến thoắng nói: 'Nương, nương, nương... '"

Nói đến đây, Thu Nương hé nụ cười, nhưng lại cúi đầu lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, bịt miệng, một lúc sau mới nói tiếp: "Khoảnh khắc đó, ta chợt nhận ra, ta không còn cô đơn nữa, cuối cùng cũng có một người, toàn tâm toàn ý yêu ta rồi... Con ôm ta cười, ta lại vui đến muốn khóc to, chỉ có thể ôm lấy con, vùi đầu xuống, lặng lẽ rơi nước mắt vào lòng con."

Chân Chân không kìm nén được nữa, đưa tay lau nước mắt tuôn rơi, một lát sau mới cất tiếng hỏi, giọng đã khàn đi: "Vậy những ngày tháng bình yên đó kết thúc như thế nào? Trước khi rời phủ Ninh Quốc, giữa bà và Trương Vân Kiều, đã xảy ra chuyện gì?"

Thu Nương im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng bắt đầu trả lời: "Hơn hai năm trước đó, tuy chúng ta sống chung dưới một mái nhà, nhưng luôn giữ khoảng cách, chia phòng mà ngủ. Ông ấy vốn không phải người nhiệt tình, lại trải qua chuyện Minh Sơ, càng ít nói, giữa chúng ta, ngoài những chuyện cần thiết phải nói, thì chẳng còn gì để nói. Tuy nhiên, ở chung lâu ngày, thấy ta toàn tâm toàn ý chăm sóc con, ông ấy cũng khá tin tưởng ta, hoặc là, coi như người nhà, tiền khám bệnh kiếm được đều đưa hết cho ta, để lo chi tiêu trong nhà. Ta lấy một phần, phần còn lại muốn trả cho ông ấy, để ông ấy giữ lại chút phòng thân, ông ấy lại đẩy hết cho ta, nói bình thường ông ấy chẳng có việc gì cần dùng đến tiền, nếu thật sự cần, sẽ hỏi ta... Ông ấy không biết nấu nướng, nhưng có một hôm, khi ta đưa cho ông ấy một bộ quần áo mới may, ông ấy có vẻ hơi cảm động... Chiều hôm đó, con đang ngủ, ta đang chuẩn bị bữa tối trong bếp, ông ấy bỗng đi vào, lặng lẽ giúp ta thái rau, nhưng đây không phải việc ông ấy giỏi, thái vài cái đã đứt tay. Ta vội lấy vải băng bó cho ông ấy, nắm tay ông ấy băng bó rất lâu, băng xong ngẩng đầu lên, phát hiện ông ấy đang ngẩn người nhìn ta, ông ấy chưa bao giờ nhìn ta bằng ánh mắt đó, ta bị ông ấy nhìn đến tim đập chân run, quay người định đi, ông ấy lại kéo giật ta lại, 𝒽·ô·n ta... Sau đó, sau đó..."

Thấy bà nhất thời không nói tiếp được, Chân Chân do dự, vẫn hỏi: "Hai người thành thân rồi?"

Thu Nương tạm thời không trả lời thẳng, mà đổi cách nói khác: "Ông ấy là người đàn ông đầu tiên của ta, cũng là người cuối cùng... Dù là Tiên đế hay Trình Uyên, đều chưa từng chung 𝖈𝖍ă-𝐧 ℊố-ℹ️ với ta... Tuy Trình Uyên cưới ta, nhưng đêm tân 𝐡ô𝓃., hắn nói với ta, tên chúng ta cùng xuất hiện trên ♓.ô.𝖓 thư là hắn mãn nguyện rồi, hắn cũng như Tiên đế, tình càng gần càng rụt rè, sẽ không mạo phạm ta đâu. Sau đó, hắn rời khỏi phòng tân h-ô-𝐧-."

"Vậy cha ta, không cho bà một 𝐡ô.𝓃 lễ sao?" Chân Chân nghĩ ngợi rồi hỏi, "Bà có thích ông ấy không?"

Thu Nương cười nhạt: "Ở chung lâu ngày, tình cảm ít nhiều cũng có chút đỉnh, có điều, khi ông ấy ôm ta, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu ta lại là: Thế này cũng tốt, ta có thể thực sự trở thành nương của Chân Chân rồi..."

Chân Chân không biết nói gì, lặng lẽ cụp mắt. Thu Nương lại nói: "Ông ấy muốn cho ta một 𝐡ô_n lễ, nhưng ta cảm thấy mấy năm nay người ngoài thấy chúng ta sống chung, đã sớm coi chúng ta là phu thê, nếu còn tổ chức ⓗô-п lễ, chắc chắn sẽ khiến người ta nghi ngờ dò hỏi, dễ sinh chuyện, chi bằng cứ lặng lẽ sống tiếp thôi. Ông ấy nghĩ ngợi rồi bảo, dù thế nào, cũng nên có một nghi thức, chúng ta có thể tự bái thiên địa ở nhà. Ta đồng ý, chúng ta bèn quyết định ba ngày sau bái đường... Hai ngày sau đó, ngày nào ông ấy cũng hớn hở ra ngoài mua hỷ phục và đồ dùng liên quan, ta cũng mua rất nhiều nguyên liệu thượng hạng, chuẩn bị tự tay làm một bữa tiệc cưới thịnh soạn... Trong đó, có món cá nóc ông ấy thích ăn..."

Tim Chân Chân chùng xuống, vẫn ngầm mang hy vọng hỏi Thu Nương: "Hôm đó là do bà nấu nướng sơ suất, không phải cố ý, đúng không?"

Thu Nương cười thê lương, nói: "Một ngày trước 𝖍ô·ռ lễ, ta nhớ tới Minh Sơ, lại cảm thấy vô cùng có lỗi với cô ấy, con gái, chồng mà ta có, thực ra đều là của cô ấy... Nhân lúc cha con ra ngoài, ta lấy bộ quần áo năm xưa Minh Sơ đổi cho ta ra, tế bái cô ấy ở sân sau, xin lỗi cô ấy, nói vì ta mà hại cô ấy rời bỏ thế gian, nhưng ta sẽ dốc hết sức chăm sóc tốt cho người nhà của cô ấy, xin cô ấy yên tâm, sớm ngày đầu thai, xin cho phép ta đốt bộ quần áo đó cho cô ấy, từ nay về sau ta sẽ chôn chặt bí mật này trong lòng, dùng phần đời còn lại để chuộc lại lỗi lầm xưa kia... Nhưng lúc này Trương Vân Kiều bỗng từ sau lưng ta lao tới, giật lấy bộ quần áo đó... Ông ấy về sớm, nghe thấy những lời ta nói với Minh Sơ."

Chân Chân không khỏi mở to mắt, có thể tưởng tượng ra sự giận dữ của cha lúc đó: "Ông ấy tưởng bà bán đứng nương ta?"

Thu Nương gật đầu: "Ông ấy giận dữ mắng mỏ ta, nói ta lòng dạ rắn rết, chắc chắn là cố ý dụ Minh Sơ ra ngoài, giao cô ấy cho người nhà họ Tề... Ta cầu xin ông ấy nghe ta giải thích, nhưng ông ấy không nghe, cứ hỏi dồn ta có phải ghen tị với Minh Sơ, là ghen tị Tiên đế sủng tín cô ấy hay vì muốn cướp ông ấy từ bên cạnh Minh Sơ..."

Nhớ đến đây, Thu Nương không kìm được cười lạnh một tiếng: "Nghe thấy suy đoán này, ta thật sự dở khóc dở cười, hóa ra sự chăm sóc tận tình của ta dành cho ông ấy mấy năm nay, sự hiến thân sau đó, đều trở thành bằng chứng ta yêu ông ấy, muốn cướp ông ấy từ bên cạnh Minh Sơ, rồi hại c. h. ế. t Minh Sơ!"

"Cho nên..." Chân Chân hỏi, "Sự võ đoán của ông ấy khiến bà oan ức, rồi nảy sinh sát tâm?"

"Không phải vì cái đó." Thu Nương thở dài, "Lúc đó ta đầy bụng oan ức, phẫn uất, nhưng cũng chưa hận đến mức muốn g. i. ế. c ông ấy, chỉ nghĩ hô*ⓝ lễ coi như bỏ, bỏ thì bỏ, ta cũng chẳng quan tâm... Nhưng, cha con rất nhanh đi vào nhà, bế con định đi ra ngoài, ta mới sợ đến mất hồn mất vía, lao tới chặn ông ấy lại, hỏi ông ấy định đưa con đi đâu. Ông ấy nói ông ấy sẽ không cho phép kẻ hại c. h. ế. t vợ mình chạm vào con gái mình nữa, ông ấy muốn đưa con rời khỏi nơi này, vĩnh viễn không cho ta gặp lại con..."

Nói đến đây, nước mắt Thu Nương tuôn rơi như suối, nói: "Ta kéo tay áo ông ấy quỳ xuống, cầu xin ông ấy đừng chia cắt chúng ta, ta có thể làm nô làm tỳ để chuộc tội, chỉ cần cho ta tiếp tục ở bên con. Nhưng ông ấy hoàn toàn không nghe lọt tai, gạt tay ta ra định đi, còn con sợ quá khóc òa lên, liều mạng vươn tay về phía ta, không ngừng gọi 'nương'... Con khóc xé ruột xé gan, ta dốc hết sức giằng con lại từ tay ông ấy, hỏi ông ấy đã bao giờ trông con trọn vẹn một ngày chưa, có biết con thích ăn gì không thích ăn gì, thích gì sợ gì, cái gì không được chạm vào, chạm vào sẽ nổi mẩn đỏ không... Ông ấy không trả lời được, nhưng vẫn định cướp con về. Ta đành vừa khóc vừa nói với ông ấy Chân Chân đói rồi, dù có đi, cũng đợi ta nấu cho hai cha con một bữa cơm t. ử tế đã, hai người cũng phải thu dọn hành lý chứ, qua đêm nay rồi hãy đi. Cha con thấy con lúc đó khóc thương tâm quá, ôm chặt lấy ta không buông, đành thỏa hiệp, đồng ý ở lại đêm nay, hôm sau sẽ đi."

Chân Chân nhìn ra màn đêm đen đặc ngoài cửa sổ, chỉ thấy tay chân lạnh toát, giọng nói cũng hơi run: "Cho nên, bà làm cá nóc cho ông ấy, cố ý không làm sạch hết độc tố..."

"Ban đầu ta không hề nghĩ đến việc dùng cá nóc hại ông ấy, quá trình làm cá nóc vẫn luôn rất cẩn thận, như mọi khi." Thu Nương nói, "Nhưng khi ta làm xong canh cá nóc, chuẩn bị bưng ra, thì phát hiện ông ấy đang thu dọn đồ đạc của con, quần áo giày tất ta từng đường kim mũi chỉ may cho con, bát nhỏ thìa nhỏ con dùng hàng ngày, con búp bê vải, cái trống bỏi ta bế con ra phố để con tự chọn... đều bị ông ấy nhét vào tay nải... Con sợ sệt nhìn ông ấy mặt lạnh tanh làm những việc đó, cứ trốn sau lưng ta, mếu máo gọi 'nương'... Nhìn ông ấy từng chút từng chút xóa sạch dấu vết của con trong nhà, nghĩ đến việc cuối cùng con cũng sẽ bị ông ấy cướp khỏi ta, khiến ta đời này kiếp này không bao giờ gặp lại con nữa, ta thực sự sắp điên rồi, bèn quay người lại, bưng bát đựng nội tạng cá nóc, chắt ra một ít 𝐦.á.ц, nhỏ vào trong canh."

Thu Nương lấy hai tay che mặt, che đi đôi mắt đẫm lệ, cũng tránh nhìn thấy biểu cảm của Chân Chân lúc này, một lát sau lại nói: "Đêm đó, chúng ta ăn bữa tối khá bình lặng. Trước kia mỗi lần ăn cá nóc, ta đều uống canh trước, đợi một lúc không thấy lạ gì mới để ông ấy ăn, nhưng hôm đó, ta không nếm trước, ông ấy cũng chẳng thấy lạ, tự mình lặng lẽ uống canh, cũng ăn chút thịt cá. Ăn xong con ngủ trước, ông ấy tiếp tục thu dọn hành lý, một lúc sau, ông ấy bỗng lảo đảo xông vào phòng ta, hỏi ta có phải cá nóc ta cho ông ấy ăn có độc không, ta không trả lời, chỉ tránh né ông ấy lại gần, ông ấy giận dữ muốn túm lấy ta, ta đóng cửa chạy ra ngoài. Lát sau quay lại, thấy ông ấy ngã trên đất, đã tắt thở, nhưng hai tay nắm chặt, gân xanh nổi lên, mắt không nhắm, vẫn trừng trừng nhìn ta, có thể thấy hận ta thấu xương..."

"Ông ấy nắm tay, cũng không hoàn toàn biểu thị sự tức giận." Chân Chân nhắc nhở Thu Nương nhìn chiếc hộp sứ nhỏ đã đưa ra trước đó, nói cho bà biết một sự thật, "Ông ấy nắm chặt chiếc hộp sứ trông như đựng t. h. u. ố. c này trong lòng bàn tay, bên trong niêm phong hai cái xương cá nóc, lưu lại bằng chứng để người ta suy đoán nguyên nhân cái c. h. ế. t của ông ấy."

"Hừ, " Thu Nương cười lạnh, "Không hổ là Trương Quốc y, lúc ngàn cân treo sợi tóc vẫn nghĩ đến việc lưu lại bằng chứng."

"Ông ấy c. h. ế. t rồi, bà có buồn không?" Chân Chân lại hỏi, "Tống bà bà nói đêm đó nghe thấy tiếng bà khóc, bà khóc, là vì đau lòng, hay là sợ hãi?"

"Nhìn thấy t. h. i t. h. ể ông ấy, ta có chút sợ hãi, nhưng không khóc, chỉ cảm thấy mờ mịt, không biết nên làm gì. Ta trở về phòng ông ấy, lấy từng món đồ của con ông ấy đã dọn ra, bỗng nhiên phát hiện, bên cạnh tay nải này, còn có một hộp gỗ, trước kia chưa từng thấy, chắc là ông ấy mang về hôm đó. Ta mở ra xem, bên trong là mấy củ rễ cây, trong hộp còn có một tờ giấy, trên đó vẽ một cây hoa Kim Đăng màu đỏ, bên cạnh viết bốn chữ - Mạn Thù Sa Hoa. Lúc đó, ta mới hiểu, hóa ra năm xưa ta hỏi ông ấy Mạn Thù Sa Hoa là hoa gì, ông ấy vẫn luôn nhớ, âm thầm tìm kiếm cho ta, nay cuối cùng cũng tìm được, vốn là định tặng ta trước 𝖍*ô*𝖓 lễ, làm quà tặng... Ta cảm xúc lẫn lộn, chỉ thấy tạo hóa trêu ngươi, tại sao lại để ta gặp phải một đoạn tình cảm sai trái như vậy... Ta khóc một trận lớn trong mưa gió đêm đó, rồi đào luống hoa lên, kéo ông ấy vào, đặt mấy củ rễ Mạn Thù Sa Hoa đó lên n. g. ự. c ông ấy, rồi lấp đất lại."

"Chỗ đó sau này mọc lên một vạt Mạn Thù Sa Hoa đỏ rực như 𝖒*á*⛎, " Chân Chân nói, "Giống như vạt hoa yêu dị ta thấy trong vườn Thích An sau này."

"Vườn Thích An..." Thu Nương lẩm bẩm, "Đúng vậy, Trình Uyên cũng luôn tìm Mạn Thù Sa Hoa cho ta... Năm xưa ở trong cung, ta đã nhận ra sự quan tâm khác thường hắn dành cho ta, nhưng ta chỉ thấy bất an, chưa bao giờ đáp lại hắn. Sau này bị hắn giam cầm, ta cũng chưa bao giờ cho hắn sắc mặt tốt, cho đến khi biết con vì chuyện Trang Văn Thái t. ử mà có thể bị xử tử, mới dùng ♓ô·𝓃 sự làm giao dịch, cầu xin hắn tìm cách cứu con. Để lấy được lòng tin của hắn, ta kể cho hắn nghe những chuyện xảy ra mấy năm nay, bao gồm cả nguyên nhân cái c. h. ế. t của cha con, hắn thấy ta đến chuyện tày trời như vậy cũng nói với hắn, mới bỏ sự đề phòng, cứu con ra, còn cho phép ta, gặp con một lần..."

Thu Nương cười thê lương: "Có cái thóp này, hắn đương nhiên không sợ ta nói chuyện nhiều với con, bảo con tìm cách đưa ta rời khỏi hắn, nếu không hắn có thể nói cho con biết chân tướng cái c. h. ế. t của cha con, đó mới là nguyên nhân khiến con hoàn toàn rời bỏ ta."

Chân Chân nhìn sâu vào mắt Thu Nương, hỏi: "Vậy tại sao bây giờ bà lại thẳng thắn nói cho ta biết tất cả những chuyện này?"

Thu Nương cũng nhìn nàng, mỉm cười chậm rãi hỏi: "Con đã đoán được quá nửa rồi... Xin hỏi... Tư cung lệnh... người định xử lý ta... thế nào?"

"Bà g. i. ế. c hại mệnh quan ✝️𝓇-𝖎ề-υ đ-ì𝓃-♓, tội này đã vượt quá phạm vi xử phạt của Tư cung lệnh." Chân Chân bình tĩnh nhìn nương nuôi nói ra quyết định của mình, "Ngày mai ta sẽ bẩm báo chuyện này với Quan gia, trước tiên xóa tên bà khỏi cung tịch, sau đó giao vụ án này cho Ngự sử đài hoặc Hình bộ xét xử. Tội của bà, sẽ do họ định đoạt."

Thu Nương vẫn giữ nụ cười, chớp mắt: "Được."

"Xin lỗi, " Chân Chân tạ lỗi với bà, giải thích thêm, "Ta trước đó đã thề với Quan gia, thân là Tư cung lệnh, phải xét xử công bằng, không trái luật pháp, không thiên vị tình riêng, không mưu cầu tư lợi. Lúc này chúng ta, không phải nương con, ta chỉ có thể làm việc theo cung quy."

"Ta... hiểu... con làm, đúng..." Thu Nương cười nói, nhưng giọng nói đứt quãng, phát âm cũng trở nên mơ hồ không rõ, dường như hơi chóng mặt, cơ thể cũng bắt đầu lảo đảo.

Chân Chân nhận ra sự khác thường, rảo bước tới, đỡ lấy Thu Nương ngay khi bà sắp ngã.

"Nương, nương sao thế?" Một dự cảm chẳng lành ập đến, nàng cuối cùng cũng vứt bỏ mọi gông cùm, gọi Thu Nương như ngày xưa, lo lắng quan sát bà.

Thu Nương mỉm cười đưa tay sờ mặt Chân Chân, cố gắng điều khiển cái lưỡi đang dần tê dại, nói: "Vừa nãy ta, đã nuốt... một cái... mật cá..."

Mật cá! Chân Chân chợt nhớ tới tràng ho khan của Thu Nương lúc trước, lập tức hiểu ra lúc đó bà quay lưng về phía nàng, lặng lẽ lấy mật cá nóc từ bát nội tạng nuốt xuống, và bây giờ, độc tố bà uống đã bắt đầu phát tác.

Chân Chân nhẹ nhàng đặt bà xuống, hoảng hốt đứng dậy, lục lọi khắp nơi trong bếp: "Rau cải, ngải cứu, mầm sậy... Nương đợi chút, Tống bà bà nói mấy loại rau này nấu với cá nóc sẽ không trúng độc, con tìm cho nương giải độc!"

"Vô dụng thôi, đừng tìm nữa..." Thu Nương đưa tay về phía Chân Chân, "Để ta chuộc tội... như thế này... rất tốt..."

Giờ không phải mùa ngải cứu và mầm sậy, Chân Chân lục lọi trong hoảng loạn mà chẳng được gì, đành quay lại bên cạnh Thu Nương, vừa khóc vừa ôm lấy bà.

"Ta không muốn... con khó xử..." Thu Nương muốn lau nước mắt cho Chân Chân, nhưng tay vừa giơ lên chút đã buông thõng xuống, rõ ràng đã dần Ⓜ️_ấ_𝐭 k_ïể_〽️ s🅾️á_t tứ chi, ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn.

Chân Chân nhìn khuôn mặt dần mất đi huyết sắc của nguời đã nuôi mình trong lòng, cảm nhận cơ thể bà cứng đờ từng chút một, dường như chính mình cũng bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng, đau đến mức sắp ngạt thở.

Ngọn nến cung đình chập chờn, ánh sáng lúc tỏ lúc mờ trong tiếng gió lạnh lúc rạng sáng đập vào khung cửa sổ, Chân Chân nhắm đôi mắt đẫm lệ, từng cảnh tượng nương ở bên mình hiện lên trong tâm trí: Mùa hè nàng nằm ngủ trưa trên chiếu trúc, nương cầm quạt tròn, tỉ mỉ tìm từng con muỗi con ruồi nhỏ xíu, đuổi chúng ra khỏi màn... Mùa đông nàng vui vẻ theo bạn đi học, nương đuổi theo, nhét cái lò sưởi tay ấm áp vào tay nàng... Nương thổi thìa cháo còn bốc hơi nghi ngút, bón từng thìa cho nàng đang ốm trên giường... Nàng hoảng sợ khóc thét trong căn bếp bốc cháy, nương lao vào biển lửa, bế bổng con gái lên... Nàng ôm nương trong tiểu lầu vườn Thích An kể lể nỗi đau mất đi người yêu, nương đáp lại bằng cái ôm ấm áp, cho nàng dũng khí sống tiếp...

"Nương, nương ơi, con không muốn nương c. h. ế. t..." Chân Chân ôm chặt lấy Thu Nương, hối hận vì sự vô tình mình vừa thể hiện với bà, khóc không thành tiếng, "Bây giờ con là Tư cung lệnh, con chỉ có thể tuân thủ luật pháp đạo nghĩa, đưa ra sự sắp xếp đó cho nương. Nhưng mà, sau giờ Ngọ hôm nay, con sẽ từ nhiệm, cởi bỏ bộ công phục này, con vẫn là con gái Chân Chân của nương, con sẽ cầu xin Quan gia khoan dung cho nương, cầu xin Hoàng hậu, Nhị Đại vương, Thẩm Tham chính, cầu xin tất cả những người con quen biết nói giúp cho nương. Nếu Ngự sử đài, Hình bộ vẫn không chịu tha cho nương, phán nương tội c. h. ế. t, dù có phải cướp ngục, con cũng sẽ liều mạng cứu nương, rồi đưa nương đến Quảng Châu, đến Nhai Châu, đến nơi không ai biết chúng ta, chúng ta làm lại nương con..."

"Không cần đâu..." Thu Nương đã không thể nhếch khóe môi cười với Chân Chân được nữa, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng, nhìn cô con gái nước mắt đầm đìa cố gắng nói ra lời trăn trối cuối cùng: "Cảm ơn con, đã ở bên ta... mười sáu năm... Mười sáu năm, chúng ta... yêu thương... nhau, không chút tạp niệm."

Chương (1-138)