Hoàn Quân Ngọc Trâm
| ← Ch.056 | Ch.058 → |
Bất ngờ phát hiện mũi kiếm chĩa thẳng vào mình, đầu óc Chân Chân trống rỗng, trong cơn kinh ngạc hoàn toàn không kịp né tránh. May mà ngay khoảnh khắc kiếm của Ân Kỳ sắp chạm vào n. g. ự. c nàng, một chiếc chén rượu từ chỗ ngồi đối diện hắn bay tới, đập trúng lưỡi kiếm, tiếng kim loại va chạm vang lên, hổ khẩu (kẽ tay cái và trỏ) Ân Kỳ tê rần, kiếm tuột khỏi tay, rơi xuống đất cùng chén rượu. Ân Đề lập tức nhảy dựng lên, lao tới chộp lấy thanh kiếm, rồi quay đầu nhìn về hướng chén rượu bay tới, thấy người ném chén là Triệu Ngai đang cau mày nhìn chằm chằm Ân Kỳ.
Tiếng kim loại và đá vỡ vụn sắc nhọn x. é to. ạc cảnh tượng thái bình trong điện, Thái t. ử chứng kiến việc này, không khỏi kinh ngạc đứng dậy, Vương Mộ Trạch - Nhập nội Phó đô tri, quan Đề cử Đông cung đứng hầu bên cạnh Thái t. ử lập tức cao giọng gọi nội thần trong điện hộ vệ Thái tử.
Ân Kỳ thấy kiếm bị Ân Đề đoạt mất, thuận tay vớ lấy bình rượu trên bàn, đập mạnh vào cột nhà sau lưng cho vỡ, cầm nửa chiếc bình sứ có cạnh sắc nhọn, lại vung về phía Chân Chân. Chân Chân nhanh chóng xoay người, chạy ra ngoài. Cũng chưa kịp nhìn rõ phía trước là gì, chạy được vài bước, đ. â. m sầm vào n. g. ự. c một người, ngẩng lên nhìn, đập vào mắt là Triệu Ngai vừa ném chén rượu xong đã phi thân chạy tới.
Triệu Ngai kéo Chân Chân một cái, để nàng xoay ra sau lưng mình, bản thân bước lên phía trước, đón đầu Ân Kỳ. Mà trong chớp mắt ấy nửa bình rượu của Ân Kỳ đã ập đến trước mặt, Triệu Ngai che chở Chân Chân nghiêng người né tránh, tay Ân Kỳ c. h. é. m xéo xuống, mảnh sứ sắc nhọn theo đó rạch toạc tay áo trái của Triệu Ngai.
Triệu Ngai thấy trên tay rỉ Ⓜ️_á_u, theo bản năng dùng tay phải bịt vết thương. Ân Kỳ cũng khựng lại một thoáng, nhưng rất nhanh lại giơ bình rượu lên, mắt thấy lại sắp bổ xuống Triệu Ngai.
Không kịp nghĩ nhiều, Chân Chân rút cây trâm ngọc trên tóc xuống, từ sau lưng Triệu Ngai bước ra, ngược lại chắn Triệu Ngai ở phía sau, nắm chặt cây trâm hướng đầu nhọn hoắt ra ngoài, quát lớn với Ân Kỳ: "Dừng tay!"
Cây trâm ngọc này từ khi Ân Kỳ tặng nàng thực ra nàng rất ít dùng, chỉ có hôm nay cài lên tóc, nói là để phòng ngừa Ân Kỳ làm hại mình, chi bằng nói là để vào cung chọn một món trang sức thể diện, không ngờ rốt cuộc vẫn phải dùng đến nó như Ân Kỳ dự tính.
Ân Kỳ nghe tiếng sững sờ, nhìn mũi trâm Chân Chân chĩa vào mình, hàng mi run lên, ánh mắt vụt tắt, thê lương cùng cực, cánh tay giơ cao bình rượu cũng bắt đầu hạ xuống. Triệu Ngai lập tức giơ tay nắm lấy cổ tay Ân Kỳ, nhanh như chớp giật đoạt lấy nửa bình rượu vỡ nát kia.
Ân Đề lao tới bên cạnh anh trai, dang tay kìm kẹp hắn lại, mà mấy nội thần dưới sự ra hiệu của Vương Mộ Trạch đã rảo bước tới, vây chặt anh em họ Ân.
Thấy Ân Kỳ đã bị khống chế, Thái t. ử thở phào nhẹ nhõm, sai thái y hầu cận mau chóng chữa trị băng bó cho Triệu Ngai. Phượng Tiên nghe vậy chạy đến bên Triệu Ngai, trước tiên cau mày lo lắng nhìn vết thương của hắn, rồi khẽ mời hắn ngồi xuống. Triệu Ngai đi về phía trước mặt Chân Chân, cười trấn an nàng vẫn đang hồn xiêu phách lạc, mới từ từ lùi lại, về chỗ ngồi của mình, để thái y kiểm tra và băng bó vết thương.
Lát sau, Trần Quốc phu nhân trước đó ngồi cùng Thái t. ử phi ở tiểu điện dành cho nữ quyến nghe tin chạy tới, vẻ mặt kinh hoàng quỳ rạp trước mặt Thái tử, năm lần bảy lượt thay con tạ tội, lại quay sang lạy Triệu Ngai, khẩn cầu họ nể tình bệnh tình của Ân Kỳ mà xử nhẹ.
Thái t. ử đã ngồi lại vào ghế chủ tọa, khôi phục vẻ mặt điềm tĩnh thường ngày, lặng lẽ nhìn Ân Kỳ, Chân Chân và Triệu Ngai một lúc, ngài ôn tồn nói với Trần Quốc phu nhân: "Bệnh của Đại công t. ử chúng ta đều biết. Hắn bị tâm bệnh vây hãm, thần trí không tỉnh táo, làm bị thương Nhị ca, vốn không phải ý muốn của hắn, ta nghĩ Nhị ca sẽ không trách hắn đâu. Cũng tại ta suy nghĩ không chu toàn, chưa hỏi kỹ phu nhân về tình hình gần đây của hắn, đã mạo muội mời đến, đồ ăn thức uống trên bàn tiệc có lẽ lại phật ý hắn, mới gây ra chuyện này. Lát nữa ta sẽ bẩm báo rõ với Quan gia, chắc hẳn Quan gia cũng sẽ không trách phạt hắn đâu."
Trần Quốc phu nhân rưng rưng nước mắt bái tạ, liên tục ca tụng Quan gia và Thái t. ử nhân đức.
Thái t. ử quay sang nhìn Chân Chân. Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Chân Chân cảm nhận được vẻ hòa nhã ngài dành cho mình, lập tức nhận ra ngài nhớ mình.
Thái t. ử thu hồi ánh mắt, lại nói với Trần Quốc phu nhân: "Nếu ta nhớ không lầm, cô nương mà Đại công t. ử tấn công hôm nay vốn là nội nhân Thượng Thực Cục."
Trần Quốc phu nhân gật đầu: "Vâng ạ. Vị Ngô Chân Chân này là Thượng Thực nội nhân do cung Từ Phúc phái đến phủ Quận vương."
Thái t. ử lại nói: "Đại công t. ử bản tính hiền lành, dễ bị người lạ việc lạ làm kinh động, để đảm bảo an khang, thực sự không nên để người hắn không quen thân cận hầu hạ, lo liệu ăn uống. Trước đây, Đông cung đã phạm một sai lầm, cũng trách ta sơ suất, chưa truyền đạt chuyện này đến cung Từ Phúc."
Trần Quốc phu nhân trong lòng hiểu rõ Thái t. ử ám chỉ chuyện cung nhân Đông cung ban tặng bị Ân Kỳ ngộ sát trước kia, mồ hôi lạnh túa ra ròng ròng, cúi đầu hổ thẹn nói: "Là thiếp thân dạy con không nghiêm, phụ ân đức Thái tử..."
"Phu nhân bao năm qua tận tâm chăm sóc Đại công tử, trên dưới Đại nội nghe nói, ai nấy đều cảm thán tấm lòng yêu con của phu nhân, phu nhân có tội gì đâu?" Thái t. ử ôn tồn an ủi, tiếp đó lại khuyên giải, "Chỉ là bệnh tình Đại công t. ử chưa ổn định, ăn uống chải đầu, vẫn nên chọn người làm việc nhiều năm trong phủ Quận vương kiên nhẫn hầu hạ, đừng để người lạ đến gần hắn, k*ch th*ch hắn tái phát tâm bệnh. Vì vậy..." Ngài đưa mắt nhìn Chân Chân, gợi ý với Trần Quốc phu nhân, "Vị nội nhân này, phu nhân có thể cho phép cô ấy quay về Thượng Thực Cục không? Phủ Quận vương chắc hẳn không thiếu một người này sai bảo, nếu giữ cô ấy lại trong phủ, ngày sau lại chọc Đại công t. ử nổi giận, ngược lại trái với ý tốt ban đầu của cung Từ Phúc."
Trần Quốc phu nhân liên tục vâng dạ, đâu dám giữ Chân Chân lại, nói thẳng nguyện để nàng quay về Thượng Thực Cục. Thái t. ử gật đầu, dặn dò Vương Mộ Trạch bẩm báo với Kim thượng chuyện xảy ra ở Đông cung, đồng thời đặc biệt nhắc đến, nếu Kim thượng không phản đối, thì hãy truyền lệnh cho Thượng Cung và Thượng Thực Cục, đón Ngô Chân Chân về cung.
Diên Bình Quận vương hôm đó vì nhiễm phong hàn không đến dự tiệc, nghe tin dữ cũng chẳng màng bệnh thể, nhanh chóng vào cung, cởi bỏ quan phục ủng đen, trải chiếu rơm trước điện Phúc Ninh chờ chịu tội, dập đầu xin chịu tội thay con.
Hoàng đế sau khi xem xét vết thương của Triệu Ngai, cũng phản hồi tương tự Thái tử, nói hành động của Ân Kỳ là do tâm bệnh, không thể truy cứu như người thường, may mà vết thương trên tay Triệu Ngai không nặng, Quận vương không cần chịu phạt thay con, nhưng hãy quản thúc Ân Kỳ nghiêm ngặt, hạn chế hành động của hắn, không được để hắn làm hại người khác nữa.
Sau đó Hoàng đế chuẩn y lời thỉnh cầu của Thái tử, đồng ý đón Chân Chân về. Thượng Cung và Thượng Thực Cục nhận được tin, lập tức sắp xếp việc điều Chân Chân về cung. Dưới sự chỉ đạo của Thái tử, Hoàng Thành Ty phái người chuyên trách hộ tống Chân Chân về phủ Diên Bình Quận vương thu dọn đồ đạc cá nhân trong phủ, rồi đưa nàng về cung.
Chân Chân thu dọn xong đồ đạc trong phủ, sắp sửa ra cửa, ngoái nhìn nơi ở của Ân Kỳ, nghĩ đến sự thân thiện hắn dành cho mình ngày trước, không khỏi thoáng buồn, bèn rút cây trâm ngọc Ân Kỳ tặng xuống, đến trước tẩm các của Ân Kỳ hiện đang bị nội thị canh phòng nghiêm ngặt, xin gặp nhũ mẫu La thị của Ân Kỳ, nhờ La thị trả lại trâm cho Ân Kỳ, nói sau này sẽ không bao giờ dùng đến nữa, vật quý giá như vậy, mình không nên mang đi.
La thị mang trâm đi gặp Ân Kỳ, một lát sau lại đi ra gọi Chân Chân đang định rời đi lại, đưa cho nàng một chiếc hộp gỗ, nói: "Đây là Đại công t. ử tặng cho cô, bên trong là những loại muối ngày xưa các người từng nếm thử."
Trong lòng Chân Chân ngũ vị tạp trần, tạm thời chưa nhận hộp gỗ, nhìn về phía tẩm các Ân Kỳ. Lúc này rèm trúc rủ xuống dưới mái hiên hành lang tẩm các, không nhìn thấy cửa sổ, nhưng mép dưới rèm trúc cách mặt đất chừng hai thước, nhìn vạt áo lộ ra, có người đang đứng sau rèm.
Đó là bộ y phục màu xanh lục Ân Kỳ thường mặc, Chân Chân đoán, có lẽ hắn đang đứng sau rèm dõi theo nàng.
Khóe mắt cay cay. Chân Chân nín thở nghiêng đầu, giấu đi ý muốn khóc, đưa tay lên trán, khuỵu gối hành đại lễ về hướng Ân Kỳ, khẽ nói: "Đa tạ công t. ử thành toàn."
Khi ngẩng đầu lên, nàng thấy vạt áo dưới rèm xoay đi, người nọ đã ẩn mình vào trong các.
Chân Chân nhận lấy quà của Ân Kỳ từ tay La thị, ra khỏi cổng phủ lên xe bò, theo người Hoàng Thành Ty về cung. Hai bên đường Ngự trồng nhiều hoa cỏ, thi thoảng có mùi hoa quế ngọt ngào bay vào trong xe, khiến nàng bừng tỉnh khỏi trạng thái ngẩn ngơ, chợt giật mình nhận ra, chỉ vài ngày nữa là đến Tết Trung thu rồi.
Nàng xuống xe trước cổng cung, theo sự chỉ dẫn của nội thần từng bước đi vào trong cung. Lúc đó ráng chiều tà dương đang độ rực rỡ nhất, đã đến giờ đóng cổng cung. Giám môn sứ thần hô một tiếng, cấm vệ hai bên đóng cổng lại. Chân Chân nghe tiếng quay đầu, chỉ thấy hai cánh cổng cung từ từ khép lại, ánh sáng lọt vào từ ngoài cửa dần thu hẹp thành một tia nhỏ, cuối cùng theo tiếng đóng sầm nặng nề của hai cánh cửa, tia sáng này cũng biến mất. Trong lòng Chân Chân nhói lên một cái, chỉ cảm thấy tia hy vọng chôn sâu trong lòng mình cũng theo cánh cổng cung khép lại này mà chìm vào vực thẳm.
Trở về Thượng Thực Cục, Bùi Thượng Thực vốn định theo sắp xếp trước đó để Chân Chân đến cung Từ Phúc, nhưng Thái hậu dường như không hài lòng với việc triệu hồi Chân Chân từ phủ Diên Bình Quận vương, truyền lời rằng cung Từ Phúc không thiếu nội nhân, chi bằng giữ Ngô Chân Chân ở lại Đại nội hoặc Đông cung, phục vụ nội đình.
Thế là Bùi Thượng Thực muốn đưa Chân Chân đến Đông cung, đoán Thái t. ử đã cam tâm mạo hiểm đắc tội Thái hậu để cứu Chân Chân, chắc hẳn có cái nhìn khác biệt với Chân Chân, lẽ ra nên thuận nước đẩy thuyền, thành toàn cho việc này. Nào ngờ Đông cung hồi đáp rằng lần trước đã nhận Vân thị và các nội nhân khác do Thượng Thực Cục phân đến, hiện tại nhân sự lo liệu ăn uống đã đủ, không cần gửi thêm nội nhân đến nữa, Thượng Thực cứ tùy theo nhu cầu của các các trong hậu cung mà sắp xếp nơi đi cho Ngô Chân Chân.
Lần phân phái nội nhân trước, các nương t. ử có danh phận về cơ bản mỗi người đã nhận một hai người, duy chỉ có Lệ Quý phi không nhận lứa nội nhân Thượng Thực Cục này, lúc đó bà nói nội nhân trong các mình rất nhiều, đủ để sai bảo, khéo léo từ chối tăng thêm nhân sự. Bùi Thượng Thực bàn bạc với Tần Tư Thiện, Tần Tư Thiện nói: "Tháng trước trong các của Lệ Quý phi có nội nhân vì bệnh xin xuất cung, Quan gia và Quý phi đã đồng ý, hiện giờ ngược lại đang thiếu một chỗ..."
Bùi Thượng Thực có chút chần chừ: "Việc này ta cũng biết, chỉ là Ngô Chân Chân do Thái t. ử cứu về cung, nếu để nàng ta đến các của Lệ Quý phi, Thái t. ử mà biết, chẳng phải..."
Thái t. ử không thích Lệ Quý phi, trong cung ai cũng biết. Tần Tư Thiện trầm ngâm, một lát sau nói: "Thái t. ử nhân đức, cực kỳ hiểu chuyện. Nay Quan gia không nhận lứa nội nhân này, lại chỉ có các của Lệ Quý phi thiếu người, Thượng Thực cứ căn cứ vào đó mà phái Ngô Chân Chân đi, Thái t. ử hẳn sẽ hiểu, không nghĩ nhiều đâu. Huống hồ ngài ấy ra tay cứu giúp trong tiệc, không phải có ý với Ngô Chân Chân, chẳng qua là lòng dạ nhân hậu, không nỡ thấy nàng ta bị Ân Đại công t. ử làm hại, đổi lại là bất kỳ nội nhân nào, Thái t. ử cũng sẽ cứu như vậy, Thượng Thực không cần vì thế mà lo lắng."
Bùi Thượng Thực suy đi tính lại, cũng thấy lời Tần Tư Thiện có lý, bèn bẩm báo Lệ Quý phi, nhắc lại chuyện phái Thượng Thực nội nhân vào các Quý phi. Lúc này nội nhân bị bệnh trong các Quý phi đã xuất cung, Lệ Quý phi cũng không từ chối nữa, đồng ý để Ngô Chân Chân vào các hầu hạ việc ăn uống cho bà.
| ← Ch. 056 | Ch. 058 → |
