Truyện:Tương Lai Còn Dài - Chương 067

Tương Lai Còn Dài
Trọn bộ 148 chương
Chương 067
0.00
(0 votes)


Chương (1-148)

Trò chơi thoát khỏi mật thất này có tên là "Kinh Thành số 81". Nhân viên phục vụ bắt đầu kể về câu chuyện một bà vợ lẽ của vị quan quân thời Dân quốc từng treo cổ tự sát ở bên trong, kể từ đó nơi này trở thành một ngôi nhà ma ám, thường xuyên xảy ra những hiện tượng linh dị, chẳng hạn như xác nam trong quan tài, người đàn bà treo cổ, mật đạo bất ngờ xuất hiện, hay những cánh cửa ngầm khóa chặt... Thậm chí còn có cả ma nữ hiện thân, nhưng cô ta chỉ hù dọa chứ không hề chạm vào người chơi.

Trẻ em, người già, phụ nữ mang thai, người có bệnh tim, cao huyết áp, bệnh tâm thần hay những ai đặc biệt yếu tim đều bị cấm vào. Bây giờ vẫn còn có thể hối hận, chứ một khi đã bước vào trong thì không có đường quay lui.

Lâm Mai chen đến bên cạnh Trình Dục Huy, túm chặt lấy cánh tay anh. Lưu Gia Hoành lên tiếng giễu cợt: "Cái gan của cô chắc là dồn hết vô cái miệng này rồi hả!"

Ngô Vân nghe thuyết minh thì lòng dạ đã thấy bồn chồn, vừa khéo có một nhân viên mở cửa mật thất đi ra, tiếng cười lảnh lót đến rợn người vọng ra ngoài, khiến mặt cô ta tái mét. Cô ta cảm thấy Tiêu Long chẳng thể cậy nhờ, mà Tony thì cô ta lại không muốn dựa dẫm, nên đành tuyên bố bỏ cuộc.

Tần Bắc ôn tồn hỏi Ngu Kiều: "Cô có sợ không?" Thấy cô vờ như không nghe thấy, anh ta mỉm cười nói: "Nếu cô sợ thì cứ ôm lấy tôi!"

Ngu Kiều ↪️-ắ-п 〽️ô-1, hằn học đáp: "Ai sợ người đó là chó!" Tiêu Long đứng bên cạnh quẹt mũi cười thầm.

Lâm Mai ngoái đầu lại nhìn cô một cái.

Nhân viên dặn dò lần cuối rằng trên trần nhà và sàn nhà không có manh mối, nghiêm cấm việc cố ý phá hoại các thiết bị bên trong. Hai chiếc bộ đàm lần lượt được giao cho Lưu Gia Hoành và Tần Bắc, mỗi người còn được phát một chiếc đèn pin nhỏ để chiếu sáng. Sau đó, nhân viên mở cánh cửa mật thất ra: "Chào mừng quý khách đến với Kinh Thành số 81."

Lưu Gia Hoành vốn dạn dĩ, anh ta nắm tay Thẩm Phượng đi phía trước mà chẳng chút áp lực nào. Mọi người theo sau, đi qua một hành lang dài hẹp thì không gian bỗng mở rộng ra, khung cảnh được bày trí như phòng khách của một gia đình quyền quý. Tuy là nhà cao cửa rộng nhưng lại toát ra vẻ âm khí nặng nề, giữa không trung treo những dải lụa đỏ tươi và lồng đèn sáng choang. Trên bàn thờ đầy ắp đồ cúng, nhang đèn khói tỏa nghi ngút, bài vị được thờ trên linh sàng cao ba tầng, phía trên cao nữa là một chữ "Hỷ" đỏ chói. Tần Bắc hỏi: "Đây là đang tổ chức đám cưới sao?"

Tiêu Long nói với anh ta rằng nói vậy cũng không sai, nhưng đây là "minh hôn", tức là người sống kết thân với người c𝐡ế_ⓣ.

Lưu Gia Hoành ngồi xuống chiếc ghế quan thái, sờ thử con búp bê giấy đặt bên cạnh, rồi hỏi nhiệm vụ của cửa này là gì. Trong bộ đàm có chỉ thị rằng hai bên trái phải đều có cửa đang khóa chặt, cần phải tìm ra chìa khóa để mở một trong hai cánh cửa đó.

Anh ta cười nói: "Cái này dễ nhất nè, để cho các bà các cô thể hiện đi!"

Lâm Mai nói nhỏ với Trình Dục Huy: "Tôi đã nói là tôi thấy cô Ngu Kiều kia ở đâu rồi mà! Nhớ ra rồi, hồi lần mình đi xem phim 'Về Quê Ăn Tết' ở rạp Wanda đó, cô ta cũng có mặt ở đó!"

Đôi mắt Trình Dục Huy tối sầm lại, phản chiếu sắc đỏ của lồng đèn, anh bình thản hỏi: "Cô chắc chứ?"

Lâm Mai cứ ngỡ anh không tin, bèn nói thêm: "Chắc chắn luôn chứ bộ! Lúc tôi đang ở trong nhà vệ sinh, cô ta đi vào nói là anh nhờ cô ta nhắn lại, rằng anh đi mua nước trái cây ở tiệm Hứa Lưu Sơn..." Cô ta chưa kịp nói hết câu thì đã bị giọng nói oang oang của Lưu Gia Hoành ngắt lời: "Nè Lâm Mai, hai người muốn khoe tình cảm thì đợi về nhà rồi khoe, giờ mau đi tìm chìa khóa nhanh lên!"

"Anh thật là phiền phức quá đi!" Lâm Mai cười hì hì rồi đi tới bàn thờ lục lọi. Trình Dục Huy lùi lại hai bước suýt chút nữa thì va phải ai đó, anh nhìn một cái rồi gật đầu xin lỗi, người đang đứng trong bóng tối chính là Tiêu Long.

Tiêu Long lấy hộp thuốc lá ra: "Làm một điếu không?"

Trình Dục Huy nhíu mày, xua tay từ chối, giọng điệu nhàn nhạt: "Ở đây ánh sáng lờ mờ, toàn bộ đều dựng bằng gỗ, dây điện chằng chịt dưới đất, phòng lại kín, không khí không lưu thông, mà đầu thuốc lá thì rất dễ bắt lửa, hỏa hoạn sẽ bùng lên trong tích tắc, lúc đó chúng ta không còn đường thoát, đều phải c𝖍ế_† hết ở đây."

Tiêu Long đã kẹp điếu thuốc trên ngón tay, ngẫm nghĩ một hồi rồi cũng cất lại vào hộp, mỉm cười nói: "Tôi thật ghen tị với anh, xuất thân tốt, giáo dục cao, đường đời bằng phẳng, hun đúc nên một thân chính khí, lại còn có người đàn bà ngốc nghếch yêu anh đến 🌜*♓ế*✞ đi sống lại..."

Trình Dục Huy chẳng hề để tâm đến lời anh nói, anh đang tập trung chú ý vào Ngu Kiều. Cô đã tìm thấy chìa khóa, Lưu Gia Hoành hỏi cô tìm thấy bằng cách nào, cô khá phấn khởi giải thích cặn kẽ: "Trong ngăn kéo có đặt một cái máy phát nhạc, tôi mở ra xem thì thấy có một cuốn băng từ, ban đầu máy nói mấy câu bâng quơ, câu cuối cùng mới nói chìa khóa giấu trong đệm ghế, quả nhiên là không sai."

Cô vốn không phải kiểu người hay nói nhiều, nhất là với Lưu Gia Hoành cô vẫn còn chút khúc mắc, chẳng lẽ... Anh không tự chủ được mà thầm thở dài một tiếng.

Lưu Gia Hoành dùng chìa khóa mở cánh cửa bên phải, bên trong trống rỗng, chỉ đặt duy nhất một cỗ quan tài. Chỉ thị trong bộ đàm báo rằng bên trong quan tài có một xác nam, phải tìm chìa khóa từ trong cơ thể của cái xác đó để qua được căn phòng tiếp theo. Việc này cũng chẳng có gì khó khăn, có Pháp y Trình ở đây thì đây đúng là chuyên môn của anh rồi. Anh tìm thấy đôi bao tay dùng một lần ở bên bệ cửa sổ, rồi móc từ vết thương ở 𝓃_g_ự_🌜 cái xác ra đống nội tạng, dùng đèn pin soi qua, sau đó đưa lên mũi ngửi thử: "Là gan heo, nếu còn dùng tiếp chắc là sinh dòi luôn quá."

Anh lại lôi ra một đoạn ruột heo để nhìn cho kỹ, mọi người ai nấy đều cảm thấy buồn nôn, Lưu Gia Hoành giật lấy chiếc chìa khóa: "Đừng có nghiên cứu nữa! Mau đi thôi!"

Suôn sẻ mở được cửa phòng, cả nhóm phải chui qua một trận đồ chuông và gỡ chuông xuống để lấy con búp bê trong nôi. Tần Bắc xung phong đi đầu, anh ta tuy tay chân dài ngoằng nhưng lúc cúi thấp hay bước qua lại cực kỳ nhanh nhẹn. Lưu Gia Hoành và Trình Dục Huy trao nhau ánh mắt đầy hàm ý, rõ ràng là kẻ này đã qua đào tạo, quả nhiên không hề đơn giản. Tiêu Long thấy một mình anh ta gỡ chuông có vẻ chật vật nên gọi Tony lên giúp sức, Trình Dục Huy cũng bước tới theo. Bốn người họ nhanh chóng tiếp cận được chiếc nôi, mắt thấy chỉ cần giơ tay là chạm được con búp bê thì bỗng Tony vấp phải một sợi dây đỏ, đứng không vững nên ngã nhào về phía trước, đ●â●ɱ sầm làm lật chiếc nôi. Tức thì tiếng chuông vang lên liên hồi, một luồng gió lạnh lẽo thổi qua, tiếng cười của người đàn bà vang lên զц*á*𝐢 🅓*ị, đèn đuốc bỗng chốc tắt ngấm, không gian tối đen như mực, nhìn không thấy cả bàn tay. Lưu Gia Hoành hô lớn, bảo mọi người mau chạy đi, ma nữ đuổi tới kìa.

Ánh đèn vàng từ những chiếc đèn pin vừa bật lên quơ loạn xạ, bất chợt soi vào mặt người khác trông vô cùng kinh dị. Mọi người vốn dĩ còn giữ được lý trí, nhưng bị một vố bất thình lình như vậy nên bản năng trỗi dậy, hoảng loạn thành một đoàn. Có tiếng ai đó hét lên đã thấy ma nữ, nghe như giọng của Lâm Mai mà cũng giống như Thẩm Phượng. Lưu Gia Hoành chửi thề một tiếng, nói ai đó vừa giẫm trúng chân mình; Tony thì hét lớn nói bên phải có lối đi. Tiếng bước chân chạy rầm rập hỗn loạn, rõ ràng là ai nấy đều chỉ lo cho thân mình mà tháo chạy tứ tán. Ngu Kiều cũng bị dọa cho không hề nhẹ, cô đứng yên tại chỗ không dám cử động, sợ va phải ai đó mà bị thương. Bỗng nhiên có người nắm chặt lấy tay cô dắt chạy đi, cô cứ ngỡ đó là Tần Bắc vì theo vị trí đứng lúc nãy thì anh ta ở gần cô nhất, thế là cô cắn chặt răng, dùng sức muốn hất tay người đó ra. Cô thà để ma ăn thịt còn hơn là phải ở cạnh Tần Bắc. Thế nhưng người kia lại càng nắm chặt hơn, gần như là lôi kéo cô đi xềnh xệch. Cô lảo đảo cảm thấy như đã chạy rất lâu, nhưng thực chất chỉ trong chốc lát đã chạy vào một căn phòng lớn, có người đang hét bảo hãy trốn vào tủ áo hoặc chui vào thùng gỗ đi.

Đôi mắt Ngu Kiều bị mấy luồng ánh đèn pin chiếu qua chiếu lại làm cho tầm nhìn nhòe đi, bên tai vang lên tiếng mở nắp hòm, rồi cô bị người nọ thô bạo nhét vào trong. Kẻ đó cũng chui vào theo, cô vội 𝐫ư*ớ*𝖓 nɢ*ườ*1 định bỏ chạy thì bị anh ta dùng một tay ấn đầu ép phải ngồi xuống, nắp hòm "pằng" một tiếng đóng sầm lại. Ngu Kiều mắng một tiếng "đồ khốn", rồi dùng hết sức bình sinh để vùng vẫy, thậm chí còn cào cho một phát trúng ngay mặt người kia.

"Đừng động đậy! Là tôi đây!" Anh ta bất lực lên tiếng.

Ngu Kiều bỗng chốc cứng đờ cả người, cô khựng lại một lát rồi ướm hỏi: "Trình Dục Huy?"

Anh lại im như thóc.

Cô bật đèn pin soi vào mặt anh, ban đầu thì giật mình một cái, sau đó nhìn kỹ lại đúng là Trình Dục Huy không sai vào đâu được. Lòng cô vừa nhẹ nhõm thì nỗi buồn tủi bỗng chốc ập đến: "Anh kéo em chạy làm gì! Người anh nên kéo là cô Lâm mới đúng."

"Trời tối thui, nắm lầm thôi." Trình Dục Huy bực dọc đáp, anh đưa tay sờ lên gò má, cảm thấy ngón tay ướt dính, chắc là bị cô cào rách da rồi, chẳng biết cô lấy sức đâu ra mà phản kháng dữ vậy không biết!

Ngu Kiều im lặng không nói gì, cô biết anh lại nói lẫy rồi, bởi vì trước khi đèn tắt cô đã nhìn thấy rất rõ, khoảng cách giữa anh và Lâm Mai chỉ có vài bước chân, còn cô và anh thì cách nhau xa lắm, xa tựa như muôn trùng non nước vậy.

Chương (1-148)