Truyện:Tương Lai Còn Dài - Chương 023

Tương Lai Còn Dài
Trọn bộ 148 chương
Chương 023
0.00
(0 votes)


Chương (1-148)

Trình Dục Huy cầm mỏ vịt và tăm bông, nhìn cô nửa kéo váy lên, lúng túng che chắn một hồi rồi mới chịu nằm phẳng xuống. Sự cục cằn của cô hiện rõ mồn một, ngón tay 𝐬𝐢ế·✞ ↪️𝒽·ặ·𝐭 lấy mép giường.

Anh đi đến trước mặt, cau mày nói: "Hai chân co lên, mở ra, mở rộng thêm nữa!"

Cô run chân làm theo lời anh, chiếc váy vì tư thế thay đổi mà dồn đống lại ở ngang hông, chiếc q**n l*t màu hồng đào đã cởi ra đang mắc lại ở mắt cá chân.

Tốc độ kiểm tra của Trình Dục Huy nhanh đến bất ngờ, Ngu Kiều có thể cảm nhận được cái lạnh lẽo của mỏ vịt, cũng như hơi đau nhói khi tăm bông đ_â_〽️ ✌️_à_𝖔.

Cô xuống giường chỉnh đọng lại váy áo, anh rửa tay xong quay lại bàn ngồi, kê đơn xét nghiệm nước tiểu rồi đưa cùng với dụng cụ đựng cho cô. Cô vào nhà vệ sinh lấy đầy mẫu, lúc đem trả lại cho y tá thì vừa vặn thấy Tiêu Long sa sầm mặt mày bước ra khỏi phòng.

Anh cũng đã kiểm tra xong.

Mãi đến lúc hoàng 𝖍ôⓝ*, anh cảnh sát họ Lý mới phát báo cáo kiểm tra cho họ. Ngu Kiều và Tiêu Long đều khỏe mạnh, nhưng mấy người kia thì không được may mắn như vậy. Một gã đàn ông tức tối vung tay tát người phụ nữ một cái, lớn tiếng chửi bới: "Con đ*, có bệnh mà còn ra đây bán thân." Rồi lại nói với anh cảnh sát Lý: "Nó phạm tội lây truyền bệnh xã hội, bắt nó đi tù cho nó hầu tòa."

Anh cảnh sát Lý mỉa mai gã: "Lúc bắt anh thì anh bảo mình mù luật, lúc này thì cái gì cũng rành quá há."

Mấy người cảnh sát đi tới, bảo những người có kết quả kiểm tra bất thường xếp thành một hàng. Trong sân có chiếc xe buýt nhỏ, chuẩn bị đưa họ đến trại lưu trú để ↪️-ưỡ𝐧-ℊ 𝒸♓-ế điều trị.

Ngu Kiều và Tiêu Long vì không đủ bằng chứng nên không bị tạm giữ, nhưng tiền phạt thì không hề nương tay, năm ngàn tệ trong Alipay của Ngu Kiều thoáng chốc đã tan thành mây khói.

Hai người rời khỏi cục công an, đi dưới ánh nắng chiều vàng rực. Ngu Kiều định bắt xe buýt đến quán bar L8, cô hỏi Tiêu Long tối nay có đến L8 không? Tiêu Long lơ đãng lắc đầu, nhưng lại dừng bước trước cửa kính của một tiệm bánh kem, thần sắc đầy vẻ hứng thú. Anh gọi Ngu Kiều cùng vào trong tiệm, mùi thơm ngọt ngào ập đến, hàng chục loại bánh kem bày thành một dãy. Anh chỉ vào một mẫu rồi hỏi Ngu Kiều thấy sao, Ngu Kiều nói đẹp, cô nhân viên đứng bên cạnh liền giới thiệu đúng lúc: "Mẫu bánh kem sinh nhật này tên là 'Công chúa giá đáo', ở giữa là hình dáng một nàng công chúa, xung quanh phủ đầy cánh hoa hồng làm từ kem, ý nghĩa là công chúa ngự giá, nở rộ đời hoa." Rồi cô ấy cho hai người xem mặt cắt: "Bên trong nhân rất phong phú, một lớp cốt bánh nguyên vị, một lớp nhân khoai môn, một lớp nhân trái cây, đủ cho 2 đến 3 người ăn. Có điều giá hơi cao một chút, một cái ba trăm tệ."

Tiêu Long hỏi: "Có thể kẹp thêm một lớp mứt dâu được không? Vợ tôi thích ăn nhất món đó."

Nhân viên cửa hàng cười hỏi có phải hôm nay là sinh nhật không?

Tiêu Long gật đầu, đôi mắt đầy vẻ dịu dàng. Cô ấy nói có thể, còn kẹp thêm miễn phí nữa, rồi nhiệt tình gợi ý: "Mẫu này hợp để mừng sinh nhật mấy bé gái hơn." Cô chỉ sang một mẫu bánh kem khác: "Cái này ngụ ý cũng hay lắm, 'Bỉ dực song phi', tình yêu lan tỏa, lãng mạn hơn nhiều."

Tiêu Long vẫn quyết lấy mẫu "Công chúa giá đáo", anh nói vợ chính là công chúa nhỏ của mình, ai nghe thấy cũng đều mỉm cười thiện ý.

Vì bánh cần làm ngay nên anh tiếp tục ở lại tiệm chờ đợi, Ngu Kiều chào rồi rời đi trước. Bước ra khỏi cửa tiệm, lúc đợi đèn xanh đèn đỏ, cô lại ngoái đầu nhìn, thật khó mà tưởng tượng Tiêu Long lại có một mặt cảm tính như vậy. Cô bất chợt nhớ lại nhiều năm trước, cái bánh sinh nhật đầu tiên trong đời mà cô được ăn chính là do Trình Dục Huy tặng. Cái hương vị ngọt lành đó, cho tới tận hôm nay, trong lòng cô vẫn còn cảm nhận được sự hạnh phúc.

Quán bar chưa đến giờ mở cửa, cô thay đồng phục, thắt tạp dề. Dì lao công đã dọn dẹp xong, sàn nhà còn ướt sũng, cô chịu trách nhiệm rót nước sạch vào bình thủy tinh ở mỗi bàn rồi cắm một nhành bách hợp thơm. Cắm xong, mũi cô toàn là mùi hoa thơm ngát dễ chịu.

Trong một ngày, cô thích nhất là khoảnh khắc này, khách khứa chưa tới, chỉ có vài ngọn đèn tường bật sáng, ánh đỏ màu hạnh dìu dịu khơi gợi cả một căn phòng tĩnh lặng.

Cửa sổ mở toang, đối diện bên kia đường là một căn nhà Tây nhỏ đã có tuổi đời, dây thường xuân bò đầy một bức tường, một cơn gió thoảng qua trông như một vùng biển xanh biếc.

Chẳng mấy ai thèm chú ý tới những thứ này, vì vậy nó trở thành phong cảnh của riêng cô.

Phong cảnh rồi cũng tới lúc mờ đi, trời tối dần, đủ hạng thực khách tìm kiếm sự náo nhiệt bắt đầu xuất hiện. Cô lấy từ trong túi ra sổ gọi món và bút, dẫn họ tìm chỗ ngồi ưng ý, rồi tư vấn cho họ từ bia, rượu ngoại đến cocktail. Phần lớn đều thành công, cô sẽ nhẩm tính xem mình nhận được bao nhiêu tiền hoa hồng. Trước đây cô không mấy để tâm đến chuyện này, vì mỗi tháng Lão Phùng đều phát lương cho cô, khi thì năm sáu ngàn, lúc thì bảy tám ngàn, toàn là tiền mặt để không bị ai truy ra dấu vết. Cô dùng số tiền đó để trả tiền nhà, điện nước, còn lương ở quán bar thì dùng cho chi tiêu hàng ngày, chỉ cần không xài lớn thì vẫn sống ổn.

Nhưng giờ Lão Phùng 𝖈h*ế*🌴 rồi, tháng này không có ai gửi lương tới cho cô, áp lực cuộc sống tăng vọt. Căn phòng cô mới thuê phải trả trước ba tháng cọc một tháng, lại còn mua giường, sắm thêm đồ điện máy này nọ, tiền tiết kiệm đã cạn sạch. Nếu còn cách nào khác, cô cũng chẳng mở miệng đòi Tiêu Long trả tiền, để rồi trở thành cái "tiền mua dâ-m" bằng chứng rành rành trong miệng mấy anh cảnh sát kiểm tra đột xuất kia.

Nhân gian yên ổn, phần lớn nhờ vài tờ bạc, mà cũng chính vì vài tờ bạc đó, mới làm nhân gian phải hoang mang.

Ngu Kiều lúc này coi như thấm thía sâu sắc điều đó.

Cô đưa đơn gọi rượu cho bartender Tony để pha chế, lúc chờ đợi, cô lấy miếng khăn lau sạch những vết nước đọng trong ly thủy tinh.

Tứ Ni là quản lý ca đêm, chen từ trong đám đông ra, bảo Ngu Kiều đi theo anh ta ra ngoài quán bar một chuyến.

Ngu Kiều không chịu đi: "Rượu khách gọi tôi còn phải mang tới cho họ nữa, không thì họ khiếu nại một cái là anh trừ lương tôi cho coi."

"Không trừ không trừ, cô đi nhanh giùm cái đi!" Tứ Ni gấp tới mức mồ hôi nhễ nhại trên trán, DJ đang đánh nhạc, cả không gian ồn ào náo nhiệt, anh ta gào lên với tổ trưởng Ngô Vân: "Đơn của Ngu Kiều cô mang đi giao đi."

"Dựa vào cái gì chứ!" Ngô Vân liếc xéo anh ta một cái rõ dài.

"Dựa vào cái gì? Dựa vào việc tôi là quản lý ca đêm nè, bảo cô đi giao thì cứ đi đi, không giao tôi trừ lương cho biến luôn bây giờ!" Tứ Ni xưa nay luôn đóng vai người hiền lành, để anh ta phải thốt ra những lời này thì đúng là đang gấp lắm rồi.

Ngu Kiều đặt miếng khăn xuống, đi theo anh ta ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa quán bar, cô đã thấy một chiếc Buick Business đậu bên lề đường, ba gã đàn ông mặc áo ngắn tay màu đen đứng trước xe, đồng loạt nhìn về phía cô.

Cái trận thế gì đây trời?! Tứ Ni hạ thấp giọng nói: "Nghe nói ông chủ còn có một câu lạc bộ tư nhân tên là Vương Triều không?"

Thấy Ngu Kiều lắc đầu, anh ta nói tiếp: "Ông chủ thường xuyên tiếp đãi những nhân vật có ɱá*⛎ mặt ở đó, không phải ai muốn vào cũng được đâu. Hồi nãy ông chủ gọi điện tới, bảo là phái xe đón cô đến Vương Triều gặp ông ta."

"Ông chủ? Lưu Mã Bạch? thật là ông ta hả? Có nói vì chuyện gì mà gặp tôi không?"

"Không nói, ông ta nói nhanh lắm, nói xong là cúp máy luôn, không cho tôi kịp hỏi câu nào hết..." Tứ Ni bỗng nhiên im bặt, hóa ra là một trong ba gã áo đen đã tiến lại gần, hỏi: "Cô là cô Ngu?"

"Phải phải phải! Cô ấy là Ngu Kiều, cô Ngu." Tứ Ni đáp dồn dập: "Người các anh tìm chính là cô ấy đó!" Nói xong,  anh ta vội vàng lùi lại, lủi mất dạng vào trong cửa quán bar.

"Ông chủ tìm cô!" Gã đàn ông lặp lại một lần, giọng điệu bằng phẳng. Dáng người gã vuông vức, trên cổ tay là một hình xăm mãnh hổ lớn uốn lượn vào trong tay áo, rồi lại ló ra ở phía cổ, toát lên một vẻ "cô mà không đi theo tôi là ăn đủ tự chịu".

Ngu Kiều đáng lẽ phải sợ, vì người đến chẳng hề thiện chí, nhưng sứ mệnh của một cảnh sát phòng chống m* t** đã khắc sâu vào xương tủy, cùng với câu lạc bộ Vương Triều đầy bí ẩn, một Lưu Mã Bạch chưa từng lộ diện, m* t**, giao dịch, buôn bán... tất cả những từ khóa này đang thiêu đốt quyết tâm và lòng dũng cảm của cô.

Cô làm ra vẻ rất sợ hãi, mặt mày tái mét, bất lực gật đầu, ngoan ngoãn đi theo sau gã đàn ông. Đến gần xe, gã "xoạt" một tiếng kéo cửa xe ra cho cô.

Bên trong, phía sát cửa sổ có một người đang ngồi, nghe tiếng mở cửa thì nghiêng mặt nhìn qua. Ngu Kiều vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh ta, cả hai đều sững sờ.

Ngu Kiều thật sự không ngờ tới Tiêu Long cũng ở trong xe.

-

Trình Dục Huy tắm rửa xong bước ra, anh ngồi một mình trên chiếc sofa rộng lớn giữa phòng khách, bật tivi lên rồi chán chường chuyển kênh liên tục. Trong phim truyền hình, những cặp nam nữ trẻ tuổi đang ♓ô●n nhau nồng nhiệt, trai tài gái sắc, khung hình rất đẹp mắt, nhưng anh nhìn mà lòng lặng như mặt nước hồ thu, lại chuyển một vòng rồi bắt đầu xem tin tức quốc tế. Gió nổi lên, thổi tấm rèm xám hở ra một khe nhỏ, bóng đêm lẻn vào, để lại những cái bóng đen kịt trên sàn nhà.

Anh đứng dậy đi về phía tủ rượu, lúc quay lại, một tay cầm chai Whisky, tay kia cầm ly thủy tinh có sẵn đá viên đặt lên bàn trà. Chỗ anh ngồi lúc nãy vết nhăn trên ghế còn chưa kịp phẳng lại. Anh ngồi xuống, nhìn chai Whisky với vẻ mặt không cảm xúc. Mỗi lần uống xong tuy có thể ngủ thiếp đi, nhưng lúc tỉnh dậy đầu óc luôn đau như búa bổ, đúng là kiểu uống rượu độc giải khát.

Anh đưa tay định lấy chai rượu thì nghe thấy tiếng chuông cửa.

"Cậu đến đây làm gì?" Trình Dục Huy tỏ rõ vẻ không chào đón.

"Uống rượu nói dốc chơi." Lưu Gia Hoành đáp ngắn gọn, đá phăng đôi giày chạy bộ ra, đi chân trần trên sàn nhà rồi nhìn quanh quất, tặc lưỡi: "Cái nhà rộng thênh thang vậy mà có mình cậu ở, tặng cậu bốn chữ: phí của trời nha."

Anh ta mang tới một chai bia tươi Suntory, một con gà quay Phù Ly Tập còn nóng hổi, một túi đậu phộng ngũ vị hương và một cái bình giữ nhiệt, thảy hết một lượt lên bàn trà.

Trình Dục Huy nhận ra cái bình giữ nhiệt đó là của Vương Tinh Tinh, anh cau mày cảnh báo: "Nếu không muốn hại cô ấy thì đừng có khuyên tôi nữa!"

Lưu Gia Hoành nhìn anh chằm chằm một lát, thở hắt ra một hơi rồi quen chân quen tay vào bếp lấy chén muỗng ra. Anh ta vặn nắp bình, hơi nóng hòa cùng mùi canh thơm lừng tỏa vào mũi, lấy muỗng múc từ dưới đáy lên rồi nói: "Trời đất, canh ba ba kỷ tử, bổ thận tráng dương luôn nha! Tinh Tinh đúng là có tâm thật." Anh ta ngước mắt nhìn Trình Dục Huy lần nữa: "Một cô gái tốt như vậy, cậu chắc chắn là vẫn muốn bỏ qua hả? Không tính lại thật sao? Cậu đó, không phải tôi nói cậu đâu, đúng là s*ư*ớ*ռ*ɢ mà không biết hưởng, chị dâu cậu hồi giờ chưa bao giờ hầm cái món canh mang ý nghĩa sâu xa vậy cho tôi uống luôn đó!"

Trình Dục Huy nhàn nhạt đáp: "Vậy thì cậu uống nhiều chút đi!"

"Nè, cậu thật là! Nói hoài không nghe!" Lưu Gia Hoành múc cho mình một chén, cũng múc cho anh một chén: "Người ta cậu không chịu thì thôi, nhưng canh phải uống, đừng có lãng phí." Anh ta giơ cái mai ba ba lên cho anh xem: "Nhìn cái hoa văn, độ dày với màu sắc này đi, nhìn là biết hàng tự nhiên rồi, không có mấy trăm tệ là không mua được đâu."

Trình Dục Huy vẫn từ chối: "Tôi không thích uống canh!"

"Xạo sự quá cha nội!" Lưu Gia Hoành vạch trần anh: "Hồi đó mỗi lần cuối tuần tôi tới tìm cậu, không phải chị Vương đang hầm canh thì cũng là đang trên đường đi hầm canh, chị ấy nói cậu thích uống, còn bắt mang theo tới trường nữa."

"Không phải tôi thích uống, là Đường Hinh..." Trình Dục Huy hơi khựng lại, mím chặt môi.

Lưu Gia Hoành rót cho anh một ly bia: "Lần trước ở nhà tôi, cậu nói chưa hết câu đã bỏ về rồi, sau đó chắc chắn là hai người đã quen nhau rồi! Tôi nói có sai đâu đúng không?"

Chương (1-148)