Truyện:Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt - Chương 099

Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt
Trọn bộ 124 chương
Chương 099
0.00
(0 votes)


Chương (1-124)

Nhưng khi họ lái xe gần đến cổng làng thì phát hiện nơi đó đã bị hơn chục tên kh*ng b* có vũ trang chặn lại. Hai thành viên mất tích của họ, Sawaka và cả cô bé năm tuổi lúc trước, giờ đều bị trói lại và đang quỳ ở giữa đường.

Đội trưởng Phương cau mày ngày càng chặt, Trần Cẩm Trạch nhìn rõ tình hình phía trước, khẽ nói: "Đừng sợ, cứ lái tiếp, bọn chúng không nhận ra chúng ta đâu."

Khương Nghiên nhìn tình cảnh trước mặt, cũng nhíu mày: "Là bọn Sawaka!"

Đội trưởng Phương nhíu chặt lông mày: "Lũ khốn nạn này."

Trần Cẩm Trạch đã nắm chặt khẩu súng trong tay, hỏi: "Làm gì đây? Tôi muốn liều mạng với chúng nó!"

"Không được hành động thiếu suy nghĩ!" Đội trưởng Phương lập tức ra quyết định: "Trong thời gian ngắn con tin sẽ không gặp nguy hiểm, chúng ta phải rút về bến tàu trước, chờ lệnh cấp trên!"

Đỗ Sanh ş𝖎_ế_✞ 🌜_𝖍ặ_ⓣ mày, dù có một lớp mặt nạ da người, cũng không che được vẻ lạnh lùng băng giá trên mặt anh.

Bởi vì, anh đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc giữa đám người đó.

Một người đàn ông gương mặt Trung Quốc, mặc áo quần rằn ri, tay phải cầm súng, tay trái kẹp điếu thuốc giữa ngón tay. Người đàn ông đó đá vào một lính đặc công Trung Quốc gần đó, đế giày cứng rắn giẫm mạnh lên mặt người đó.

"Vân Dật." Khương Nghiên lạnh lùng thốt ra cái tên này.

Khi xe tiến đến gần, chiếc xe bán tải của họ bị chặn lại.

Phát hiện trong xe là bốn gương mặt bản xứ, kẻ canh gác phất tay chuẩn bị cho xe đi tiếp.

Khi xe đang chuẩn bị chầm chậm lăn bánh, thì Vân Dật đang đứng hút thuốc bên đường lập tức đưa nòng súng vào từ cửa sổ, chĩa thẳng vào thái dương của Đội trưởng Phương.

Vân Dật dùng tiếng bản địa nói: "Xuống xe."

Chiếc xe bị mở cửa, bọn họ bị ép xuống xe.

Khương Nghiên là phụ nữ duy nhất trong nhóm bị một gã đàn ông to con kéo đi, Đỗ Sanh vừa lao lên thì bị kẻ đến gần đá một cú văng ra.

Khương Nghiên ra hiệu bằng mắt, ý bảo anh đừng hành động liều lĩnh.

Hơn chục người vây quanh họ, thu giữ hết súng ống, nói líu lo bằng ngôn ngữ lạ. Nhưng ngoài Đỗ Sanh, không ai hiểu chúng đang nói gì.

Thì ra vấn đề nằm ở trang phục của họ, họ đã thay đổi diện mạo, nhưng lại không thay quần áo và trang bị.

Vân Dật dùng tiếng Ả Rập hỏi: "Các người lấy đâu ra quần áo và trang bị của người Trung Quốc?"

Đỗ Sanh ra vẻ hoảng loạn, trả lời bằng tiếng Ả Rập: "Chúng tôi... chúng tôi không biết gì cả. Vừa nãy ở trong làng có năm người Trung Quốc ép chúng tôi đổi quần áo..."

Vân Dật hỏi: "Ở đâu?"

Đỗ Sanh ấp úng nói: "Trại... trại nuôi bò, gần khu trại nuôi bò."

Vân Dật quay đầu nói vài câu với người phía sau, lập tức có một người dẫn theo tám tên khác quay lại làng.

Nhìn thấy tám người lái chiếc xe bán tải của họ quay vào làng, Khương Nghiên thầm thở phào. Đi tám người, tính cả Vân Dật, còn lại bảy.

Dù bảy tên này đều có ѵ_ũ κ𝒽_í, nhưng có thể thấy rõ Vân Dật là kẻ cầm đầu.

Khương Nghiên âm thầm tính toán: Muốn bắt cướp thì phải bắt tướng trước.

Cô lại quan sát xung quanh, bên đường có hai chiếc xe bán tải. Chín người, hai xe là vừa đủ.

Khi đang tính toán thì Vân Dật bất ngờ túm tóc cô.

Nhìn người phụ nữ Ả Rập trước mặt, không hiểu sao, ánh mắt cô lại khiến anh ta lập tức nhớ đến người phụ nữ tên Đỗ Duyệt. Bao nhiêu nỗi nhục trong lòng anh ta đều bị khơi lại, tay anh ta càng siết mạnh hơn.

Da đầu Khương Nghiên vốn đã bị thương, giờ bị kéo mạnh như vậy, đau đến thấu tim gan.

Vân Dật đã ở cái nơi khỉ ho cò gáy này quá lâu, bấy lâu nay không được giải tỏa. Những phụ nữ bị IF bắt đều là dân bản địa, ít ai hợp khẩu vị anh ta. Nhưng người phụ nữ trước mặt có đôi mắt hoàn toàn khơi gợi h*m m**n chiếm hữu của anh ta.

Anh ta vứt súng cho thuộc hạ bên cạnh, túm tóc Khương Nghiên kéo về phía xe bán tải.

Đỗ Sanh 𝐬-ı-ế-ⓣ c-♓ặ-т nắm đấm, lạnh lùng nhìn về phía Khương Nghiên bị đưa đi.

Trần Cẩm Trạch thì lại như đang xem kịch hay.

Hừ! Một gã đàn ông sắp c-𝖍ế-ⓣ vì d*c v*ng.

Đội trưởng Phương quay đầu đi, không dám nhìn tiếp. Anh ta phải kìm nén bản năng muốn xông lên cứu người, bởi chỉ cần bốc đồng một chút, có thể kéo theo đồng đội c●♓ế●ⓣ trong mưa đạn.

Khương Nghiên bị ném vào xe, như một con thỏ non bị hoảng sợ, co rút thành một cục.

Cô càng giả vờ sợ hãi thì sự cảnh giác của gã đàn ông kia càng giảm.

Vân Dật đóng cửa xe lại rồi nhào tới như sói đói. Nhưng anh ta còn chưa đè được người Khương Nghiên xuống thì đã bị cô đá thẳng vào hạ bộ. Anh ta đau đớn há miệng, nhưng Khương Nghiên lập tức vòng một tay qua cổ anh ta, tay kia bịt chặt miệng.

Cô nhanh chóng lật ngược thế cờ, dùng đầu gối ghì ռ*gự*𝒸 anh ta, một tay bịt miệng, tay còn lại rút dao găm từ thắt lưng anh ta, không chút do dự đâ_𝖒 thẳng xuống phần hạ bộ.

Tất cả diễn ra nhanh đến mức Vân Dật không kịp phản ứng.

Chỉ nghe một tiếng "rắc" nặng nề phát ra từ đáy quần, cái gì đó đã gãy.

Vân Dật đau đến nổi gân trán, tứ chi mất hết sức lực vì đau đớn, hét lên một tiếng thảm thiết.

Tuy nhiên, chiếc SUV vũ trang này đã được cải tiến, cách âm rất tốt. Bên ngoài hoàn toàn không nghe thấy tiếng trong xe, chỉ thấy thân xe rung dữ dội.

Những gã đứng ngoài xe nhìn nhau cười, trông như đang hóng hớt chuyện vui.

Khương Nghiên rút dao ra, tay vẫn bịt chặt miệng anh ta, dùng mũi dao moi lưỡi anh ta ra, chém đứt nửa lưỡi. Sau đó, dí mũi dao vào cổ anh ta, vẻ mặt lạnh lùng: "Đồ chó 𝖈●𝐡●ế●𝖙, tổ tông mày mà mày cũng dám đụng vào à?"

Miệng Vân Dật phun đầy m●á●ⓤ, mắt đỏ ngầu, nhìn cô với vẻ không thể tin nổi, ú ớ muốn nói gì đó.

Nhưng anh ta vừa mở miệng, 〽️·á·𝖚 lại phụt ra càng nhiều.

Khương Nghiên: "Mày nên cảm ơn, cái mạng chó này còn dùng được."

Cô đạp tung cửa xe, dùng anh ta làm lá chắn để đi ra ngoài. Cô kề lưỡi dao vào cổ người đàn ông, bước ra giữa đường cái.

Tên đầu lĩnh bị khống chế, mấy gã Ả Rập còn lại vội giương súng lên chĩa vào Khương Nghiên.

Cô ấn mũi dao sâu thêm vào cổ Vân Dật, chỉ cần thêm chút nữa là cổ họng anh ta đứt lìa.

Cận kề cái 𝖈𝒽ế.🌴, Vân Dật đau đớn rống lên, nhưng đã mất nửa cái lưỡi, nói năng ú ớ khó hiểu.

Sáu tên còn lại đều chĩa súng vào Khương Nghiên, hoàn toàn không để ý đến ba người đàn ông kia.

Tuy cả ba đều đã bị tịch thu ν·ũ 🎋·ⓗ·í, nhưng tay không họ cũng chẳng yếu. Nhân lúc sáu tên Ả Rập phân tâm, ba người lập tức ra tay từ phía sau, khống chế từng tên một và lấy chúng làm lá chắn sống.

Sau một trận đấu súng tầm gần ngắn ngủi, sáu tên kh*ng b* đều bị ✝️·ℹ️·ê·𝖚 𝒹·ⓘ·ệ·t.

Khương Nghiên kéo Vân Dật đi đến, Trần Cẩm Trạch và Đội trưởng Phương lên xe, Đỗ Sanh thì đi cởi trói cho ba người Sawaka.

Hai chiếc xe rồ máy chạy tới, vẫn là đội hình như cũ.

Hai bộ đội đặc chủng và cô bé ngồi một xe. Khương Nghiên, Đội trưởng Phương, Trần Cẩm Trạch, Đỗ Sanh và Tiểu Ngũ ngồi xe còn lại.

Nhìn Vân Dật đã mất 〽️á·𝖚 quá nhiều, Trần Cẩm Trạch hỏi Khương Nghiên: "Thằng khốn này tính sao?"

Khương Nghiên ném súng lên xe, suy nghĩ rồi nói: "Loại người này, 𝖈𝐡ế.т ngay thì quá nhẹ nhàng. Vậy thì, lăng trì xử tử đi."

Đội trưởng Phương: "..."

Anh ta tưởng cô chỉ nói đùa, không ngờ cô rút dao bước tới cắt luôn đôi tai của Vân Dật giống như đang xẻ tai heo.

Trần Cẩm Trạch quay sang nói với Đỗ Sanh: "Thấy chưa, bà chị hung dữ này trước đây cũng xử mấy κ*ẻ 🅿️𝐡ả*n 𝐛*ộ*ı cô ấy y như vậy đấy.

Đội trưởng Phương: "..."

Các đặc chủng khác: "..."

Sawaka không hiểu tiếng Trung, nhưng nhìn hành động của Khương Nghiên cũng sợ ngây người "??"

Cô bé thì bị che mắt không cho xem.

Thấy mọi người nhìn Khương Nghiên bằng ánh mắt lạ, Đỗ Sanh lập tức giải thích: "Đừng hiểu lầm, anh ta đang nói về một bộ phim thôi. Nghiên Nghiên nhà chúng tôi từng đóng vai nữ đại ca... Cô ấy là người rất lương thiện. Cô ấy hận người này là vì..."

Khuôn mặt lạnh lùng của Đỗ Sanh cuối cùng cũng hiện lên bi thương, vành mắt đỏ lên. Anh quay mặt đi, nghẹn ngào: "Tên cầm thú này..."

Anh không nói nữa, để lại không gian tưởng tượng cho người nghe.

Khóe miệng Trần Cẩm Trạch giật nhẹ, lập tức hùa theo, che miệng г*⛎*𝖓 𝐫ẩ*𝐲 vai nói: "Đúng, tên súc sinh này từng đối với sư phụ... Đây cũng là lý do vì sao sư phụ tôi từng nổi đình nổi đám nhưng lại không còn muốn diễn xuất nữa. Tên cầm thú này..."

Đỗ Sanh tiếp lời: "Anh ta đáng 𝒸.♓ế.𝐭, anh ta chính là kẻ năm năm trước ôm vài trăm triệu tệ đầu quân cho tổ chức kh*ng b* - Vân Dật."

Đội trưởng Phương 💲iế_† c_𝒽_ặ_𝐭 lông mày, ánh mắt ↪️●𝒽ế●† trân nhìn Vân Dật.

Một bộ đội đặc chủng khác n🌀♓·1ế·ռ 𝐫ă·п·🌀: "Mẹ nó, chính là anh ta đã tài trợ cho IF! Nếu không có anh ta, anh em tụi tôi đâu có ↪️𝐡ế●† thảm vậy! Khốn nạn!"

Sau khi Khương Nghiên cắt tai Vân Dật thì lại cầm súng bắn không dưới trăm phát vào tứ chi anh ta, mỗi phát đều tránh chỗ hiểm, thịt nát xương tan.

Xong xuôi, cô đạp anh ta rớt xuống hố nước bẩn ven đường.

"Đi thôi. Về nhà."

Sau khi lên xe, ánh mắt Tiểu Ngũ nhìn Khương Nghiên cũng thay đổi.

Ai mà ngờ được, một tổng giám đốc bá đạo từng là hiện tượng mạng nổi đình nổi đám ở Trung Quốc lại rơi vào bước đường như ngày hôm nay.

---------

Lời tác giả: Phần bắn súng sinh tồn kết thúc, phiên bản Trình Phong của Sanh Sanh sắp lên sân khấu ~

Chương (1-124)