| ← Ch.097 | Ch.099 → |
Khương Nghiên thở phào nhẹ nhõm: "Trong tình huống thế này, Tia Chớp không ở đây cũng tốt, cứ theo đội binh sĩ về trước, sẽ an toàn hơn."
Nhìn ra được rằng, mục tiêu của đám người đó là Đỗ Sanh. Giờ đội còn lại đang đưa các lãnh đạo cấp cao của tập đoàn nhà họ Đỗ và lũ chó quay lại bến cảng rồi.
Một lúc sau, Đội trưởng Phương Cảnh và Sawaka lên lầu, tìm thấy họ rồi nói: "Xe đang ở dưới, chúng ta đi mau."
Sawaka không thể mang 🌴-♓-1 тⓗ-ể đồng đội đi được, đành dùng khăn tay che mặt họ, chào một cái theo nghi thức quân đội, rồi rời khỏi đó.
Khương Nghiên bắn súng tệ nhất, nhưng sức lực lại không nhỏ nên tự nguyện nhận lấy nhiệm vụ cõng Tiểu Ngũ. Mấy người đàn ông cũng không khách sáo với cô, bởi so với việc giúp cô chia sẻ sức nặng, bảo vệ cô quan trọng hơn nhiều.
Dưới tầng có hai chiếc SUV vũ trang đỗ sẵn. Khương Nghiên cõng Tiểu Ngũ lên xe trước, Trần Cẩm Trạch và Đỗ Sanh theo sau. Sawaka lái xe, Đội trưởng Phương Cảnh ngồi ghế phụ lái.
Hai chiếc xe hướng về bến cảng, trên xe đều treo quốc kỳ Trung Quốc.
Dọc đường, quân 🅿️·♓·ả·𝖓 ⓛ·𝖔·ạ·n nhìn thấy cờ Trung Quốc thì mở rào chắn nhường đường.
Rời khỏi thành phố, họ còn phải chạy trên đường cao tốc khoảng ba tiếng mới tới được bến D, bến cảng duy nhất còn hoạt động. Ở đó, chiến hạm Trung Quốc đang chờ họ.
Tuy nhiên, chiến hạm không thể đợi lâu. Vì sự an toàn của những người khác, họ bắt buộc phải rút đi sau năm tiếng nữa.
Khi xe rời khỏi thành phố, Đội trưởng Phương mới hỏi họ: "Hai ngôi sao lớn các người chui vào đây làm gì? Đây không phải chỗ để các người đùa đâu."
Vừa rồi Phương Cảnh thấy Khương Nghiên một mình xông ra kéo Tiểu Ngũ trở lại tòa nhà, nếu không có cô, e rằng Tiểu Ngũ đã bỏ mạng rồi. Chuyến đi này, đội của họ đã có hai người 🌜●𝖍ế●𝖙, bốn người bị thương nặng, nếu thêm một Tiểu Ngũ nữa thì sẽ là cú sốc cực lớn đối với toàn đội.
Tiểu Ngũ nuốt nước bọt, nói với Khương Nghiên: "Sư phụ, con không ngờ lại gặp người ở đây."
Khương Nghiên thở dài: "Tôi cũng không ngờ."
Tiểu Ngũ nói: "Sư phụ, lần sau có chuyện thế này, người đừng lo cho con nữa. Lúc nãy, quá nguy hiểm."
Khương Nghiên không đáp, chỉ ngẩng đầu hỏi Đỗ Sanh: "Anh có bị thương không?"
Đỗ Sanh lắc đầu.
Chưa kịp để Khương Nghiên hỏi tiếp, Trần Cẩm Trạch đã giơ tay nói: "Trạch Trạch cũng không bị thương."
Khương Nghiên: "..." Trạch Trạch cái đầu anh!
Đỗ Sanh quay mặt sang lườm anh ta một cái.
Trần Cẩm Trạch nhận ra ánh mắt của Đỗ Sanh, ưỡn nℊự*𝒸 lên: "Sanh Sanh, tại sao lại nhìn Trạch Trạch như vậy?"
Sắc mặt Đỗ Sanh lạnh như băng.
Mẹ nó... Muốn đánh người quá!
Khi đi ngang qua một ngôi làng nhỏ bên ngoài thành phố, chiếc SUV phía trước bỗng dừng lại. Hai lính đặc nhiệm xuống xe, một người ôm bé gái chạy về phía ven đường, người còn lại quay mặt về phía họ vẫy tay liên tục.
"Mau! Xuống xe!"
Phương Cảnh hét lớn.
Bốn người phía sau phản ứng cực nhanh, lập tức xuống xe. Khương Nghiên cõng Tiểu Ngũ chạy về phía ven đường. Đỗ Sanh đột nhiên nhào tới rồi đè cô xuống đất, phía sau lập tức vang lên một tiếng nổ dữ dội, một luồng khí nóng thổi ào qua đầu họ.
Tiếng nổ khiến Khương Nghiên ù tai chóng mặt, lại bị hai người đàn ông đè lên, nằm úp mặt dưới đất hồi lâu chưa kịp hoàn hồn.
Đỗ Sanh cũng ù tai, anh lắc mạnh đầu, bế Tiểu Ngũ lên, không cần biết Khương Nghiên có nghe được hay không, hét lớn: "Chạy mau!"
Khương Nghiên không dám chậm trễ, lập tức bật dậy, nhặt khẩu súng mà Đỗ Sanh đánh rơi, chạy theo anh vào trong làng.
Rất nhanh sau đó, bọn họ rút vào trong một ngôi làng gần đó.
Ngôi làng này toàn là nhà xây bằng đất, nhìn ra toàn một màu vàng. Ba người họ trốn vào trong một ngôi nhà, Đỗ Sanh đặt Tiểu Ngũ xuống, lại buộc chặt lại băng gạc ở chân cậu.
Khương Nghiên kê súng lên cửa sổ, dùng ống ngắm quan sát bên ngoài.
Đỗ Sanh cầm khẩu súng của Tiểu Ngũ lại cùng cô canh giữ, tiếng ù tai cuối cùng cũng tiêu tan, anh quay đầu hỏi Khương Nghiên: "Em có bị thương không?"
Khương Nghiên cảm thấy sau gáy bị trúng mảnh đạn, giơ tay sờ thử, lòng bàn tay dính đầy ⓜá_⛎. Cô cố nhịn đau, dùng ngón tay ấn vào vết thương, lắc đầu: "Không sao, vết thương nhỏ."
Đỗ Sanh thở phào nhẹ nhõm, lại quay đầu hỏi Tiểu Ngũ: "Cậu có liên lạc được với bọn họ không?"
Tiểu Ngũ điều chỉnh tai nghe một lúc, gọi mấy lần, nhưng không ai trả lời. Căn cứ vào việc xe phía trước lúc trước đã vẫy tay ra hiệu cho họ xuống, cho thấy tín hiệu vô tuyến của họ đã bị chặn.
Đỗ Sanh nhíu mày: "Xem ra ngôi làng này có vấn đề."
Nếu không thì cũng không xảy ra vụ nổ đúng ngay lúc đến khu vực này, hơn nữa tín hiệu cũng bị chặn. Căn cứ vào vụ nổ vừa rồi, những người đó không định lấy mạng họ, nếu không đã không để họ thấy rõ chất nổ.
Điều họ muốn là ép bọn họ xuống xe.
Mục tiêu của bọn chúng đã rất rõ ràng, muốn bắt sống Đỗ Sanh.
Nhóm của họ hiện đã tản ra, không liên lạc được, tình hình lúc này rõ ràng rất nguy cấp.
Đúng lúc họ đang bối rối, Trần Cẩm Trạch và Đội trưởng Phương từ bên ngoài chạy vào, suýt chút nữa đã rút súng bắn khi thấy ba người trong nhà.
Trần Cẩm Trạch thở phào: "Hóa ra là các người, làm tôi sợ muốn 𝒸ⓗế·𝐭."
Khương Nghiên hỏi: "Sawaka đâu?"
Đội trưởng Phương lắc đầu: "Không biết, anh ta và hai thành viên khác của đội chúng tôi đều không rõ tung tích."
Sau một hồi im lặng, Đội trưởng Phương nói: "Tín hiệu đã bị chặn, chúng ta ở lại đây cũng không phải cách, trước tiên ăn uống một chút, bổ sung thể lực, lát nữa đi tìm xe. Thời gian không còn nhiều."
Khương Nghiên nói: "Dù chiến hạm rời đi cũng không sao, chỉ cần đến nơi có tín hiệu thì chúng ta có thể liên lạc với tàu hàng. Trước khi tới đây chúng tôi đã chuẩn bị kế hoạch dự phòng, nếu không thể đi bằng đường hàng không thì tại bến tàu chắc chắn có tàu tiếp ứng."
Đội trưởng Phương nghe vậy thì thở phào: "Vậy được, mọi người ăn uống đi, rồi ra ngoài tìm xe."
"Ừ."
Trần Cẩm Trạch đang nhai thanh socola, mí mắt phải giật liên tục, trong lòng có cảm giác bất an. Cùng lúc đó, Khương Nghiên cũng đưa tay che mí mắt phải, trong lòng cũng có linh cảm chẳng lành.
Tiểu Ngũ nhìn bốn người họ, lại lên tiếng: "Sư phụ, sư mẫu, tam sư huynh, đội trưởng, nếu có tình huống khẩn cấp, mọi người tuyệt đối đừng lo cho tôi, tôi có thể tự bảo vệ mình."
Khương Nghiên nhét cho cậu một miếng lương khô, bịt miệng cậu lại: "Nói ít, ăn nhiều vào để bổ sung thể lực. Con mất nhiều Ⓜ️á-⛎ lắm rồi, ăn nhiều chút."
Tiểu Ngũ được Khương Nghiên quan tâm, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp. Mặc dù biết đây không phải lúc để xúc động, nhưng nghĩ lại cảnh Khương Nghiên liều mình cứu mình khi nãy, vành mắt cậu đỏ lên.
Cậu cúi đầu tiếp tục ăn lương khô, không nói thêm nữa.
Ăn xong, Trần Cẩm Trạch lấy mặt nạ da người và dụng cụ cải trang từ trong ba lô ra, giúp mọi người hóa trang. Những mặt nạ da người của anh ta đều mô phỏng khuôn mặt người Trung Đông, nên khi đeo vào cả nhóm lập tức trở thành người Trung Đông.
Đỗ Sanh, Đội trưởng Phương, Tiểu Ngũ, Trần Cẩm Trạch đều biến từ người châu Á thành người Ả Rập với ngũ quan sâu và lông mày đậm.
Khương Nghiên lấy chiếc gương đồng người mù tặng ra soi gương mặt mình, giờ đây cô cũng đã hóa thân thành một phụ nữ Ả Rập. Cô lại lấy khăn trùm đầu từ ba lô ra, quấn quanh đầu, chẳng khác gì phụ nữ bản địa.
Đội trưởng Phương rõ ràng bị kỹ năng hóa trang của Trần Cẩm Trạch làm kinh ngạc, soi gương, sờ mặt mình, thốt lên: "Đây... là tôi sao?"
Trần Cẩm Trạch cười hì hì: "Không phải tôi khoe, nghệ thuật cải trang của tôi là giỏi nhất thế giới đó nha. Thế này đi ra ngoài sẽ an toàn hơn, đi thôi."
"Ừ."
Họ tìm được một chiếc xe kéo trong sân, đặt Tiểu Ngũ lên đó kéo đi.
Trên đường đi qua làng, Đỗ Sanh luôn dùng thân mình che chở cho Khương Nghiên. Một khi cô đi lên trước, anh lập tức kéo cô ra sau mình, nhỏ giọng nói: "Đi sau tôi. Em phải về nhà toàn vẹn cho tôi."
Khương Nghiên ôm súng, đi sát sau lưng anh, nhìn vào sau gáy anh, cất tiếng hỏi một cách thản nhiên: "Nhưng tôi đã bị thương rồi mà?"
Đỗ Sanh thở dài bất lực, giọng mềm xuống: "Không được tàn phế, không được mất mạng."
Khương Nghiên cẩn trọng quan sát xung quanh, miệng thì hỏi như đùa: "Vậy nếu tàn phế rồi thì sao?"
Đội trưởng Phương nghe cuộc trò chuyện kiểu "vợ chồng son" này, bật cười trêu chọc: "Hai người thật thú vị, còn chưa chính thức bên nhau nhỉ? Mà lời nói và hành động đã như vậy rồi thì còn chần chừ gì nữa? Đời người ngắn ngủi, hãy trân trọng khi còn có thể. Mấy tổng giám đốc bá đạo các anh cứ thích giấu trong lòng, giả bộ rồi có ý nghĩa gì đâu? Thích người ta thì theo đuổi đi, trực tiếp hỏi trước mặt cô ấy luôn: Em có đồng ý làm bạn gái anh không?"
Anh ta ngừng một chút, lại nói với Đỗ Sanh: "Ngày trước tôi cũng giống cậu, cứ giấu mãi không dám nói ra, suýt chút nữa mất vợ đấy. May mà quay đầu kịp, theo đuổi lại được."
Đội trưởng Phương rút ví mang theo bên mình ra, mở ra cho mọi người xem ảnh vợ con: "Nhìn này, vợ và con gái tôi đó."
Anh ta vừa nói vừa nhét ví lại vào túi, lại nói tiếp: "Bây giờ tôi hối hận 𝐜*♓*ế*✝️ đi được, lẽ ra nên theo đuổi vợ tôi sớm hơn, như vậy đã có thể sớm ở bên cô ấy rồi. Hehe..."
Dù đeo mặt nạ da người, nụ cười trên mặt người đàn ông vẫn không thể che giấu.
Bị đội trưởng Phương nói như vậy, vành tai Đỗ Sanh bất giác đỏ lên, cúi đầu đưa tay sờ sống mũi.
Tiểu Ngũ ngồi trên xe kéo cũng nói: "Sư mẫu, con không biết năm năm trước người và sư phụ con cãi nhau vì chuyện gì, nhưng con nhìn ra được, người thích sư phụ, sư phụ cũng thích người. Người xem, vừa rồi lúc nguy hiểm, người hết lòng bảo vệ sư phụ. Còn sư phụ thì vượt đường xa đến cứu người. Tình cảm của hai người thể hiện rõ qua hành động rồi, chẳng lẽ khó nói ra bằng lời đến vậy sao?"
Đỗ Sanh: "..."
Khương Nghiên cố nhịn cười, nhìn chằm chằm vào sau gáy người đàn ông trước mặt, rất muốn xem dáng vẻ anh lúc này ra sao.
"Đằng kia có một chiếc xe bán tải!" Trần Cẩm Trạch chỉ về phía một đống cỏ, nơi có một chiếc xe bán tải đậu.
Trong mắt mọi người lập tức hiện lên một tia sáng hy vọng, bước chân nhanh chóng lao về phía đó.
Phía trước xe bán tải vừa đủ chỗ cho năm người ngồi.
Đội trưởng Phương lái xe, Đỗ Sanh ngồi ghế phụ, Trần Cẩm Trạch, Khương Nghiên và Tiểu Ngũ ngồi phía sau.
Đội trưởng Phương dùng cách nối dây để khởi động xe, xe bán tải nổ máy.
Vì không thể bỏ lại hai thành viên đội còn mất tích, Đội trưởng Phương định lái xe đến cổng làng rồi bắn pháo hiệu. Nếu không ai phản hồi thì có nghĩa hai người kia đã gặp chuyện.
| ← Ch. 097 | Ch. 099 → |
