| ← Ch.092 | Ch.094 → |
Khi Tiểu Mạt Lệ và lũ trẻ biết Khương Nghiên sắp đến Syria, tất cả đều choáng váng.
Tại sân bay, bọn trẻ vây quanh Khương Nghiên, kéo lấy cô không cho đi. Chúng không thể hiểu nổi vì sao sư phụ lại muốn đến Syria, bên kia đang hỗn loạn như vậy, mà anh Sanh còn chưa có tin tức, cô đi chẳng phải là đi là tìm cái 𝒸♓·ế·𝖙 sao?
Tiểu Mạt Lệ cũng không hiểu nổi, cô bé nắm lấy tay áo Khương Nghiên, khóc lóc nói: "Chị Duyệt, chị đừng đi có được không? Bên đó loạn lắm, chị đi chẳng phải là tự tìm ⓒⓗế.𝖙 ư? Nếu anh Sanh biết, anh ấy cũng sẽ không cho chị đi đâu! Chị đừng làm anh Sanh lo lắng vô ích có được không? Biết đâu chị vừa đến nơi thì anh Sanh đã được cứu về rồi thì sao?"
Thấy thời gian không còn sớm, Khương Nghiên rút tay áo ra khỏi tay Tiểu Mạt Lệ, vỗ nhẹ lên vai cô bé rồi nói: "Tiểu Mạt Lệ, nếu chị không trở về được, sau này em hãy chăm sóc bọn nhỏ nhiều hơn."
Tiểu Mạt Lệ lại ôm lấy cánh tay cô, không cho cô đi: "Chị Duyệt, chị đừng đi, chị hãy ở lại đây chờ anh Sanh về có được không?"
Khương Nghiên nhìn cô bé, hỏi ngược lại: "Nếu người bị kẹt ở Syria là Tề Ngọc, mà em lại là cơ hội sống duy nhất của anh ấy, em có ngồi yên ở đây chờ 𝒸.♓ế.ⓣ không?"
Tiểu Mạt Lệ nghẹn lời, dần dần buông tay ra khỏi cánh tay cô. Cô bé nức nở hồi lâu, dặn dò: "Chị Duyệt, chị nhất định phải cẩn thận, nhất định phải đưa anh Sanh về an toàn, nhất định đó..."
"Ừ."
...
Máy bay riêng cất cánh, Khương Nghiên nằm trong ghế, đeo tai nghe và kính VR.
Trước mắt cô bắt đầu phát hình ảnh pháo hoa, còn trong tai nghe liên tục vang lên tiếng nổ.
Ban đầu, cô đau đầu dữ dội, những ký ức đầy m_á_𝖚 me không ngừng trỗi dậy trong tâm trí. Khi cảm giác như không thở nổi, cô liên tục thầm niệm cái tên "Đỗ Sanh" trong lòng.
Vì để cứu Đỗ Sanh, cô buộc phải vượt qua rào cản tâm lý này.
Năm tiếng sau, cuối cùng Khương Nghiên tháo tai nghe và kính ra.
Cô mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, bên dưới là thành phố sáng đèn như bản đồ lấp lánh ánh sáng.
Khương Nghiên lau mồ hôi trên trán, đang định giơ tay lấy một ly nước trắng, thì người bên cạnh đã đưa cho cô một ly rất đúng lúc.
Cô theo phản xạ nói cảm ơn, rồi nhanh chóng nhận ra có gì đó không đúng.
Chuyến đi đến Syria lần này, trên máy bay ngoài cô ra chỉ có nhân viên. Nhưng nhân viên thì không thể ngồi ở vị trí bên cạnh cô được.
Cô quay đầu lại nhìn, lập tức bị sặc nước, phun thẳng vào gương mặt chữ điền của người bên cạnh.
"..." Trần Cẩm Trạch không cảm xúc lau mặt, giọng bực bội: "Cô bị điên à, phun vào mặt tôi, hỏng hết lớp trang điểm rồi."
Khương Nghiên kinh ngạc nhìn anh ta: "Anh, sao anh lại ở trên máy bay này? Anh lên bằng cách nào?"
Trần Cẩm Trạch ném chiếc mặt nạ da người tự chế lên bàn bên cạnh: "Danh xưng thánh trộm, lẽ nào là hữu danh vô thực ư?"
Tia Chớp nằm bên cạnh cũng bị tiếng động làm tỉnh giấc, ngẩng đầu lên nhìn hai người, sủa mấy tiếng "gâu gâu".
Như thể đang hưởng ứng: Đúng đó, thánh trộm muốn lên máy bay của cô chẳng phải dễ như trở bàn tay à?
Khương Nghiên uống thêm một ngụm nước để bình tĩnh lại, sau đó mới quay mặt sang nhìn anh ta: "Anh điên rồi à? Anh là diễn viên nổi tiếng hàng đầu Trung Quốc, lại chạy tới vùng chiến sự làm gì? Anh điên rồi à?"
"Điên thì cùng điên." Trần Cẩm Trạch bắt chéo chân, lắc chân nói: "Cô là bà nội của người giàu nhất nước, chẳng phải diễn viên truyền kỳ của Trung Quốc và doanh nhân nổi tiếng cũng chạy đến chiến trường đó sao?"
Khương Nghiên nghiêm túc nói: "Trần Cẩm Trạch, tôi nói cho anh biết, chuyện này không phải đùa đâu. Cả anh và tôi đều có ký ức tiền kiếp, anh nên biết chiến tranh tàn khốc thế nào, nên hiểu 💲ú𝐧·ℊ đ·ạ·ⓝ vô tình, 𝖇*🅾️*〽️ đạn không có mắt. Nếu tôi nhớ không nhầm, sư phụ và em gái anh cũng 𝐜𝒽_ế_† trong trận ném ⓑo-𝐦 ở Nam Thành, đúng không?"
"Đúng thế." Trần Cẩm Trạch dùng ngón tay xoay xoay thái dương, rồi nói tiếp: "Tôi cũng đi tìm ông thầy bói đó, ông ta cũng xem cho tôi một quẻ, nói rằng Đỗ Sanh là em gái tôi chuyển thế. Cô nói xem, tôi có thể không đi ư?"
Khương Nghiên thầm chửi: Đm, em gái anh cái con khỉ! Cô muốn phun nước vào mặt anh ta lần nữa: "Anh dám nghe lén tôi nói chuyện với Đỗ Nam?"
Trần Cẩm Trạch khoanh tay trước 𝓃●🌀●ự●🌜: "Không có nhé, tôi thật sự đi xem bói đấy."
Khương Nghiên: "Anh thật sự tưởng mình là chúa cứu thế chắc? Có ba đầu sáu tay à?"
Thấy cô trừng mắt với mình, Trần Cẩm Trạch tỏ ra không sợ, nói kiểu lợn 🌜𝖍ế-🌴 cũng không sợ nước sôi: "Thôi nào, đừng nhìn tôi kiểu đó. Dù cô có mạnh mẽ thế nào thì cũng vẫn là phụ nữ. Dẫn theo tôi là quyết định đúng đắn đấy, kỹ năng hóa trang của tôi thế nào cũng hữu dụng. Bình thường bảo cô học tí bản lĩnh từ tôi, cô không chịu, giờ thì tôi đành phải miễn cưỡng đi theo cô một chuyến."
Khương Nghiên nhìn nghiêng gương mặt anh ta, im lặng một lúc rồi hỏi: "Anh không sợ ↪️·♓·ế·✝️ à?"
"Mười tám năm sau lại là một hảo hán. Tôi làm minh tinh cũng chán rồi."
Khương Nghiên: "Tại sao?"
"Tại sao gì?"
"Tại sao lại chịu giúp tôi?"
Trần Cẩm Trạch cười khẽ: "Đừng nghĩ nhiều quá, tôi chỉ cảm thấy nếu cô 𝐜♓ế·🌴 rồi thì thế giới này sẽ mất đi một kẻ đồng loại của tôi, tôi sống một mình thì buồn 𝖈𝖍ế_🌴 đi được. Tôi làm vậy là vì bản thân tôi, không phải vì cô."
Khương Nghiên: "..."
*
Mười lăm tiếng sau, họ đến sân bay Itatu.
Sảnh chính sân bay Itatu vô cùng đông đúc, kiều bào các nước đang chờ chuyến bay của quốc gia mình.
Trong đợt di tản lần này, tính đến khi Khương Nghiên và Trần Cẩm Trạch đến được Syria, Trung Quốc đã huy động 21 chuyến bay thuê từ hãng hàng không dân dụng, 12 chuyến từ hãng hàng không nước ngoài, cùng với 6 chuyến bay quân sự. Ngoài ra còn thuê 13 tàu nước ngoài, 5 tàu hàng thuộc tập đoàn COSCO và Hàng Hải Trung Quốc, cùng với một t** ch**n Kim Dương.
Sân bay đã kín chỗ, bên ngoài cũng là biển người, rất nhiều người tị nạn bị chặn ở ngoài.
Hiện tại, toàn thành phố Itatu chỉ có sân bay và bến cảng C là còn an toàn, vì được các lực lượng quân sự quốc tế bảo vệ nên quân 𝓅𝒽ả·𝓃 𝖑🔴·ạ·n và tổ chức IF không dám trực tiếp đối đầu.
Tuy nhiên, tình hình trong thành phố thì không khả quan như vậy, thỉnh thoảng vẫn vang lên tiếng nổ và súⓝ-ɢ đạ-𝐧.
Vì Khương Nghiên và Trần Cẩm Trạch có thân phận đặc biệt, để tránh bị nhận ra ngay khi xuống máy bay, cả hai đã cải trang đơn giản.
Trần Cẩm Trạch mang theo một "hộp báu vật", bên trong chứa đầy dụng cụ hóa trang, có hơn chục chiếc mặt nạ da người, tất cả đều được làm theo khuôn mặt người Trung Đông. Nhưng nếu không thực sự cần thiết thì những mặt nạ này không được dùng, vì nguồn cung có hạn.
Người đến đón họ là một nhóm lính đánh thuê.
Lần này đến cứu Đỗ Sanh, ngoài đội đặc nhiệm do chính phủ Trung Quốc cử đến, Đỗ Nam còn thuê riêng hai nhóm lính đánh thuê với giá rất cao. Nếu giải cứu thành công Đỗ Sanh, tiền thưởng có thể lên đến hàng chục triệu, đây là một thương vụ lớn.
Người đứng đầu nhóm tiếp ứng tên là Sawaka, một người da đen cao gần 1m9, thân hình cực kỳ vạm vỡ.
Cánh tay của anh ta to hơn cả đùi của Khương Nghiên.
Lên xe tải bọc thép, Khương Nghiên dùng tiếng Anh bập bõm hỏi Sawaka: "Bây giờ tình hình Itatu như thế nào? Vẫn chưa có tin gì về Đỗ Sanh à?"
Sawaka trả lời bằng tiếng Anh: "Không có. Ngay trước khi đón các người, chúng tôi nhận được một tin tốt và một tin xấu."
Dù Khương Nghiên nghe tiếng Anh hơi nhức đầu, nhưng vẫn hiểu được, liền hỏi lại: "Là gì?"
Sawaka nói: "Tin tốt là quân 𝖕_𝒽ả_ռ 🦵_🔴ạ_𝓃 đã đồng ý với chính phủ Trung Quốc sẽ cử người đi tìm doanh nhân Trung Quốc mất tích. Tin xấu là tổ chức IF cũng đang tìm cậu ta, muốn bắt cậu Đỗ để tống tiền chính phủ Trung Quốc."
Trong năm năm qua, các dự án nước ngoài của Tập đoàn nhà họ Đỗ phát triển rất thuận lợi. Ở tuổi 27, Đỗ Sanh đã trở thành một trong những doanh nhân trẻ nổi bật, giá trị tài sản của anh còn vượt cả bố mình.
Khương Nghiên lại hỏi: "Giờ chúng ta đi đâu?"
Sawaka đáp: "Tới Tòa nhà Kinh tế. Nơi đó đã bị quân p𝒽ả-𝐧 𝐥-o-ạ-𝖓 chiếm đóng, hiện tại là lãnh thổ của họ, tạm thời không có người của tổ chức IF. Các người là người Trung Quốc, đến đó sẽ không gặp nguy hiểm, hy vọng con chó của các người có thể đánh hơi được tung tích của cậu Đỗ."
Khương Nghiên gật đầu: "Ừm." Mong là như vậy.
Xe tải dừng trước Tòa nhà Kinh tế, khi họ định tiến vào thì bị quân 𝐩𝒽ả●𝓃 ⅼ●0●ạ●п chặn lại.
Sawaka kéo Trần Cẩm Trạch ra, chỉ vào mặt anh ta rồi nói: "China."
Trần Cẩm Trạch bị một gã da đen vạm vỡ nắm lấy, tỏ vẻ bất lực.
Sawaka lại chỉ vào mười mấy con chó phía sau xe tải rồi nói: "China dog."
Ý là nói với quân ρ_𝒽_ả_𝖓 🦵_𝐨_ạ_ռ rằng họ đến từ Trung Quốc để tìm người. Đám quân ρh_ả_п 𝐥_⭕ạ_𝖓 không giỏi tiếng Anh, nhưng vẫn hiểu được mấy từ đơn giản.
Nhìn thấy Trần Cẩm Trạch và Khương Nghiên, rồi lại nhìn đám chó phía sau xe, quân ρ𝒽ả_𝖓 l_𝑜_ạ_𝖓 gật đầu cho qua.
Xuống xe, Sawaka ném cho Khương Nghiên và Trần Cẩm Trạch mỗi người một khẩu súng trường.
Khương Nghiên cầm khẩu HK416 trong tay, thử ngắm bắn qua ống nhắm, đúng là ✌️*ũ 𝖐*h*í tốt.
So với những khẩu súng ngắn họ từng dùng, súng trường này mạnh hơn hẳn.
Đỗ Nam trả giá rất cao cho nhóm lính đánh thuê này nên họ đều được trang bị ✔️-ũ ⓚ𝐡-í tiên tiến.
Khương Nghiên ôm khẩu HK416, ngước nhìn lên tòa nhà, phát hiện từ tầng 13 trở lên bị đánh sập hoàn toàn, bên dưới ngổn ngang đá vụn.
Đã là 3 giờ sáng, không còn tiếng nổ, chỉ còn bầu trời đêm tĩnh mịch, thỉnh thoảng vang lên một tiếng súng.
Tia Chớp cùng với 11 anh em nhảy xuống xe tải, nhanh chóng xếp hàng phía sau Khương Nghiên, đồng loạt thè lưỡi chờ lệnh.
Khương Nghiên lấy quần áo của Đỗ Sanh ra khỏi túi, cho từng con chó trừ Tia Chớp ra ngửi một lượt.
Thật ra, cô không kỳ vọng gì vào những con chó khác ngoài Tia Chớp.
Bởi vì mấy năm nay Đỗ Sanh ít về nước, lũ chó này không tiếp xúc nhiều với anh, có lẽ cũng không quen với mùi hương của anh. Mấy bộ quần áo này cũng là lần cuối anh về nước để lại, không biết còn sót lại mùi gì không.
Khương Nghiên, Trần Cẩm Trạch cùng một đội lính đánh thuê tiến vào Tòa nhà Kinh tế để tìm kiếm.
Sau vụ nổ, toàn bộ nhân viên quan trọng trong tòa nhà đều đã sơ tán, không ai biết họ đi đâu, như thể bốc hơi khỏi nhân gian.
Tòa nhà này đã bị quân ⓟ♓·ả·п l·οạ·ⓝ, quân chính phủ và binh sĩ Trung Quốc lục soát hàng chục lần, vẫn không tìm được manh mối nào.
Bên trong đã bị cắt điện, yên tĩnh như một ngôi nhà ma.
Họ dự định tìm kiếm từ tầng cao nhất rồi xuống dần.
Cả nhóm đi từng tầng một, đến tầng 11, chú chó Tia Chớp đang vẫy đuôi dẫn đường bỗng nhiên dừng lại, nằm rạp rồi lùi lại.
Thấy phản ứng khác thường của chó, cả nhóm lập tức rút lui.
Khi họ vừa rút về khúc quanh cầu thang, bất ngờ có người lao ra xả súng loạn xạ về phía họ.
Cả nhóm ôm ✌️-ũ 𝐤-h-í, nhanh chóng rút xuống tầng 10, trốn trong một căn phòng.
Địch thủ thì trốn ở tầng 11, cả hai bên đều dùng chiến thuật "sống sót đến cuối cùng" như trong game PUBG, xem ai kiên nhẫn hơn.
Mọi người nín thở tập trung tại chỗ, không dám thở mạnh.
Lúc này, Tia Chớp bò đến cạnh Khương Nghiên, ngậm lấy vạt áo cô, kéo cô về phía nhà vệ sinh văn phòng tầng này.
Khương Nghiên nhận ra sự khác thường, ra hiệu tay với Trần Cẩm Trạch và Sawaka.
Cả hai ra dấu "OK", cô liền cúi người nhẹ nhàng đi theo Tia Chớp vào nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh không lớn, chỉ có bốn phòng nhỏ. Cô đẩy từng cửa một, đều không có ai.
Tia Chớp dừng ở phòng cuối, không dám sủa, bắt đầu xoay tròn tại chỗ.
Khương Nghiên bước vào, theo hướng chỉ dẫn của nó, gõ nhẹ lên bức tường sau bồn cầu.
"Cốc cốc."
Âm thanh vọng lại trống rỗng, thứ cô gõ vào không phải là gạch men mà giống như gỗ.
Khương Nghiên đẩy mạnh, "xoạt" một tiếng, một cánh cửa bí mật mở ra. Đó là một thang máy ẩn!
Cô vịn tường, dùng đèn pin soi xuống, thang máy dường như đi thẳng xuống tầng hầm.
Theo trực giác, cô đoán đây không phải là thang máy thông thường chỉ đến hầm gửi xe, mà là một tầng an toàn khác.
Khi vụ nổ xảy ra, Đỗ Sanh và vị tổng thống trẻ của Syria chắc hẳn đã nhận được thông tin nên đã trốn thoát bằng thang máy này, đó là lý do vì sao họ có thể "biến mất khỏi thế gian".
--------
Tác giả có lời muốn nói: Nhớ lần trước đi Châu Phi, cả hành trình giao tiếp chỉ dùng từ đơn lẻ và ngôn ngữ ký hiệu. (:з" ∠)
Cảm thấy đến mấy nơi như vậy, Tiếng Anh gì đó cũng vô dụng, ngôn ngữ ký hiệu mới là ngôn ngữ chung toàn cầu.
| ← Ch. 092 | Ch. 094 → |
