Truyện:Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt - Chương 005

Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt
Trọn bộ 124 chương
Chương 005
Vả mặt
0.00
(0 votes)


Chương (1-124)

"Vào đi." Anh Văn liếc nhìn mấy con dao, lấy lại tinh thần rồi đẩy Khương Nghiên vào.

Cô loạng choạng bước qua những con dao, ngã nhào vào trong phòng. Cánh cửa phía sau "rầm" một tiếng đóng lại. Nhưng do có dao chặn ở ngưỡng cửa nên cánh cửa chỉ đóng được một nửa.

Trong phòng đã kéo rèm cản sáng, ánh sáng duy nhất là từ ngoài cửa hắt vào, nhưng ánh sáng ấy quá yếu, không thể nhìn rõ được đồ đạc bên trong.

Khương Nghiên đi vào vài bước, sau tai bỗng vang lên tiếng "vù", có người vung gậy đánh tới. May mà cô phản ứng nhanh, nghiêng người né tránh, thậm chí còn theo bản năng đá một cú đẩy đối phương ra xa.

Trong phòng vang lên tiếng †𝐡â.п ✝️.h.ể va đập vào tường cùng với tiếng rên đau đớn của một cô gái trẻ.

Khương Nghiên mò tìm công tắc bật đèn, lập tức nhìn thấy một cô bé ngã lăn ở góc tường, đang r*n r* trong đau đớn. Cô bé ấy có mái tóc dài đến vai, mái ngang che mắt, cằm hơi nhấc lên khiến người ta không rõ cô bé có đang nhìn Khương Nghiên hay không.

Cô bé ấy gầy tong teo, thậm chí còn gầy hơn Khương Nghiên. Hai cổ tay lộ ra Ⓜ️*ả𝖓*ⓗ 𝖐♓ả𝓃*h đến mức chỉ còn da bọc xương, chẳng có chút thịt nào.

Khương Nghiên bước tới, ngồi xuống và đưa tay về phía cô bé.

Nhưng cô bé lại nắm chặt con dao giấu sau lưng, lao tới định đâ-ⓜ Khương Nghiên.

Khương Nghiên dùng một tay bắt lấy cổ tay cô bé, s-𝒾-ế-✞ ↪️-hặ-ⓣ khiến con dao rơi "xoảng" xuống đất. Lúc này cô mới nhìn rõ ánh mắt của cô bé, đầy oán hận và tuyệt vọng.

Cô gái nhỏ th* d*c từng hồi, mất ☑️·ũ 𝖐·𝒽·í thì cắn mạnh vào tay Khương Nghiên.

Cô bé cắn mạnh đến nỗi tưởng như có thể cắn gãy xương Khương Nghiên, nhưng Khương Nghiên vẫn không hề nhíu mày, chỉ lạnh lùng tự giới thiệu: "Tôi đến để phỏng vấn làm vệ sĩ cho em, không phải bao cát. Nếu em không nhả ra, tôi sẽ bẻ gãy cổ em. Có tin không?"

Trong miệng đầy vị tanh ngọt, cô bé đó nghe thấy giọng nói điềm tĩnh của Khương Nghiên thì không hiểu sao lại thấy sợ hãi.

Mạt Lệ bé nhỏ nhìn Khương Nghiên, một cô gái mặt trái xoan trạc tuổi mình. Nhưng sức mạnh của cô lại lớn đến bất ngờ, khí chất toát ra cũng trưởng thành hơn hẳn so với lứa tuổi. Đôi mắt của cô như dã thú trong rừng.

Ánh mắt ấy khiến Tiểu Mạt Lệ hoảng sợ, lập tức nhả ra.

Mặt cô bé tái nhợt đến đáng sợ, môi còn dính 𝖒_á_ц Khương Nghiên, trông chẳng khác gì xác khô chỉ còn da bọc xương.

Cô bé này gầy đến đáng sợ, dùng từ "da bọc xương" là chuẩn nhất. Khương Nghiên vô thức nhíu mày, đưa tay nhẹ nhàng lau ɱ*á*ц trên môi cô, nói nhỏ: "Chị không biết em đang sợ điều gì, nhưng chị đến để bảo vệ em, không có ác ý."

Cô gái ấy gầy đến mức không còn nhìn ra nét đẹp, nhưng đôi mắt đang nhìn Khương Nghiên lại đen láy sáng ngời, như hai viên ngọc trai đen được nước rửa sạch.

Anh Văn đứng ngoài cửa chứng kiến mọi chuyện, còn quay video lại, sau đó gửi đoạn video Khương Nghiên "đánh" Mạt Lệ cho Tề Ngọc.

Gã ta đứng ở hành lang, áp điện thoại vào tai, lấy tay che lại và nhỏ giọng mách: "Sếp à, con nhỏ Đỗ Duyệt này đúng là không ra gì! Nó dám đánh Tiểu Mạt Lệ, còn đá cô bé bay ra xa nữa! Với cái 𝖙ⓗ.â.𝓃 ✝️.𝒽.ể yếu ớt đó, sao cô bé chịu nổi? Anh yên tâm, em đã gọi bác sĩ rồi. Nhất định em sẽ cho nó một bài học, đánh đến mức nó phải gọi em là bố!"

Tề Ngọc đang đi công tác xa, nhận được video thì nhíu mày, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.

Bình thường anh ta nâng niu cô em gái này như báu vật, rụng một sợi tóc anh ta cũng xót. Không ngờ người phụ nữ kia dám động vào Tiểu Mạt Lệ.

Bọn họ vốn sắp xếp một bài kiểm tra cho Khương Nghiên, trên đường từ trung tâm thương mại về sẽ bị chặn xe.

Tề Ngọc từng nghĩ Khương Nghiên cùng tuổi với Tiểu Mặc Lệ, nên muốn nương tay một chút.

Nhưng giờ thì... ha ha.

*

Tiểu Mạt Lệ được người giúp việc thay cho một chiếc váy trắng tinh bằng vải bông, mái được kẹp gọn ra sau tai bằng một chiếc kẹp hình hoa hướng dương, lộ ra vầng trán sáng và đôi mắt đen láy rực sáng.

Bác sĩ gia đình đến kiểm tra, xác định cô bé không sao thì mới đồng ý để cô bé ra ngoài.

Tiểu Mạt Lệ vừa đỗ vào Đại học A, vài ngày nữa sẽ khai giảng nên muốn đi trung tâm thương mại mua sắm chút đồ.

Bọn họ đi bằng hai xe, một xe chở anh Văn và ba vệ sĩ nam khác. Xe còn lại chở Khương Nghiên, Tiểu Mạt Lệ và một nữ tài xế.

Trên đường, Tiểu Mạt Lệ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng có chút nào là dáng vẻ của một thiếu nữ trẻ trung.

Tới trung tâm thương mại, Khương Nghiên đi sát theo sau Tiểu Mạt Lệ, còn anh Văn và các vệ sĩ đứng cách đó khoảng hai mươi mét.

Hai người cùng bước vào một cửa hàng văn phòng phẩm tên là "Vô Ấn Thất Thải", còn anh Văn đứng gác ngoài cửa.

Tiểu Mạt Lệ lấy một chiếc giỏ trắng, đi tới khu văn phòng phẩm chọn đồ. Khương Nghiên theo sau, thấy mấy món đồ xinh xắn bày bán thì không ngừng xuýt xoa.

Đúng là thời đại khác xưa. Trong trí nhớ của Khương Nghiên, cô chưa từng vào nơi như vậy.

Cô lén quan sát, thấy cô bé đang chọn băng dính washi và nhãn dán, toàn là đồ cô gái nhỏ thích. Dù tính cách kỳ quặc thì Tiểu Mạt Lệ cũng chỉ là một cô bé thôi. Ở thời đại của Đỗ Duyệt, 17 tuổi đã là thiếu nữ, chẳng còn ngây thơ. Còn năm 17 tuổi cô đã được thủ lĩnh Thanh Bang để mắt, có cả địa bàn riêng.

Gần cửa hàng văn phòng phẩm này là Đại học A, kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, sinh viên cũng lần lượt quay trở lại trường. Vì cửa hàng này chuyên bán văn phòng phẩm nên phần lớn khách là sinh viên đại học.

Có người vỗ nhẹ lên vai Tiểu Mạt Lệ từ phía sau.

Tiểu Mạt Lệ quay đầu lại theo phản xạ, nhìn hai cô gái phía sau.

Cô bé lùi lại mấy bước.

Khương Nghiên nhận ra có điều gì đó không ổn, bèn kéo cô bé ra sau lưng mình che chở, chăm chú nhìn cô gái vừa chào hỏi Tiểu Mạt Lệ.

"Tiểu Mạt Lệ, không ngờ đấy, cậu cũng có bạn cơ à?" Vân Y Y nhìn cô gái gầy gò như da bọc xương, trêu chọc.

Tiểu Mạt Lệ cúi đầu, không dám nhìn vào mắt đối phương. Cô bé kéo áo Khương Nghiên, thì thầm: "Chúng ta đi thôi."

Thấy cô bé muốn đi, Vân Y Y nhanh chóng bước lên chắn trước mặt, dang tay ra: "Đi gì chứ? Mình ă.𝖓 tⓗị.t ⓝ𝖌ư.ờ.i chắc?"

Tiểu Mạt Lệ c*n m** d*** nhìn cô gái.

Vân Y Y chỉ vào Tiểu Mạt Lệ, giới thiệu với bạn mình: "Giới thiệu nhé, Tề Mạt Lệ, thủ khoa khối xã hội thành phố A năm nay, đậu Đại học A với điểm số đứng đầu đấy. Lần cuối cùng có người đứng nhất toàn thành phố vào Đại học A là Đỗ Sanh ba năm trước."

"Tề Mạt Lệ? Cái người bị bắt cóc sau kỳ thi đại học ấy hả?" Bạn học bên cạnh kinh ngạc nhìn cô bé, hỏi: "Bạn ơi, nghe nói tay bạn... Bạn ổn chứ?"

Tiểu Mạt Lệ theo phản xạ dùng cánh tay lành lặn ş𝐢ế*✞ 🌜♓*ặ*🌴 cánh tay đang hồi phục.

Cô bé quá gầy, kiểu gầy thái quá này khiến người ta nhìn thấy khó chịu.

Vân Y Y gật đầu: "Đúng rồi, chính là cô ấy, học sinh xuất sắc của trường bọn mình ngày trước, giỏi lắm đấy. Tề Mạt Lệ, khó khăn lắm mới ra ngoài, lát nữa đi ăn với bọn mình nhé?"

Khương Nghiên nhận ra cô gái tên Vân Y Y này.

Vân Y Y là em gái của tên tệ bạc Vân Dật. Khi đó, chính do cô gái này thêm dầu vào lửa mới khiến Khương Nghiên bị đuổi khỏi nhà họ Vân vào lúc 1 giờ sáng. Sự việc Khương Nghiên bị hại, cô ta cũng góp phần không nhỏ.

Khi biết chị dâu tương lai là một người ngốc, ngày nào Vân Y Y cũng khóc lóc làm loạn với mẹ mình.

Bởi vì cụ ông nhà họ Vân phải nhập viện, Khương Nghiên mất chỗ dựa trong nhà họ Vân. Sau đó, mỗi khi ăn cơm, cô thường thấy sâu bướm trong đồ ăn. Bản thân Vân Y Y đã bắt nạt Khương Nghiên không ít lần.

"Không đi." Tiểu Mạt Lệ từ chối, 𝐬𝖎ế-𝐭 𝒸𝐡-ặ-𝖙 tay áo của Khương Nghiên.

Cô bé cảm thấy rất bất an khi thấy người nhà họ Vân, nhưng ở cạnh Khương Nghiên, cô bé lại thấy một cảm giác an tâm lạ kỳ. Cô bé không biết tại sao, nhưng nữ vệ sĩ mới này khiến cô bé thấy rất yên lòng.

Khương Nghiên cảm nhận được sự sợ hãi của cô bé, nắm lấy tay cô bé, khẽ hỏi: "Chọn đồ xong chưa?"

Tiểu Mạt Lệ gật đầu.

Khương Nghiên: "Vậy đi thôi."

Cô bạn học nhìn theo hướng hai người xuống lầu, nói nhỏ với Vân Y Y: "Y Y, hình như Tề Mạt Lệ và bạn cô ấy có ác cảm với cậu đấy? Mà Tề Mạt Lệ thật sự gầy quá, nhìn mà sợ. Mọi người bảo con nhà giàu hay chơi thuốc cho vui, có khi nào cô ấy..."

"Hừ, học sinh xuất sắc cái gì, toàn do nhà cô ta dựng hình tượng thôi. Hai tháng trước cô ta có như bây giờ đâu, gầy thành cái dạng đó, ai biết được chuyện gì." Vân Y Y nhỏ giọng nói với bạn học: "Tớ nói cho cậu nghe nhé, Tề Mạt Lệ bị bắt cóc nửa tháng, không chỉ bị đánh gãy tay, mà còn bị người ta làm chuyện đó. Tưởng tượng xem, cô ta bị giam suốt nửa tháng, ai biết đã bị hành hạ thế nào. Nhưng mà, cũng đáng đời thôi! Trông nhà họ Tề giờ đã chuyển mình thế thôi, chứ trước kia bố cô ta là đại ca xã hội đen ở thành phố A đấy."

"Trời ơi, thật kinh tởm..."

Tiểu Mạt Lệ quên mang cây bút máy vừa chọn cho anh trai xuống tầng. Cô bé và Khương Nghiên quay lại, đúng lúc nghe thấy những lời nói của Vân Y Y và bạn học.

Cô bé đỏ mắt đứng yên tại chỗ, bàn tay nhỏ sℹ️*ế*t 𝐜𝖍ặ*𝐭 lại.

Bạn học kia thấy cô bé, khều vai Vân Y Y, ho nhẹ một tiếng.

Vân Y Y quay đầu lại, thấy cô bé thì cũng giật mình, lúng túng không biết nói gì. Cuối cùng cô ta mặt dày nói: "Tề Mạt Lệ, cậu, cậu nhìn tôi kiểu gì thế? Tôi chưa bao giờ nói xấu sau lưng ai cả, tôi nói sự thật thôi. Cậu dám nói tôi nói sai không?"

Tiểu Mạt Lệ tiện tay cầm lấy một cây bút, định bước về phía Vân Y Y. Nhưng Khương Nghiên đã nắm lấy cổ tay gầy yếu của cô bé, kéo cô bé ra sau lưng: "Đừng nóng giận."

Giọng cô nhẹ như gió, nhưng lại khiến Tiểu Mạt Lệ cảm thấy vô cùng an tâm.

Khương Nghiên bước lên, thẳng tay bóp cổ Vân Y Y, tay kia giơ lên, tát cô ta hai cái vang dội.

Vân Y Y bị đánh bất ngờ, ngẩn người, sau đó giãy giụa muốn phản kháng, nhưng Khương Nghiên nhanh tay giật khăn lụa trên cổ cô ta, trói chặt hai tay cô ta lại, rồi lại tát thêm hai cái nữa.

Hai tay Vân Y Y bị trói, tức giận dậm chân tại chỗ, giọng the thé hét lên: "Cô điên à! Cô biết anh tôi là ai không!"

"Biết." Khương Nghiên lạnh lùng nhìn cô ta, ánh mắt sắc bén như chim ưng, nhưng giọng lại nhẹ như gió: "Vân Dật."

Khương Nghiên đẩy mạnh cô ta ra, kéo tay Tiểu Mạt Lệ xuống tầng.

Tiểu Mạt Lệ đi được mấy bước lại quay lại, cầm cây bút máy rồi lon ton chạy theo sau Khương Nghiên.

Khi Khương Nghiên thanh toán ở quầy thu ngân, Tiểu Mạt Lệ lặng lẽ nhìn bóng lưng cô.

Khi cô vừa ra khỏi quầy, Tiểu Mạt Lệ như cái đuôi nhỏ đi theo, dán sát sau lưng, túm lấy vạt áo cô.

Khương Nghiên quay lại nhìn cô bé, mặt nghiêm nghị nhưng giọng lại dịu dàng: "Chị đưa em về nhà."

Cô bé gật đầu "Dạ." một tiếng

*

Xuống tầng, Khương Nghiên mượn điện thoại của cô bé, gửi thêm một tin nhắn cho bố mẹ.

Cô nói với bố mẹ rằng mấy hôm nay mình đã trải qua rất nhiều chuyện, có thể do bị k*ch th*ch nên đầu óc đã trở lại bình thường. Khương Nghiên nói, cô muốn quên đi cuộc sống trước đây nên đã đi phẫu thuật thẩm mỹ, mong hai người chuẩn bị tâm lý.

Bố mẹ Khương Nghiên luôn thấy có gì đó kỳ lạ, cảm giác người nhắn tin mấy ngày qua không phải là con gái họ mà là một người khác.

Hai người lo lắng nên gọi điện đến.

Chỉ đến khi nghe được giọng Khương Nghiên, họ mới yên tâm phần nào. Nhưng điều khiến họ khó hiểu là, bệnh ngốc bác sĩ chữa không được, sao bị k*ch th*ch lại khỏi?

Hơn nữa, sau khi hồi phục, việc đầu tiên cô làm không phải là về nhà mà là đi phẫu thuật thẩm mỹ! Thật sự rất kỳ lạ!

Về chuyện này, bố Khương nói: "Bà quên Đỗ Sanh rồi à? Dăm ba hôm lại đến nhà hỏi thăm chuyện Khương Nghiên. Trước kia, Khương Nghiên đã cứu cậu ta và ông cụ nhà họ Vân, hai người đó cứ luôn miệng nói muốn báo ân. Bà xem, nhà họ Vân báo ân kiểu gì? Khương Nghiên đi phẫu thuật chắc là vì sợ mấy người có tiền đó. Con bé muốn đổi mặt, đổi cuộc đời. Được rồi, bà ra ngân hàng rút mấy chục vạn ra, đợi con gái về, đưa hết cho nó, để nó làm đẹp cho bản thân."

Mẹ Khương cúp máy, lẩm bẩm: "Chờ nó về thì mặt đã sửa xong rồi, còn cần tiêu tiền gì nữa?"

Bố Khương nghiêm túc nói: "Bà biết gì? Con gái mà sửa xong là đủ à? Còn phải mua mỹ phẩm, đồ trang điểm, son phấn, túi xách, cái nào mà không tốn tiền. Con gái mình chịu khổ quá nhiều, từ nay trở đi, chúng ta phải cho nó những thứ tốt nhất."

Đúng lúc hai người đang nói chuyện, chuông cửa vang lên.

Mẹ Khương thở dài: "Chắc lại là Đỗ Sanh. Tôi thật sự nhìn thấu mấy người có tiền rồi, mượn cớ báo ân để tiếp cận con gái mình. Ông Khương, nhất định không được nói cho cậu ta biết Nghiên Nghiên không sao, cứ nói là..."

Bố Khương chau mày tiếp lời: "Cứ nói là Nghiên Nghiên 𝐜*𝖍*ế*† rồi."

—----------------

Lời tác giả:

Cô Vân à, tôi khuyên cô nên sống tử tế đi. (* ̄︶ ̄)

Tiểu Mạt Lệ: Em bị "bẻ cong" mất rồi. (:з" ∠)

Đỗ Sanh: Bố mẹ vợ, đừng như vậy mà! Con thật lòng với Khương Nghiên đó!

PS: Tặng 100 bao lì xì.

Chương (1-124)