| ← Ch.023 | Ch.025 → |
Từ khi rời trường bắn trở về, Đỗ Nam vẫn không yên lòng, ngồi trong thư phòng nhìn khung ảnh bà nội mà ngẩn người.
Ông đã cho người điều tra cô gái đó. Cô là con nuôi nhà họ Vu, tên là Vu Đỗ Duyệt. Nhà họ Vu khăng khăng nói cô từ vùng núi đến, tra sâu thêm thì không ra gì.
Bối cảnh có vẻ đơn giản, nhưng hành vi của cô lại không đơn giản chút nào.
Cô chỉnh mặt giống người xưa đến tám phần, tên cũng giống, thật sự chỉ là sùng bái ư? Nhưng cô lại cư xử quang minh lỗi lạc, khiến người ta khó mà nghi ngờ cô có mưu đồ.
Trên người cô gái này có quá nhiều điểm khả nghi, nhưng đồng thời cũng có quá nhiều nét giống cụ bà. Đặc biệt là câu cô "dạy" ông bắn cung, càng khiến ông có cảm giác như bà vẫn còn sống.
Ông vốn không tin chuyện ma 𝐪·⛎·ỷ, nhưng lúc đó lại lờ mờ nghĩ, trên đời này có phải thật sự tồn tại chuyện luân hồi?
Vừa nghĩ đến đó, Đỗ Nam lập tức gạt bỏ.
Nếu không phải do con người sắp đặt thì chắc chỉ là trùng hợp mà thôi, làm gì có chuyện luân hồi kỳ bí trên đời này.
*
Ngày mai phải đi đường núi nên sau bữa tối Khương Nghiên và vài nhân viên đã được gọi về phòng nghỉ ngơi.
Khương Nghiên vừa tắm xong thì có người gõ cửa, bên ngoài là một người đàn ông mặc đồng phục nhân viên. Anh ta gật đầu với Khương Nghiên, nở nụ cười: "Cô Đỗ, ông Đỗ đang đợi cô ở cạnh hồ bơi."
Khương Nghiên theo phản xạ nghĩ là Đỗ Sanh. Thằng nhóc kia, không biết lại giở trò gì.
Cô mặc áo choàng tắm, nói một câu: "Tôi thay đồ đã, chờ một lát." Định đóng cửa thì người kia lại dùng tay giữ cửa, đưa bộ đồ bơi cho Khương Nghiên, nói: "Cô mặc cái này đi. Trong biệt thự có quy định, ra hồ bơi phải mặc đồ bơi."
Khương Nghiên nhận đồ bơi, thấy có điều kỳ lạ, nhớ lại những lời Đỗ Sanh nói trên máy bay nên đoán chắc thằng nhóc này muốn xem vết bớt trên người cô.
Khương Nghiên vốn bảo thủ, tất nhiên không thể ăn mặc hở hang, nhưng bề ngoài vẫn đồng ý: "Được."
Người kia đưa đồ xong thì rời đi, Khương Nghiên thay bộ quần áo dài rồi mới đi ra hồ bơi.
Lúc cô đến, có người đang bơi trong hồ, vì ánh sáng lờ mờ nên không nhìn rõ là ai. Khương Nghiên đứng bất động bên hồ bơi quan sát.
Người kia chắc cũng nhận ra có người đến, lập tức bơi lên bờ, kéo khăn tắm khoác lên người, quay lại nhìn về phía Khương Nghiên, ánh mắt sắc bén vô cùng.
Bình thường Đỗ Nam bơi lội chỉ có vợ ở bên cạnh, không để người khác lại gần, sao cô lại vào được?
Nhìn rõ người bơi là Đỗ Nam chứ không phải Đỗ Sanh, Khương Nghiên cũng thấy kỳ lạ. Cháu trai của cô gọi cô tới làm gì?
Chẳng lẽ chỉ mới chút việc hôm nay đã nhận ra cô?
Không hợp lý. Cháu cô đâu phải người dễ tin người như thế.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, người đàn ông nhíu mày, giọng điệu chẳng chút khách khí: "Cô tới đây làm gì?"
Khương Nghiên cũng hơi sững người: "Không phải ông Đỗ gọi tôi à?"
Đúng lúc đó, Đỗ Sanh và mẹ anh Liễu Cầm cũng đến hồ bơi, thấy Khương Nghiên và Đỗ Nam đang giằng co thì cũng ngạc nhiên.
Họ đang làm gì vậy?
Khương Nghiên lập tức cảm giác mình bị gài bẫy, thoáng nhíu mày. Trong tình cảnh này, nếu cô mặc đồ bơi đến thì chắc chắn sẽ bị người ta hiểu lầm?
Đỗ Nam thấy vợ và con trai đến thì mặt càng lạnh hơn. Ông trừng mắt với con trai, lạnh lùng nói một câu: "Đây là người phụ nữ con coi trọng? Tâm địa bất chính." Sau đó ông bỏ đi.
Đỗ Sanh hoàn toàn mơ hồ, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Liễu Cầm đuổi theo chồng, tiện tay đưa cho ông một cái khăn tắm mới để thay. Về tới phòng, vẻ mặt Đỗ Nam càng khó coi hơn: "Con gái bây giờ đều không biết tự trọng như vậy à?"
Liễu Cầm vừa giúp ông thay quần áo, vừa oán trách: "Nhìn thấy ông bơi là không tự trọng? Ông già rồi mà còn tưởng bở thế à?"
"Bằng không thì cô ta vào bể bơi làm gì? Hơn nữa đi vào thế nào?"
Liễu Cầm hừ một tiếng: "Cái ông này, ông thật sự nghĩ mình còn hấp dẫn chắc? Ông tưởng mình vẫn là anh chàng đẹp trai năm nào sao? Làm ơn soi gương đi, già đến mức làm ông nội người ta được rồi. Dù cô bé kia có đến gần thì sao? Chẳng lẽ nó thích ông thật ư? Chẳng phải A Sanh nhà tôi trẻ trung đẹp trai hơn ông nhiều à? Đầu óc con gái nhà người ta có vấn đề hay sao mà lại chọn một lão già sắp xuống mồ như ông? Tưởng bở cũng phải có mức độ chứ."
Bị vợ mắng một trận như vậy, mặt Đỗ Nam đỏ bừng, sắc mặt vốn nặng nề lập tức dịu lại, giọng điệu cũng trở nên mềm mỏng như đang dỗ dành vợ: "Được rồi được rồi, bà nói đúng, là tôi nghĩ nhiều quá."
Liễu Cầm bật cười, vỗ vỗ cái bụng bia của ông: "Nhưng mà thật ra mình cũng nên suy nghĩ. Có người thay phiên canh gác mà, làm sao cô gái đó vào được bể bơi. Nhìn cô bé thông minh như vậy, không lý gì lại không biết điều."
Được vợ nhắc như vậy, đầu óc Đỗ Nam lại bắt đầu suy nghĩ theo hướng khác.
*
Sáng hôm sau, trong trang trại bắt đầu rộ lên một tin đồn, người đông miệng lắm, chẳng mấy chốc đã lan ra khắp nơi.
Ăn sáng xong, Tống Nhất Phân cùng Liễu Cầm ngồi uống trà. Sau khi đuổi người làm ra ngoài, bà ta nhỏ giọng hỏi: "Chuyện tối qua, chị biết chưa?"
"Chuyện gì?" Liễu Cầm nhấp một ngụm trà hoa hồng, mỉm cười nhìn bà ta.
Tống Nhất Phân bĩu môi: "Cô vệ sĩ mà Tề Ngọc dẫn tới, tối qua đi đến bể bơi 🍳⛎🍸.ế.𝐧 𝓇.ũ chồng chị đó, chị không biết à?"
Liễu Cầm vốn đang cười, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Thấy vậy, Tống Nhất Phân đắc ý ra mặt, nghĩ bụng: Quả nhiên dù ngu thế nào, nghe chuyện này cũng không bình tĩnh được.
Liễu Cầm đặt tách trà xuống, giọng điệu không còn dịu dàng như thường ngày mà lạnh lùng nói: "Chị Phân, người dưới lan truyền bậy bạ thì thôi, sao ngay cả chị cũng nói như mấy bà nhiều chuyện thế?"
Bị mắng là "nhiều chuyện", mặt Tống Nhất Phân tái mét.
Liễu Cầm nói tiếp: "Con bé đó là người A Sanh nhà tôi để ý. Lão Đỗ gặp riêng con bé chỉ là để xem mắt con dâu tương lai thôi. Hơn nữa, lúc đó ở cạnh bể bơi không chỉ có lão Đỗ, mà còn có cả tôi và A Sanh. Gia đình tương lai ngồi trò chuyện cạnh bể bơi, sao lại thành cô gái nhỏ đi ⓠ_𝐮_𝓎_ế_n г_ũ lão Đỗ được? Phỏng đoán độc ác như vậy mà cũng có người dám truyền ra, mấy người làm trong trang trại đúng là ăn không ngồi rồi! Lão Tần!"
Bà vừa gọi, quản gia trang trại lập tức bước đến.
"Đi điều tra xem ai lan truyền mấy lời đồn độc địa đó, đuổi hết đi!" Liễu Cầm xoa trán, khẽ nói: "Đau đầu quá, cả đời tôi ghét nhất là mấy người nhiều chuyện."
Tống Nhất Phân càng lúc càng xấu hổ, chỉ muốn tìm cái lỗ để chui xuống.
Nghe tin đồn đó, Đỗ Sanh không bình tĩnh được như mẹ, lập tức nổi đóa, bắt được người truyền tin rồi cho ăn một trận đòn.
Khương Nghiên vừa chạy bộ buổi sáng về, vừa bước vào cửa thì bị Đỗ Sanh chặn lại.
Anh kéo cô vào hành lang trồng nho xanh, tức giận nói: "Cô còn có tâm trạng chạy bộ à? Có biết bọn người làm nói gì về cô không?"
Khương Nghiên thản nhiên: "Mấy người lắm mồm như vậy, đuổi hết đi là được, giữ lại làm gì?"
"Cô có biết lời đồn đáng sợ thế nào không?" Đỗ Sanh sắp tức đến mụ mị đầu óc.
Nhìn vẻ nghiêm túc của cậu nhóc, Khương Nghiên phì cười, nhón chân lên, vỗ đầu anh dỗ dành: "Thanh niên mà nóng nảy vậy sau này sao làm nên chuyện lớn? Tôi đói rồi, đi ăn sáng đây."
Cô đi thẳng vào trong, Đỗ Sanh vội vàng đuổi theo, cùng cô vào phòng ăn tự phục vụ của nhân viên.
Anh chú ý thấy áo khoác của cô kéo khóa rất thấp, cổ áo rộng, bên trong chỉ mặc áo ba lỗ. Vừa vào cửa, anh cố tình giả vờ vấp ngã, tay bám lấy vai Khương Nghiên rồi đè mạnh người xuống.
Khương Nghiên đưa tay đỡ lấy anh theo phản xạ, ôm anh theo tư thế nửa bế công chúa.
Áo khoác bị anh kéo tụt xuống để lộ một bên vai.
Đỗ Sanh chăm chú nhìn vết sẹo bỏng đỏ trên vai phải cô giống y như vết sẹo trên vai cô gái ngốc năm xưa rồi sững người rất lâu không nói nên lời.
Thấy mắt anh đỏ hoe, Khương Nghiên nhíu mày, đỡ anh đứng vững rồi nhẹ nhàng hỏi: "Đập vào đâu rồi hả? Để tôi xem."
Cô lập tức cúi đầu tìm miệng vết thương của anh, giọng điệu chẳng khác gì bà cụ hỏi thăm con cháu.
Khương Nghiên thấy Đỗ Sanh vẫn ngẩn ra, mắt càng đỏ hơn. Hiển nhiên cô bị anh dọa sợ, căng thẳng hỏi lại: "Tôi đang hỏi cậu đấy, đập vào đâu? Đau chỗ nào?"
Anh siết tay thành nắm đấm, mắt đỏ hoe đập vào 𝓃ɢ·ự·🌜 mình nói: "Đau chỗ này."
Khương Nghiên: "..."
| ← Ch. 023 | Ch. 025 → |
