Xem kịch
| ← Ch.016 | Ch.018 → |
Chương 17: Xem kịch
Khương Nghiên được Đỗ Sanh đưa đến bệnh viện, lúc đến nơi thì cô đã hồi tỉnh, cũng không có vấn đề gì nghiêm trọng.
Chỉ là cánh tay bị đánh trúng nên bầm tím, bác sĩ đưa cho cô một lọ thuốc, dặn cô về bôi để hoạt huyết tiêu sưng.
Lấy thuốc xong, ra khỏi bệnh viện, Khương Nghiên và Đỗ Sanh sóng vai đi bộ một lúc.
Khương Nghiên vẫn còn hơi choáng, ngồi nghỉ trên băng ghế dài ở vườn bệnh viện.
Vừa mở lọ thuốc mỡ, cô vừa hỏi Đỗ Sanh đang ngồi bên cạnh: "Cậu xuất hiện đúng lúc như vậy, chắc không phải là trùng hợp đâu nhỉ?"
Đỗ Sanh liếc mắt nhìn xung quanh, kéo khẩu trang lên, ngồi sát vào cô rồi nói: "Tôi vừa gặp Tiểu Mạt Lệ, cô ấy kể cho tôi chuyện hôm đó các cô ở nhà họ Tề. Bây giờ mạng lưới ⓠ.𝐮@.n 𝐡.ệ của nhà họ Vân đã đứt, mà cô lại là người vạch trần sự thật vụ bắt cóc này, bà già nhà họ Vân đó làm gì dễ dàng bỏ qua cho cô? Tôi chỉ đến xem thử thôi, không ngờ bọn họ thật sự dám ra tay."
Khương Nghiên mở nắp thuốc mỡ rồi đặt lên ghế dài, nâng cánh tay phải lên, dùng một ngón tay trái chấm một chút thuốc, nhẹ nhàng bôi lên cánh tay.
Cô đau đến nỗi xuýt xoa một tiếng, lông mày nhíu lại, má phồng lên thổi vào vết bầm.
Đôi má trắng nõn phồng lên, như một con cá nóc nhỏ béo ú. Có lẽ vì đau sau tai nạn, đôi mắt đen láy của cô long lanh ánh lệ.
Đỗ Sanh nhìn hành động của cô gái, lúc đánh nhau thì dũng mãnh là thế, vậy mà khi thổi vết thương lại đáng thương đến vậy, khiến một người đàn ông cứng rắn như anh cũng phải thấy xót xa.
Thói quen thổi vết thương này không phải của Đỗ Duyệt, mà là của "cô ngốc Khương Nghiên".
Dù ký ức của thân xác này đã bị người phụ nữ mạnh mẽ Đỗ Duyệt chiếm lấy, nhưng nhiều thói quen nhỏ thì không thể chỉ dựa vào việc thay đổi ký ức mà biến mất.
Cô ngốc Khương Nghiên rất sợ đau.
Đỗ Sanh không nhìn nổi nữa, nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô, dùng tay chấm một ít thuốc, bôi lên vết bầm tím.
Anh ra tay hơi mạnh, Khương Nghiên đau đến hét "á" lên một tiếng, định rút tay lại.
Nhìn ánh mắt tội nghiệp giống như một chú mèo con ướt sũng trong mưa của cô, anh mềm lòng.
Đàn ông vốn không chịu nổi phụ nữ làm nũng, nhưng Khương Nghiên lại chẳng hề biết mình đang "làm nũng".
Dù trong lòng Đỗ Sanh đã mềm như bún, nhưng vẫn cố ra vẻ lạnh lùng, trầm giọng nói: "Ráng chịu một chút, phải dùng lực thế này mới xoa tan được 𝐦á.υ bầm dưới da."
"Ồ..."
Lý lẽ này Khương Nghiên đương nhiên hiểu, nhưng cô không thể tự ra tay với mình được. Cơ thể này sợ đau đến mức vượt ngoài dự đoán của cô.
Cơ thể của Đỗ Duyệt thì không yếu đuối như thế...
Đỗ Sanh lại liếc trộm ánh mắt đáng thương của cô, hỏi: "Lúc nãy cô đánh nhau oai phong thế, chẳng thấy kêu đau, giờ lại r*n r* là sao?"
Anh nói rồi lại cố tình mạnh tay hơn.
Khương Nghiên cảm thấy anh cố ý, lại hét lên một tiếng, đánh vào mu bàn tay anh: "Đau, đau, đau! Thằng nhóc thối, nhẹ tay chút!"
Đỗ Sanh bị gọi là "thằng nhóc thối": "..."
Anh nhìn mu bàn tay bị đánh lập tức hằn vài vết đỏ, thầm nghĩ cô gái này cũng mạnh tay thật, đúng là mèo con biết cào người.
Động tác của anh nhẹ đi, Khương Nghiên giải thích: "Cậu biết gì chứ? Lúc đánh nhau thì tâm trí đâu mà nghĩ đến đau? Cậu từng thấy con sư tử nào vừa đánh nhau vừa l**m vết thương chưa? Phải sau trận chiến sư tử mới lặng lẽ l**m vết thương đấy."
"Sư tử?" Đỗ Sanh nhìn cô, bật cười.
Khương Nghiên không hiểu: "Cười cái gì?"
Đỗ Sanh ra vẻ nghiêm túc, nhưng mắt lại ánh lên ý cười: "Đúng, cô sư tử nhỏ, đoán xem tôi cười gì nào?"
Khương Nghiên không nhịn được, giơ tay gõ đầu anh: "Thằng nhóc thối."
Bị một cô gái nhỏ gõ đầu, Đỗ Sanh nhíu mày, ra vẻ sắp nổi nóng.
Cô gái này, cô dám vỗ đầu sư tử à? Không có tí cảm giác bị áp đảo gì sao?
Không những không sợ, Khương Nghiên còn vô tư lải nhải trách anh mạnh tay, giọng điệu giống bà cụ non. Tuy nói chuyện giống mấy bà già, nhưng cách cô nói lại khiến người ta thấy dễ thương.
🌜𝐡·ế·t tiệt! Sao anh lại thấy cô gái này đáng yêu chứ? Anh bị gì vậy?
Rời bệnh viện, Đỗ Sanh gọi một chiếc xe riêng đưa cô về, hỏi cô định đi đâu.
Khương Nghiên: "Về trường."
Đỗ Sanh quay mặt nhìn cô: "Cô không biết giờ này Tiểu Mạt Lệ đã tan học về nhà rồi sao? Hôm nay là thứ Sáu, chắc cô ấy đã về nhà họ Tề rồi."
Khương Nghiên quay mặt nhìn ra cửa sổ, đầu mũi chạm vào kính, lười biếng nói: "Tôi về trường cũng không phải để tìm Tiểu Mạt Lệ. Tôi hẹn giáo sư Kiều đi xem kinh kịch tối nay rồi."
"Xem kinh kịch?" Lại còn với giáo sư Kiều?
Sắc mặt Đỗ Sanh lập tức đen lại, liếc mắt nhìn cô: "Một cô gái nhỏ như cô, buổi tối đi xem kịch với một ông già, không sợ bị người ta dị nghị à?"
Khương Nghiên nghiêm túc nói: "Tôi đi xem kinh kịch với giáo sư Kiều, liên quan gì đến người khác?"
"..." Đỗ Sanh nghẹn lời, đổi hướng nói: "Ý tôi là cô vừa bị thương nên về nhà nghỉ ngơi, không nên chạy lung tung. Ông chú kia đâu có bản lĩnh như cậu chủ nhà họ Đỗ, ông chú đó không bảo vệ được cô đâu."
Khương Nghiên quay mặt lại quan sát anh: "Cậu chủ Đỗ đang lo cho tôi à, hay là có hứng thú xem kinh kịch?"
Đỗ Sanh ngồi thẳng lưng, mặt lạnh tanh, hừ một tiếng: "Tất nhiên là hứng thú với kinh kịch rồi. Tôi lo cho cô? Cô nghĩ nhiều quá."
Kiều Dục Khanh đã đợi Khương Nghiên ở cổng trường, còn mua bắp rang và coca cho cô. Nhìn thấy cậu chủ nhỏ theo sau cô, Kiều Dục Thanh nghi hoặc nhìn Khương Nghiên.
Khương Nghiên ôm lấy coca và bắp rang trong tay Kiều Dục Khanh, vừa hút ngụm nước vừa chỉ Đỗ Sanh giới thiệu: "Giáo sư Kiều, đây là cậu chủ nhà họ Đỗ, cũng rất thích xem kinh kịch, muốn đi cùng chúng ta."
Kiều Dục Khanh nhìn Đỗ Sanh, cười nhẹ: "Không ngờ bạn học Đỗ cũng thích kinh kịch, vậy thì đi cùng luôn nhé."
Xe của giáo sư đỗ cách đó mười mét, ba người cùng nhau đi về phía đó.
Hai người đi sóng vai, Đỗ Sanh theo sau nhìn bóng lưng họ, cảm thấy chướng mắt, lập tức sải vài bước chen vào giữa hai người.
Khương Nghiên bị chen, bắp rang đổ cả ra ngoài. Cô nhíu mày chậc một tiếng: "Cậu chủ nhà họ Đỗ, cậu bị sao vậy? Đi đường mà không biết cẩn thận à? Bắp rang của tôi bị cậu làm đổ hết rồi!"
Đỗ Sanh nghiêm túc nhìn cô: "Tôi chợt nhớ ra có vấn đề học thuật cần trao đổi với giáo sư Kiều."
Khương Nghiên ra vẻ "Tôi không tin đâu", ôm chặt bắp rang.
Ghen. Ghen vì giáo sư Kiều nói chuyện với cô, ghen vì cô có bắp rang và coca.
Hừ. Thằng nhóc này, sao lòng ghen tuông dữ dội vậy?
...
Đến nhà hát, Đỗ Sanh ngồi hàng ghế thứ tư nhìn chằm chằm hai cái đầu tựa sát ở hàng ghế thứ hai, ⓝɢ*hï*ế*п 𝖗ă*𝖓*🌀 tức giận.
Kiều Dục Khanh đúng là không ra gì, cô gái nhỏ thế kia mà cũng xuống tay được? Đồ khốn.
—---------
Tác giả có lời muốn nói:
Cậu chủ Đỗ: "Không phải tôi lo cho cô ấy, chỉ là thấy cô ấy nhỏ, thấy cô ấy đáng thương, thấy cô ấy..."
Kiều Dục Khanh: "Ồ, tôi thì khác, tôi chỉ là thích cô gái này."
Cậu chủ Đỗ bắt đầu xắn tay áo: "Má nó, tới đây, đánh một trận đi!"
| ← Ch. 016 | Ch. 018 → |
