Cho vay
| ← Ch.002 | Ch.004 → |
Khương Nghiên đánh một gậy này xuống khiến chân của người đàn ông tê rần. Gã nằm vật ra đất ôm chân r*n r*: "Ai ôi!"
Gã đàn ông đau đến mức lăn lộn trên mặt đất, mấy tên đàn em bên cạnh vội đến đỡ gã.
"Anh Văn, anh không sao chứ?"
Gã đàn ông đau đến mức nước mắt tuôn ra, giơ tay chỉ vào Khương Nghiên với khuôn mặt lạnh băng, giọng г-υ-ռ г-ẩ-𝓎: "Đánh nó cho tao!"
"Anh Văn, người ta là một cô gái nhỏ, đàn ông mà đánh phụ nữ thì không hay đâu?" Một tên gầy nói.
Gã đàn ông ngồi trên đất ôm lấy bắp chân, đau đớn k** r*n một hồi, không kiềm được cơn giận, chỉ vào Khương Nghiên nói: "Vậy thì bắt nó về cùng luôn cho tao!"
"Cái này thì được ạ!"
Mấy tên lưu manh lập tức xông tới, chuẩn bị đưa hai cô gái lên xe.
Mẹ Vu chắn trước chồng và con gái, cầm dao vung vẩy nói: "Các người đừng có tới đây! Tôi từng gⓘ_ế_† heo đấy!"
Bọn đàn ông cười phá lên, vươn tay định kéo Vu Mộng và bố cô ấy ra.
Có người định kéo Khương Nghiên, nhưng còn chưa chạm được vào người cô đã bị đá ngã. Cô vung gậy đánh vào mấy tên đang kéo bố con nhà họ Vu, một gậy trúng đầu.
Người bị đánh trúng đầu lập tức ngã gục bất tỉnh.
Cây gậy trong tay Khương Nghiên xoay tròn như chớp, mỗi lần đánh vào người đều rất tàn nhẫn.
Mỗi cú đánh đều có lực rất chính xác, không hề là đánh bừa.
Vu Mộng và gia đình lùi lại vài bước, trố mắt nhìn.
Họ còn lấy điện thoại ra quay lại, xuýt xoa thán phục: "Má ơi, đúng là nữ anh hùng mà..."
Bố Vu đập nhẹ một cái vào đầu con gái, giận dữ mắng nhỏ: "Tất cả là do mày gây ra! Chờ đó bố tính sổ với mày sau!"
Đám đòi nợ không ngờ cô gái trông nhỏ nhắn yếu ớt lại có sức mạnh kinh người như vậy.
Hơn nữa ánh mắt kia... cũng thật sự rất tàn nhẫn.
Cô gái này cao khoảng 1m63, người gầy, mặt trái xoan, cho dù có vết sẹo trên mặt nhưng trông vẫn như chưa trưởng thành.
Đặc biệt là đôi mắt đó mang một vẻ già dặn và hung dữ không hợp với độ tuổi và ngoại hình, như một con thú hoang khát 𝖒á·⛎ trong rừng sâu.
Những tên lưu manh này vốn chuyên đi đòi các khoản vay ở trường học, thỉnh thoảng cũng dọa nạt người ta, nhưng cùng lắm cũng chỉ dọa nạt thôi, ít khi thật sự ra tay ác độc.
Nhưng cô gái này ra tay cực kỳ tàn bạo, như thể thật sự muốn lấy mạng họ.
"Tiểu Đỗ, đừng đánh nữa, đánh nữa là ⓒ♓ế_𝐭 người đấy!" Bố Vu cũng bị ánh mắt của cô dọa sợ, vội vàng lên tiếng can ngăn.
Khương Nghiên dừng tay, thu gậy lại, lạnh lùng nhìn bọn họ: "Cút."
Mấy gã đàn ông rõ ràng bị Khương Nghiên dọa sợ, vội vàng lồm cồm bò dậy, dìu nhau chạy khỏi sân, còn không dám để lại lời đe dọa nào.
Trở lại trên xe, bọn lưu manh khóc lóc: "Anh Văn, báo công an đi! Nhà đó không có lý lẽ gì cả, vay tiền không trả còn đánh người!"
Anh Văn tát vào trán hắn, chửi: "Mẹ kiếp, còn đòi báo công an? Vay trong trường học là vay nặng lãi đấy! Không được pháp luật bảo vệ, hiểu chưa?!"
Tên kia xoa đầu, uất ức nói: "Vậy làm sao giờ, chẳng lẽ bỏ qua cho họ? Chúng ta mà cũng bị đen ăn đen ư?"
Anh Văn xoa bắp chân, nghe câu này thì bật cười: "Ha ha, vay tiền phải trả là lẽ đương nhiên, muốn ăn tiền của tao à? Dễ thế sao?"
*
Sau khi những người kia rời đi, bố Vu rút dây lưng ra định dạy dỗ con gái.
Vu Mộng trốn ra sau lưng Khương Nghiên: "Chị đại, cứu em với! Bố em định đ-á-п-𝒽 🌜-hế-т em đó!"
Bố Vu tức đến mức muốn ói 〽️.á.u, một tay nắm dây lưng, một tay kéo quần nói: "Con nhỏ thối tha này, dám đi vay tiền nặng lãi để mua điện thoại? Giỏi vậy sao không đi cướp ngân hàng đi!"
"Lão Vu, anh đừng giận. Mộng Mộng nói mấy cái khoản vay học đường đó là phạm pháp, con bé không cần trả mà." Mẹ Vu nói.
Bố Vu trợn mắt nhìn bà: "Em biết mà còn giúp nó giấu anh?"
"Lão Vu, em đâu cố ý..."
Khương Nghiên nghe qua một lượt, nhíu mày, đẩy cô gái nhỏ đang trốn sau lưng mình ra trước, nói với bố Vu: "Trẻ con không biết điều, phần lớn là do bố mẹ dạy không tới nơi. Không đau không nhớ, phải đánh, đánh cho đau thì mới nhớ được. Khoan bàn đến chuyện phạm pháp, nếu có thì cần con bé xử lý à? Nếu thật sự phạm pháp, tại sao cảnh sát không bắt bọn chúng? Nếu giờ không dạy dỗ con bé này, sau này nó sẽ gây họa lớn! Vay tiền không trả mà còn có lý à?"
Vu Mộng quay đầu nhìn Khương Nghiên, sợ ngây người.
Khí thế này, giống y như bà nội đã mất của cô.
*
Sáng hôm sau, Khương Nghiên rửa mặt xong soi gương, nhìn chằm chằm khuôn mặt mình, ngẩn người.
Vu Mộng đi ngang qua bồn rửa khi đang đánh răng. Nhìn thấy mặt cô, cô bé phun bọt kem ra rồi nói: "Đỗ Duyệt, sao mấy vết sẹo trên mặt chị biến mất sạch trong một đêm vậy? Mà nói thật, chị đẹp thật đó."
"Đây không phải sẹo, mà là một loại bệnh lạ, khi phát tác trông giống như sẹo thôi." Khương Nghiên giải thích ngắn gọn.
Lúc ăn sáng, bố mẹ Vu cũng nhìn chằm chằm vào mặt cô, không ngừng xuýt xoa.
Tối qua Khương Nghiên đã giúp họ một việc lớn, mẹ Vu gắp cho cô một quả trứng ngỗng luộc, nói: "Con gái, bệnh này dì lần đầu thấy đấy. Nhưng mà, con thật sự xinh đẹp đó."
Khương Nghiên không vui nổi.
Tuy mấy vết sẹo biến mất sau một đêm, nhưng khuôn mặt này đã không còn là khuôn mặt nguyên bản của Khương Nghiên. Ngũ quan giống hệt Đỗ Duyệt thật, chỉ có dáng mặt là giống Khương Nghiên.
Khương Nghiên không có năng lực suy nghĩ độc lập, Đỗ Duyệt thì có.
Khương Nghiên không biết tự bảo vệ bản thân, Đỗ Duyệt thì có.
Khương Nghiên cũng không có gương mặt hoàn hảo, nhưng Đỗ Duyệt thì có.
Nói cách khác, sau khi sống lại, những gì Khương Nghiên thiếu, đều được Đỗ Duyệt bù đắp.
Khuôn mặt đã thay đổi này là sự kết hợp giữa Khương Nghiên và Đỗ Duyệt.
Tối qua Khương Nghiên còn nhắn tin hẹn bố mẹ ba ngày sau sẽ về nhà. Nhưng giờ mặt cô thành thế này, có về thì cha mẹ còn nhận ra không?
Chuyện này thật rắc rối.
Tuy dung mạo thay đổi, nhưng cô nhất định phải trở về với thân phận Khương Nghiên.
Những gì nhà họ Vân nợ Khương Nghiên, cô sẽ đòi lại từng món một.
Dĩ hòa vi quý, sống an phận, không phải tính cách của cô.
*
Cả nhà vẫn đang ăn sáng trong phòng khách, bên ngoài đột nhiên ồn ào.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Mẹ Vu bưng bát bước ra, chưa được bao lâu thì tiếng hét của bà vang lên từ ngoài sân.
Trong sân vây đầy người, trên tường treo hàng loạt vòng hoa tang lễ, chính giữa dán bức ảnh đen trắng phóng to của Vu Mộng.
Câu đối trên vòng hoa ghi: Con đ**m không trả tiền, t●г●ờ●ï т●𝐫●ц đ●ấ●𝖙 ⓓ●𝐢ệ●🌴!
Bố Vu tức đến mức đá đổ vòng hoa, đuổi hết dân làng đang xem ra ngoài.
Khương Nghiên vừa giúp dọn dẹp vừa nói: "Bọn chúng không đòi được tiền, chắc chắn sẽ không bỏ qua. Chúng ta phải tìm cách trả lại số tiền này."
Vu Mộng trừng mắt nói: "Chị à, bọn đó là bọn cho vay nặng lãi bất hợp pháp! Em vay tiền của tụi nó là làm việc nghĩa đó! Chị biết lãi tụi nó cao tới cỡ nào không? Em mới trả tiền trễ bao lâu đâu mà từ 8 ngàn mà thành 100 ngàn rồi!"
"Lúc vay tiền em có biết tiền lãi nhiều như thế không? Biết là không thể trả mà còn cố vay? Em nghĩ mình là ai?" Khương Nghiên lạnh lùng nhìn cô gái nhỏ. Nếu con bé này là con cô, cô đã đánh gãy chân nó rồi.
Bố Vu nghe xong thì như sắp khóc: "8 ngàn thì nhà còn có thể bán heo trả cho mày, đằng này đến 100 ngàn? Mày bán luôn bố mẹ mày đi!"
"Muốn chơi trò đen ăn đen à? Cũng phải xem có đủ bản lĩnh không." Khương Nghiên là người có ơn tất báo. Gia đình này giúp cô, cô nhất định phải trả ơn. Cô tháo bông tai kim cương, đưa cho bố Vu: "Cái bông tai này chắc đáng giá tầm 8 ngàn, bác đem đi cầm đi. Cháu sẽ dẫn Vu Mộng và đem tiền đến thương lượng với tụi kia. Xin bọn chúng miễn lãi, chỉ trả gốc thôi."
"Bông tai này mà có thể đáng tám ngàn? Là kim cương sao?"
Vu Mộng lầm bầm.
Khương Nghiên liếc xéo: "Nếu em là con chị, chị đã đánh gãy chân em rồi."
Vu Mộng nhún vai thì thào: "Chị trông còn nhỏ hơn em mà bày đặt làm người lớn gì chứ."
*
Bố Vu không lấy bông tai của Khương Nghiên mà bán heo được 8 ngàn, rồi lấy thêm chút tiền tiết kiệm trong nhà trả lãi.
Ông đưa tiền cho Khương Nghiên, vẫn không yên tâm: "Bác đi cùng các cháu, hai đứa con gái, bác không an tâm."
"Vậy cũng tốt, thêm người, thêm hỗ trợ."
Ở xã hội cũ, Khương Nghiên không bao giờ dám một mình đi gặp bọn cho vay, vì thời đó mạng người không đáng tiền. Nhưng thời nay khác rồi, việc 𝖌*𝐢*ế*ⓣ người hay gây thương tích đều bị pháp luật xử lý.
Bọn đòi nợ là người của công ty "Cho Vay Cát Cát", trụ sở nằm ở trong tòa nhà văn phòng trung tâm thành phố A.
Bố Vu gọi điện hẹn thời gian, đến nơi còn mua một cây thuốc và thùng sữa làm quà.
Văn phòng "Cho Vay Cát Cát" trông có vẻ rất hợp pháp. Lúc họ đến nơi còn có tiếp tân dẫn họ vào phòng họp.
Gã gọi là anh Văn bị đánh hôm qua đá cửa bước vào, vừa xắn tay áo vừa nhe răng với Khương Nghiên: "Con nhỏ kia, mày đúng là dám đến thật à!"
Gã đàn ông ra vẻ h𝐮-𝐧-ɢ ♓-ă-n-ℊ, nhưng không hề dọa được cô gái trước mặt.
Cô gái bình tĩnh nhìn gã.
Gã cảm thấy ánh mắt của cô như đang nhìn khỉ trong sở thú, cảm giác đó khiến gã cực kỳ khó chịu.
Lúc này, một người đàn ông mặc vest, đeo kính gọng vàng bước vào.
Anh ta trông nho nhã, trẻ tuổi, tuấn tú. Đôi mắt sau gọng kính sắc bén, sâu thẳm như thể nhìn thấu lòng người.
Anh ta vừa vào, anh Văn lập tức lùi lại.
Anh Văn là ông chủ công ty cho vay, còn người đàn ông kia là đại ca đứng sau chống lưng cho gã.
Nghe nói có một cô gái một mình đánh lui đám người của anh Văn, nên anh ta muốn tới xem thử.
Thấy trai đẹp, Vu Mộng bám chặt tay Khương Nghiên, thì thầm: "Vãi, đẹp trai quá."
Người đàn ông ngồi đối diện họ, ánh mắt lướt qua Vu Mộng và bố Vu, rồi dừng lại trên khuôn mặt Khương Nghiên. Nụ cười nơi khóe môi anh ta vừa phải: "Hôm qua, một mình cô đánh lui vài người à?"
Khương Nghiên gật đầu, lấy 8 ngàn từ túi ra đặt lên bàn, rồi đặt cả bông tai lên trên, nói: "Chuyện hôm qua chúng tôi xin lỗi. Chúng tôi bán heo mới có được số tiền này, còn bông tai này xem như tiền thuốc men và lãi. Mong ông chủ nể tình con bé không hiểu chuyện, bỏ qua lần này. Ân tình này, chúng tôi nhất định sẽ ghi nhớ."
Người đàn ông không nhìn vào đống tiền và đồ trên bàn, nói thẳng: "Số tiền này không cần trả."
Vu Mộng tưởng mình nghe nhầm: "Thật không?"
Anh ta cười hiền hòa: "Đương nhiên."
"Có điều kiện gì không?" Khương Nghiên hỏi thẳng.
Ngón tay dài của Tề Ngọc gõ nhẹ lên thành ghế, giọng trầm thấp: "Tôi có một người bạn cần tìm vệ sĩ nữ, cô đi thử xem. Nếu qua được, coi như xóa nợ."
"Nếu không qua được thì sao?"
Tề Ngọc mỉm cười: "Vậy thì 100 ngàn, một xu cũng không được thiếu."
*
Ra khỏi "Cho Vay Cát Cát", lúc đang đợi thang máy, bố Vu đỏ hoe mắt, nói: "Cháu gái, đây là chuyện nhà bác, không liên quan gì cháu. Cháu đừng lo nữa, cứ để chúng tôi tự giải quyết đi."
Khương Nghiên vỗ vai ông: "Cháu sẽ cố gắng hết sức. Dù sao cháu cũng đang thiếu việc làm."
Tầng này có hai công ty, bên cạnh "Cho Vay Cát Cát" là công ty tài chính do một sinh viên Đại học A mở, Đỗ Sanh là cổ đông.
Anh vừa họp xong đi ra thì thấy Khương Nghiên đang quay lưng đứng trước thang máy, lập tức sững sờ.
"Tiểu Tổng giám đốc Đỗ yên tâm, dự án này chúng tôi nhất định..."
Người đàn ông đang nói chuyện với Đỗ Sanh thì đột nhiên thấy anh ngẩn ra vài giây, rồi chạy thẳng tới phía cô gái đang đứng trước thang máy.
"Khương Nghiên!"
------
Tác giả có lời muốn nói:
Đám cho vay nặng lãi: "Hu hu hu hu, chú cảnh sát, chính là cô ta đánh chúng tôi!"
Khương Nghiên: "Nói lại lần nữa?"
Đám cho vay nặng lãi: "Chú cảnh sát, bọn cháu tự té ạ!"
| ← Ch. 002 | Ch. 004 → |
