Truyện:Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt - Chương 001

Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt
Trọn bộ 124 chương
Chương 001
Sống sót
0.00
(0 votes)


Chương (1-124)

"Chị à, người ta ↪️_♓ế_✞ hẳn rồi, chị còn rạch nát mặt người ta làm gì nữa?"

Gã đàn ông vừa cầm xẻng đào hố, vừa nói.

Dẫu biết Khương Nghiên đã 🌜.𝒽ế.т hẳn rồi, nhưng Liễu Minh Nguyệt vẫn nhẫn tâm cầm dao rạch vài đường thật sâu lên gương mặt cô, vết thương sâu đến nỗi thấy cả xương mặt bên dưới.

Xong việc, Liễu Minh Nguyệt vứt con dao trong tay, sau đó lục hết người Khương Nghiên lấy tất cả những vật gì có thể nhận diện được thân phận của cô.

Thấy gương mặt âm u của chị gái mình, gã đàn ông rùng mình một cái, trong lòng không khỏi cảm khái: Đàn bà mà ác lên thì đúng là chẳng tha ai, đến cả một đứa ngốc 🌜♓ế*𝐭 rồi cũng không bỏ qua.

Cô gái bị họ 💲á·🌴 𝖍·ạ·1 tên là Khương Nghiên, hồi nhỏ lên cơn sốt cao nên đầu óc trở nên ngốc nghếch. Nhưng người ngốc lại có phúc của người ngốc, số cô gái này tốt, hai tháng trước cứu được Chủ tịch Tập đoàn Vân Thị, nhờ thế mà trở thành vị ♓●ô●𝐧 thê của người thừa kế Vân Thị - Vân Dật.

Năm nay Khương Nghiên 19 tuổi, còn vị ♓_ô_n phu Vân Dật của cô đã 29, chênh nhau mười tuổi. Anh ta vừa giàu vừa đẹp trai. Tuy Vân Dật chướng mắt cô có đầu óc không nhanh nhạy, nhưng cũng không dám cãi lại lời người lớn. Vì thế, khi biết Liễu Minh Nguyệt muốn ra tay với Khương Nghiên, anh ta cũng chỉ mắt nhắm mắt mở làm ngơ.

Hôm qua, trên Weibo lan truyền tin Khương Nghiên ngoại tình, bị chụp lén trong lúc т*ⓗ*â*𝓃 Ⓜ️*ậ*𝖙 với một người đàn ông bên ngoài khu vui chơi. Tuy ảnh chụp bị lệch góc, nhưng sau khi bị đẩy lên hot search thì coi như thành chứng cứ xác thực. Khương Nghiên muốn giải thích, nhưng đầu óc quá chậm chạp, hoàn toàn không đấu lại được kẻ đứng sau â●𝖒 𝐦ư●⛎ này.

Vị ⓗ.ô.𝖓 thê của nhà họ Vân chưa cưới mà dám ngoại tình, chuyện ầm ĩ như vậy khiến mẹ của Vân Dật nổi trận lôi đình, đuổi thẳng Khương Nghiên ra khỏi nhà lúc một giờ đêm.

Khương Nghiên là một đứa ngốc, chẳng biết gì. Cô muốn về nhà, nhưng lại chẳng biết đường, cuối cùng bị Liễu Minh Nguyệt lừa đi ở bến xe.

Cô tưởng rằng Liễu Minh Nguyệt sẽ đưa mình về, lại không ngờ người này sẽ lấy mạng mình.

✝️𝐡_1 †_ⓗ_ể Khương Nghiên bị kéo xuống hố, gã đàn ông xúc mười xẻng đất lấp lên người cô.

Giữa rừng núi vắng vẻ bỗng vang lên tiếng chó hoang hú dài.

Liễu Minh Nguyệt nhìn quanh bốn phía, trong lòng phát hoảng, nói: "Được rồi được rồi, chôn sơ sơ thôi là được. Nơi này nhiều dã thú, chỉ sợ chưa tới sáng mai, xác nó đã bị ăn sạch rồi. Chúng ta đi nhanh đi."

*

Trên Weibo, đề tài "Đứa ngốc ngoại tình" không ngừng leo lên top tìm kiếm.

Một cư dân mạng A bình luận:

[Má ơi, cười xỉu. Khương Nghiên đúng là đồ ngốc, không cần tổng giám đốc bá đạo, lại đi tìm tên đàn ông khác. Mẹ nó, cười 𝖈♓ế.† tui!]

[Theo tôi, gia đình Khương Nghiên cũng tính toán ghê lắm. Nói cái gì mà Khương Nghiên không bị thiểu năng bẩm sinh, không ảnh hưởng đời sau, ai biết được họ có bịa chuyện để gả con vào nhà tài phiệt không? Tội nghiệp Tổng giám đốc Vân của tui quá, ôm Tổng giám đốc Vân. Vậy Tổng giám đốc Vân có thể ở bên Tiểu Minh Nguyệt của chúng ta rồi phải không? 2333~]

[Tổng giám đốc Vân! Mau ôm lấy Tiểu Minh Nguyệt nhà tui đi! Cô ấy mới là chân ái của anh!]

...

Đám chỉ trích Khương Nghiên trên mạng đa phần là fan của Liễu Minh Nguyệt.

Năm ngoái, Liễu Minh Nguyệt nổi lên như cồn nhờ một bộ phim điện ảnh. Vì nhan sắc có chút độc đáo, fan tung hô cô ta là "thanh lưu"* đẹp nhất giới giải trí.

[*] Trong giới giải trí, "thanh lưu" thường được dùng để ca ngợi một nghệ sĩ có hình ảnh trong sạch, phong thái khác biệt, không chạy theo thị phi, có đạo đức và tài năng.

Hai tháng trước, Vân Dật tuyên bố đính ♓ô.ռ với Khương Nghiên - một cô gái ngốc, cư dân mạng chế giễu không ngớt.

Nửa tháng trước, Vân Dật và Liễu Minh Nguyệt bị bắt gặp đi du lịch nước ngoài cùng nhau. Mọi người càng tin tưởng cặp đôi "Vân-Liễu", ra sức kêu gọi hủy 𝒽.ôⓝ..

Phóng viên còn chụp được cảnh Khương Nghiên bị đuổi khỏi nhà họ Vân, hành lý bị quăng ra ngoài.

Khương Nghiên ôm hành lý đi một mình giữa đêm, bóng lưng đầy cô đơn. Trên mạng không những không ai thương xót cô, ngược lại toàn lời cười nhạo.

...

Đêm sâu rừng thẳm, sương rơi nặng hạt, hai con chó hoang bị mùi 〽️.á.𝐮 dẫn dụ đến gần тh_ⓘ 𝐭_ⓗ_ể Khương Nghiên.

Đất trên mặt cô bị móng vuốt chó bới tung, một con thè lưỡi l**m tai cô, để lộ hàm răng sắc nhọn.

Khương Nghiên khôi phục ý thức, mở mắt ra đã thấy nanh sói ngay trước mắt, lập tức đưa tay bóp cổ chó."Rắc" một tiếng, cổ chó gãy, ɱ.á.𝖚 trào ra mũi, ↪️·♓·ế·† ngay tại chỗ.

Con còn lại nhào đến, cô theo bản năng tung một đấm trúng thẳng vào đầu nó.

Cú đấm mạnh khủng khiếp khiến đầu chó nứt toác, ngã vật ra đất, miệng sùi bọt Ⓜ️á-u.

Trong màn đêm dày đặc, Khương Nghiên phủi bụi trên vai, giọng nói âm trầm như ma 🍳υ-ỷ: "Chó 𝐜♓.ế.✞."

Cô chui ra khỏi hố đất, phủi hết đất cát, vặn vặn khớp tay chân.

Một loạt tiếng "rắc rắc" khẽ vang lên, các khớp xương trật khỏi vị trí lập tức được khôi phục. Cô vô thức đưa tay sờ mặt, cảm nhận rõ vết thương đang dần lành lại, tuy tốc độ có hơi chậm.

Một cánh cửa trong đầu cô mở ra, ký ức vốn không thuộc về cô ào ạt tràn vào.

Chủ nhân của ký ức tên là Đỗ Duyệt - một nữ hoàng từng làm mưa làm gió ở Thượng Hải cũ thế kỷ 20. Những ký ức ấy quá mạnh mẽ, khiến Khương Nghiên cũng tưởng bản thân mình chính là Đỗ Duyệt sống lại lần nữa.

Cuộc đời của Đỗ Duyệt là một truyền kỳ, đến mức còn được đư*🔼 𝐯à*𝑜 sách giáo khoa lịch sử.

Trong thời loạn ở Thượng Hải cũ, bà ấy là thủ lĩnh của một tổ chức ngầm, là nữ tài phiệt giàu có nhất lúc bấy giờ. Bà ấy giỏi điều hành, khéo léo kết giao, thủ đoạn cứng rắn.

Tên tuổi bà ấy được ghi vào sử sách bởi một việc khiến người đời kính nể, đó là khi chiến tranh nổ ra, bà ấy đã hiến toàn bộ gia sản để cứu nước, sau đó ra nước ngoài.

Cả đời bà ấy không kết 𝖍ôռ*, chỉ nhận nuôi hai trai một gái.

Sau giải phóng, ba đứa con trở về, lập nên đế chế thương nghiệp của riêng mình tại Đại Lục.

Hiện tại, người giàu nhất nước - Đỗ Nam - chính là cháu trai bà ấy. Theo vai vế, ông ấy phải gọi bà là bà nội.

Còn tên ♓-ô-ⓝ phu khốn nạn Vân Dật đã vứt bỏ Khương Nghiên kia, chính là đời sau của con gái nuôi Đỗ Duyệt, tính ra cũng phải gọi bà một tiếng... bà cố.

Tiếp nhận toàn bộ ký ức của Đỗ Duyệt, Khương Nghiên cũng hiểu rõ một điều: Cô đã có được năng lực và ký ức của Đỗ Duyệt, cả hai đã hoàn toàn dung hợp thành một. Giờ đây, cô là Đỗ Duyệt, Đỗ Duyệt cũng là cô.

Một đứa ngốc thiếu tự chủ, sau khi sở hữu trí tuệ và bản lĩnh của nữ anh hùng thời dân quốc, thử hỏi ai còn dám chắc rốt cuộc cô là ai?

Khương Nghiên nhanh chóng chấp nhận thực tế mình đã được tái sinh. Điều đáng mừng là, những vết thương trên mặt đang dần lành lại, có lẽ không lâu nữa sẽ hồi phục hoàn toàn.

Tuy sức mạnh dư thừa trong cơ thể của mình không bằng cơ thể thật của Đỗ Duyệt, nhưng đủ để đấm nát đầu chó hoang, vậy là quá đủ để bảo vệ bản thân trong xã hội hiện đại.

Kế thừa ký ức của Đỗ Duyệt, Khương Nghiên không khỏi cảm khái: Bà già như mình mà cũng có ngày sống lại trong 𝐭𝒽â·𝓃 †𝖍·ể một thiếu nữ xinh đẹp như vậy!

Dù đang ở nơi núi non hoang dã, cô vẫn không kiềm được lòng mình, vừa phủi đất trên người, vừa ngân nga hát một khúc.

Đỗ Duyệt vô cùng say mê hí khúc, lúc 𝖈_𝐡_ế_† cũng mặc trang phục tuồng hát mà vào quan tài. Khi còn sống, bà ấy thường khoe khoang với đám con cháu rằng nếu năm xưa không "lầm đường lạc lối", có khi bà ấy đã trở thành đào kép danh chấn Thượng Hải rồi.

Đứa cháu trai Đỗ Nam là người thích nghe bà ấy hát nhất. Bây giờ đã là thế kỷ 21, không biết cái thằng nhóc đó giờ ra sao rồi? Có còn nghịch ngợm như xưa không? Chắc là... lớn rồi nhỉ?

*

Trong khi cả mạng xã hội đang "ăn mừng" chuyện Khương Nghiên bị đuổi khỏi nhà họ Vân, con trai của nhà tài phiệt - Đỗ Sanh - bất ngờ đăng một dòng tweet:

@ĐỗSanhV: [@VânDật Vụ Khương Nghiên ngoại tình, sao tôi càng nhìn càng thấy sai sai nhỉ? Không phải cậu cố tình bày ra để hủy hô●n đấy chứ? Nếu muốn chia tay, cứ thẳng thắn, cần gì giở trò thế này? Nhà họ Vân các người cũng thật là, nửa đêm đuổi con gái nhà người ta ra khỏi cửa, không thể cho người đưa cô ta về à? Bố mẹ người ta thấy cảnh đó chắc khóc mù mắt rồi nhỉ?]

Tuy nhiên, bài đăng bị xóa ngay lập tức.

Biệt thự nhà họ Đỗ.

Tài phiệt Đỗ Nam năm nay đã sáu mươi, người hơi béo, gương mặt nghiêm khắc đầy uy thế.

Ông giáng cho con trai một bạt tai, trên mặt Đỗ Sanh lập tức in rõ năm ngón tay đỏ chót.

Đỗ Sanh hai mươi tuổi, vẫn là sinh viên - lứa tuổi bồng bột nhất. Anh cao một mét tám lăm, nước da trắng nhưng không phải kiểu thư sinh yếu đuối.

Cao hơn bố nửa cái đầu, cánh tay nắm chặt, cơ bắp cuồn cuộn.

Ánh mắt anh lộ ra sự kiên cường lẫn phẫn nộ: "Bố, mạng con là do Khương Nghiên cứu. Cô ấy là cô gái ngốc, đến chữ 'ngoại tình' chắc còn không biết viết. Bà già nhà họ Vân xem thường cô ấy, nhưng nếu đầu óc cô ấy sáng suốt, cô ấy có coi trọng nhà họ Vân không?"

Năm đó, Đỗ Sanh và lão gia nhà họ Vân gặp nạn, cả đoàn bốn người đều rơi xuống sông. Nước xiết, không ai dám nhảy xuống cứu. Chính lúc đó, Khương Nghiên đã liều mình nhảy xuống, kéo họ lên bờ.

"Đồ nghiệp chướng!" Đỗ Nam tức giận đá con trai một cú.

Nhưng Đỗ Sanh không né tránh.

Con cháu nhà họ Đỗ đều là kẻ cứng cỏi. Cú đá ấy nặng vô cùng, không chút nương tay.

Bà Đỗ sợ hãi đến г*u*𝖓 гẩ*🍸, nước mắt tuôn trào.

Đỗ Sanh không kêu lấy một tiếng, mặt mày cương nghị, ánh mắt lạnh lùng nhìn bố mình, không hề yếu thế.

"Năm xưa bà cố dựa vào chữ 'nghĩa' để lập nghiệp. Chính cha dạy con, làm người trước tiên phải biết trọng nghĩa. Giờ cha quay lại trách con? Nếu bà cố còn sống, nhất định sẽ thấy bố đáng hổ thẹn!"

Đỗ Nam tức giận đến mức tát thêm một cái nữa, khóe miệng Đỗ Sanh rỉ 𝖒·á·𝐮.

Bà Đỗ nhìn con trai quật cường, lại nhìn ông chồng tính khí cứng rắn của mình, vội nói nhỏ: "A Sanh, sao con dám cãi bố? Mau xin lỗi đi con!"

"Con sai chỗ nào? Vậy bố nói cho con biết, con sai chỗ nào?" Đỗ Sanh hừ lạnh, tiếp tục nói: "Bố, nếu hôm nay bố không đáⓝ●𝐡 🌜𝖍●ế●𝖙 con, thì ngày mai con sẽ đi tìm Nghiên Nghiên. Con sẽ để mọi người biết, cô ấy không phải người mà nhà họ Vân có thể chạm tới, càng không phải là người mà ai muốn giễu cợt cũng được!"

Đỗ Nam tức đến thổ huyết, ôm 𝐧_ⓖ_ự_ⓒ chỉ tay: "Mày..."

Đỗ Sanh: "Mai con sẽ đăng mười, không, một trăm bài. Để cả thiên hạ biết, Vân Dật là thứ cầm thú đội lốt người, đồ cặn bã!"

"Mày...!" Đỗ Nam ngó quanh, chộp lấy cái ghế đập về phía con: "Còn dám lôi bà cố ra nói à? Nếu bà cố còn sống, thể nào cũng bắn 🌜.♓.ế.✞ cái đồ cháu chắt bất hiếu như mày!"

Đỗ Sanh lập tức nấp sau mẹ, ló đầu ra tiếp tục cãi: "Hừ! Nếu bà cố còn sống, thể nào cũng đ.á.п.𝒽 𝒸𝒽ế.🌴 cái đồ cháu trai không biết trọng nghĩa như bố!"

...

Ở một nơi khác, Đỗ Duyệt hắt xì một cái, s.ℹ️.ế.ⓣ ↪️♓.ặ.t chiếc áo khoác dính đầy 〽️_á_ц, dụi mũi, vành tai đỏ bừng.

Bà lẩm bẩm: "Ai đang nhắc đến bà lão này thế không biết?"

Chương (1-124)