| ← Ch.096 | Ch.098 → |
Nghe vậy, trong lòng hệ thống càng cảm thấy buồn bã.
Úc Tưởng nhún vai: Tôi không cần làm gì thì họ cũng tự động đưa đến tận nhà cho tôi. Nếu viết thành sách xuất bản thì chắc chắn mọi người sẽ mắng tôi làm màu giả nai.
Hệ thống: [...]
Thật ra cũng không đến mức đó đâu.
Cái miệng của cô đã làm được chuyện mà cả đời người khác cũng không thể làm được!
Bên này Úc Tưởng nói chuyện phiếm với mọi người còn chưa đầy hai tiếng thì trên internet lại có tin nóng hổi.
Nhiễm Chương và người nhà của anh ta cùng được đưa đến đồn cảnh sát.
[Nghe nói là Nhiễm Chương ra tay đánh chú ruột của anh ấy. ]
[Vì một người phụ nữ ư?]
[... Đến cùng thì Úc Tưởng có sức hút gì vậy? Bên trên có nhân vật tầm cỡ như Trữ Lễ Hàn, bên dưới có Nhiễm Chương, chính giữa còn bao gồm cả Nguyên Cảnh Hoán và Lăng Sâm Viễn, tất cả bọn họ cùng bị 🍳𝐮ⓨ.ế.n г.ũ bởi sức hấp dẫn của cô ấy à?]
[Tôi bỗng nhiên hơi tò mò về cô gái này!]
[Tò mò cái quần! Lũ đàn bà chúng mày chỉ là một đám thực dụng hám tiền!]
[? Nói thật nhé, ban đầu tôi cũng nghĩ rằng vụ này Úc Tưởng không đứng đắn cho lắm, cơ mà xin lỗi nhé, bây giờ tôi nảy sinh tâm lý ⓒ_hốռ_ɢ đố_𝖎 đám đông rồi đây. Thứ nhất là Úc Tưởng không ngoại tình, không cắm sừng ai, hai là những người đàn ông chất lượng tốt kia ai mà không độc thân? Dự vào những điều trên thì cô ấy không hề giật chồng người khác! Chúng ta có quyền được yêu, quyền được tự do theo đuổi người khác, thế thì có gì là sai trái? Úc Tưởng xinh đẹp cỡ này, chẳng lẽ phải là một đám đàn ông bần tiện theo đuổi cô ấy thì mới hợp lý chắc?]
Chẳng mấy chốc, cư dân mạng lại lao vào cãi nhau.
Trong đồn cảnh sát.
Nhiễm Binh, cũng chính là chú của Nhiễm Chương, gương mặt ông ta đã bị thương chảy Ⓜ️á-⛎, thậm chí suýt nữa thì bị Nhiễm Chương đấm một phát gãy cả sống mũi. Lúc này ɱá.⛎ đang chảy tí tách từ xoang mũi của ông ta, nhỏ giọt trên sàn nhà được lát bằng gạch sứ màu trắng.
"Tiểu Chương, sao con lại đối xử với chú của con như thế? Con muốn chọc giận ông bà nội con đến mức phải nhập viện hả?" Ba của Nhiễm Chương đứng ở bên cạnh to tiếng quát mắng Nhiễm Chương.
Sắc mặt người thanh niên này đen sì, đôi mắt không có một chút cảm xúc, hiển nhiên đã sắp chạm đến ranh giới bùng nổ.
Nhưng không một ai phát hiện điều này.
Nhiễm Chương nhìn chằm chằm vào Nhiễm Binh bằng ánh mắt lạnh như băng.
Mặt Nhiễm Binh ⓜá_𝖚 me be bét, thế mà ông ta vẫn không quên cầm di động tiếp tục viết bài trên weibo.
Theo lời mà ba Nhiễm nói thì ông bà nội bị chọc tức đến nỗi sắp nhập viện.
Song dưới ngòi bút của Nhiễm Binh thì hai người ấy đã vào bệnh viện rồi.
Nhiễm Binh cũng đang kìm nén cơn tức trong bụng. Ông ta không ngờ Nhiễm Chương sẽ đánh mình, không ngờ ông ta chỉ vạ miệng vu khống Úc Tưởng một chút thôi mà bây giờ xem ra hình như Nhiễm Chương đúng là bị cô ảnh hưởng thật...
Cứ chờ xem tao sẽ viết gì về con ranh đó.
Có ông lớn chống lưng thì đã sao? Chẳng phải cũng chỉ là l*m t*nh nhân cho ông lớn thôi à? Nếu ông lớn biết cô ta còn mập mờ với thằng đàn ông khác sau lưng mình thì ông lớn có vui nổi không? Đàn ông ghét nhất là bị người phụ nữ của mình cắm sừng.
Đúng lúc này, Nhiễm Chương bỗng nhào lên đập vỡ di động của ông ta.
"Cậu làm gì thế hả? Cha mẹ đâu, kéo cậu ta lại đi!"
Trong lúc nhất thời, tiếng khuyên can đồng loạt vang lên, mọi người chạy tới can ngăn Nhiễm Chương.
"Không biết tôn trọng người lớn!" Nhiễm Binh hung tợn cắn răng, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Nhiễm Chương: "Mày đập điện thoại của tao cũng vô ích! Tao đã đăng những gì tao muốn nói lên mạng rồi!"
Ngón tay Nhiễm Chương lạnh lẽo, sắc mặt tái mét.
Cuối cùng anh ta đã hoàn toàn đánh mất một tia hy vọng cuối cùng đối với người thân của mình.
Anh ta nói: "Tôi muốn tìm luật sư."
Nhân viên trong đồn cảnh sát kinh ngạc nhìn anh ta.
Chưa bao giờ thấy ai đánh nhau với người thân trong nhà mình mà đánh xong còn đòi tìm luật sư. Bình thường chẳng phải là người một nhà thì hòa giải với nhau thôi sao?
Ba của Nhiễm Chương khuyên nhủ: "Con làm gì vậy? Chúng ta là người một nhà..."
Nhiễm Binh lại bình chân như vại, còn cười lạnh nói: "Cứ cho nó tìm. Nó đã bị con đàn bà đó mê hoặc rồi, bây giờ thậm chí không thèm nhận người nhà của mình nữ. Nó có tiền tìm luật sư không?"
Nhiễm Chương lấy di động gọi điện cho Úc Tưởng.
Anh ta cũng không biết Úc Tưởng có chịu nhận điện thoại của mình hay không... Nhưng anh ta đúng là không có bạn bè nào cả.
Từ hồi còn đi học cho đến khi gia nhập giới thể thao điện tử trở thành game thủ chuyên nghiệp, tất cả mọi thứ xung quanh mà anh ta có thể tiếp xúc thì luôn bị người nhà của anh ta kiểm soát.
Tính cách của anh ta hơi lạnh lùng, không thích nói chuyện với người khác, theo miêu tả của fans giới thể thao điện tử mà nói thì là hơi "chảnh". Điều này cũng dẫn tới việc anh ta càng khó kết giao với bạn bè phù hợp với tính cách của mình.
Tiếng nhạc chờ du dương vọng ra từ di động.
Nhiễm Chương chưa bao giờ cảm thấy quá trình chờ cuộc gọi được kết nối lại vừa dài vừa khó khăn đến thế.
Ba của Nhiễm Chương vẫn còn đứng bên cạnh khuyên nhủ nhưng Nhiễm Chương đã không còn nghe thấy gì, mãi tới khi một giọng nói trong trẻo vang lên từ đầu dây bên kia: "A lô?"
Úc Tưởng hỏi: "Anh gọi điện tới để xin lỗi hả?"
Nhiễm Chương ấp úng: "Cô... cô đã thấy rồi à?"
Úc Tưởng gật đầu, gật xong mới chợt nhớ mình đang gọi điện thoại nên anh ta sẽ không nhìn thấy động tác của mình, thế là cô bèn nói khẽ: "Cho dù tôi không chủ động tìm kiếm thì trình duyệt cũng sẽ chủ động đề xuất nội dung cho tôi."
Nhiễm Chương im lặng trong chốc lát rồi khẽ hỏi: "Xem xong... Khó chịu lắm đúng không?"
Úc Tưởng: "Tạm thôi."
Có lẽ là do khi mới đến thế giới này, cô đã bị hệ thống thông báo rằng mình sẽ phải đóng vai một nhân vật bia đỡ đạn trong cốt truyện. So với kết cục của bia đỡ đạn này thì Úc Tưởng cảm thấy mấy trò này chỉ là trò con nít thôi. Hơn nữa những thứ được viết trong tiểu thuyết thì sẽ luôn thiếu sự chân thật.
Tựa như số tiền khổng lồ và nhà ở xa hoa mà cô kiếm được từ tay Trữ Sơn, cũng tức là căn biệt thự mà sau này Trữ Lễ Hàn dẫn cô đến đây ở. Khi cảm nhận được niềm vui mà tiền tài mang đến, bấy giờ cô mới cảm thấy sung 𝖘ướ𝓃*𝖌 thật sự.
Chẳng qua Úc Tưởng sẽ không nói thật cho Nhiễm Chương biết cảm nhận của mình.
Cô mạnh mẽ hơn anh ta, tỉnh táo hơn anh ta rất nhiều.
Nhiễm Chương thầm nghĩ trong lòng.
Sau đó Nhiễm Chương tỉnh táo lại ngay, anh ta cảm thấy mọi chuyện vẫn chưa tồi tệ đến mức như mình nghĩ.
Anh ta hỏi: "Cô có thể cho tôi mượn ít tiền được không?"
Úc Tưởng:?
Với thân phận của Nhiễm Chương thì lẽ ra anh ta phải rất giàu có mới đúng. Mặc dù cô không hiểu biết về giới thể thao điện tử nhưng kiếp trước cô cũng từng nghe đồn rằng thu nhập một năm của những game thủ chuyên nghiệp đứng đầu giới thể thao điện tử chí ít cũng phải mấy chục triệu tệ. Huống chi là trong thế giới tiểu thuyết tổng giám đốc bá đạo cũ rích, các loại quy tắc sẽ được thiết lập phóng đại hơn hẳn so với thế giới thật.
"Tôi sẽ viết giấy nợ cho cô. Tôi sẽ không rời khỏi Khải Tinh, tôi có thể ký một bản hợp đồng khác, trong tương lai 40% tổng thu nhập của tôi sẽ thuộc về cô." Nhiễm Chương nói.
Hệ thống:?
Ôi vãi 👢❗п.♓ hồ.п.
Trước kia anh ta chỉ cho Úc Tưởng kiếm tiền từ live stream, tiền quảng cáo của anh ta mà không cần bỏ ra một xu nào.
Bây giờ càng đỉnh hơn nữa, biến thành tương lai anh ta sẽ làm công kiếm tiền thẳng cho Úc Tưởng luôn?
Mấy người đàn ông này bị sao thế?
Úc Tưởng chầm chậm chớp mắt, sau đó nhanh chóng hiểu ra. Kết hợp biểu hiện chây lười một cách tiêu cực của Nhiễm Chương sau khi gia nhập Khải Tinh, cùng với bài đăng dài dằng dặc của chú ruột anh ta trên mạng...
Chắc hẳn lại là một đứa trẻ đáng thương bị gia đình coi mình như cây hái ra tiền, chỉ biết áp bức bóc lột sức lao động của anh ta mà không hề quan tâm tới anh ta.
Nói không chừng ngay khi anh ta còn chưa trưởng thành thì số tiền mà anh ta kiếm được mấy năm nay đã bị người nhà lấy danh nghĩa là người giám hộ chuyển hết vào tài khoản của họ.
Vậy thì lúc trước cô chia tiền cho anh ta, anh ta còn không chịu nhận là sao?
Bên này Úc Tưởng còn chưa lên tiếng thì bên kia ba của anh ta đã cuống quýt lên khi nghe thấy lời nói của Nhiễm Chương.
"Con đang nói chuyện với ai thế hả? Con nói gì thế hả? Sao con có thể chia cho người khác 40% thu nhập của mình?" Sắc mặt ba Nhiễm thoáng chốc thay đổi, không tiếp tục mềm giọng khuyên nhủ mà vội hét lên.
Nhiễm Chương quay sang nhìn chằm chằm vào vẻ mặt phẫn nộ dữ tợn trên gương mặt ba Nhiễm. Anh ta khẽ nói: "Vậy thì 80%, tôi sẵn lòng chia 80% tổng thu nhập trong tương lai của tôi cho cô Úc!"
Nghe vậy, ba Nhiễm không thể ngồi yên được nữa, ông ta xông lên xé quần áo của Nhiễm Chương: "Mày điên rồi hả? Mày đưa hết tiền cho một người ngoài..."
Sắc mặt Nhiễm Binh cũng thay đổi: "Mày gọi điện thoại cho Úc Tưởng hả? Úc Tưởng có thể cho mày mượn mấy đồng bạc chứ? Chẳng phải cô ta cũng chỉ dựa vào đại gia của cô ta thôi sao? À, tao suýt nữa quên mất, cô ta mượn sức ảnh hưởng của mày còn kiếm được chút tiền lời từ quảng cáo... Hóa ra chúng mày thật sự dan díu với nhau..."
"Được rồi, tất cả đều im lặng! Cũng không được đánh nhau nữa! Nếu còn đánh tiếp thì tất cả vào phòng tạm giam cho tôi!" Cảnh sát lạnh giọng quát lên, đồng thời tách ba của Nhiễm Chương ra khỏi người anh ta.
Lần này, người nổi giận biến thành ba của Nhiễm Chương.
Ông ta đi qua đi lại tại chỗ, muốn đánh Nhiễm Chương mà không thể đánh, đành phải tự †-𝐫-🅰️ 𝖙ấ-n bản thân mình bằng cách đắm chìm trong cơn phẫn nộ.
Nhiễm Chương thở hắt ra, anh ta bỗng cảm thấy hơi sảng khoái.
Sau đó anh ta nghe thấy câu hỏi của Úc Tưởng ở đầu dây bên kia: "Anh vay tiền làm gì?"
Nhiễm Chương: "Thuê luật sư."
Úc Tưởng: "Chờ chút."
Sau đó cô cúp điện thoại rất dứt khoát.
Nhiễm Chương chờ một lát mà không thấy tin nhắn chuyển khoản.
Chờ một chút thôi, Nhiễm Chương tự nói với bản thân như vậy. Anh ta đã chờ rất nhiều năm, chẳng phải chỉ là thuê luật sư thôi sao? Chuyện dễ như cơm bữa ấy mà.
Úc Tưởng nhẹ nhàng chớp mắt.
Hệ thống tưởng rằng cô sẽ đến ngay công ty luật sư để thuê một người giúp Nhiễm Chương, nào ngờ Úc Tưởng chỉ mở vòng bạn bè của mình trên WeChat, đăng một tin nhắn: [Cần một luật sư trình độ cao một chút. ]
Sau đó Úc Tưởng bèn đi pha một bát yến mạch cho mình.
Hệ thống:?
Hệ thống: [Cô không giúp Nhiễm Chương à?]
Úc Tưởng gật đầu: Giúp chứ, ai bảo tôi từng kiếm tiền trên danh tiếng của người ta mà không trả cho người ta xu nào? Nhưng tôi phải ăn no cái bụng của mình trước đã.
Hệ thống:?
Nửa tiếng sau, Úc Tưởng cầm di động lên thì thấy đã có mấy tin nhắn gửi tới.
Hà Vân Trác: [Cô muốn tìm luật sư à?]
Lăng Sâm Viễn: [Tôi cho rằng lần này cô sẽ không để bụng tới dư luận trên internet. Ông anh kia của tôi không cho cô mượn đoàn luật sư của anh ta hả?]
Cả anh chàng luật sư mà lần trước bác cả tìm cho cô cũng chủ động nhắn tin cho cô với thái độ rất niềm nở: [Cô Úc cần tìm luật sư thuộc lĩnh vực nào?] , , vn, live
, vn
| ← Ch. 096 | Ch. 098 → |
