| ← Ch.090 | Ch.092 → |
Cao Học Huy cất điện thoại đi rồi ngậm miệng không nói lời nào nữa.
Có một câu hỏi vẫn còn đang quanh quẩn trong lòng Cao Học Huy. Đó là anh ta nghĩ mãi mà vẫn không thể nào lý giải nổi, tại sao cô gái trẻ tuổi đang ngồi cạnh mình bây giờ lại có thể xuất hiện ở trong biệt thự của Trữ Lễ Hàn.
Cũng trong lúc đó.
Trên nền tảng video chính thức của tập đoàn Huy Quang cũng đang phát sóng trực tiếp các sự kiện diễn ra trong ngày.
Do có mời các ngôi sao tham gia nên có rất nhiều người hâm mộ của các ngôi sao đổ dồn tới, khiến sự kiện được đẩy lên hot search.
Nếu chỉ tính riêng sự đóng góp nhiệt tình của những người mê game thì không đủ để khuấy động giới đó, cũng như không đủ để đẩy sự kiện lên hot search.
Sau khi những người hâm mộ tràn vào, chẳng mấy chốc đã phát hiện ra vấn đề đầu tiên.
[Đậu xanh! Máy quay đã lướt cả một vòng rồi mà sao tôi vẫn chưa nhìn thấy anh Nguyên của tôi đâu nhỉ?]
[Rõ ràng trong áp phích có anh ấy mà 0-0]
[Định mệnh! Huy Quang này không phải là người mà! Sao anh Nguyên của tôi lại bị xếp ngồi ở phía sau?]
Màn bình luận lướt qua xoèn xoẹt như đạn bắn, chẳng mấy chốc đã biến thành một mớ hỗn độn.
Trong số đó cũng xuất hiện lác đác một vài bình luận mang tính cảm khái của đám cư dân mạng chuyên hóng chuyện:
[Đó là Ngư Ngư phải không?]
[Có vẻ giống mà cũng có vẻ không giống lắm, sao cô ấy có thể ngồi giữa hàng đầu tiên thế nhỉ?]
[Bạn đừng nói nữa, chị gái này trông thú vị đấy. ]
[Không phải chứ, cô ta dựa vào đâu mà có thể ngồi ở hàng đầu tiên? Nguyên Cảnh Hoán còn không được ngồi hàng đầu kia kìa... Tôi sẽ không nói, người phụ nữ này đúng là cao thủ chăn cá. Cô ta ỷ vào việc có ông lớn chống lưng mà dám làm xằng làm bậy kiểu đó sao? Tập đoàn Huy Quang c*̃ng thật là...]
Một khi có người hâm mộ của các ngôi sao ra trận.
Fan với antifan đã lên sàn rồi, đám nick ảo kiếm fame của đối phương cũng thi nhau xuất trận.
Thế nhưng đội ngũ cư dân mạng hóng chuyện cũng bắt đầu lớn mạnh dần.
[Không biết khi Hi Hi Tử nhìn thấy tình cảnh ngày hôm nay có giận đến mức đau tim không nữa?]
[Hi Hi Tử là ai thế?]
[Ố ồ, mới đây mà đã có người quên Tưởng Hi là ai rồi sao?]
[? Buồn cười ⓒ𝐡*ế*t tôi mất. Nhìn khắp cả hội trường mới thấy Úc Tưởng và anh chàng đẹp trai bên cạnh kia như một dòng nước trong, vừa vào đã thấy họ ăn đồ ăn trên bàn, không lãng phí chút nào. ]
[Chẳng còn gì để nói, tôi cảm thấy Úc Tưởng quá kém sang, đi dự sự kiện như vậy mà còn cố ăn đồ ăn trên bàn, chẳng tôn trọng người trên sân khấu tí nào. ]
[? Thanh niên phía trên này, bạn ném anh chàng đẹp trai bên cạnh đi đâu rồi?]
[Vừa đi tìm hiểu thông tin về, nghe nói bình thường thì người có thể ngồi ở vị trí đó phải là lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Huy Quang. ]
[Người kia, hình như là cậu cả nhà họ Cao thì phải, tôi thấy xấu hổ thay cái vị trên kia quá. Ý bạn là cậu cả Cao c*̃ng kém sang?]
[Sao hai người lại nói chuyện với nhau nhỉ?]
[Khả năng xã giao của Úc Tưởng vip pro đến thế sao? Đi đâu cũng có thể tiếp chuyện à? Thế này chẳng phải là dù không phải quý cô thì cũng hơn hẳn quý cô sao?]
Cư dân mạng nói hết chuyện này sang chuyện khác, chẳng mấy chốc lại có người bắt đầu phổ cập tri thức rằng nhà họ Cao trâu bò đến cỡ nào, cậu cả Cao đang làm những việc gì.
Bên này sôi nổi là thế, còn bên kia người hâm mộ của A Z không vui chút nào.
[Khá lắm, hoá ra là Úc Tưởng đang ở đây? Đã hai ngày rồi A Z không phát sóng! Anh ấy còn đang khổ sở chờ cô đấy!]
[Buồn cười ⓒ*♓ế*t đi được, tại sao ai cũng có vẻ chờ Úc Tưởng "cưng chiều" thế nhỉ?]
Cặp đôi trẻ Tứ Lục và Anh Anh cũng đã nhìn thấy, thế là họ đăng trạng thái về Úc Tưởng trên trang mạng của mình, bày ra vẻ bọn họ đang chờ cô "cưng chiều".
Chẳng qua là số lượng fans của bọn họ quá ít nên chẳng dấy lên chút bọt sóng nào.
Trong cuộc chiến giữa các fans và đám cư dân mạng ha ha hóng hớt.
Hội nghị sở hữu trí tuệ lần này đã vẽ lên một dấu chấm tròn viên mãn, đồng thời c*̃ng thành công thu hút được lượng người xem trực tiếp cao nhất từ trước đến nay.
Úc Tưởng thở phào một hơi, trong lòng thầm nói cuối cùng cũng có thể đi được rồi.
Cô xoay người đi ra ngoài.
Nguyên Cảnh Hoán ngồi phía sau cũng đứng dậy theo sát cô.
Trợ lý của anh ta đến tìm anh ta và hỏi: "Anh Nguyên, anh đi đâu vậy?"
Nguyên Cảnh Hoán thoáng dừng chân, anh ta luôn nhớ rất rõ hình tượng của Trữ Lễ Hàn. Thật ra, anh ta vẫn không thể tưởng tượng được tại sao một người như cậu cả Trữ lại có thể theo đuổi người khác? Không thể tưởng tượng ra được Trữ Lễ Hàn trông thế nào khi yêu đương mà!
Nguyên Cảnh Hoán đứng im tại chỗ một lúc rồi nói: "Anh đi lấy cái túi sưởi tay của tôi ở trong xe rồi đưa cho cô Úc kia đi."
Trợ lý không hiểu mọi chuyện như nào song vẫn gật đầu, sau đó làm theo lời anh ta.
Trợ lý đưa túi sưởi tay cho Úc Tưởng.
Tổng giám đốc Thẩm thấy vậy lấy làm lo lắng, vội vã hỏi: "Đây là?"
"Tôi là trợ lý của thầy Nguyên Cảnh Hoán."
Sao tổng giám đốc Thẩm có thể không biết Nguyên Cảnh Hoán được?
Trong lòng anh ta thầm chửi đậu má!
Chẳng phải vừa rồi anh ta mới đi lôi kéo mở rộng mạng lưới ⓠ𝐮*𝒶*𝐧 𝖍*ệ à? Sao vừa mới quay đầu đi có một tí mà đã có thay đổi mới rồi!
"Sao thầy Nguyên lại đưa túi sưởi tay cho Úc Tưởng thế này?" Tổng giám đốc Thẩm hỏi.
"Thầy Nguyên c*̃ng không nói..."
Tổng giám đốc Thẩm vừa nghe thế đã cảm thấy mờ mịt.
Chợt một tiếng "tanh tách" vang lên, nghe như tiếng máy chụp ảnh của đám chó săn đang chụp trộm bọn họ.
Tổng giám đốc Thẩm còn đang hoang mang, anh ta không có kinh nghiệm về mặt này. Trợ lý của Nguyên Cảnh Hoán đã giật mình rồi vội nói: "Được rồi, tạm biệt cô Úc, tôi phải đi đây!"
Sau đó anh ta vội vã chạy đi mà không hề hay biết trong mắt đám chó săn ở đó, hành động đó của anh ta còn mang lại hiệu quả lớn hơn, nhìn chẳng khác nào có tật giật mình.
Úc Tưởng cầm túi sưởi tay bước lên xe, nghiêng đầu cười khẽ một tiếng.
Tổng giám đốc Thẩm thấy thế cảm thấy chuyện này chẳng phải dấu hiệu tốt lành.
Anh ấy khẽ hỏi: "Nguyên Cảnh Hoán làm thế là có ý gì?"
Úc Tưởng: "Anh ta muốn giúp tôi quay quảng cáo miễn phí."
Đệt!
Thế mà nói là không có mưu đồ gì sao?
Tổng giám đốc Thẩm vội vàng nâng cao tinh thần cảnh giác.
Lúc này Úc Tưởng đang cúi đầu nhìn di động.
Thẩm Hải dù bận vẫn hỏi: "Ai gửi tin nhắn cho cô thế?"
Úc Tưởng đáp: "Là Nguyên Cảnh Hoán."
Tổng giám đốc Thẩm mất tiếng nói: "Hai người kết bạn với nhau rồi sao?"
Úc Tưởng gật đầu.
Lúc này tâm trạng của anh ta rất rối bời: "Sao hôm nay cô lại ngồi ở hàng đầu tiên thế? Người ngồi bên cạnh cô là lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Huy Quang đúng không?"
Úc Tưởng nói: "Đúng thế, Nguyên Cảnh Hoán tặng vị trí của mình cho tôi. Người bên cạnh tôi nói anh ta là tổng giám đốc, tên là Cao Học Huy."
Tổng giám đốc Thẩm chỉ tiện miệng hỏi hai câu cho có, ai ngờ thứ đón tiếp anh ta lại là hai quả lựu đạn.
Tâm trạng của anh ta trở nên càng rối rắm hơn.
Anh ta chạy khắp hội trường, hết hẹn uống rượu với người này lại hẹn ăn cơm với người kia. Mấy tiếng cụng chén cạn ly, nói đủ mọi loại chuyện từ trên trời xuống dưới đất khiến anh ta khàn giọng mà chẳng thu được gì. Ấy thế mà Úc Tưởng vừa đến đã có thể thêm hẳn hai nhân vật có thể gọi là hai ông lớn có địa vị nhất trong hội trường hôm nay vào danh sách bạn bè.
Tổng giám đốc Thẩm cố gắng vực tinh thần dậy, trong lòng thầm nói không được, mình còn phải trông chừng Úc Tưởng nữa.
Không thể trơ mắt nhìn cô phạm sai lầm được.
"Nguyên Cảnh Hoán nói gì với cô thế?"
"Hẹn thời gian quay quảng cáo." Úc Tưởng trả lời xong thì bèn tắt điện thoại di động đi.
"Bao giờ?"
"Ngày mai."
"Thế... tôi đi cùng cô đến đó nhé? Tôi lái xe chở cô đi. Mấy thứ trang phục trong lúc quay cũng do bên Huy Quang cung cấp à?"
Úc Tưởng lắc đầu đáp: "Tôi không biết."
Tổng giám đốc Thẩm thoáng dự cảm xấu.
Ngày hôm sau, dự cảm đó của anh ta đã thành sự thật.
Thẩm Hải làm theo những gì bản thân đã nói, tự lái xe đưa Úc Tưởng đến chỗ quay quảng cáo.
"Toà nhà Mỹ Cách à.... Giá thuê phòng chụp ảnh ở đây bắt đầu từ hai mươi nghìn nhân dân tệ một tiếng, người nào muốn quay quảng cáo lớn mới tới đây..."" Tổng giám đốc Thẩm cảm thấy làm vậy là không tiết kiệm.
"Huy Quang đã miễn phí nhiều thế rồi, lát nữa quay xong đừng có gấp đôi nó lên." Anh ta nhắc nhở Úc Tưởng.
Úc Tưởng không hề để ý mà gật đầu một cái, bước vào trong tòa nhà, sau đó đi vào thang máy rồi lên trên tầng.
Tổng giám đốc Thẩm đi ngay phía sau cô, mới đi được hai bước anh ta mới kịp nhận ra.
Ủa?
Sao anh ta cứ như trợ lý của Úc Tưởng thế nhỉ?
Tổng giám đốc Thẩm cũng không xoắn xuýt vấn đề này quá lâu.
Bởi vì vừa ra khỏi thang máy thì đã có người tới tiếp đón họ.
Nhân viên này dẫn họ vào trong phòng chụp ảnh, vừa đi vừa nói: "Thầy Nguyên đang chờ cô Úc, chờ lâu lắm rồi."
Dứt lời, họ đã đi vào trong phòng chụp ảnh.
Trong phòng chụp ảnh siêu rộng với diện tích hơn sáu trăm mét vuông, cảnh vật đã được bố trí xong xuôi, bên cạnh còn treo một màn hình xanh. Bên trong phòng đang có khoảng mười nhân viên, vừa nghe thấy tiếng động thì họ quay đầu nhìn lại.
Tổng giám đốc Thẩm và Úc Tưởng không phải là người trong nghề, họ nhìn thoáng qua một lượt rồi tỏ ra vô cùng bình tĩnh.
"Cô đến rồi." Nguyên Cảnh Hoán ngồi đằng xa lên tiếng chào hỏi.
Khi đó Úc Tưởng mới không nhìn mọi người nữa, vừa liếc sang cô đã thấy Nguyên Cảnh Hoán với dáng người thẳng tắp đang ngồi trên ghế.
Nguyên Cảnh Hoán đã đổi sang một bộ âu phục màu trắng, thứ duy nhất không đổi là cặp khuy măng sét bằng đá ngọc lục bảo.
Thứ mà Úc Tưởng đang muốn quảng cáo giúp Huy Quang là một trò chơi được chuyển thể từ sản phẩm trí tuệ tiên hiệp.
Trợ lý Nguyên Cảnh Hoán cầm một cuốn sách đến trước mặt Úc Tưởng rồi nói: "Cô Úc, đây là kịch bản."
Tổng giám đốc Thẩm:?
Anh ta thốt lên: "Kịch bản quảng cáo à? Do các anh viết hả?"
Trợ lý gật đầu: "Đúng vậy, là kịch bản do anh Nguyên của chúng tôi mời cô Ngân Tử viết."
Cô Ngân Tử ư?
Trong lòng tổng giám đốc Thẩm thầm nghĩ cái tên này khá quen tai, nhưng anh ta nghĩ mãi mà không nhớ ra được người này là ai. , , vn, live
, vn
| ← Ch. 090 | Ch. 092 → |
