| ← Ch.087 | Ch.089 → |
Vợ chồng Úc Tân Thành thương cô, hôm nay cũng không nói gì cô, hai người thực sự cho rằng Úc Tưởng đói bụng nên vội vàng gắp chút đồ ăn cho cô trước.
"Mấy ngày nay Úc Tưởng ở đâu thế cháu?" Bác cả hỏi.
So với để ý sắc mặt của ba mẹ ông thì ông ta lại càng hiếu kỳ về chuyện này hơn.
Úc Tưởng: "Ngự Thái."
Ông cụ Úc vừa nghe xong trong lòng lại muốn phỉ nhổ. Đến ông ta còn không có tư cách ở nơi đó, con bé nói nó ở đâu cơ?
Bác cả Úc nghe xong, hai mắt sáng lên: "Ở một mình à?"
Úc Tưởng cười nhìn ông ta: "Không thì sao?"
Bác cả lúc này mới nhận ra: "Đó là căn biệt thự chủ tịch Trữ cho cháu phải không?"
Úc Tưởng gật đầu.
Sau khi biết mọi chuyện, nhất thời người trong nhà họ Úc đều ngưỡng mộ không thôi.
Ngưỡng mộ không chỉ vì căn biệt thự đó có giá một trăm hai mươi triệu nhân dân tệ mà quan trọng hơn là cái tên Ngự Thái ấy đại biểu cho một vòng tròn xã giao khác. Người có thể tiến vào vòng tròn xã giao ấy đương nhiên là đều những người không giàu có thì có địa vị. Đó là những mối 𝐪ⓤ-𝐚-n ♓-ệ mà nhà học Úc đang liều mạng trèo lên.
"Cũng khá tốt, ha ha..." Bác cả cười gượng hai tiếng.
"Nhà có một mình con ở, phòng trống còn nhiều. Ba mẹ có muốn chuyển qua đó sống với con không?" Úc Tưởng quay đầu hỏi.
Vợ chồng Úc Thành Tân sững sờ: "Sao, sao có thể như vậy được?"
Nhưng hai người lại không nhịn được nở nụ cười.
Có điều những người khác trong nhà họ Úc lại không xong.
Vợ chồng Úc Thành Tân mà đi, nhà bọn họ sẽ thực sự cắt đứt զ⛎.@.ռ h.ệ với nhà họ Úc, sau này Úc Tưởng còn nhận bọn họ là người nhà sao?
"Vẫn là người một nhà ở cùng nhau sẽ tốt hơn, Úc Tưởng không quen sống một mình, vậy mấy ngày nay cháu cũng có thể quay về nhà nhiều chút." Bác cả vội vàng nói.
"Không có thời gian." Úc Tưởng cắn một miếng bí đỏ: "Công việc rất bận rộn."
Úc Trung vội chen lời: "Có phải chị sắp tham gia đại hội triển lãm game IP của Huy Quang không? Tôi thấy trong danh sách khách mời tham gia của họ có tên chị."
Bác cả nghe xong lập tức quan tâm hỏi han: "Vậy cháu đã chuẩn bị xong lễ phục chưa?"
Chị họ ghen tỵ: "Không phải lần trước nhà mình đã đặt cho nó một bộ rồi sao?"
Úc Tưởng còn chẳng thèm ngẩng đầu: "Rách rồi."
Chị họ thầm xỉa xói, cô mặc kiểu gì mà có thể làm rách cả lễ phục hả?
Bác cả biểu hiện vô cùng hào phóng: "Không sao, không sao cả, con gái nhà họ Úc chúng ta sao có thể mặc lại lễ phục được? Bác cả đi đặt, bác cả đi đặt cho cháu bộ khác."
Mọi người đều nghẹn lời.
Lòng thầm nghĩ nhà chúng ta không phải nghèo đến mức lễ phục cũng phải mặc lại từ lâu rồi sao?
"Ồ, còn có... Không phải lần trước Úc Tưởng chụp một bức ảnh với chiếc xe của anh họ cháu sao? Chú thấy Úc Tưởng rất thích nó nên đã quyết định mang xe của anh họ cháu đến tặng cho cháu..." Chú tư cũng cười rồi lên tiếng: "Úc Tưởng, cháu xem vậy có được không?"
Tại sao Úc Tưởng phải từ chối?"
Cô nhẹ nhàng gật đầu, một lời dư thừa cũng không nói.
Chú tư thấy tình cảnh như vậy nhưng lại vui vẻ không thôi.
Bữa cơm cứ thế tiếp tục, Úc Tưởng nhận được không ít quà. Mà cô chỉ mang đến một giỏ hoa quả duy nhất và cũng chỉ biếu mỗi vợ chồng Úc Thành Tân.
Cô thoải mái ăn uống, hai cụ lại nuốt không trôi.
Hệ thống nghẹn lời: [Sao cô lại... ]
Úc Tưởng: Lại làm sao?
Hệ thống: [Đổi lại là nữ chính, cô ấy chắc chắn sẽ dứt khoát từ chối ý tốt của bọn họ, sau đó kiêu ngạo mà ra về, còn không quên dắt theo cả ba mẹ đi nữa. ]
Úc Tưởng:?
Úc Tưởng: Tại sao tôi phải làm vậy? Vì lòng tự trọng mà dứt khoát từ chối bọn họ, bọn họ sẽ đau lòng sao? Bọn họ không đau đâu, mà bọn họ sẽ tiết kiệm được thêm một khoản tiền. Tại sao tôi phải giúp bọn họ tiết kiệm tiền? Đương nhiên là lấy tiền của bọn họ khiến tôi sung 𝐬ư.ớп.𝖌 hơn rồi!
Hệ thống:?
Vậy ư?
Úc Tưởng: Hơn nữa làm cho vợ chồng Úc Thành Tân và bọn họ cắt đứt hoàn toàn cũng không thực tế lắm. Con người vốn là sinh vật có tập tính bầy đàn. Bọn họ đã sống trên đời hơn năm mươi năm trời, hoàn cảnh trưởng thành đều dựa vào nhà họ Úc này. Tính cách của bọn họ lại quá mức thánh thiện. Nếu bảo bọn họ cắt đứt զ.цa.𝓃 𝐡.ệ, tương lai sẽ có một ngày bọn họ nghi ngờ có phải mình quá lạnh lùng hay không. Chi bằng để người nhà họ Úc lấy lòng họ, giúp bọn họ gây dựng lại mối 🍳·⛎·🔼·ռ 𝐡·ệ giữa các thành viên trong gia đình. Tôi có tiền, bọn họ đạt được hạnh phúc. Hoàn mỹ biết bao nhiêu.
Hệ thống: [Cô không sợ tương lai bác cả dần dà phát hiện không thể chiếm được lợi lộc gì trên người cô sẽ trở mặt hả? ]
Úc Tưởng không thèm quan tâm: Chi phí chìm* mà, cậu quên rồi hả? Bọn họ chi ra càng nhiều thì củ cà rốt* là tôi lại càng có thể câu bọn họ lâu dài hơn.
*Chi phí chìm (Sunk cost): là một khoản đầu tư tiền bạc và thời gian không thể thu hồi lại bởi những quyết định không chính xác trong quá khứ.
*Củ cà rốt: trong chính sách cây gậy và củ cà rốt nghĩa là áp dụng chính sách mềm mỏng.
Hệ thống: [... ]
Hệ thống chân thành nói: [Hẳn cô nên xông pha chốn hậu cung thì hợp hơn. ] Để cô sống cuộc sống nhàn rỗi ở đây thật đúng là không trọng dụng nhân tài mà.
Úc Tưởng không thèm để ý đến nó.
Di động của cô rung lên báo tin nhắn đến, vừa lôi ra nhìn thì thấy là tin nhắn do Trữ Lễ Hàn gửi.
Úc Tưởng muốn bấm vào xem nhưng lại nhận ra anh chỉ chuyển tiếp danh bạ.
"Bác sĩ Đoàn."
Úc Tưởng: [? ]
Trữ Lễ Hàn: [Đây là số điện thoại của bác sĩ Đoàn Tĩnh. Tôi đã nói qua tình hình với bà ấy rồi. Nếu cảm thấy không khỏe thì phải kịp thời hỏi bà ấy. ]
Không khỏe? Không khỏe gì cơ?
Úc Tưởng suy nghĩ một lát, à, chắc anh vẫn còn nghĩ đến chuyện sau khi xong việc ở khách sạn, cô uống thuốc xảy ra tác dụng phụ?
Úc Tưởng: [Cám ơn ngài. ]
Cô vội vàng lưu số điện thoại lại.
Quả thật việc chăm sóc sức khỏe phụ khoa không thể qua loa được.
Ngay sau khi lưu số, đối phương nhanh chóng bảo cô rằng nếu có thời gian rảnh rỗi thì nên đến kiểm tra một lần.
Úc Tưởng nhìn địa chỉ bệnh viện mà đối phương gửi đến.
Bệnh viện công lập hạng III.
Lạ thật.
Sao lại là bệnh viện công lập nhỉ?
Úc Tưởng lên mạng search thử, mới phát hiện bác sĩ Đoàn kia thật sự là tinh anh của tinh anh, tức là nằm trong top những bác sĩ đứng đầu và có tiếng tăm lừng lẫy trong ngành Y tế trên cả nước.
Là kiểu bác sĩ có tiền cũng chưa chắc có thể hẹn được.
Việc này còn làm Úc Tưởng cảm thấy kinh ngạc hơn cả việc anh tìm một viện trưởng của một bệnh viện tư nhân đến phục vụ cô.
Úc Tưởng đột nhiên nhớ tới một việc.
Cô hỏi hệ thống: Tôi vẫn nhớ nữ pháo hôi này 𝒸𝒽ế*т ở tình tiết nào trong nguyên tác nhưng mốc thời gian cụ thể là khi nào vậy? Trong nguyên tác không thấy nhắc đến.
Hệ thống: [Một năm sau. ]
Tôi ⓒhế·ⓣ nhanh như vậy sao?
Úc Tưởng chặc lưỡi: "Tôi rất muốn xem thử, sự việc đã đến nước này rồi, tôi còn có thể 𝒸h-ế-𝖙 kiểu gì nữa?"
Váy dạ hội mới do bác cả đặt may nhanh chóng được đưa đến trước mặt Úc Tưởng.
Cô nở nụ cười, thuận miệng hỏi một câu: "Ông nội, bà nội của tôi hai ngày nay có khỏe không?"
Trợ lý của bác cả gượng gạo cười đáp lời: "Rất khỏe, rất khỏe."
Mấy năm nay vợ chồng Úc Thành Tân làm trâu làm ngựa cho bọn họ, lần này Úc Tưởng xem như đã giúp vợ chồng ông trút giận, hẳn từ nay hai người sẽ trải qua những ngày tháng càng ngày càng tươi đẹp hơn...
Sau khi dứt bỏ ràng buộc với nhà họ Úc, vợ chồng ông cũng có thể trở thành bậc phụ huynh mẫu mực.
Nhưng suy cho cùng thì sự dịu dàng của vợ chồng Úc Thành Tân hẳn là dành cho nguyên chủ.
Úc Tưởng vẫn không thể tìm được cảm giác thân thuộc của người thân từ sự dịu dàng đó.
Cô vẫn có tình cảm với vợ chồng Úc Thành Tân nhưng so ra thì cô vẫn yêu ba mẹ ruột của mình hơn dù ba mẹ đã ra đi từ lâu, ấn tượng về họ trong đầu cô cũng đã dần dần mơ hồ theo thời gian.
Úc Tưởng lắc đầu, xua tan những suy nghĩ vừa thoáng qua đó.
Cô bước ra ngoài, xe của tổng giám đốc Thẩm đã đợi sẵn.
Tập đoàn Huy Quang không hổ danh là tập đoàn giàu có và chịu chi. Chỉ là một hoạt động quảng bá game IP thôi mà tổ chức long trọng không thua kém gì buổi lễ trao giải phim điện ảnh. Thảm đỏ dài dằng dặc trải thẳng đến cửa hội trường.
Úc Tưởng vừa xuống xe đã cảm giác được có vô số ống kính hướng về phía cô, chụp lia lịa.
"Mấy phóng viên này điên hết rồi hả? Bọn họ đang chụp ai vậy?"
"Ngư Ngư, không, là Úc Tưởng đấy."
"Úc Tưởng là ai?"
"Cô không biết hả? Gần đây không xem hotsearch phải không?"
"Vừa quay xong đã rời đoàn..."
Mấy ngôi sao không nổi tiếng lắm thì thầm bàn tán với nhau, sau đó ngước mắt lên nhìn Úc Tưởng đang bước vào trong hội trường.
Vị trí trong hội trường đã sớm được sắp xếp ổn thỏa.
Đầu tiên là hoạt động tự do, đến từng gian hàng một để tham quan triển lãm game IP.
Sau đó mới có thể ngồi vào vị trí, bắt đầu trao giải thưởng IP.
Úc Tưởng vừa vào cửa đã có người chủ động tiến đến bắt chuyện với cô: "Ngư Ngư, hay nên gọi là cô Úc nhỉ? Tôi nên xưng hô với cô thế nào?"
Úc Tưởng quay đầu nhìn.
Là một cô nàng xinh đẹp.
"Tùy cô, xưng hô thế nào cũng được." Úc Tưởng lên tiếng trả lời.
Đối phương đưa tay ra: "Tôi là Chờ mùa hạ."
"À." Thì ra là tài khoản có tích V đã chia sẻ ảnh được đăng tải trên weibo của cô, kiêm cả chuyện phổ cập kiến thức là người sở hữu nhà trong khu biệt thự Ngự Thái - nơi chuyên cho những nhà hàng nổi tiếng thuê địa điểm.
Úc Tưởng: "Chào cô."
Chờ mùa hạ thật sự là một người thông minh.
Thông qua những manh mối về vụ bê bối của Hi Hi Tử khiến cô ta phải chật vật rút khỏi giới, cô ấy đã sớm cảm thấy Úc Tưởng không hề đơn giản. Đó là lí do vì sao cô ấy cố ý share lại bức ảnh trên weibo kia, giúp Úc Tưởng lôi kéo sự chú ý, đồng thời cũng nương theo đó mà tạo mối qu_ⓐ_𝖓 h_ệ tốt đẹp với người ta.
"Tôi nghe nói tập đoàn Huy Quang hy vọng cô tuyên truyền cho trò chơi của bọn họ phải không? Đã nghĩ ra hình thức tuyên truyền chưa? Cô định quay Vlog à? Có muốn hợp tác với tôi không?" Chờ mùa hạ chủ động hỏi.
Chủ tài khoản có tích V như Chờ mùa hạ đã hoạt động trên internet trong một thời gian rất dài, có lượng người hâm mộ cố định và phương thức tổ chức hoạt động tuyên truyền rất bài bản.
Có thể nói so với Úc Tưởng, cô ấy càng hiểu được tuyên truyền như thế nào mới có hiệu quả tốt nhất.
Úc Tưởng chớp mắt, vẫn chưa trả lời.
Chờ mùa hạ nhanh chóng nói tiếp: "Ha ha, không cần chia lợi nhuận cho tôi đâu, xem như cùng chơi đùa thôi mà."
Hệ thống không nói gì.
Tại sao nhiều người lại vội vã muốn dâng lợi ích một cách vô điều kiện cho Úc Tưởng như vậy?
Lúc này, ở một phía khác, Ninh Nhạn cũng đang nhìn Úc Tưởng.
Ninh Nhạn có một người bạn, là con trai của phó tổng giám đốc tập đoàn Huy Quang. Ninh Nhạn vẫn luôn biết cách đối nhân xử thế. Gần đây vì để kết thân với những người có địa vị cao hơn trong giới mà cô ta chủ động đến tham gia hoạt động này, một là để mở rộng q*ц🔼*𝓃 ♓*ệ với Huy Quang, hai là muốn xin ảnh có chữ ký của ngôi sao Nguyên Cảnh Hoán.
Có một cô chiêu là con gái của ông trùm dầu mỏ rất thích Nguyên Cảnh Hoán.
Ninh Nhạn đã sớm quen với những việc này nên cũng không cảm thấy có vấn đề gì cả.
Nhưng vừa nhìn thấy Úc Tưởng, cô ta đột nhiên thấy hơi khó chịu.
Ninh Nhạn là người rất khéo léo, người nào người nấy đều khen ngợi cô ta.
Toàn bộ tài sản ròng trong tay cô chỉ khoảng mười triệu tệ. Phần nhiều tài sản còn lại đã được cô ta đầu tư hết vào bản thân. Nào là túi xách, quần áo, trang sức hàng hiệu. Mỗi tuần cô ta còn đều đặn tổ chức đủ các thể loại tiệc, mời các cô chủ của các gia đình giàu có khác.
Nhưng Úc Tưởng thì sao?
Đến từ một gia đình đã sa cơ thất thế nhưng vẫn có thể dễ dàng moi được nhiều tiền từ trong tay Trữ Sơn.
Ninh Nhạn từng cắt băng khánh thành, từng đứng trên sân khấu phát biểu để tuyên truyền cho người ta nhưng dường như không kiếm được nhiều tiền bằng Úc Tưởng mặc dù cô chỉ việc chơi trò chơi.
Sao Ninh Nhạn có thể cam lòng cho được?
Người đứng bên cạnh cô ta cất tiếng châm chọc: "Danh tiếng của cô nàng Úc Tưởng này gần đây rất cao đấy nhưng nhà họ Úc gần như phá sản rồi nhỉ? Mang danh cô chủ nhà họ Úc, hưởng chút hào quang của cậu cả nhà họ Trữ thì sao chứ? Không phải chỉ có mấy người nổi tiếng trên mạng mới thèm giao tiếp với cô ta đấy sao? Quá low."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 087 | Ch. 089 → |
