| ← Ch.085 | Ch.087 → |
Cô mặc áo khoác âu phục của anh lên mình, tà áo vừa hay che chắn b* m*ng cong vút của cô.
Mà quần của anh thật sự quá là dài, cô không mặc vừa.
Úc Tưởng dứt khoát mặc độc chiếc áo vest âu phục đi xuống lầu.
Ở tầng dưới, hình như Trữ Lễ Hàn đang họp qua video với ai đó. Khi nghe thấy tiếng dép loẹt quẹt, anh lập tức đóng máy tính xách tay trước mặt lại.
"Mấy giờ rồi?" Úc Tưởng hỏi anh.
Trữ Lễ Hàn: "Ba giờ sáng, cô ngủ tiếp đi."
Úc Tưởng lê đôi dép đi tới chỗ ghế sô pha: "Tôi đói bụng, không ngủ được nữa."
Trữ Lễ Hàn gật đầu, ngay tức khắc nhấc điện thoại lên, gọi điện đặt thức ăn giao đến biệt thự.
Đặt đồ ăn xong, anh quay người lại mới thấy Úc Tưởng đang mặc áo vest của anh.
Đây là chiếc áo do anh dặn người làm mang qua biệt thự này để tạm.
Chiếc áo vest màu xám này khoác lên người cô càng tôn lên đôi chân thon thả, trắng ngần và thẳng tắp của cô.
Trữ Lễ Hàn áp chế suy nghĩ muốn rục rịch trỗi dậy trong đầu xuống, anh hạ thấp giọng nói: "Đến đây, tôi nhìn xem nào."
Úc Tưởng có hơi tò mò: "Nhìn gì cơ?"
Ngoài miệng hỏi thế nhưng cô vẫn vô tư bước đến trước mặt anh.
Trữ Lễ Hàn giơ tay vén mái tóc che phủ bên cổ Úc Tưởng, tầm mắt lướt qua dấu vết lưu lại lên cổ cô. Tiếp đến lại ánh mắt anh rời xuống rồi dừng hẳn ở vạt áo của chiếc áo vest.
Anh đang nhìn đùi cô.
Úc Tưởng cảm thấy ánh mắt anh nhìn cô trông hơi 🍳u·á·i 𝐝·ị, chân cô dường như bắt đầu 'nhũn như con chi chi'.
Trữ Lễ Hàn thôi không nhìn nữa, anh nói: "May không bị bầm."
Úc Trưởng ngạc nhiên, cô quay đầu lại nhìn anh.
À, thì ra cậu cả Trữ muốn nhìn cái đó à? Anh sợ cô bị bầm tím chân cẳng đấy ư?
Úc Tưởng ngồi xuống ghế sô pha, chân vắt chéo, cô cố kéo chiếc áo khoác rộng thùng thình tới đầu gối, nhanh nhảu đáp lại: "Ừm, dĩ nhiên rồi, tôi phải hao tốn rất nhiều sức lực mới ôm được eo của cậu cả Trữ đó nha."
Trữ Lễ Hàn sững sờ, ngoảnh đầu nhìn cô bằng ánh mắt nghiền ngẫm.
Bầu không khí dường như lại trở nên kỳ quái xen lẫn chút gì đó mờ ám.
Úc Tưởng hắng giọng: "Ở đây có sữa bò, bánh mì hay gì đó ăn được không? Tôi ăn tạm một miếng. Chờ cơm tới chắc phải khá lâu đấy."
Trữ Lễ Hàn lặng lẽ cau mày.
Là anh tính toán không chu toàn rồi.
Ngoài bữa chính trong ngày thì anh hầu như không ăn thêm bất cứ thứ gì vào những thời điểm khác. Vả lại, ban đầu anh không có ý định ở lại chỗ này nên không nghĩ đến chuẩn bị chút đồ ăn vặt hay đồ ăn nhanh gì đó trong nhà.
Trữ Lễ Hàn đứng dậy lấy cái áo bành tô: "Để tôi đi mua."
Úc Tưởng ngớ người.
Đêm hôm khuya khoắt mà còn ra ngoài mua đồ ư?
Cô khẽ hỏi: "Ở đây có tiện đi mua sắm không?"
Trữ Lễ Hàn: "Trong khu dân cư có siêu thị."
Úc Tưởng thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt." Chứ không là cô cứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy, như thể... như thể cậu cả Trữ thật lòng muốn đối xử tốt với cô hết sức có thể vậy.
Trữ Lễ Hàn mặc áo bành tô, anh dừng chân chỗ cửa ra vào, dặn dò cô: "Có người lạ thì đừng mở cửa, đợi tôi về."
Úc Tưởng không nhịn được phì cười, cô dựa vào ghế sô pha, uể oải trả lời: "Dạ, đã biết ạ, ba Trữ. Tôi sẽ không bị lừa bán đâu."
Cổ họng Trữ Lễ Hàn hơi khô, hình như anh lại nhìn cô bằng ánh mắt nghiền ngẫm ấy, sau đó mới xoay người đi ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại.
Úc Tưởng nhất thời cảm thấy xung quanh im ắng đến độ khó tả.
Lẽ nào là vì ngôi nhà này rộng thênh thang nên không gian mới vắng lặng đến thế? Úc Tưởng nghĩ thầm.
Kiếp trước, lúc còn sống trong căn nhà chật chội nhỏ tí, cô bận rộn đến mức chẳng hơi đâu nghĩ vẩn vơ đến chuyện mình có cô đơn lẻ bóng hay không.
Úc Tưởng nhảy xuống khỏi ghế sô pha, cô đi tìm quanh quẩn một vòng trong phòng khách mới thấy điện thoại của cô.
Nghĩ đến điều gì đó, mặt Úc Tưởng không tránh khỏi có hơi nong nóng.
Thật tai hại.
Quăng đến nỗi khắp nơi toàn là...
Úc Tưởng quay người trở lại phòng khách, cô tìm thấy cục sạc để trên bàn trà, tiếp đó cô cắm sạc cho điện thoại rồi mới mở máy lên kiểm tra những tin nhắn chưa đọc.
Nhiễm Chương không nhận tiền của cô, đã chuyển khoản lại cho cô. Còn hỏi cô có muốn chơi game không, anh ta gửi đi liên tiếp mấy tin nhắn, tất cả điều được gửi vào lúc chín giờ tối qua.
Tất nhiên là đến thời gian để hồi âm một cái tin nhắn của anh ta thôi, cô còn chẳng có nữa là.
Cô lục lọi trong hòm thư cá nhân một chập, lướt thấy một tin nhắn của bác cả gửi đến, quan tâm hỏi han cô ở đâu.
Úc Tưởng xem xong bỏ qua hết.
Ầy, cô làm gì để 🌀_ı_ế_𝖙 thời gian trong lúc chờ Trữ Lễ Hàn về đây nhỉ?
Chơi game à?
Giờ này cô như đã rũ bỏ được bụi trần, chẳng có hứng thú chơi game. Thế là Úc Tưởng dứt khoát chọn đại một bộ phim truyền hình hot nhất ở thời điểm này để xem.
"Nam chính phim này trông bảnh trai thật." Úc Tưởng cảm thán.
Hệ thống: [Cô có gan dám nói lời ấy trước mặt Trữ Lễ Hàn không? ]
Úc Tưởng: Có gì mà không dám?
Cô với Trữ Lễ Hàn lại chẳng phải đang yêu đương gì cho cam.
Cô đang nói nửa chừng thì cánh cửa bị đẩy ra.
Trữ Lễ Hàn đã về.
Úc Tưởng ngước mắt nhìn sang, cô thấy vài bông tuyết trắng tinh vương trên người anh.
Cô đứng bật dậy: "Bên ngoài có tuyết rơi rồi?"
"Ừ." Trữ Lễ Hàn ⓒ-ở-ï á-𝖔 khoác, sải bước đến trước mặt Úc Tưởng, đưa chiếc túi giấy trong tay cho cô.
Úc Tưởng cầm lấy mở ra xem, trong túi có ba hộp sữa bò với ba hương vị khác nhau, còn thêm ba hộp bánh ngọt khác loại.
"Cảm ơn cậu cả nhé, cậu cả là nhất luôn." Úc Tưởng quen mồm, buột miệng khen anh một câu.
Khuôn mặt Trữ Lễ Hàn được gió tuyết bên ngoài nhuộm lên vẻ lạnh lẽo âm u, nghe cô khen vậy thì gương mặt bất giác trở trên dịu dàng hẳn.
Trữ Lễ Hàn: "Đợi chút."
Úc Tưởng: "Hả?"
Sau đó, Úc Tưởng trơ mắt nhìn Trữ Lễ Hàn rút hộp sữa cô từ trong tay cô đi mất, mà hộp sữa đó là vị cô chọn trúng.
Anh đi về hướng... Nhà bếp?
Nửa phút trôi qua.
Trữ Lễ Hàn quay lại phòng khách, trả cho cô hộp sữa vừa được hâm nóng.
Úc Tưởng cắn một miếng bánh đậu vàng ươm, hút một ngụm sữa bò. Ngay lập tức cô thấy tràn ngập hạnh phúc.
Trữ Lễ Hàn ngồi xuống vị trí đối diện cô, anh chăm chú nhìn cô một lúc lâu.
Cô ăn một hơi hết ba miếng bánh ngọt, hoàn toàn không có ý san sẻ, mời anh ăn thử một miếng.
... Thôi kệ vậy.
Trữ Lễ Hàn khẽ chớp mắt, anh nhẹ nhàng nói: "Đừng ăn no quá."
"À đúng ha, chốc nữa còn món ngon hơn mà." Úc Tưởng vội rút khăn giấy ra lau tay.
Cô tắt điện thoại, quay đầu nhìn một viên đá thô to kềnh: "Viên đá kia không cắt sao?"
Trữ Lễ Hàn: "Để lại cho cô đó."
"Để lại cho tôi?" Úc Tưởng chỉ tay vào bản thân.
"Ừ, có muốn trải nghiệm cảm giác tự tay cắt kim cương không?" Trữ Lễ Hàn hỏi cô.
Đương nhiên là Úc Tưởng có hứng thú muốn thử rồi.
Niềm vui khi tự tay mình cắt kim cương có thể sánh ngang với hạnh phúc khi tự tay đào ra châu báu ấy chứ, so với việc kiếp trước cô mua blind box về đập hộp còn xịn sò sang chảnh hơn gấp mấy lần!
Úc Tưởng hỏi anh: "Cắt như thế nào?"
Trữ Lễ Hàn: "Tôi dạy cô."
Úc Tưởng suy ngẫm một lúc.
Trữ Lễ Hàn lại mở miệng, trong giọng nói dường như mang theo ý cười, anh nói: "Không phải là dạy kiểu kia."
Úc Tưởng nghĩ thầm trong bụng rằng cô đã nói gì đâu, ừ thì cứ coi như cậu cả Trữ là trùm phản diện được hưởng sức lực trâu bò cùng thiên phú trời ban đi. Vậy thì cũng đâu thể hồi sức nhanh cái vèo rồi chiến tiếp một hiệp nữa chứ?
Trữ Lễ Hàn nói muốn dạy cô là thật, anh đứng dậy đi lấy dụng cụ. Đủ loại công cụ cắt kim loại, món to, món nhỏ được bày thành một hàng, ngoài ra còn có lưỡi dao với các kích cỡ, chủng loại khác nhau.
Trữ Lễ Hàn lắp lưỡi dao xong, trước tiên anh thực hiện thao tác cắt kim cương cho cô xem thử.
Người đàn ông vẫn diện áo quần bảnh bao trên người.
Trông anh chẳng có bộ dáng nào là đang cắt viên đá thô cả, mà có vẻ như anh đang làm gì đó với món đồ tinh xảo hơn.
Úc Tưởng đi qua, nhích đến gần xem thử.
"Chả có có cái mống gì hết á, nó đen thui thùi lùi luôn, chẳng nhẽ là kim cương đen à?" Úc Tưởng lên tiếng.
"Phần này của đá kim cương còn lẫn tạp chất, phải tiếp tục cắt sâu xuống." Trữ Lễ Hàn khẽ nói, rồi hỏi cô: "Cô muốn tới cắt thử không?"
Sau khi Trữ Lễ Hàn tắt nguồn điện, Úc Tưởng nhận lấy máy cắt từ tay anh.
"... Nặng khiếp."
Trữ Lễ Hàn đứng đằng sau đỡ cổ tay cô.
Úc Tưởng bỗng thấy căng thẳng vô cớ, đến cả hơi thở cũng trở nên loạn nhịp.
Với bầu không khí như thế này, ừm, dù rằng có đôi lúc họ còn làm những chuyện 𝖙-ⓗâ-𝐧 ⓜậ-✞ hơn bây giờ nhiều. Nhưng đ-ụ𝖓-ɢ ↪️-hạ-m chân tay vẫn khiến con người ta cảm thấy ngại ngùng.
"Cầm chắc vào." Trữ Lễ Hàn nhắc nhở cô rồi bật công tắc khởi động lên.
Cái máy cắt này cầm khá rung tay, tiếng ồn cũng không hề nhỏ.
Vừa cắt kim cương, vừa phải liên tục vẩy nước lên đá.
Chẳng mấy chốc, Úc Tưởng đã nhìn thấy ít sắc hồng lộ ra.
"Kim cương hồng sao?"
Trữ Lễ Hàn: "Ừ. Nhưng độ tinh khiết của viên kim cương này không cao."
"Độ tinh khiết? Là chỉ độ tì vết nhiều hay ít đúng không?"
Kim cương khi chưa trải qua quá trình cắt giũa trông khá thô mộc, không được sáng bóng đẹp mắt. Nhưng khi nó để lộ ra từng chút sắc hồng từ giữa viên kim cương đen tuyền cũng khiến cho người giật mình vì ngạc nhiên.
"Mệt thật... Vẫn nên để cậu cả Trữ tiếp tục cắt vậy."
Trữ Lễ Hàn nhướng mày: "Còn một chút này cô tự gắng sức cắt đi, sau khi tôi cho người đánh bóng kim cương xong sẽ đưa tới cho cô."
Úc Tưởng: "Ồ, thế thì tôi nghĩ tôi vẫn có thể cắt thêm một lúc nữa!"
Trữ Lễ Hàn: "..."
Úc Tưởng lại cắt kim cương thêm nửa tiếng đồng hồ, sau đó quả thực là cô chịu hết nổi.
Công việc này quá ư là nhàm chán.
Phần còn lại cô giao cho Trữ Lễ Hàn làm nốt.
Cô tránh khỏi cái ôm của Trữ Lễ Hàn, ngồi một bên nhìn anh cắt kim cương.
Chẳng bao lâu, chiếc áo sơ mi trắng mới thay của Trữ Lễ Hàn đã ướt đẫm mồ hôi. Úc Tưởng liếc mắt nhìn thoáng qua những đ·ườռ·𝐠 ↪️𝖔·𝖓·ℊ cơ bắp thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp áo. Ừm, những cơ bắp ấy đều đã được tay cô chạm qua.
Úc Tưởng nhẹ nhàng thở ra một hơi, quay đầu sang chỗ khác.
Trong lúc cậu cả Trữ đang làm việc, trông anh vẫn rất 𝐠●ợ●ℹ️ 𝖈ả●ɱ.
Họ cùng chờ đến bốn giờ sáng, cuối cùng cũng được ăn bữa ăn khuya. Ăn xong, Úc Tưởng lười đến nỗi chẳng muốn động đậy, dứt khoát không về nhà mà ở lại biệt thự đánh tiếp một giấc, ngủ một mạch đến khi sắc trời chuyển sang bóng chiều.
Lúc cô tỉnh giấc, Trữ Lễ Hàn đã không còn ở đây.
Cô đi xuống lầu.
Hai viên đá thô vẫn được đặt ở đó, mà trên ghế sô pha lại có thêm một bộ quần áo và đồ dùng cá nhân mới toanh.
Giỏi thật đấy.
Lại 'ăn chực' thêm bữa nữa!
Úc Tưởng thay quần áo xong, cô khoác chiếc áo lông vũ lên người, cô vẫn không quên ôm bộ quần áo hôm qua mặc ra về.
Trước khi rời khỏi biệt thự, cô vỗ nhẹ vào viên đá kia. Đúng hơn là cô chỉ vỗ mỗi viên đá kim cương kia thôi.
Còn viên ngọc thạch kia... Cô vẫn thấy có hơi ngại ngùng với nó. , , vn, live
, vn
| ← Ch. 085 | Ch. 087 → |
