Truyện:Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược - Chương 076

Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược
Trọn bộ 174 chương
Chương 076
0.00
(0 votes)


Chương (1-174)

Hệ thống còn bế tắc hơn Úc Tưởng.

Hệ thống: [Xảy ra chuyện rồi. ]

Úc Tưởng:?

Nếu như hình tượng của hệ thống có thể hiện thực hóa thì chắc ngay lúc này đây nó đã nôn nóng đến mức xoay vòng vòng.

Sau khi hệ thống suy luận và phán đoán một lúc thì nó cảm thấy: [Lỗi là do cô đã cắn Trữ Lễ Hàn đó!]

Úc Tưởng:?

Hệ thống: [Cô làm như thế là cho hắn một tín hiệu khiêu khích rồi. Đến cùng thì tại sao lúc đó cô lại cắn hắn một cái thế hả?]

Úc Tưởng: "Hắn ⓗ*ô*𝐧 tôi nên tôi cắn lại, không phải như thế mới công bằng à?"

Hệ thống cảm thấy khó thở. Cứ qua lại như vậy thì không khéo đôi nam nữ chó má này sẽ ở bên nhau mất!

Úc Tưởng: "Đừng nóng vội, không phải trước đây cậu rất mong tôi kết 𝖍●ô●𝖓 với hắn sao?"

Hệ thống: [Lúc trước khác bây giờ nhé, nếu trước đó mà kết 𝖍-ô-п thì đó vẫn là cuộc ♓-ô-𝖓 nhân chỉ trên danh nghĩa mà không có thật giống trong cốt truyện gốc. Còn bây giờ giống thế được à?]

Hệ thống không nói ra. Chủ yếu là nó sợ sau khi hai người này có tình cảm với nhau thật thì sẽ hợp sức với nhau hại 𝖈.𝖍.ế.† nam chính nữ chính.

Bên này thì Úc Tưởng và Trữ Lễ Hàn đã lên đến tầng hai rồi. Trên tầng hai chỉ có hai phòng ngủ, suy cho cùng thì những người có tiền thật cũng không muốn có nhiều người trong nhà của họ.

Úc Tưởng đi thẳng đến trước phòng ngủ chính. Ồ, hôm nay đã tiếp thu được kiến thức mới, hóa ra phòng ngủ còn có thể lắp loại cửa hai cánh nữa. Úc Tưởng giơ tay lên đẩy cửa ra, giẫm lên tấm thảm rồi bước vào trong, đập vào mắt cô là một cửa sổ sát đất rất lớn. Rèm cửa được kéo ra, cửa sổ lại đang 𝒽-é 𝐦-ở, dường như gió sông lùa vào đang thổi tung vải rèm che cửa sổ. Không sai, đây chính là ngôi nhà lớn trong mơ của cô.

Úc Tưởng nhẹ nhàng hít vào một hơi, hơi ấm hòa lẫn với mùi vị của nước sông xộc thẳng khoang mũi của cô.

Bên ngoài cửa sổ còn có một ban công nhỏ, trên đó đã để sẵn ghế tựa, lò sưởi và ô che nắng rồi.

Úc Tưởng từ từ ra khỏi căn phòng này rồi xoay người đi đến một căn phòng ngủ khác, cô đẩy cửa ra bước vào trong. Căn phòng ngủ này đúng là nhỏ hơn chút nhưng vẫn có ban công giống như căn trước, và còn có cả phòng tắm được bố trí đầy đủ nữa.

Úc Tưởng nhìn xung quanh một vòng... Chăn được sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề ở trên giường. Cô ngây người ra một lúc và hơi ngạc nhiên.

Cô cho rằng, ừ thì, Trữ Lễ Hàn sẽ cố ý chỉ cho người ta dọn dẹp một căn phòng ngủ mà thôi, như vậy thì hắn có thể hợp tình hợp lý mà ngủ cùng phòng với cô. Vậy là cô đã hiểu sai ý rồi sao?

"Tôi là chủ nên tôi ngủ ở phòng ngủ chính, hôm nay cậu cả Trữ là khách nên cậu cả sẽ ở phòng ngủ phụ, như vậy không có vấn đề gì chứ?" Úc Tưởng quay đầu lại hỏi.

Trữ Lễ Hàn nhẹ nhàng gật đầu: "Không thành vấn đề."

Úc Tưởng càng trở nên bối rối hơn. Cũng may là cô hỏi thẳng hắn rằng: "Lẽ nào anh diễn giả thành thật, không phải chém gió mà anh đúng là có ý tứ gì khác với tôi sao?" Con người vẫn nên cẩn thận chút thì tốt hơn. Không thì sẽ xấu hổ biết chừng nào, thậm chí là còn xấu hổ hơn cả lúc đọc được câu chuyện linh tinh nhảm nhí "Hoàng tử lạnh lùng và tôi" mà cô viết lúc còn học trung học cơ sở nữa.

Hệ thống nhìn thấy tình cảnh như thế thì thở phào nhẹ nhõm. Nó đã nói rồi mà, người như Trữ Lễ Hàn thì sao có thể thích ai được chứ? Theo như truyện gốc thì mãi cho đến khi hết đất diễn thì hắn vẫn là tên trùm phản diện không hề có chút tình cảm nào, trong lòng hắn còn không có cả ánh trăng sáng.

"Vậy cậu cả nghỉ ngơi sớm đi nhé." Úc Tưởng đi ra ngoài cửa.

Trữ Lễ Hàn lên tiếng: "Có đi xem tầng hầm chưa?"

Úc Tưởng lắc đầu.

"Tôi đi với cô." Hắn nói.

Úc Tưởng đúng là không ngờ căn biệt thự này lại có tầng hầm... Cũng may là Trữ Lễ Hàn ở lại đây, nếu chỉ có mình cô thì đúng là hơi sợ, cô không dám đi hết chỗ này.

Úc Tưởng chẳng hề khách sáo mà xem Trữ Lễ Hàn như một công cụ hình người, cứ như thế, bọn họ dùng thang máy bên trong biệt thự để đi xuống dưới tầng hầm.

Tầng hầm này không tối đến mức không có ánh sáng. Một cánh cửa khác của nó nối tiếp với phần đất bên ngoài, chỗ này có xây một giếng trời nhỏ, đi ra ngoài thêm chút nữa là có thể nhìn thấy gara để xe. Thiết kế như thế khiến tầng hầm không bị ẩm ướt và u tối, có chút ánh sáng chiếu vào là có thể giữ được nhiệt độ phòng ổn định. Chủ nhân trước đây của căn biệt thự này là Trữ Sơn nên ông ta có xây một hầm rượu hằng nhiệt ở đây, ngoài ra còn có một rạp chiếu phim gia đình nữa.

Úc Tưởng rất sốc, cô nói với hệ thống: "Tôi cảm thấy tôi có thể cắm rễ ở đây, ở lì cho đến khi tôi 🌜♓-ế-𝖙 luôn."

Hệ thống vốn chẳng yêu thích gì nhưng ở cùng với Úc Tưởng một thời gian rồi nên từ lâu nó đã có những vui buồn yêu giận mà các hệ thống bình thường không có được. Nó im lặng không nói gì nhưng trong lòng lại đang nói là tại sao nó chỉ là một hệ thống mà không phải con người nhỉ? Chả trách con người ai cũng thích tiền. Đến cái mức mà ngay cả hệ thống nhìn thấy cũng phải m*ê đắ*〽️.

"Có muốn xem phim không?" Trữ Lễ Hàn lại hỏi.

Úc Tưởng: "Muốn chứ!"

Đời trước, sang lắm thì cô chỉ tự mua một cái máy chiếu, màn hình chiếu cô còn chê đắt nên chiếu thẳng lên tường. Sau đó thì phòng khách ở nhà trở thành rạp chiếu phim tư nhân của cô, tồi tàn nhưng ấm cúng.

Mà những gì trước mặt cô đây mới đúng là một rạp chiếu phim tư nhân! Phía trước có hai cái ghế 𝖒.🔼.𝐬ş.a.ⓖ.𝐞 còn phía sau có bốn cái, tạo thành một khán phòng. Bên phía tay trái là một cái tủ lạnh nhỏ đựng đồ uống còn phía tay phải là một cái kệ để đầy các loại đồ ăn vặt. Đây đúng là thiên đường cho những kẻ lười biếng.

Rất rõ ràng, đây không phải là những thứ vốn có trong phòng. Nếu nói nó giống như những bông hoa đang được cắm trong lọ kia, đều là tác phẩm của sự tỉ mỉ và lãng mạn của công ty quản gia thì Úc Tưởng cảm thấy không đúng lắm. Lẽ nào là sự chu đáo của thư ký Vương? Hay đây là những gì mà cậu cả Trữ dặn dò? Như thế này thì phải bổ đầu của cô ra rồi chui vào trong xem cô thích gì thì mới có thể bố trí ra những thứ như này được.

"Cô muốn xem phim gì?" Vào lúc cô đang ngơ ngác thì Trữ Lễ Hàn đã đi đến trước máy chiếu bắt đầu thử điều chỉnh rồi.

Món đồ cao cấp này hoàn toàn khác với máy chiếu mà cô dùng ở đời trước, nếu như để cô tự mình làm thì đúng là không làm được.

Thật ra thì lúc bình thường Trữ Lễ Hàn cũng rất ít khi dùng đến những thứ này. Cuộc sống của hắn có những lúc rất nhàm chán, nhàm chán đến mức gần như vô vị. Nhưng tất cả sản phẩm ở đây là của công ty con của Trữ thị, hắn chỉ cần xem qua tài liệu thì đã nhớ cách sử dụng.

"Tôi muốn xem gì à?" Úc Tưởng nghiêng đầu suy nghĩ.

Hắn không đề cử phim tình cảm cho cô, cũng chẳng gợi ý phim kinh dị, hắn chỉ hỏi cô là cô muốn xem gì.

"Xem hài kịch đi." Úc Tưởng nói.

Đây là thể loại phim mà đời trước cô thích xem nhất. Công việc và cuộc sống thường khiến người ta cảm thấy mỏi mệt. Lúc ngã gục xuống ghế sô pha, đừng nói đến động não, ngay cả ngón chân thì cô cũng chẳng muốn nhúc nhích ấy chứ.

Trữ Lễ Hàn đáp lại cô.

Ngay sau đó biểu tượng của Tổng cục quảng bá và phát thanh truyền hình Trung Quốc* xuất hiện trên màn hình chiếu.

*Tổng cục quảng bá và phát thanh truyền hình Trung Quốc là cơ quan điều hành cấp Bộ trực thuộc Quốc vụ viện Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Nhiệm vụ chính là quản lý và giá_m 💲á_✞ các doanh nghiệp nhà nước tham gia vào các ngành công nghiệp truyền hình và phát thanh.

Úc Tưởng cũng rúc ngay người vào ghế sô pha ⓜ●🔼●ş𝖘●@●ⓖ●𝑒 rộng rãi. Cái ghế này đúng là quá to.

Hai hàng sô pha đặt chung một chỗ, dù Trữ Lê Hàn ngồi xuống cạnh cô thì hai người họ cũng không thể chạm tay chạm chân được. Lúc này Úc Tưởng đã thả lỏng hoàn toàn, cô khẽ cười rồi nghiêng nghiêng ngả ngả tựa lưng vào ghế và nói: "Còn thiếu một cái máy làm bỏng ngô nữa."

Trữ Lễ Hàn vẫn nhìn thẳng, hắn chỉ đáp lại cô: "Ừm."

Bộ phim này kéo dài hai tiếng đồng hồ.

Úc Tưởng đã trải qua hai giờ vui vẻ nhất kể từ sau khi cô đến thế giới này.

Suốt quá trình xem phim, Trữ Lễ Hàn chẳng cười lấy một lần khiến người ta không hiểu rõ rằng hắn có đang nghiêm túc xem phim không. Có lẽ đối với một nhân vật phản diện lớn thì những thứ như thế này đúng là chẳng đáng giá để cười chút nào. Nhưng hắn vẫn cứ ngồi cùng cô như thế hai tiếng đồng hồ.

"Ôi đã mười một giờ rồi à..." Úc Tưởng điện thoại lên xem.

Từ khi vào đây thì cô không sạc pin, cô chỉ kịp xem qua mấy cuộc gọi nhỡ, sau đó thì điện thoại cạn sạch pin rồi tự động tắt nguồn.

"Phải đi lên tầng sạc pin cho điện thoại thôi." Úc Tưởng nói.

Trữ Lễ Hàn cũng từ từ đứng dậy theo cô.

Nhưng sau khi lên trên tầng thì Úc Tưởng mới phát hiện, mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi, chỉ là không có dây sạc thôi! Úc Tưởng đơ người ra. Nhưng những thứ này cũng vốn là Trữ Lễ Hàn cung cấp cho cô, cô đâu thể nào quay đầu lại rồi trách người ta không đủ chu đáo, quên chuẩn bị dây sạc điện thoại cho cô được đúng không?

Úc Tưởng quay đầu sang nhìn Trữ Lễ Hàn: "Cậu cả Trữ có mang theo cục sạc không?"

Trữ Lễ Hàn: "Không mang."

Úc Tưởng chỉ đành hỏi: "Vậy điện thoại của anh còn pin không?"

Trữ Lễ Hàn gần như không sờ đến điện thoại, hắn lấy ra rồi đưa cho Úc Tưởng. Úc Tưởng xem qua thì thấy còn 54% pin! 30% hao hết lúc trước cũng là do Úc Tưởng chơi game.

"Anh đúng là người tốt, chuyên cứu những tình huống nguy cấp như thế này!" Úc Tưởng thuận miệng khen một câu.

Nếu mấy cuộc gọi nhỡ trong máy của cô là người khác gọi đến thì cũng không sao nhưng hai vợ chồng Úc Thành Tân lại gọi cho cô, cô đoán rằng hai người họ đang lo lắng không biết cô ở chỗ nào.

Úc Tưởng lặng lẽ thở dài. Chuyện này thì phải trách cô, cô cứ luôn nghĩ bản thân vẫn còn giống như lúc chỉ có một mình mà quên mất rằng bây giờ cô đã có ba mẹ rồi. Những người khác thì chẳng sao cả nhưng không thể cứ làm cho ba mẹ lo lắng mãi được.

Cô mở giao diện gọi điện thoại ra. Nhưng lại có một vấn đề... Ừ thì điện thoại của cô đã tự sập nguồn rồi, thế thì số điện thoại của ba mẹ cô là bao nhiêu ấy nhỉ? Úc Tưởng cầm điện thoại của Trữ Lễ Hàn rồi ngẩn người.

"Sao cô không gọi?" Trữ Lễ Hàn lên tiếng hỏi.

Úc Tưởng: "Tôi không nhớ số điện thoại."

Trữ Lễ Hàn hơi hếch cằm lên rồi nói: "Cô gọi cho Vương Lịch đi."

Úc Tưởng: "?"

Trữ Lễ Hàn: "Cậu ấy sẽ giúp cô lấy số điện thoại."

Đó cũng là một ý tưởng hay. Cuối cùng thì không muốn khiến ba mẹ lo lắng vẫn được đặt lên đầu, Úc Tưởng cũng chẳng hề khách sáo mà dùng điện thoại của Trữ Lễ Hàn. Đầu tiên cô gọi cho thư ký Vương, anh ấy lấy được số điện thoại một cách dễ dàng, sau đó Úc Tưởng lại gọi theo số mà anh ấy vừa đưa cho.

"Alo, xin chào, xin hỏi ai đấy ạ?" Giọng của Úc Thành Tân vang lên từ đầu bên kia.

"Úc Tưởng, con gái của ba."

Ở đầu bên kia, Úc Thành Tân buông điện thoại xuống, nhìn đi nhìn lại số điện thoại lạ này rồi sau đó mới cầm lên nói tiếp: "Có phải con làm rơi điện thoại không?"

Úc Tưởng: "Không phải, nó chỉ hết pin thôi ạ. Bây giờ con đang dùng... À thì, điện thoại của người khác. Tối hôm nay con sẽ không về nhà họ Úc đâu, ba mẹ không cần lo lắng cho con, con đang ở nhà mới."

"Nhà mới?" Úc Thành Tân vừa mới lẩm bẩm nói trong lòng là nhà mới ở đâu ra, sau đó ông bỗng thốt lên: "Con đang ở chỗ, chỗ biệt thự.... Xem như là phí chia tay cho con hả?"

Úc Tưởng: "Vâng đúng rồi."

Kể từ sau khi trở về nhà cũ thì tam quan của vợ chồng Úc Thành Tân đã sắp bị con gái đạp đổ rồi.

Úc Thành Tân lắp bắp một hồi lâu mới nói ra được một câu: "Như vậy, như vậy không hay lắm Tưởng Tưởng à. E là nhà họ Trữ sẽ xem thường con đó."

Úc Tưởng: "Mỗi năm thì ba và mẹ có thu nhập khoảng năm trăm ngàn tệ từ nhà họ Trữ, quanh năm gặp đủ thứ chuyện khó dễ ở bên ngoài, gần như không có thời gian để gặp con, vậy thì sự tôn trọng này có đáng hay không?"

Úc Thành Tân: "..."

Đúng là cũng hơi...Có lý.

"Nhưng chúng ta phải sống không thẹn với lòng mình. Tưởng Tưởng, cầm một khối tài sản lớn như vậy trong tay thì sẽ có ngày bị bỏng."

"Nhưng con cũng không cảm thấy thẹn." Úc Tưởng chớp chớp mắt rồi nói.

Úc Thành Tân nghẹn lời.

Úc Tưởng vươn tay móc chiếc màn ngủ theo phong cách châu Âu treo bên giường.

Úc Tưởng: "Chỉ cần con không có đạo đức thì sẽ không có ai có thể áp đặt được con."

Úc Thành Tân: "?!"

Ông đã được mở mang tầm mắt rồi, sau khi tam quan vỡ nát rồi được đắp nặn lại thì giờ đây lại vỡ ra thêm lần nữa, nhất thời ông cũng quên luôn bản thân còn phải nói gì.

"Cũng muộn rồi, ba mẹ nghỉ ngơi sớm đi, chúc ngủ ngon." Úc Tưởng kéo cuộc trò chuyện về phía mình rồi nhanh tay kết thúc cuộc gọi này.

Úc Thành Tân đáp lại trong vô thức, đến khi ông hoàn hồn lại thì mới phát hiện Úc Tưởng đã cúp điện thoại rồi.

Sau khi gọi điện thoại xong thì Úc Tưởng xoay người lại trả điện thoại cho Trữ Lễ Hàn. Cô nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, vẫn chưa thấy buồn ngủ. Chắc có lẽ tắm xong sẽ khá hơn.

Úc Tưởng mở tủ quần áo ra, tìm được một cái áo ngủ mới ở trong đó. Cô nói với Trữ Lễ Hàn: "Anh cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé." Sau đó cô xoay người đi vào phòng tắm.

Trong phòng tắm có một cái bồn tắm hình tròn rất lớn vừa mới được rửa sạch sẽ xong, bên cạnh còn có một hộp đựng cánh hoa và bông tắm. Cô vui vẻ ngả người vào trong. Sau đó... Sau đó cô mới nhận ra mình không vặn được công tắc.

Úc Tưởng: "..."

Sao lại như vậy chứ? Có lẽ là do cô quá quê mùa rồi!

Mười phút sau, cái tay áo luôn luôn được cài khuy cẩn thẩn tỉ mỉ, không bao giờ xắn lên của Trữ Lễ Hàn nay đã bị xắn lên đến cẳng tay, để lộ ra những cơ bắp rắn chắc.

Người đàn ông mặc quần tây, còn thắt cả cà vạt, trông rất cao quý, chân thì dài và thẳng tắp. Hắn bước vào bồn tắm rồi giúp Úc Tưởng điều chỉnh công tắc.

"Cô thử xem." Hắn nhìn chằm chằm vào góc nghiêng mặt của cô rồi nói.

Úc Tưởng cúi người ấn xuống. Vòi hoa sen lắp trước bồn tắm phụt ngay nước ra, hai người bị xối nước ướt sũng. Úc Tưởng vội vàng tắt đi sau đó quay đầu lại nhìn sang Trữ Lễ Hàn. Bởi vì vòi hoa sen của bồn tắm được lắp khá thấp chứ không phải lắp trên đỉnh đầu như vòi hoa sen của buồng tắm đứng nên nước phun ra chỉ làm ướt từ phần eo xuống chân của Trữ Lễ Hàn. , , vn, live

, vn

Chương (1-174)