Truyện:Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược - Chương 063

Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược
Trọn bộ 174 chương
Chương 063
0.00
(0 votes)


Chương (1-174)

Người kia cũng có chút sững sờ, anh ta nhìn chằm chằm Úc Tưởng mấy lần: "Cô..."

Sau đó cửa phòng tắm mở ra.

Trữ Lễ Hàn mặc một chiếc áo choàng tắm bước ra, hơi ẩm vẫn còn đọng lại trên người, khuôn mặt anh sau khi ngâm nước trông càng đẹp trai hơn. Dáng người anh cao lớn thẳng tắp, vai rộng eo hẹp, trong sự cấm dục lại mang theo sự g●ợ●ⓘ 𝐜ả●m như có như không.

Úc Tưởng: Nếu để nói một cách công bằng thì tôi nghĩ anh ấy còn 𝐧·ó·𝖓·ℊ 𝐛ỏ𝖓·ɢ hơn tôi.

Hệ thống:?

Hệ thống: [Cô dám nói với anh ấy không?]

Úc Tưởng: Tôi không dám.

Cô vẫn luôn rất giỏi thừa nhận sợ hãi.

Úc Tưởng ngẩng đầu nhìn, lại không thấy bóng dáng thư ký Vương, chắc là xả xong nước nóng là thành công rời đi rồi.

"Về rồi sao?" Ánh mắt Trữ Lễ Hàn đặt lên người Úc Tưởng trước, cùng với vô số túi đồ mua sắm ở phía sau cô.

Xem ra cô chẳng khách sáo một chút nào.

Úc Tưởng gật đầu, ở trước mặt người khác cô vẫn rất giữ thể diện cho Trữ Lễ Hàn. Cô ngoan ngoãn đứng đó rồi trả lời anh: "Tôi mua xong rồi."

Lúc này người đàn ông ngoại quốc đầu trọc mới tìm được cơ hội để cắt ngang.

Anh ta nói: "Trữ."

Trữ Lễ Hàn lúc này mới nhìn anh ta một cái, nói: "Cậu có thể về rồi."

Người đàn ông đầu trọc trợn tròn mắt: "Nhưng tôi..."

Mặc dù Trữ Lễ Hàn đã cởi bỏ bộ vest nhưng anh đứng đó vẫn mang một cảm giác nho nhã lễ độ, anh nhẹ nhàng hỏi: "Cậu muốn ở lại đây để xem gì?"

Người đàn ông đầu trọc nhại lại câu nói này, nhấm nháp vài lần, sau đó đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

Anh ta vội vàng đứng lên, lui về phía cửa: "Xin lỗi, xin lỗi, cuộc sống về đêm của cậu đến lúc bắt đầu đúng không? Tôi đi ngay đây..."

Nói xong, anh ta một bước cũng không dám dừng lại, càng không dám nhìn Úc Tưởng, đi ra ngoài sau đó đóng cửa lại.

Trữ Lễ Hàn không nhìn về phía cửa.

Như thể người đàn ông đó chỉ là một người qua đường không đáng nhắc tới.

Trữ Lễ Hàn hơi hếch cằm nói: "Thay đi, để tôi xem nào."

Úc Tưởng cũng không thẹn thùng.

Cô giơ tay ⓒở.1 á.ⓞ khoác, bắt đầu cởi giày trên chân, cởi chiếc quần dày ra...

Khi Trữ Lễ Hàn nhìn đến đây, mí mắt của anh co giật nặng nề, hơi thở của anh đều đã ngừng lại.

Bây giờ cô không sợ nữa sao?

Sau đó, Trữ Lễ Hàn nhìn thấy chiếc quần giữ nhiệt trên chân Úc Tưởng.

Trữ Lễ Hàn: "..."

Úc Tưởng chú ý đến ánh mắt của anh, cũng cụp mắt xuống nhìn, sau đó vỗ vỗ chân nói: "Phòng tránh bệnh thấp khớp tuổi già."

Trữ Lễ Hàn: "..."

Nửa phút sau.

Úc Tưởng cuối cùng cũng cho Trữ Lễ Hàn xem bộ quần áo mà cô chuyên tâm mua.

Một chiếc áo lông chồn toàn là họa tiết da báo.

Cô quấn cả người lại, chỉ lộ đầu ra, vô cùng chân thành nhìn Trữ Lễ Hàn: "Biết cậu cả Trữ thích họa tiết da báo, tôi nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nên quan tâm đến sở thích của cậu cả Trữ..."

Cô hỏi: "Anh xem cái này đã đủ hoang dã chưa?"

Quá đủ hoang dã.

Giống như một con báo hoang dã thành tinh vậy.

Trữ Lễ Hàn tức giận xoa lên huyệt ấn đường: "Đi tắm đi."

Úc Tưởng: "Được thôi."

Cô cũng không sợ anh có tâm tư thầm kín gì, quay người đi vào phòng tắm.

Dù sao thì nếu như thế này mà còn có thể có tâm tư gì, thì ít nhiều cũng có chút kỳ quái đấy.

Huống chi người đàn ông như Trữ Lễ Hàn, nếu như không phải bị Ninh Nhạn hạ thuốc thì bọn họ tám trăm kiếp cũng không thể có điểm giao nhau.

Úc Tưởng không cần tắm bồn.

Cô vặn vòi hoa sen, đặt điện thoại xuống, vừa tắm vừa xem "Crayon Shin-chan".

Lần này cô đã sớm chuẩn bị kỹ lưỡng, khi đi mua sắm ở trung tâm thương mại đã tiện thể mua cả quần áo rồi, dù sao thì cũng đã tiêu tiền của Trữ Lễ Hàn.

Sau khi tắm xong, cô thay bộ đồ lót dùng một lần, lại trùm chiếc áo lông chồn da báo đó đi ra ngoài.

Trữ Lễ Hàn ngồi trước cửa sổ sát đất, quay lưng về phía cô, một tay cầm điện thoại.

Cô đoán rằng là có thể anh cảm thấy nhìn cô thêm một cái thì sẽ đau mắt.

Úc Tưởng đi một vòng trong phòng, sau đó phát hiện phòng tuy lớn nhưng chỉ có một cái giường như vậy. Các khu vực khác được chia thành phòng nghe nhạc, phòng khách và phòng họp mà thôi.

Cô suy nghĩ một chút, nghĩ thầm cũng không sao, mình có thể ngủ ở sô pha.

Cô cúi xuống, vỗ vào ghế sofa.

Hơi mềm quá mức, không quá lý tưởng nhưng một đêm thôi mà, cũng không phải không thể chịu tạm bợ.

Lúc này, Trữ Lễ Hàn chậm rãi quay đầu lại.

Anh nhìn Úc Tưởng một cái rồi anh nhìn vào đôi chân thẳng tắp dưới lớp áo lông chồn da báo của Úc Tưởng.

Vì hệ thống sưởi trong khách sạn được bật hết cỡ, bộ đồ ngủ mà Úc Tưởng mua là quần áo mùa hè. Bản thân cô cũng không nhận ra nhưng khi nhìn lướt qua, sẽ có ảo giác dưới lớp áo khoác kia của cô là cơ thể đang không mặc quần áo của cô.

Làn da lộ ra trắng đến chói mắt.

"Cô..." Lời nói của Trữ Lễ Hàn đã đến bên môi.

Úc Tưởng ngẩng đầu: "Tôi ngủ trên sô pha, không tranh giường với anh đâu. Con người tôi ấy mà có hơi nhát gan một chút, cho nên mới muốn ngủ chung phòng với anh, chỉ cần cho tôi biết trong phòng đang còn một người nữa là được rồi..."

Trữ Lễ Hàn nhìn chằm chằm vào mặt cô.

Trên má cô có một màu đỏ nhàn nhạt, làm cho khuôn mặt cô 🍳𝐮γế·ռ ⓡ·ũ hơn một chút.

Mà chiếc áo khoác lông chồn ⓜề*𝖒 Ⓜ️ạ*i trên người cô, bởi vì quá nặng, khi mặc trên người khiến cho cổ của cô m●ảп●ⓗ k●𝒽●ả𝐧●ⓗ và thanh tú hơn, khuôn mặt dường như chỉ bằng lòng bàn tay.

"Nhát gan?" Trữ Lễ Hàn lặp lại hai từ này.

Ánh mắt của anh vừa sâu thẳm vừa có chút kiềm chế khi lướt qua khuôn mặt và làn da lộ ra ngoài của Úc Tưởng.

Úc Tưởng: "Ờ."

Trữ Lễ Hàn dùng ngón tay chạm vào hộp thuốc lá trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh.

Yết hầu anh động đậy, ngước mắt nói: "Nhút nhát kiểu phải mang theo hai vệ sĩ cường tráng ấy à?"

Ánh sáng chiếu vào khuôn mặt anh, khiến anh trông như thể trong đáy mắt mang theo ý cười.

Tất nhiên là không thể hy vọng Úc Tưởng cảm thấy xấu hổ gì cả.

Úc Tưởng chớp chớp mắt nói: "Ừ, có anh rồi thì không cần vệ sĩ nữa."

Chỉ là chắc chắn là do máy sưởi trong khách sạn bật quá cao rồi, Úc Tưởng cảm thấy khi anh nhìn chằm chằm vào mình, có cảm giác như bị một con thú cao lớn rình rập, cô cảm thấy có chút không thở nổi.

Đầu óc cô như bị bao phủ bởi một tấm màn mờ ảo, cảm thấy hơi chóng mặt.

Không khí có chút kỳ lạ.

Trữ Lễ Hàn mở nắp hộp thuốc lá nhưng đôi mắt anh chớp chớp mấy lần, cuối cùng anh lại đóng nắp hộp thuốc lại bằng cộp một tiếng nhẹ.

"Cô ngủ trên giường đi." Anh nói.

"Vậy cảm ơn anh!" Úc Tưởng cũng không hỏi anh ngủ ở đâu, cô đi tới chiếc giường lớn, vén chăn lên, rũ bỏ chiếc áo lông chồn trên người rồi chui vào.

Úc Tưởng lăn qua lăn lại mấy lần nhưng cảm giác nóng bức vẫn chưa hết hẳn.

Có lẽ là vẫn chưa đến giờ đi ngủ, không quen...

Úc Tưởng vươn tay sờ điện thoại.

Trữ Lễ Hàn đang ngồi trước cửa sổ sát đất, đã hoàn toàn quay lại, anh thờ ơ hỏi: "Cô có còn ký ức về ngày hôm đó ở khách sạn không?"

Úc Tưởng dừng lại, trong lòng nghĩ đang yên ổn, sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?

Cô nghiêng đầu hỏi lại: "Ý anh là... Ký ức nào...?"

Trữ Lễ Hàn dường như đang cười khẽ.

Giọng nói của anh trong bóng tối càng mang thêm từ tính.

Anh lại mở hộp thuốc lá, lấy một điếu từ bên trong ra nhưng chỉ cầm nó trên tay chứ không châm lửa.

Cô có biết rằng còn tùy tiện nói nữa thì sẽ xảy ra chuyện không?

Trữ Lễ Hàn chậm rãi hỏi: "Ngày đó cô biết mình bị hạ thuốc, cô không thấy sợ sao?"

Úc Tưởng:?

Úc Tưởng nắm lấy mép chăn, chớp chớp mắt: "À, tôi vừa không có tiền, cũng không có anh chồng sắp cưới giàu có nào, trên người tôi chẳng có gì đáng để mưu tính hãm hại cả. Tôi sợ gì chứ? Cậu cả mới nên lo lắng, từ hôm đó anh cứ liên tục bị cuốn vào mấy chuyện không đâu."

Trữ Lễ Hàn đã từng nghĩ như vậy.

Nhưng bây giờ thì không.

Trữ Lễ Hàn vô thức dùng lực trên đầu ngón tay, điếu thuốc kia bị gãy làm đôi.

Anh hỏi: "Vậy cô không sợ tôi sao?"

Úc Tưởng:?

Sợ cái gì ở anh cơ chứ?

Anh ở trên giường quá mạnh mẽ sao? Vậy người sung 💰●ư●ớ𝓃●ⓖ lại là tôi, ấy không phải.

Trữ Lễ Hàn ném điếu thuốc gãy kia đi, anh từ từ đứng dậy đi đến bên giường.

Úc Tưởng im lặng một hồi, vỗ vỗ mép giường, nhẹ giọng hỏi: "Anh cũng muốn lên đây nằm sao?"

Cũng không phải là không thể, dù sao cái giường lớn như thế này cơ mà...

Trữ Lễ Hàn nhìn vào mắt Úc Tưởng.

Anh không tìm thấy bất kỳ duyên dáng dịu dàng nào trong đó, đôi mắt cô trong veo rực rỡ, dưới ánh đèn, chúng tỏa sáng như những viên ngọc quý.

Tâm tư của anh khẽ động một chút nhỏ xíu.

Nhưng cô thì không có chút nào.

Hơn nữa cả hai đều vô cùng tỉnh táo.

Trữ Lễ Hàn đè nén suy nghĩ, hơi nghiêng người, vén góc chăn cho Úc Tưởng.

Úc Tưởng có anh chăm sóc mà lo sợ, trong phút chốc cô chỉ đành phải mạnh miệng mời Trữ Lễ Hàn: "Giường này nằm cũng được đó, cậu cả lên nằm cùng tôi đi?"

Trữ Lễ Hàn cúi đầu, trầm giọng nói: "Tôi sẽ cho rằng cô đang mời tôi đấy."

Đúng mà.

Đúng là đang mời anh đó!

Đầu óc Úc Tưởng quay cuồng, cô chợt nhận ra Trữ Lễ Hàn đang ám chỉ là mời anh "𝐥●ê●ⓝ ⓖ●ïườ●ⓝ●ɢ", ⅼ.ê.𝖓 𝖌.1ư.ờ.ⓝ.𝖌 kiểu khác!

Trong phút chốc Úc Tưởng nín thở không nhúc nhích.

Sau đó cô ngủ thiếp đi như thế nào, cô cũng chẳng nhớ nữa.

Có lẽ là quá hồi hộp, quá hồi hộp đến mức não ứ ɱ_á_⛎...

Hệ thống vô cùng cạn lời: [Thế mà cô có thể chiếm được giường của nhân vật phản diện, ngủ ngay dưới con mắt anh ta?]

Úc Tưởng bĩu môi: Có lẽ là sợ quá ngất xỉu đấy.

Hệ thống: [...]

Tôi tin cô mới lạ đấy.

Vì hôm trước đi ngủ sớm nên hôm sau tám giờ rưỡi Úc Tưởng đã tỉnh rồi.

Mà Trữ Lễ Hàn còn thức dậy sớm hơn cô.

Anh ăn mặc chỉnh tề ngồi trong phòng ăn dùng bữa sáng, áo sơ mi cài khuy cẩn thận, dường như người đàn ông trầm giọng nói "Tôi sẽ cho là cô đang mời mọc tôi" tối qua và anh không phải cùng một người.

Úc Tưởng nhìn chằm chằm góc nghiêng gương mặt của anh.

Cô nghĩ thầm, anh thật sự rất đẹp trai.

Không chỉ ngũ quan quá tuấn tú, mà khí chất cũng thật hiếm có... Nếu mà tối qua anh mê hoặc tôi thêm một chút, à không... Úc Tưởng đè nén suy nghĩ nguy hiểm của mình lại.

🦵ê·п ℊ·ⓘư·ờ𝐧·𝐠 một lần gọi là ngoài ý muốn.

Hai lần thì sẽ không thể làm sáng tỏ được đâu.

Cô không thể để bị lừa bởi sắc đẹp và tiền tài được...

Thư ký Vương đang ở bên cạnh báo cáo với Trữ Lễ Hàn, anh ấy nhìn thấy Úc Tưởng trước, vội ngẩng đầu lên gọi: "Cô Úc."

Có trời mới biết sáng sớm anh ấy vừa đi vào đã thấy Úc Tưởng nằm ngủ say trên giường là loại cảm giác như thế nào.

Không phải đã nói, nghi ngờ cô có mục đích gì khác sao?

Không phải đã nói, tùy tiện đuổi cô đi là được rồi sao?

Thư ký Vương nhớ tới buổi sáng, khi anh ấy đang ngẩn người nhìn Úc Tưởng, trong đầu nổi lên một trận mưa to gió lớn, cậu cả Trữ còn từ tốn giơ tay kéo tấm rèm kiểu châu Âu bên cạnh giường lại.

, , vn, live

, vn

Chương (1-174)