| ← Ch.053 | Ch.055 → |
Trữ Sơn thấy thế thì một cơn tức không tên xông thẳng lên đầu ông ta. Ông ta sầm xuống rồi liếc người giúp việc.
Người giúp việc sợ bị trách tội nên vội lắp bắp nói: "Đây là buổi sáng lúc cậu cả đi đã dặn dò... Nói phải để cô Úc ăn rồi mới đi, còn, còn có một cốc sữa bò nữa."
Trữ Sơn im bặt ngay.
Úc Tưởng bê cháo, cô còn quay đầu lại hỏi: "Có trứng gà không? Cảm ơn cô, nhờ cô rán cho tôi một quả trứng gà nhé."
Phải như vậy thì mới cân bằng dinh dưỡng được.
Hệ thống: [... Cô không cảm thấy cô đang nhảy nhót tung tăng trong bãi m·ì·ⓝ của Trữ Sơn à?]
Úc Tưởng đúng lý hợp tình: Tôi chỉ là một cái bia đỡ đạn ngốc nghếch thôi, làm vậy có vấn đề gì sao?
Hệ thống: [...]
Cũng hơi... Có lý nhỉ?
Nếu đi theo đúng hình tượng nhân vật thì nó vốn không có gì để chê trách.
Úc Tưởng nhai kỹ nuốt chậm, tận hưởng xong bữa sáng ngay trước mặt Trữ Sơn.
Mà Trữ Sơn cũng không nói gì.
Ông ta đang suy đi tính lại, cuối cùng thì Úc Tưởng có vị trí như thế nào trong lòng Trữ Lễ Hàn và Lăng Sâm Viễn...
Đúng lúc này, điện thoại di động của Úc Tưởng kêu "ting" một cái.
Cô cúi đầu nhìn qua, hoá ra là tin nhắn mới do Hà Vân Trác gửi đến.
Hà Vân Trác: [Em đang ở đâu thế? Ngày hôm qua em đi với ai vậy? Anh lo lắng lắm đấy. ]
Úc Tưởng lướt xem các cuộc gọi nhỡ.
Hà Vân Trác không gọi bất kỳ cuộc điện thoại nào.
Cô nói trong lòng, lo lắng của anh ta cũng đến muộn thật đấy... Tôi đoán chắc là anh ta đến thăm Ninh Nhạn trước, sau đó mới nhớ đến tôi nhỉ?
Nhưng Úc Tưởng cũng không để ý.
Cô nhắn tin trả lời anh ta ngay: [Tôi đang ở biệt thự của Trữ thị, cậu Hà có muốn đến đón tôi không?]
Hệ thống:?
Nó xem mà không hiểu gì hết.
Hệ thống: [Sao cô lại bảo Hà Vân Trác đến đón cô thế?]
Nhưng nửa tiếng sau, hệ thống cảm thấy dường như nó đã hiểu rồi.
Hà Vân Trác tự lái xe đến biệt thự Trữ thị.
Người giúp việc vội vàng đi vào nói: "Bên ngoài có một chiếc xe, người đến nói là đón cô Úc."
Úc Tưởng lau miệng và tay xong thì từ từ đứng lên: "Nếu ông không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây."
Trữ Sơn hỏi: "Người đến là người nhà họ Úc à?"
Trông có vẻ như ông ta có ý muốn bỏ qua Úc Tưởng mà bàn bạc luôn với người nhà họ Úc, chỉ cần người nhà họ Úc cần mặt mũi thì sẽ dễ đàm phán hơn nhiều.
Nhưng Úc Tưởng lại khiến ông ta thất vọng.
Cô nói: "Không phải."
Sau đó Úc Tưởng xoay người đi ra ngoài.
Chủ tịch Trữ sầm mặt lại, ông ta chống gậy đi ngay sau cô, sau đó ông ta nhìn thấy một chiếc Ferrari được đậu ngoài cửa.
Một người đàn ông trẻ tuổi mở cửa xe Ferrari ra rồi bước xuống.
Người đàn ông đi về phía Úc Tưởng, anh ta thốt lên câu đầu tiên rằng: "Em thay quần áo rồi à?"
Úc Tưởng: "Ừ, anh đi tắm xong không thay quần áo khác hả?"
Người đàn ông nghẹn họng, sau đó anh ta cười với cô rồi thức thời không hỏi gì thêm.
Chủ tịch Trữ nhạy bén cảm nhận được mối q-⛎𝒶-ⓝ ⓗ-ệ của hai người có gì đó lạ lạ, ông ta ho khẽ một tiếng.
Lúc này Hà Vân Trác mới ngẩng đầu lên chú ý đến ông ta.
"Là chủ tịch Trữ đúng không? Tôi là Hà Vân Trác."
Trữ Sơn thoáng nhớ ra được đối phương là ai.
Là con trai của tổng giám đốc bất động sản Hồng Tuấn, lúc mới về nước ba anh ta đã từng nhiều lần nhắc đến anh ta với ý mong bạn cũ trong giới này có thể dìu dắt con trai ông ta nhiều hơn.
Sao anh ta lại đến đón Úc Tưởng?
Cửa xe đóng lại kêu "rầm" một tiếng, Úc Tưởng ngồi ở ghế lái phụ.
Hà Vân Trác gật đầu nói: "Hẹn gặp lại chủ tịch Trữ."
Nhưng tâm trạng Trữ Sơn đã không thể được miêu tả trọn vẹn chỉ trong hai từ "rối bời".
Ông ta пɢ·♓𝒾·ế·𝖓 г·ăп·g nghiến lợi nghĩ, được lắm, 𝐪·⛎𝒶·𝖓 𝖍·ệ giữa cô với hai người Trữ Lễ Hàn còn chưa được giải quyết rõ ràng mà bên kia đã tìm xong một nhà khác rồi.
Trữ Sơn chưa từng gặp được người phụ nữ nào có lắm chiêu trò như vậy.
Dù sao chỉ cần là người phụ nữ có thể bắt được Trữ Lễ Hàn thì trên thế giới này đã rất khó có người thứ hai... Chứ đừng nói đến chuyện bay nhảy dưới mí mắt Trữ Lễ Hàn như vậy.
Trữ Sơn chìm vào suy tư.
Ông ta lên xe.
Hệ thống cạn lời: [Cô gọi Hà Vân Trác để Trữ Sơn biết cô đáng sợ đến mức nào à? Sau đó ông ta sẽ hận không thể gửi ngay tiền cho cô để cô rời khỏi con trai của ông ta à?]
Úc Tưởng: Tất nhiên là vậy rồi. Nhìn thử xem tôi mưu mô lắm chiêu như thế nào, chân đạp ba thuyền, chính tôi còn thấy sợ tôi ấy chứ.
Hệ thống: [...]
Hà Vân Trác ở bên cạnh hỏi nhỏ: "Anh đưa em về nhà nhé?"
Úc Tưởng: "Không cần đâu, đưa tôi đến công ty luôn đi."
Hà Vân Trác cười nói: "Không cần nghỉ ngơi thêm mà đi làm luôn à? Thật ra... Nếu em vào nhà họ Hà thì sau này không cần phải đi làm nữa."
Úc Tưởng: "Là kiểu tôi ở nhà không cần làm bất cứ chuyện gì, mỗi tháng anh cũng cho tôi mười triệu để tiêu xài thỏa thích, còn có máy bay riêng đưa tôi đi xem ca nhạc, đi ngắm biển sao?"
Hà Vân Trác yên lặng một lúc.
Yêu cầu cũng... Cao thật đấy.
Hà Vân Trác đổi giọng hỏi: "Em với cậu cả Trữ quen nhau lúc nào thế?"
Úc Tưởng: "Chắc tầm nửa tháng trước."
Hà Vân Trác muốn nói lại thôi: "Hai người..."
Úc Tưởng: "Nếu anh muốn nói có q*⛎𝒶*𝓃 𝐡*ệ thì đúng là có một chút thật. Nhưng nếu anh nói là có ⓠ⛎a-n ♓-ệ thân thiết thì không phải."
Hà Vân Trác:?
Hà Vân Trác dừng xe ở tầng trệ của công ty văn hoá Khải Tinh với tâm trạng rối bời.
Anh ta còn đang suy nghĩ xem tại sao Trữ Sơn lại tự ra tiễn Úc Tưởng...
Trữ Sơn cũng có ý muốn để Úc Tưởng kết 𝐡.ô.𝖓 với Lăng Sâm Viễn?
Hà Vân Trác day thái dương, anh ta cũng muốn từ bỏ nhưng lại không cam lòng. Trên thế giới này có quá nhiều người dễ dàng bị gương mặt của Lăng Sâm Viễn mê hoặc, khó lắm mới có một Úc Tưởng lạnh lùng với Lăng Sâm Viễn.
Tuy rằng cô cũng đối xử với anh ta rất lạnh lùng.
Sau một lúc, tâm trạng anh ta càng rối hơn.
Hà Vân Trác ngẩng đầu lên rồi nói nhỏ: "Hai ngày nữa ba anh chuẩn bị làm một buổi tiệc chào mừng anh về nước, đến lúc ấy anh sẽ gửi thiệp mời đến nhà họ Úc. Anh hy vọng em có thể đến."
Úc Tưởng: "... Tôi đi làm đây."
Hà Vân Trác chỉ cười không nói gì, anh ta tự đưa Úc Tưởng lên tầng rồi sau đó mới rời đi.
Đồng nghiệp ở công ty văn hoá Khải Tinh trốn sau cử rồi lặng lẽ quan sát tất cả mọi chuyện, chờ sau khi Úc Tưởng vào cửa bọn họ mới không nhịn được lên tiếng: "Đậu má! Chẳng phải cô đến nhà họ Trữ sao? Sao cậu Hà lại đưa cô đến đây thế?"
"Úc Tưởng đỉnh quá!"
Trong lời nói của bọn họ không hề có ý châm chọc mỉa mai mà là nể phục cô thật.
Sau khi Úc Tưởng nói xong câu "nhổ lông dê của chủ nghĩa tư bản" kia thì bọn họ cũng đồng tình rất mạnh mẽ.
Đặc biệt là lúc phát hiện một mình Úc Tưởng còn có thể mang lại vốn đầu tư mạo hiểm cho công ty, khiến tương lai của bọn họ có thể có thêm nhiều không gian để thăng chức tăng lương hơn thì bọn họ ủng hộ Úc Tưởng đến mức nào cũng không cần phải nói.
Bây giờ bọn họ chỉ ước được phất cờ hò reo Úc Tưởng!
Úc Tưởng: "Khách sáo, khách sáo quá, uống rượu được tặng có ngon không?"
"Ngon lắm! Chúng tôi còn mang một chai đến công ty đấy, cô muốn uống không? Rót cho cô nửa cốc nhé?" Có đồng nghiệp hỏi.
Tổng giám đốc Thẩm nghe thấy vậy thì hơi há mồm, muốn nói lại thôi.
Thôi vậy, Úc Tưởng muốn uống thì cứ uống đi.
Bầu không khí trong văn phòng bỗng dưng hài hoà chưa từng có.
Liêu Giai Phỉ cũng không kìm được mà lộ vẻ nhăn nhó.
Gần đây Úc Tưởng thay đổi rồi sao? Nhưng hình như cũng không thay đổi gì mấy... Cô quá lười, có đôi khi thậm chí còn không đi làm, đến cả lý do cũng không thay đổi. Nhưng sao hôm nay cô lại đến công ty vậy?
Lúc cô nói chuyện còn có cảm giác như 'liên quan gì đến tôi'.
Nhưng cô nói chuyện lại dễ nghe hơn nhiều, thậm chí còn khiến người ta muốn đứng cùng cô trong vô thức.
Chờ sau khi có người rót ly rượu cho Úc Tưởng, còn tiện tay nhét cho cô hai túi đồ ăn vặt thì tổng giám đốc Thẩm mới lên tiếng: "Khụ, Úc Tưởng, cô vào đây một lúc."
Úc Tưởng gật đầu rồi đi đến chỗ anh ta.
"Sau khi lấy được vốn mạo hiểm, công ty đã bỏ một số tiền lớn để mời mấy người nổi tiếng trên mạng về. Một người là quán quân thể thao điện tử vừa mới giải nghệ, một người làm blogger thường ngày, còn có một cặp blogger làm về dạng người yêu..." Tổng giám đốc Thẩm đưa tài liệu trong tay cho cô: "Cô xem cô hợp với người nào thì dẫn dắt người đấy đi. Tất nhiên tôi đề nghị cô dẫn dắt cả hai người này... Hai người này đúng là do công ty chúng ta bỏ ra vốn lớn, lúc ký hợp đồng cũng rất hào phóng."
Úc Tưởng nhận lấy tài liệu.
Cô suy nghĩ sâu xa một lúc... Đi theo loại người cá muối như cô sẽ có tương lai thật sao?
Một bên khác, ngay sau khi Úc Tưởng rời khỏi, Trữ Sơn cầm theo máy ghi âm đi tìm Trữ Lễ Hàn.
Người bên cạnh Trữ Lễ Hàn rất ít khi thấy Trữ Sơn, tự dưng bắt gặp ông ta thì cũng sững sờ.
"Cậu cả Trữ đang bàn chuyện ạ..."
Trữ Sơn nghe thấy những lời này thì trên mặt ông ta xuất hiện vẻ thiếu kiên nhẫn. Ông ta thầm nói tôi là ba nó mà nó còn không ra đón tôi được à?
Nhưng thật ra trong lòng Trữ Sơn cũng tự hiểu lấy, ông ta biết Trữ Lễ Hàn không phải người sẽ nể tình vì ông ta là ba ruột của hắn.
Ông ta đành phải nói: "Cậu nói với nó là chuyện của cô Úc kia."
Thư ký híp mắt?
Cô Úc?
Là cô Úc ngày hôm qua mới lên tin tức sao?
Tin ngày hôm qua vừa được đăng lên thì cả công ty cùng kinh ngạc.
Thư ký không dám chậm trễ bèn vội quay đầu đi chuyển lời.
Trữ Lễ Hàn đúng là đang bàn chuyện.
Thư ký chuyển lời mục đích Trữ Sơn đến đây rồi hỏi nhỏ: "Có mời chủ tịch Trữ vào không ạ?"
Trữ Lễ Hàn không lên tiếng, hắn cầm điện thoại gọi về biệt thự Trữ thị trước, chờ sau khi người giúp việc ở đầu bên kia nghe máy, hắn hỏi: "Cô Úc đi rồi à?"
"Cậu cả, cô Úc đã đi rồi ạ."
"Cô ấy có ăn sáng không?"
"Có, cô ấy còn ăn thêm một quả trứng rán."
Vậy thì gần như tâm trạng của cô không bị ảnh hưởng gì.
Trữ Lễ Hàn bỏ ống nghe điện thoại xuống, lúc này hắn mới nói: "Dẫn ông ta vào đây đi."
Trữ Sơn vừa vào cửa đã bắt đầu bật ghi âm.
Nội dung đoạn ghi âm là đoạn lúc Úc Tưởng cò kè mặc cả với ông ta xem tổng cộng phải mất bao nhiêu tiền.
Trữ Sơn ấn xuống nút tạm dừng rồi ngẩng đầu nhìn Trữ Lễ Hàn: "Bây giờ con đã biết cô ta là người phụ nữ như thế nào chưa?"
Trữ Lễ Hàn hỏi: "Ba đã đưa tiền cho cô ấy chưa?"
Trữ Sơn: "Chưa đưa."
Một nhà tư bản đủ tư cách sẽ giảm thiệt hại xuống thấp nhất đầu tiên chứ không phải là vung tiền một cách mù quáng.
Trữ Lễ Hàn ngẩng đầu lên rồi thờ ơ nói: "Thật ra cô ấy nói không sai đâu, chuyện này phải xem trong lòng ba, con trai hợp pháp với con trai riêng có giá cả như thế nào."
Trữ Sơn sững sờ, thậm chí ông ta còn thấy hơi chột dạ.
Nhưng ông ta lại cảm thấy tức giận ngay lúc đó.
Nó không tức giận sao?
Cô ta đã lấy cả hai đứa ra để đòi tiền rồi mà? Cô ta không hề yêu cả hai đứa, hai đứa có hiểu không?
Trữ Lễ Hàn khuấy cốc cà phê đang cầm trong tay: "Tám mươi triệu vẫn còn ít quá."
Trữ Sơn sững sờ, vội vàng giải thích: "Tất nhiên trong lòng ba con không chỉ đáng giá tám mươi triệu! Con rất quý giá!"
Trữ Lễ Hàn: "Vậy trị giá mấy trăm triệu?"
Trữ Sơn: "..."
, , vn, live
, vn
| ← Ch. 053 | Ch. 055 → |
