Truyện:Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược - Chương 002

Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược
Trọn bộ 174 chương
Chương 002
0.00
(0 votes)


Chương (1-174)

Tốt lắm.

Nữ phụ trùng tên trùng họ với cô này không có bất cứ sở thích kỳ quặc khác người nào.

Lỡ bên trong là họa tiết da báo thì không phải cô sẽ xấu hổ đến 𝖈♓·ế·ⓣ à?

Trữ Lễ Hàn lạnh lùng nhìn động tác của cô rồi kết luận...

Vẫn muốn lừa.

Có điều Úc Tưởng thật sự có đủ vốn liếng để làm trò này.

Cô rất trẻ trung, làn da vừa căng bóng vừa trắng như tuyết.

Hơn nữa với tư cách là nhân vật nữ phụ trong tiểu thuyết cũ kĩ, cô sở hữu gương mặt còn xinh đẹp còn hơn cả nữ chính, dáng người yểu điệu thướt tha ăn đứt nữ chính, vừa nhìn đã biết ngay là một cô nàng yêu tinh đáng ghét.

Ngay cả chính cô cũng không kiềm lòng được tự yêu mình cơ mà.

Úc Tưởng tặc lưỡi.

Dựa theo cốt truyện gốc thì thực ra Trữ Lễ Hàn cũng trúng thuốc nhưng người đàn ông này rất ghét bị kẻ khác gài bẫy nên hắn đã bộc lộ ý chí cực kỳ mạnh mẽ của mình, cứ thế mà nghẹn lại.

Hơn nữa còn chứng kiến cảnh tượng nhếch nhác hài hước của nữ phụ bia đỡ đạn từ đầu tới cuối.

Đến ngày hôm sau, mặc dù hai người không làm bất cứ chuyện gì nhưng cửa phòng vừa mở ra thì vô số cánh truyền thông bất chợt ùa vào, lúc đó thì dù có trăm cái miệng cũng không thể giải thích rõ ràng được.

Một nhân vật cao quý như Trữ Lễ Hàn mà vừa dính vào nữ phụ bia đỡ đạn lại vừa bị bệnh vì trúng loại thuốc không rõ nguồn gốc. Nên đại ca này không vui chút nào.

Xuất phát từ việc muốn giữ gìn thể diện nên Trữ Lễ Hàn quyết định đính 𝒽ô-𝖓 với nhân vật nữ phụ, nhưng hắn chưa từng quan tâm tới chuyện của cô.

Khi đó còn có độc giả phỏng đoán rằng có phải thực ra Trữ Lễ Hàn rất thích nữ chính hay không.

Còn cô nàng nữ phụ này thì đúng là không được thông minh cho lắm.

Cô ta luôn yêu thầm nam chính, nhưng nghĩ đến Trữ Lễ Hàn vừa đẹp trai lại có gia thế tốt. Hắn còn là quý công tử nhà giàu đích thực, là đứa con trong giá thú mà hai bên cha mẹ kết ♓·ô·𝓃 thương mại rồi sinh ra. Vì thế cô nghĩ mình được hưởng sái hào quang của Trữ Lễ Hàn thì cũng không tệ.

Thế nhưng không chỉ Trữ Lễ Hàn mà tất cả những người có liên quan đến hắn như mẹ rồi ông ngoại, ... ai cũng thấy cô phiền 𝐜hế.✞ đi được.

Thế nên khi cô bị nam chính gài bẫy g**t ch*t thì dĩ nhiên là chẳng có ai giúp.

Nhưng Úc Tưởng vẫn rất khâm phục nhân vật này.

Dù sao cô hắc hóa, còn biết phản kháng lại nha

Tuy nhiên đối tượng phản công của cô nàng không đúng lắm, cô kiếm chuyện với nữ chính làm gì? Cô cứ nhắm thẳng vào nam chính mà đánh không 💲-ư-ớ𝓃-🌀 hơn sao?

Bên này Úc Tưởng còn đang chậm rãi nhớ lại cốt truyện.

Bên kia Trữ Lễ Hàn lại cảm nhận được sức nóng đã tăng lên gấp bội. Cảm giác nóng bức này còn nhanh chóng tăng lên gấp mấy lần khi Úc Tưởng không hề nhúc nhích gì.

Trữ Lễ Hàn ⓑ_ấ_⛎ ↪️𝐡ặ_𝐭 ngón tay vào giường.

Hắn nhìn Úc Tưởng.

Úc Tưởng còn đang ngơ ngác.

Ngọn lửa trong lòng Trữ Lễ Hàn cũng cháy mạnh hơn.

Di động của hắn không có sóng, đường dây điện thoại bàn trong phòng cũng đã bị cắt đứt, cửa sổ thủy tinh trong phòng khách sạn đã được khóa kỹ để phòng ngừa khách nhảy xuống.

Hắn lại nhìn về phía Úc Tưởng.

Úc Tưởng vẫn còn ngơ người.

Cuối cùng Trữ Lễ Hàn cũng giơ tay nới lỏng cà vạt, yết hầu của hắn khẽ lăn, cổ áo sơ mi bị nới lỏng làm lộ ra một mảng vùng пⓖ*ự*𝐜.

Úc Tưởng vẫn đang ngẩn người.

Trữ Lễ Hàn: "..."

Tình hình này không giống với tưởng tượng của hắn lắm.

Thế mà cô nàng lại không nhân cơ hội này lao tới cuốn lấy hắn.

Hệ thống cảm nhận được sự độc đoán không che giấu trên người Trữ Lễ Hàn thì cạn lời.

Sao cô ấy còn không biết sợ nhỉ?

Đúng lúc này, có vẻ như Úc Tưởng đã thấu hiểu được tâm trạng của bọn họ. Cô khẽ thở dài một cái, rồi khẽ nói: "Tôi không say..."

Cô đoán có lẽ lúc này tác dụng của thuốc đã đạt đến mức cao nhất.

Trữ Lễ Hàn nhịn đến mức hỏng luôn cũng không liên quan đến cô, nhưng cô cũng không thể nhịn đến mức để lại tật xấu được!

Thế là cô khẽ cong ngón tay lại, sau đó quơ tay giữa không trung: "Tôi chỉ uống chừng này thôi, một chút xíu..."

Vẫn còn giả vờ à?

Ánh mắt Trữ Lễ Hàn càng thêm lạnh lẽo.

Úc Tưởng co ngón tay lại day huyệt thái dương. Bởi vì ấn hơi mạnh nên chẳng mấy chốc đầu ngón tay và huyệt thái dương của cô đã đỏ lên.

Cô nói: "Là thuốc... Không phải... Không phải rượu..."

Đương nhiên tôi biết là thuốc.

Trữ Lễ Hàn vẫn cật lực giữ vững sự tỉnh táo, anh hỏi: "Ai cho cô thuốc?"

Đừng thấy lúc này hắn có vẻ vẫn thẳng lưng và tỉnh táo. Thật ra trái tim hắn đang đập như trống dồn, 〽️á-𝖚 chảy khắp cơ thể một cách dữ dội đến mức không thể kìm nén được.

Úc Tưởng nhìn hắn với đôi mắt mờ mịt, hắn hỏi một đằng cô trả lời một nẻo: "Uống thuốc sẽ sinh bệnh... Sau này sẽ thành không được, không được..."

Giọng nói của Úc Tưởng cứ như lời thì thầm của ác 𝐪ⓤ_ỷ vang vọng bên tai vậy.

Trữ Lễ Hàn: "..."

Theo lời cô nói hắn vẫn đoán được có lẽ loại thuốc này sẽ gây tổn thương lớn lên cơ thể người, chịu đựng nó không phải là cách tốt.

Bấy giờ Trữ Lễ Hàn mới thật sự quan sát kĩ Úc Tưởng.

Phấn mắt vàng kim đã bị trôi đi do nước mắt sinh lý ma sát với áo và gối. Lông mi cô cong, dài và ướt đẫm, dán sát vào đuôi mắt khiến cô trông có vẻ nhu nhược và đáng yêu. Đuôi mắt của cô như được vẽ dài ra, vài giọt nước mắt long lhắn còn vương trên hàng mi như lấp la lấp lánh.

Nước mắt lại hòa lẫn với phấn nhũ lấp lánh tựa như mấy chấm kim tuyến vương trên gương mặt trắng nõn, càng khiến cô trở nên đáng thương, mời gọi người khác tới ngắt lấy đóa hoa này.

Cổ cô ɱ·ảп·𝐡 𝖐𝐡·ảռ·♓, khi ngả xuống chiếc gối Ⓜ️.ề.〽️ ⓜ.ạ.ı thì trông có vẻ rất yếu ớt.

Xuống dưới một chút là làn da trắng nõn nà đến mức lóa cả mắt.

Cô khác hẳn với người đàn bà trong tiệc rượu tối nay, ăn mặc khoe khoang đầy dung tục và không có một hành động nào ra dáng phụ nữ. Cứ như thể đêm tối trở thành ranh giới, chia người phụ nữ này thành hai người khác nhau.

... Vậy thì không đến mức khiến người ta khó có thể chịu đựng.

Lúc này, có vẻ như Úc Tưởng đã nhận thấy thái độ hắn thay đổi nên cô bám lấy cánh tay hắn, từ từ nhổm dậy 𝐡_ô_n đến.

Trữ Lễ Hàn không vui nhíu mày, hắn không chịu đựng nổi mà lùi ra sau tránh đi.

Song nụ ♓·ô·ⓝ của cô gái chỉ nhẹ nhàng chạm lên ngón tay hắn.

Dường như cô hoàn toàn không có kinh nghiệm ♓ô_п ɱ_ô_𝐢.

Cô cũng không muốn 𝐡·ô·𝓃 lên môi hắn.

Cô cứ thế vụng về 𝐡ô·𝖓 đi 𝐡ô●ⓝ lại lên ngón tay hắn, còn khẽ l**m láp cứ như một bé cún.

Tay của Trữ Lễ Hàn chợt run lên, sau đó hắn siết thật chặt rồi bất ngờ lật tay, đè mạnh Úc Tưởng xuống giường.

Hệ thống đã quá quen thuộc với cảnh tượng này.

Trùm phản diện này có ý chí cực mạnh, còn căm ghét Úc Tưởng vô cùng, hắn đã nói không chạm vào thì sẽ không... Hả?

Người đàn ông trẻ tuổi cao quý này đang lấy một tay đè Úc Tưởng xuống giường, tay còn lại thì đang gỡ cà vạt ra và vứt luôn áo vest ngoài đi.

Mặc dù nút áo sơ mi bên trong vẫn chỉnh tề nhưng cũng đã đủ để khiến hệ thống kinh hãi.

Lúc này, cuối cùng Trữ Lễ Hàn cũng thả lỏng bàn tay, sau đó cúi xuống ♓ô●𝐧 lên môi Úc Tưởng.

Nhưng bây giờ đừng nói là 𝖍ô●𝐧 lại hắn, Úc Tưởng còn chẳng buồn động đậy.

Dù gì thì cá cũng đã cắn câu.

Trữ Lễ Hàn chờ một lát mới phát hiện, hình như cô... lại đang ngẩn người. Giờ thì ngay cả nụ 𝖍ô-𝐧 vụng về lấy lòng cũng không còn nữa, cứ như thể mọi thứ lúc nãy chỉ là ảo giác vậy.

Trữ Lễ Hàn: "..."

Ồ hay lắm, hình như thuốc có tác dụng rồi.

Úc Tưởng ngước mắt lên nhìn đư.ờ.𝖓.🌀 ↪️.0n.ℊ cơ bắp mà ngay cả áo sơ mi cũng gần như không thể che khuất nổi của người đàn ông rồi than lên quá đẹp.

Thôi bỏ đi...

Úc Tưởng: "Không muốn động đậy, anh tự túc đi."

Trữ Lễ Hàn:?

Hắn suýt nữa bị cô chọc giận đến mức bật cười.

Úc Tưởng: "Ăn nhiều cơm vào, anh không có sức hả?"

Trữ Lễ Hàn: "..."

Ai đang 🍳ц●🍸●ế●𝐧 𝓇●ũ ai nhỉ?

Trữ Lễ Hàn nhìn chằm chằm vào Úc Tưởng bằng ánh mắt khiến người ta dựng cả tóc gáy trong hai giây, sau đó mới lạnh lùng nhìn xuống.

Đối mặt với cốt truyện đột nhiên thay đổi chóng vánh như vậy, hệ thống tuổi trẻ chưa trải hết sự đời không khỏi bàng hoàng. Nó sợ đến mức cuống cuồng phủ thêm một lớp làm mờ cho mình.

Chỗ nào không nhìn nổi thì cencor luôn. , , vn, live

, vn

Chương (1-174)