Truyện:Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược - Chương 011

Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược
Trọn bộ 174 chương
Chương 011
0.00
(0 votes)


Chương (1-174)

[Quý cô thật hay giả thế này!]

[Thế thì sao cô ta có tư cách tới được đây?]

[Có khi là cậu ấm nào đó dẫn cô ta vào thì sao?]

[Cô ta vẫn luôn đắp nặn hình tượng cho mình là một quý cô độc thân cơ mà...]

Úc Tưởng hoàn toàn không hề hay biết gì về những chuyện này.

Ngay cả công ty mà cô còn chẳng buồn tới thì cô nào biết đến cùng thì mình làm gì.

Úc Tưởng ngồi ở vườn hoa phía tây một lúc: "Mẹ kiếp, nhiều muỗi quá."

Hệ thống: [Nhân vật quan trọng trong cốt truyện đang tới gần!]

Úc Tưởng vỗ "bốp" một phát đáⓝ*♓ ⓒ*hế*𝐭 một con muỗi.

Úc Tưởng: "Tôi bỗng nhiên nhớ ra..."

Hệ thống: [Gì vậy?]

Bỗng nhiên nhớ ra cô không nên gây ra tiếng động mà nên ngồi xổm chờ nhân vật trong truyện tới phải không?

Úc Tưởng: "Tôi không mang giấy."

Cô khó chịu nhìn con muỗi trong lòng bàn tay.

Hệ thống: [...]

Lúc này, gần đó bỗng vang lên một giọng nói.

"Ai gửi thiệp mời cho mày thế? Con mẹ nó, mày mà cũng có tư cách đến đây à?" Người cất giọng rất gắt gỏng.

"Mày là cái thá gì? Chuyện này đến lượt mày nói với tao à?" Người đáp trả cũng rất nóng giận.

Đó là giọng của Lăng Sâm Viễn.

"Mày có tin không? cho dù hôm nay tao đánh mày một trận ở đây thì cụ Trữ cũng sẽ không nói gì tao."

"Mày cứ thử xem."

Một tiếng "bốp" kêu vang giòn.

Úc Tưởng lại đập tay vào mặt g**t ch*t thêm một con muỗi.

Hệ thống:?

Hệ thống: [Cô không thể tạm thời nhịn một lát được sao?]

Úc Tưởng: Nó hút 〽️_á_⛎ của tôi, tôi không thể nhịn được.

"Ai đấy?"

Đương nhiên người đứng ở bên kia cũng chú ý tới tiếng động ở chỗ Úc Tưởng.

Úc Tưởng cụt hứng nói với hệ thống: Mọi vật trên đời này đều có ⓛi-𝓃-h h-ồ-𝐧, ngoại trừ con muỗi.

"Ai đấy? Đi ra đây mau, đừng để tôi phải nhắc lại lần hai." Người đứng bên kia lùm cây quát.

Úc Tưởng xách váy rồi thất tha thất thểu đi ra ngoài.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài cúp 𝐧ⓖự·↪️ màu xanh lam.

Không có bất kỳ đồ trang sức dư thừa, cô còn không hề đeo bất kỳ một món châu báu sáng lấp lánh nào.

Nhưng Úc Tưởng là một người đẹp chuẩn mực, những đường nét xinh đẹp trên khuôn mặt cô tỏa sáng hơn bất kỳ món châu báu hay trang phục xa hoa nào khác.

Người đàn ông trẻ tuổi trước mặt lập tức ngẩn người ngay khoảnh khắc đầu tiên trông thấy cô, sau đó anh ta mới hỏi: "Cô tên là gì? Sao cô lại ở đây?"

Úc Tưởng phớt lờ anh ta, nhìn lướt qua vai anh ta, phóng mắt thẳng tới chỗ Lăng Sâm Viễn.

Úc Tưởng: "Lại gặp nhau rồi."

Lăng Sâm Viễn không rảnh để ý tới cô.

Không phải cô định bất chấp tình huống mà lấy lòng anh ngay chỗ này chứ?

Úc Tưởng mỉm cười rồi khéo léo hỏi: "Anh có giấy không?"

Người đàn ông trẻ tuổi trước mặt cô lại sững sờ, sau đó anh ta vô thức sờ lên túi áo của mình: "... Tôi không có."

Thế là Úc Tưởng nhìn về phía Lăng Sâm Viễn: "Anh có giấy không?"

Lăng Sâm Viễn chẳng buồn sờ thử đã đáp luôn: "Không có."

Úc Tưởng chỉ vào chiếc khăn tay xếp ngay ngắn trước n𝐠ự*𝒸 anh: "Cho tôi mượn cái kia một chút được không?"

Định lừa lấy đồ anh mang trên người à?

Lăng Sâm Viễn: "Không được."

Úc Tưởng hỏi hệ thống: Người này bị hâm phải không?

Hệ thống: [Hình tượng nhân vật của anh ấy là nam chính con ngoài giá thú đẹp trai tài hoa số khổ luôn cảnh giác với tất cả mọi người mà. Chà, ăn phải quả đắng rồi đúng không?]

Úc Tưởng: Nói cho đúng thì nếu xét về đẹp, Trữ Lễ Hàn đẹp hơn Lăng Sâm Viễn một bậc. Tiếc là sự b**n th** làm biến dạng gương mặt điển trai của hắn ta.

Hệ thống: [...]

Trên ban công tầng hai, Trữ Lễ Hàn vừa mới ngồi xuống thì cụ Kim ân cần ngồi xuống ngay bên cạnh hắn. Ông ta cầm chén trà lên đưa cho hắn: "Chuyện ở nước ngoài lần trước..."

Ông ta đang nỏi dở thì bỗng nhiên phát hiện ra Trữ Lễ Hàn không hề tập trung vào cuộc nói chuyện này.

Trữ Lễ Hàn đang nhìn... Dưới tầng?

Dưới tầng có gì vậy?

Cụ Kim đành phải nhìn xuống theo, không ngờ vừa nhìn xuống đã thấy con trai út của mình đang đứng dưới đó với đứa con riêng của nhà họ Trữ. Ồ? Còn có một cô gái sao?

Cụ Kim đỏ mặt, hơi lúng túng.

Ông ta gọi to: "Kim Diệc Hiên, cút ngay lên đây cho tao."

Úc Tưởng:?

Ở trên tầng có người à?

Người đàn ông trẻ tuổi đứng trước mặt cô ngẩng đầu lên hô: "Ba, cậu cả Trữ, sao hai người lại ở đây?"

Cụ Kim đập mạnh chén trà trong tay xuống mặt bàn: "Ông đây cũng đang định hỏi mày đây, không phải tao đã bảo người ta khóa vườn hoa phía tây lại rồi sao?"

Lúc này Úc Tưởng mới ngẩng đầu lên theo.

Ánh nắng mặt trời hơi chói mắt nên cô đành phải nheo mắt lại, sau đó mới loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng của Trữ Lễ Hàn.

Úc Tưởng hỏi: "Có giấy không?"

Cụ Kim sững sờ, ông ta mím môi muốn hỏi xem đây là con cái nhà ai. Cô gái này đang nói chuyện với ông ta đấy à? Thật chẳng lễ phép chút nào.

Cụ Kim đang định gọi vệ sĩ xuống dưới đuổi mọi người ra khỏi vườn hoa.

Không ngờ Trữ Lễ Hàn lại hơi nghiên người về phía trước, hắn trả lời cô gái kia rằng: "Không có."

Tuy nhiên sau khi đáp xong thì không chờ Úc Tưởng hỏi lại, hắn lập tức phất tay kéo chiếc khăn mùi soa trong túi áo trước 𝖓𝐠*ự*ⓒ ra rồi ném xuống dưới nhà.

Úc Tưởng đưa tay ra bắt một cách rất gọn gàng.

Trong thoáng chốc, tất cả mọi người hơi sững sờ.

Cụ Kim và con trai út của ông ta đều không ngờ được rằng Trữ Lễ Hàn sẽ đáp lại Úc Tưởng.

Úc Tưởng cũng mặc kệ người khác nghĩ như thế nào.

Cô cầm khăn thong thả lau sạch bàn tay từng chút một.

Lăng Sâm Viễn: "..."

Lúc này anh mới phát hiện ra mình đã suy nghĩ quá nhiều.

Úc Tưởng vốn không muốn giấu khăn tay của anh mà chỉ đơn giản là định dùng nó để lau con muỗi đã bị đập 𝒸♓ế-ⓣ trong lòng bàn tay...

Bởi vì hành động bất ngờ của Trữ Lễ Hàn nên trong nhất thời, Cụ Kim cũng không dám chắc զ⛎𝒶●𝐧 ♓●ệ giữa hắn và cô gái dưới tầng này là gì. Vì thế tất nhiên ông ta cũng không tiếp tục ra lệnh nữa.

Bầu không khí thoáng trở nên khó xử.

Đợi đến khi Úc Tưởng lau tay xong thì cô ngẩng đầu lên hỏi: "Có cần phải trả lại cho anh không?"

Trữ Lễ Hàn chau nhẹ mày.

Hắn hơi có bệnh thích sạch sẽ.

Trữ Lễ Hàn: "Không cần."

Úc Tưởng lập tức quay đầu ném một cú bóng ăn ba điểm trúng phóc vào giỏ rác.

Trữ Lễ Hàn: "..."

Mặc dù hắn không cần nó nhưng cô cũng đừng vứt nó đi một cách dứt khoát như vậy chứ? Cô không định giữ nó lại làm bằng chứng hay sao?

Úc Tưởng ném khăn tay xong thì xoay người lại nói với Lăng Sâm Viễn và người đàn ông kia: "Xong rồi, không sao. Hai người tiếp tục đánh đi nhé."

Lăng Sâm Viễn: "..."

Úc Tưởng xách váy bỏ ra ngoài.

Lăng Sâm Viễn chớp mắt mấy cái rồi đi theo cô.

Trữ Lễ Hàn đang ở ngay đây nên tất nhiên anh không thể ra tay.

Nếu không thì há chẳng phải anh đang trở thành thằng hề diễn xiếc cho anh cả của anh xem hay sao?

"Không phải cô thích tôi sao?" Bên này, vừa ra khỏi vườn hoa phía tây thì Lăng Sâm Viễn lập tức hỏi cô.

Gì?

Úc Tưởng quay đầu lại mới phát hiện ra Lăng Sâm Viễn cũng đi theo mình.

, , vn, live

, vn

Chương (1-174)