Truyện:Tái Sinh, Hắc Đạo Cuồng Nữ - Chương 066

Tái Sinh, Hắc Đạo Cuồng Nữ
Trọn bộ 167 chương
Chương 066
Lần đầu gặp Yến Vân, phi lễ mỹ nam (1)
0.00
(0 votes)


Chương (1-167)

Ngọc Tình nghe thấy tiếng gọi, cô khẽ cười, ngẩng đầu nhìn ra, nhìn thấy chỗ cách cánh cửa không xa, một người đàn ông tóc đen đang ngồi ngả lưng vào chiếc ghế sô pha đơn, cánh tay dài với ra khuấy cốc cà phê.

Anh ta nói xong thì cũng không nói thêm câu nào nữa. Ngồi yên tĩnh ở đó, dường như cơ thể anh ta và cái bóng người sắp hòa vào làm một.

Ngọc Tình nhếch mép cười, bước lên phía trước, đôi mắt to tròn của cô đảo quanh quán cà phê: "Hóa ra Yến tiên sinh lại thích cái phong cách này!"

Ngọc Tình vừa đi vừa nói, nói xong cũng là lúc cô đã đi tới đối diện với Yến Vân, cô ngồi xuống ghế sô pha, gõ tay xuống bàn gọi: "Waiter, một ly caphuchino!"

Nói xong Ngọc Tình quay đầu ngẩng mặt nhìn vào Yến Vân: "Yến tiên sinh tìm tôi tới là có việc gì vậy?"

Nghe thấy câu hỏi của cô, Yến Vân không hề vội vàng trả lời, anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu hoắm đen sì liếc nhìn Ngọc Tình, trong đôi mắt đó không hề có nét biểu cảm gì, cái bộ dạng đó không hề giống với ánh mắt dùng để nhìn kẻ địch hay một đối thủ cạnh tranh, ánh mắt anh ta dường như đang nhìn một vật phẩm- một vật phẩm không có chút ảnh hưởng nào tới anh ta.

Ngọc Tình không nói gì, ngồi yên lặng ở đó, sắc mặt thản nhiên nhận lấy sự chú ý của anh ta. Không bao lâu sau, nhân viên phục vụ mang cà phê tới. Ngọc Tình khẽ cười: "Yến tiên sinh, nhìn đủ chưa vậy?"

Nói rồi Ngọc Tình cầm lấy chiếc thìa khẽ khuấy khuấy cốc cà phê: "Một người có giáo dục như Yến tiên sinh đây chắc cũng biết nhìn một cô bé như thế này là một hành động vô cùng bất lịch sự!"

"Cô bé?"

Lúc này Yến Vân đã có nét biểu cảm khác ngoài sự lạnh lùng, anh ta khẽ cười, trong đôi mắt kia là sự chế nhạo: "Một cô bé có bàn tay có thể lấy mạng của mười mấy con người, một cô bé mà có thể hạ gục được đa số những kẻ đứng đầu của Kiều bang? Một cô bé tuổi đời còn bé tí mà có thể ngồi lên vị trí một trong bốn đường chủ của bang Chim ưng?"

Đối với lời này của Yến Vân, dường như Ngọc Tình sớm đã đoán trước được, vì vậy từ đầu tới cuối cô vẫn giữ được nét bình tĩnh không có điều gì khác thường. Đợi Yến Vân nói hết, Ngọc Tình mới từ từ mở miệng: "Vì vậy, tôi không phải là một cô bé bình thường!" nói xong đôi mắt cô ngước lên nhìn Yến Vân, rồi nói tiếp: "Vì vậy, trước khi chó muốn cắn tôi, thì nên suy nghĩ kĩ xem bản thân có thể hứng chịu được hậu quả hay không!"

Nghe hết lời Ngọc Tình nói, Yến Vân sững người ra, sau đó lại lần nữa ngẩng đầu lên. Lúc này Ngọc Tình mới thực sự nhìn rõ gương mặt của anh ta. Một người đàn ông khoảng tầm 26, 27 tuổi. Bên trên đôi mắt sáng quắc long lanh là vầng trán rộng và mái tóc ngắn được chải chuốt kĩ lưỡng gọn gàng. Đôi mắt anh ta bình lặng không hề gợ-𝓃 𝐬-ó-𝖓-🌀. Các đường nét trên khuôn mặt sắc nét rõ ràng, anh tú giống như được vẽ nên vậy. Người đàn ông này dường như được bước ra từ một bức tranh, Ngọc Tình nhìn mà hơi thất thần.

Ngọc Tình đang nghĩ, đợi tới khi Phong Nhã Trần lớn lên, liệu có đẹp trai hơn người đàn ông này không nữa. Cô nghĩ, chắc sẽ như vậy, khéo mà còn hơn cả thế này, thêm phần cổ quái thông minh, ít nhất là trong mắt cô.

Vừa nghĩ mà miệng cô không thể không khẽ cười, cô ngồi ở đó, ngón tay khẽ động đậy, chiếc thìa chợt rơi xuống bàn.

Yến Vân nhìn bộ dạng này của Ngọc Tình, ánh mắt thoáng qua nét khinh bỉ: đúng là một con bé háo sắc, còn bé tí thế này mà đã nhìn chằm chằm vào đàn ông rồi đơ người ra như thế.

Khi mà chiếc thìa rơi xuống cũng là lúc Ngọc Tình trở về với thực tại, bỏ lại suy nghĩ vẩn vơ của riêng mình, vì vậy việc đầu tiên là cô cảm nhận được sự ⓒ𝐡ế●† giễu của Yến Vân. Cô khẽ nhếch mép cười: "Yến tiên sinh yên tâm, tôi không phải là em trai của anh, vì vậy không có sự mê thích gì khác người đâu."

Nói xong Ngọc Tình cầm chiếc thìa lên, bàn tay bưng cốc cà phê nóng lên, khẽ thổi, rồi nói tiếp: "Tôi nghĩ, nếu hôm nay Yến tiên sinh gọi tôi đến chỉ là để nhìn tôi thế này thì tôi nghĩ chúng ta cũng không có gì để nói nữa, anh phải biết rằng thời gian của tôi rất quý báu!"

"Ồ?" Yến Vân nghe thấy vậy, ngồi thẳng người lên, hai tay đan lại với nhau, nhìn Ngọc Tình, anh ta suy nghĩ vài giây rồi nói: "Tôi nghĩ Ngọc tiểu thư có thể đến Vân bang chúng tôi để phát triển."

Ngọc Tình nghe thấy vậy cô liền cười, nhìn thẳng vào Yến Vân, ánh mắt đó nhìn anh ta như thể anh ta là một kẻ ngốc tự nói tự nghe vậy.

Yến Vân không hề thấy lạ trước ánh mắt của Ngọc Tình, anh ta tiếp tục nói: "So với bang Chim ưng, thực lực của Vân bang chúng tôi càng hùng hậu hơn, hơn nữa tôi có thể có những chính sách đối đãi với cô tốt hơn!"

Ngọc Tình lần này đã bật cười thành tiếng: "Vị trí bang chủ của Vân bang có thể dành cho tôi không?"

"Xem ra dã tâm của Ngọc tiểu thư cũng không hề nhỏ!" Yến Vân ánh mắt bỗng trở nên lạnh lùng, nói giọng thấp xuống: "Tôi nghĩ Ngọc tiểu thư nhất định đã biết kẻ quá tham lam sẽ có kết cục như thế nào rồi chứ?"

"Ồ?" Ngọc Tình khẽ ồ lên một tiếng, nói tiếp lời của Yến Vân: "Tôi nghĩ Yến tiên sinh nhất định cũng biết những kẻ cứ khăng khăng cố chấp theo ý mình sẽ có kết cục như thế nào chứ?"

"Khăng khăng cố chấp?" Yến Vân nhắc lại lời cô, cũng không nói thêm gì. Một lúc lâu sau anh ta mới lại mở miệng: "Vậy thì hôm nay Ngọc tiểu thư tới đây là muốn nói gì với tôi?"

Ngọc Tình nghe thấy vậy, đôi mắt to tròn của Ngọc Tình nhìn thẳng vào Yến Vân, từ từ mở miệng nói nhỏ nhưng chắc hai từ: "Hợp tác."

"Hợp tác?" Yến Vân lúc này cuối cùng cũng đã hiểu được mục đích của Ngọc Tình, xem ra quyền thế, địa vị mà bản thân anh ta có thể cho cô thì cô chẳng thèm quan tâm. Một con bé nha đầu mới chỉ bảy tuổi thế này dường như đã cho bản thân anh ta thấy được phương hướng, xác định được mục tiêu.

Anh ta khẽ cười, đôi mắt anh ta nhìn chằm chằm vào cô với vẻ vô cùng quan tâm tới lời đề nghị của cô: "Ngọc tiểu thư muốn hợp tác thế nào?"

Ngọc Tình nhìn bộ dạng của Yến Vân, ánh mắt cô vô cùng thản nhiên, dường như muốn để cho đối phương nhìn thấy thành ý của bản thân mình: "Hợp tác đương nhiên phải có tiền đề của hợp tác, tôi muốn biết Yến tiên sinh muốn có được thứ gì từ tôi?!"

Yến Vân nghe thấy câu hỏi của Ngọc Tình, khuôn mặt uy nghiêm của anh ta đột nhiên trở nên hiền dịu hơn rất nhiều, anh ta ngước mắt lên, lần đầu tiên nhìn Ngọc Tình với vẻ nghiêm túc: "Tôi muốn thống nhất phương Bắc."

Bốn chữ thống nhất phương Bắc làm cho Ngọc Tình hơi sững người ra, sau đó cô cười: "Lại còn nói tôi dã tâm không nhỏ, thế này xem ra, Yến tiên sinh dã tâm cũng không nhỏ hơn tôi đâu? Nếu tôi giúp anh thống nhất phương Bắc, vậy thì tôi lập tức trở thành thuộc hạ của anh. Một hợp tác không thành ý thế này mà anh cũng nói ra được."

Đôi môi của Ngọc Tình khẽ nhếch lên, cô cúi đầu xuống, che giấu đi sự nhạo báng đang lóe lên trong ánh mắt, mọi người đều là người thông minh cả, Ngọc Tình muốn gì Yến Vân không phải là không biết, mà rõ ràng anh ta biết tiền đề là gì mà còn nói ra điều kiện như vậy, trừ khi anh ta đang muốn thử Ngọc Tình.

"Ngọc tiểu thư, tôi đương nhiên là rất thành ý." Yến Vân tiếng nói trầm trầm vang lên, anh ta nhìn Ngọc Tình: "Vậy thì tôi cũng không vòng vo nhiều làm gì nữa, nếu tôi giúp cô lên được vị trí bang chủ của bang Chim ưng thì tôi muốn biết tôi có thể thu về được gì?"

"Bang chủ bang Chim ưng?" đôi mắt to tròn của Ngọc Tình chớp chớp, dường như không hiểu lời anh ta đang nói, cô khẽ cười: "Tôi không nói tôi muốn làm cái gì mà bang chủ bang Chim ưng!"

"Ồ?" Yến Vân dường như rất hứng thú với sự phản ứng này của Ngọc Tình, anh ta chống tay lên cằm: "Không phải vị trí bang chủ bang Chim ưng, vậy thì mục đích của Ngọc tiểu thư khi đùa với hổ để gia nhập vào bang Chim ưng là gì?"

Ngọc Tình nghe thấy vậy ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đầy sự nhạo báng: "Yến tiên sinh, đùa với hổ ba chữ này không thể dùng bừa được đâu! Phải biết rằng rốt cuộc ai mới là hổ, chúng ta đều không biết!"

Nói xong, Ngọc Tình dường nhưng không muốn vòng vo nhiều thêm nữa, cô nói thẳng: "Tôi không có dã tâm lớn như anh nghĩ đâu! Hợp tác tôi nói đến ở đây đó là Vân bang hãy giúp tôi kiểm soát Lôi Hổ Đường một cách triệt để, và điều tôi có thể đáp ứng anh đó là tôi đồng ý một sự việc với anh vô điều kiện."

Đồng ý với một việc vô điều kiện, đối với Yến Vân đây là một sức hút vô cùng to lớn. Dù gì thực lực của Ngọc Tình cũng không hề đơn giản như mọi người có thể nghĩ tới, phải biết rằng ngày nay với thực lực của Ngọc Tình cô có thể 𝖙.ⓘ.ê.𝖚 ◗.ı.ệ.𝖙 một bang Chim ưng, một Vân bang thì chỉ dễ như trở bàn tay!

Dường như trong giây lát Yến Vân đã ra được quyết định: "Được! Tôi đồng ý!" Anh ta hiểu rõ, đối với Ngọc Tình mà nói, kiểm soát Lôi Hổ Đường chẳng qua cũng là việc sớm muộn, với một sự việc chẳng khó khăn gì thế này, đổi lại có được sự báo đáp như vậy, anh ta lời quá rồi còn gì.

Ngọc Tình cười khểnh, nâng cốc cà phê lên, khẽ nói: "Hợp tác vui vẻ!"

Yến Vân cũng nâng cốc lên, hai chiếc cốc khẽ chạm vào nhau: "Hợp tác vui vẻ!"

Ngọc Tình cúi đầu uống nhấp một ngụm cà phê, che giấu đi ánh mắt lạnh lùng, chơi với hổ? Rồi tới một ngày các người sẽ biết rốt cuộc ai mới là con hổ thực sự đó!

Uống hết cà phê, Ngọc Tình cũng không có việc gì để ngồi lại thêm nữa, cô khẽ cử động, đứng lên, quay người liền bước đi.

Yến Vân vẫn ngồi yên đó, đôi mắt tối đen như mực nhìn bóng dáng nhỏ bé nhưng lại để lộ ra sự bá đạo không giới hạn của Ngọc Tình, đôi môi hình trái tim của anh ta khẽ nhếch cười, trò chơi này đúng là càng ngày càng thú vị! Anh ta muốn xem xem rốt cuộc cô bé này có thể tạo được con sóng lớn đến thế nào!

Đối với suy nghĩ đang đợi trò chơi của Yến Vân, Ngọc Tình biết hết, nhưng biết chỉ là để biết, cô không có hứng thú nhúng tay vào làm gì, thích xem thì xem! Chỉ cần bản thân đừng rơi vào cái hố giống như việc không tự biết lượng sức bản thân mình là tốt rồi, vì những người như thế thường sẽ có 𝖈♓.ế.🌴 rất thảm!

Đánh giá sai tình hình, đánh giá sai người khác đều là việc không thể chấp nhận được! Đối với việc đối phương tự nghĩ mình là phi thường thì Ngọc Tình từ trước tới này chẳng thèm để ý, cô không sợ anh ta coi thường cô, cô chỉ sợ anh ta quá coi trọng cô! Vì vậy tất cả cứ đợi đấy xem! Ngày tháng còn dài, thứ cô có là thời gian để cùng từ từ chơi với bọn họ.

Ngọc Tình chậm rãi và thư thả đi ra khỏi quán cà phê, cô kêu gọi sức mạnh tinh thần bao lấy toàn bộ cơ thể mình, chống lại cái không khí lạnh giá, hai tay cô cho vào túi quần, từ từ chậm rãi đi về phía nhà mình.

Trên thực tế đúng là, đối với cô mà nói muốn kiểm soát Lôi Hổ Đường là một chuyện đơn giản không thể đơn giản hơn nữa, nhưng Ngọc Tình không hề muốn dựa vào vũ lực để giải quyết vấn đề này, bởi vì mục tiêu của cô không chỉ là một Lôi Hổ Đường bé tí tẹo teo, thứ cô muốn đó là giá trị tiếng nói của cô ở bang Chim ưng, cô muốn có được chỗ đứng vững chắc, đúng là dã tâm của cô không lớn, nhưng một bang Chim ưng cỏn con cũng không phải là điểm cuối cùng trong dã tâm của cô.

Lần này không có ai theo dõi, Ngọc Tình bước đi rất tự nhiên, cố cứ từ từ chậm rãi mà đi, hít thở thứ không khí đặc trưng của quê hương, cô cảm thấy cái cảm giác này thật quen thuộc, quen thuộc tới mức chỉ cần được hít thở cái không khí này là có thể đem lại cho cô vô số hồi ức.

Cô vẫn luôn ghi nhớ cái năm mà cô được chọn vào Cục An ninh Quốc gia, ánh mắt vui vẻ yên tâm của ba mẹ, thế nhưng bọn họ lại không hề biết, điều đó cũng có nghĩa là cô phải kết thúc cuộc sống tuổi thơ, cũng có nghĩa là sẽ bắt đầu cho những ngày bọn họ phải xa nhau.

Những chuyện trước đây hiện ra trong đầu cô, sắc mặt Ngọc Tình cũng từ từ trở nên lạnh lùng, bước chân của cô cũng chậm hơn, mặc kệ những hình ảnh giống như một bộ phim đang diễn ra trước mặt cô.

Ngoài chuyện cô được chọn, còn là chuyện ba mẹ cô li 𝐡_ô_ⓝ_, những điều thiệt thòi mà ba mẹ phải hứng chịu, từng cảnh tượng cứ hiện ra trước mắt cô, sắc mặt cô lúc này cũng càng lạnh lùng hơn, hôm nay đúng là có chút mơ hồ rồi, cô đều quên mất cô đã nói rằng cô sẽ thay chú ba trông coi việc kinh doanh làm ăn.

Nghĩ tới đó cô liền lập tức gọi điện cho Tiêu Thần: "Trong thời gian ngắn nhất tôi muốn biết những bất động sản kém chất lượng của Ngọc An Lâm, những chứng cứ về những công trình tồi tàn nhất."

Những năm gần đây Ngọc An Lâm bắt đầu từ một người bao thầu, phát triển thành ông chủ bất động sản, đương nhiên là một phần cũng nhờ vào may mắn. Nhưng con người này từ trước tới nay luôn có những ý định đen tối, vì vậy những công trình tồi tàn kém chất lượng là chuyện ông ta thường làm.

Ngọc Tình trước đây không động tay vào giải quyết xử lý đương nhiên là nể mặt bố mẹ cô, bây giờ đã tới nước này rồi, cô chẳng còn lí do gì để yên cho ông ta nữa.

Cô muốn bọn họ sau khi ra khỏi viện thần kinh, thứ bọn họ nhìn thấy đó là công ty thì phá sản, cùng với giấy mời của tòa án! Những người này hết lần này tới lần khác muốn ăn h**p ba mẹ cô, đương nhiên là sẽ có sự chuẩn bị để trả giá. Cô không phải những người quá hiền lành như ba mẹ cô, đụng vào cô, những kẻ đó đúng là chán sống rồi!

Nghĩ xong việc này, Ngọc Tình không còn hứng thú để đi bộ thư thả nữa, cô bắt xe về thẳng cửa nhà mình.

Ngọc Tình vừa đi vừa cười bước vào nhà, sau khi vào tới nhà, phát hiện bố mẹ cô sớm đã không ở nhà rồi, đến chiếc xe đạp của bọn họ cũng không còn ở đó, Ngọc Tình cười, lắc lắc đầu, hai người này đúng là cứ nhàn rỗi một tí là không chịu được!

Trong nhà chẳng có ai, Ngọc Tình liền chui vào trong không gian, cô rất tò mò, quả trứng đó rốt cuộc phải làm thế nào mới nở ra được, vừa vào tới nơi Ngọc Tình liền phát hiện, con mèo 🌜●ⓗ●ế●𝖙 tiệt Ngân Nguyên, bốn chân nó đang ôm chặt lấy quả trứng, dường như đang muốn khống chế nó.

Ngọc Tình khẽ nheo mày, đi lại gần, Ngân Nguyên nhìn thấy Ngọc Tình trở về, lập tức thở phào một tiếng, trượt từ trên quả trứng trượt xuống.

"Meo!" tiếng kêu nghe như phải chịu ấm ức gì, Ngân Nguyên tiến lên phía trước, dụi đầu vào chân Ngọc Tình. Quả trứng này đúng là nghịch ngợm quá!

Ngọc Tình nhướn mày, nhìn ra phía quả trứng, nó bị Ngân Nguyên bỏ ra, lập tức nhảy lung tung lên khắp nơi, cánh đồng thảo dược cũng có vô số cây thuốc bị đập nát xuống đất, những con cá nhỏ trong hồ thì hốt hoảng bơi lội như tìm chỗ trốn, đáng nói nhất là ngôi nhà bằng cỏ kia, bây giờ nó đã biến thành một đống cỏ khô rồi.

Ngọc Tình thấy vậy, sắc mặt lập tức tối sầm lại, cuối cùng cô cũng biết tại sao người ta lại phải nhốt quả trứng đó trong viên đá kia, nó đúng là chuyên đi phá hoại mà.

"Đản nhi! Lại đây nhanh lên!" Ngọc Tình lạnh lùng gọi, giọng nói có phần phẫn nộ.

Quả trứng bay tứ tung khắp nơi cuối cùng cũng dừng lại, nó từ từ cử động và quay lại, thấy Ngọc Tình, dường như có vẻ rất vui mừng, nhanh chóng chạy về phía cô, cái tốc độ đó nhanh không khác gì sao hỏa va chạm với trái đất.

Ngọc Tình thấy vậy, không chút do dự dùng sức mạnh tinh thần dựng thành một bức tường, quả trứng đó phi đến rồi dừng lại cũng nhanh chóng, đập vào bức tường phía sau lưng cô, phát ra tiếng kêu vang trời.

Ngọc Tình nghe thấy vậy lập tức nhướn mày, không biết nó đã dùng bao nhiêu sức lực nữa!

Cú va chạm đó, không làm cho quả trứng bị vỡ ra, nhưng tuyệt đối đã làm cho quả trứng choáng váng, một lúc lâu sau, nó dường như mới từ từ tỉnh lại, và việc đầu tiên của nó đó là xoay vòng tròn cơ thể mình, truyền đạt cho Ngọc Tình thông tin để thấy rằng nó vừa chịu như thế là vô cùng ấm ức. Song, nó đúng là đã đánh giá thấp sự lạnh lùng của Ngọc Tình.

Ngọc Tình sau khi thu nhận được thông tin mà nó muốn truyền đạt, khuôn mặt lạnh lùng của cô không hề có chút tan ra, cô chỉ nhìn chằm chằm nó nói không chút do dự: "Thu dọn gọn gàng lại cho ta!"

Cảm nhận được sự không vui của chủ nhân, Đản nhi cũng không dám nghịch ngợm thêm nữa, cơ thể béo lùn của nó khẽ nhảy lên, một ngọn lửa màu hồng của sức mạnh tinh thần thuần khiết được phát ra, lấy quả trứng làm trung tâm, đã sửa chữa, khôi phục lại hết tất cả những gì nó phá hoại ban nãy, đầu tiên là căn nhà cỏ kia, sau đó là tới cánh đồng thảo dược....

Trong tích tắc, tất cả những gì ở đây lại trở về với hiện trạng lúc ban đầu như chưa từng bị phá hoại, Ngọc Tình nhìn thấy, đôi mắt to tròn của cô hiện lên sự kinh ngạc, nhưng rất nhanh sau đó lại là trạng thái bình tĩnh.

Nếu là trứng phượng hoàng, thì có công lực như thế này cũng là điều hết sức bình thường.

Ngọc Tình lạnh lùng liếc mắt nhìn Đản nhi không nói gì, tập hợp sức mạnh tinh thần và bay l*n đ*nh núi, cô muốn ở đó tu luyện một thời gian, linh khí trong không gian càng ngày càng dày đặc rồi, cô cũng lờ mờ cảm nhận thấy sự báo hiệu của một bước đột phá, song cô càng biết rõ đây là việc không thể vội vàng, cần phải đợi tới khi thời cơ chín muồi và đạt tới những điều kiện nhất định thì nó tự nhiên sẽ thành công.

Ngọc Tình nhảy l*n đ*nh núi, khoanh chân lại ngồi xuống, tập trung hấp thụ linh khí. Còn ở bên cạnh là Đản nhi thì ngồi đó, không còn hồn nhiên vô tổ chức như lúc nãy nữa, nó đói lắm rồi nhưng chủ nhân cũng không cho nó ăn.

Ngân Nguyên cũng ở bên cạnh nhìn Đản nhi và cười trên nỗi đau của nó, đáng đời! sớm đã nói với nhà ngươi rồi, cái con nha đầu Ngọc Tình trở về nhìn thấy nhất định sẽ tức giận, vậy mà ngươi còn không tin!

Hức! Đản nhi cảm nhận được suy nghĩ của Ngân Nguyên thì lập tức tức giận, cơ thể béo lùn của nó lăn tới một bên, không nói gì, mắt chớp chớp đợi Ngọc Tình.

Lúc này Ngọc Tình đã vận hành Cửu Thiên Tiên Quyết, ngay bây giờ cô đã cảm nhận thấy sự vận động của loại linh khí đó, cô khẽ nhoẻn miệng cười, tĩnh tâm lại tu luyện.

Mãi cho tới khi bên ngoài không gian, tiếng chuông điện thoại reo lên, Ngọc Tình mới thu về công pháp, đột nhiên mở mắt ra, đứng lên rời khỏi đỉnh núi.

Đản nhi vẫn đợi, nhìn thấy Ngọc Tình xuống, lập tức vui mừng tiến lại gần: "Chủ nhân, tôi đói!"

Đói? Ngọc Tình nhướn mày, cô có phải mẹ nó đâu, nó đó rồi thì biết cho nó ăn gì bây giờ?

Đản nhi nhìn thấy Ngọc Tình có vẻ bối rồi, trong lòng lo lắng, thân hình đồ sộ của nó bay lên lơ lửng, chạm vào ngón tay mấy hôm trước bị chảy Ⓜ️á·ⓤ của Ngọc Tình, Ngọc Tình nhìn động tác của nó, ngay lập tức hiểu ra vấn đề.

Hóa ra nó muốn cho nó ăn cái này! Ngọc Tình chu mỏ ra, đưa tay lên, sức mạnh tinh thần mạnh mẽ lướt qua, một giọt Ⓜ️á-𝐮 đỏ tươi lập tức chảy ra, giọt xuống người của Đản nhi.

Giọt má●⛎ đó từ từ thấm xuống, Ngọc 🌴ì𝓃.h ✝️.ức khắc cho dòng má●υ ngừng chảy, chẳng thèm để ý tới quả trứng này nữa, quay người thoát ra khỏi không gian.

Lại nói, Ngọc Tình thấy khá khó hiểu, từ trước tới nay cô chưa từng nghe nói phượng hoàng ц·ố𝖓·🌀 𝖒á·υ, cũng chưa bao giờ nghe nói rằng mèo không ăn á! Vậy hai thứ ở bên cạnh cô bây giờ rốt cuộc là quái vật gì!

Có điều đó cũng chỉ là suy nghĩ, bây giờ Ngọc Tình còn có việc quan trọng hơn cần làm, không có thời gian cũng như sức lực để đi quan tâm tới những chuyện này.

Chuông điện thoại vẫn reo lên không ngừng, Ngọc Tình cầm điện thoại lên, là điện thoại của Lưu Bân gọi tới. Ngọc Tình khẽ cười, bắt máy.

"A lô, Ngọc Tình, xảy ra chuyện rồi!" Lưu Bân đợi Ngọc Tình nhấc máy liền nói luôn, ngữ khí lo lắng vội vàng làm cho Ngọc Tình hơi choáng sau đó lại khẽ cười.

"Ồ?" Ngọc Tình cười cười, ngồi xuống ghế sô pha, ngón tay nhỏ trắng mềm của cô khẽ gõ nhẹ lên bàn vài cái.

"Ngọc Tình! Anh không nói đùa với em đâu!" Lưu Bân nghe thấy giọng nói chậm rãi mà nhẹ nhàng của Ngọc Tình, đột nhiên càng lo lắng hơn, sau đó giọng nói liền trầm trầm.

"Chẳng phải anh đang rất vội à?" Ngọc Tình khẽ cười hỏi lại rồi nói: "Xảy ra chuyện gì rồi?!"

"Người của Hổ Lôi Đường và người của Vân bang đang đánh nhau ở Vân Đỉnh!" Lưu Bân nghe thấy cô hỏi liền trả lời vào vấn đề luôn.

"Đánh nhau?" Ngọc Tình vẫn nói với ngữ khí hết sức chậm rãi, bật cười: "Sao tôi lại không biết nhỉ! Lưu Bân, tin tức của anh nhanh thật đấy!"

Lưu Bân ở đầu dây bên kia hơi sững người ra trước thái độ của Ngọc Tình, anh ta đột nhiên trầm mặc. Ngữ khí trong câu nói của Ngọc Tình đã cho thấy rõ ràng là cô đang không vui, cô đang trách cậu ta với tay ra hơi dài rồi đấy!

"Ngọc Tình, không phải, em nghe anh giải thích!" Lưu Bân sau khi ý thức được sự sai lầm của mình, lập tức vội vàng mở miệng, nói với ngữ khí còn lo lắng hơn ban nãy.

Ngón tay gõ lên mặt bàn của Ngọc Tình dừng lại, cô nói với ngữ khí lạnh lùng: "Sao hả, Lưu thiếu bang chủ lại không vội nữa rồi à?"

"Anh...." Lưu Bân lần đầu tiên phát hiện cái cảm giác có lý mà không nói rõ ra được thành lời, cậu ta cầm lấy điện lại, miệng cứ há ra rồi lại ngầm vào, cuối cùng quyết định không nói gì nữa mà chỉ thở dài.

Cậu học trò gặp phải lính, có lý mà nói không rõ được. Lại huống hồ cậu ta đúng là không có lý! Lưu Bân đột nhiên thở dài vì việc hà

Chương (1-167)