Lần đầu gặp yến vân, phi lễ mỹ nam (2)
| ← Ch.062 | Ch.064 → |
nh sự nóng vội của mình, tại sao xảy ra chuyện thì lại muốn báo cho cô đầu tiên, tại sao lại gọi điện cho cô, tại sao lúc trước phải gài người vào Lôi Hổ Đường!
Thế nhưng cuộc sống hiện thực lại không có thuốc chữa hối hận, cậu ta không có cách nào để thay đổi hiện thực là đã gài người trong Lôi Hổ Đường, cũng không có cách nào để thay đổi hiện thực là cậu ta vừa gọi điện cho Ngọc Tình.
Vì vậy mà cậu ta chỉ có thể hít thở thật sâu: "Ngọc Tình, bây giờ Lôi Hổ Đường đang xảy ra chuyện ở Vân Đỉnh rồi, em với tư cách là đường chủ thì em phải có trách nhiệm nghĩa vụ đi tới đó!"
Nói xong cậu liền tắt máy. Đúng, thế này mới là cậu ta! Sự kiêu ngạo của cậu ta, tất cả những gì của cậu ta đều không thể để cho người khác chà đạp được!
"Tu tu.... ." âm thanh của tiếng tắt máy vang lên, Ngọc Tình đột nhiên đơ ra, cái tên Lưu Bân này lúc nóng lúc lạnh, đúng là hâm.
Ngọc Tình đặt điện thoại xuống ghế sô pha, xem ra điều kiện của bản thân cô rất hấp dẫn người khác, thế nhưng rốt cuộc bản thân đã đồng ý cái gì?
Ồ, đúng rồi! Một sự việc! Ngọc Tình khẽ cười, một sự việc mà không có bất kì điều kiện gì! Ngọc Tình chép miệng, khẽ lắc đầu, cái tên Yến Vân này vội vàng quá.
Cô còn vẫn chưa nói hết mà! Việc gì thì cũng cần phải có khả năng và sức lực chẳng phải à? Thế nhưng bây giờ cô mới có bảy tuổi! Một cô bé thì có thể làm được gì chứ?
Cái tên Yến Vân này làm thế nào để có được vị trí như bây giờ? Đúng là làm người khác có chút nghi ngờ! Chơi với hổ mà còn không thận trọng thế này, phải biết rằng cô rất ghét cảm giác bị người khác hạ thấp, nhưng cô cũng không thích cái cảm giác được người khác đánh giá cao quá! Ngọc Tình đứng lên, cô thấy nể mặt anh ta đã tốn công tốn sức như vậy, sự việc này chỉ cần không quá đáng quá thì cô cũng có thể giúp anh ta!
Ngọc Tình với tay cầm lấy một chiếc áo khoác màu đen mặc vào người rồi đi ra ngoài. Trò chơi này nếu diễn viên chính như cô mà không xuất hiện thì thật đáng tiếc quá!
Vận hành sức mạnh tinh thần, không tới một phút đồng hồ sau cô đã có mặt ở khu vui chơi giải trí lớn nhất của thành phố X - Vân Đỉnh.
Ngọc Tình đứng ngoài cửa, ngẩng đầu lên nhìn bảng hiệu khổng lồ của Vân Đỉnh và hàng loạt những đèn leon, đôi mắt cô khẽ nheo lại. lúc này cô vô cùng muốn biết, ở cái nơi như thế này những thuộc hạ của cô sao lại đánh nhau với người ta?
Cũng không nghĩ thêm nhiều, Ngọc Tình nhấc chân lên đi vào cửa lớn. Vì xảy ra chuyện nên các khách hàng của Vân Đỉnh ồ ạt chạy ra ngoài, bộ dạng bé tí của Ngọc Tình đương nhiên là không hề thu hút sự chú ý của người khác, cô hòa vào trong dễ như trở bàn tay.
Vào tới bên trong Vân Đỉnh, Ngọc Tình ngẩng đầu nhìn lên chiếc đèn pha lên, cô khẽ cười, chẳng trách Vân Đỉnh lại trở thành khu vui chơi giải trí tốt nhất thành phố X ở cái thời đại này, nhìn vào chiếc cầu thang hình xoắn ốc tinh tế, khắp nơi đều được trang trí lộng lẫy, chiếc đèn pha lê to sáng nhấp nháy, nơi này nổi tiếng kể cũng đúng.
Ngọc Tình liếc mắt nhìn một lượt sau đó thu ánh mắt về, cô sống bao nhiêu năm trên đời, nhìn thấy những nơi tốt hơn thế này cũng rất nhiều, nhưng những nơi thế này chẳng lọt được vào tầm mắt cô, có điều, đương nhiên cũng không thể phủ nhận được, nơi này đúng là một trong những nơi vui chơi giải trí tốt nhất thời đại này.
Ngọc Tình nhếch mép cười, ánh mắt cô dường như đang quét khắp tầng hai, sau đó dừng lại ở một chiếc cột màu vàng kim khổng lồ, cô khẽ cười, dường như đúng chỉ là tò mò, cô nhấc chân lên đi lại gần cầu thang và tiến lên.
"Thế nào?" Yến Vân đứng ở phía sau cái cột màu vàng kim ở tầng hai nhìn Ngọc Tình đang từ từ bước lên lầu, anh ta trầm giọng hỏi người bên cạnh.
Đôi mắt đó nhìn chằm chằm vào Ngọc Tình không chớp mắt, dường như muốn nhìn thấy gì đó phát ra từ người cô, song cho dù ông ta có nỗ lực thế nào đi chăng nữa thì kết quả đạt được cũng chỉ là một cảnh mênh 𝖒ô·𝓃·ℊ mù mịt, sau đó ông ta khẽ lắc dầu: "Nhìn không thấu được!"
Người đàn ông này tầm khoảng 40 tuổi, đứng ở đó. Hai con mắt giống như mắt đại bàng đang săn mồi. Và vào lúc này Ngọc Tình chính là miếng mồi ngon trong mắt ông ta.
"Lão Nguyên, sao đến ông mà cũng không nhìn thấu được?" Yến Vân nghe thấy vậy đột nhiên giật mình, lần đầu tiên giọng nói bình tĩnh đó mang đầy sự ngạc nhiên, anh ta kinh ngạc nhìn lão Nguyên.
Lão Nguyên nhìn bộ dạng này của Yến Vân, sắc mặt đột nhiên cũng trầm xuống, tiếng nói nghe có vẻ nặng nề: "Thiếu chủ!"
Yến Vân nghe thấy lời của lão Nguyên, sắc mặt lại biến đổi, dường như sự kinh ngạc vừa nãy trên khuôn mặt anh ta chưa từng xuất hiện qua.
Song anh ta quên mất rằng, kể từ khi gặp Ngọc Tình, anh ta đã khác với bình thường rất nhiều lần!
Lão Nguyên nhìn khuôn mặt với vẻ trầm mặc của Yến Vân, đột nhiên gật đầu hài lòng. Sau đó ông ta lại liếc mắt nhìn Ngọc Tình, đôi mắt đại bàng đó nhìn cô chằm chằm nhưng thứ ông ta nhìn thấy vẫn chỉ là một khoảng mênh 〽️ô.n.ɢ mù mịt.
Cô gái này nhất định có bí mật! Ông ta dám khẳng định, cô gái này nhất định không hề đơn giản!
"Lão Nguyên, con bé này tại sao đến ông cũng không nhìn thấu được?" Yến Vân đôi mắt cũng hướng về phía Ngọc Tình, anh ta hạ thấp giọng xuống hỏi.
"Tôi không biết! Nhưng đứa bé này nhất định không hề đơn giản!" lão Nguyên im lặng một lát, rồi tiếp tục nói: "Có thể kết giao với cô ta thì tốt, nhưng gây sự với cô ta thì không thể, Yến gia chúng ta cũng không phải là sợ cô ta! Nếu làm sứt mẻ tình cảm, vậy thì phải nhổ cỏ tận gốc!"
Bốn từ nhổ cỏ tận gốc vừa được nói ra, bước chân của Ngọc Tình hơi dừng lại, sau đó lại như không có gì, tiếp tục bước lên, nhưng đôi đồng tử mắt sâu như biển kia, bỗng chốc lạnh lùng hơn rất nhiều, nụ cười quen thuộc lại nở trên môi!
Nhổ cỏ tận gốc? Hức! Chỉ sợ ngươi không có cái bản lĩnh đó! Một tên tu sĩ cũng dám nói lời ngỗ ngược trước mặt cô! Nhổ cỏ tận gốc? Ngọc Tình cô ngược lại muốn xem xem, ai sẽ nhổ cỏ của ai, trừ gốc của ai?
Ngọc Tình cười lạnh lùng, sau đó đã lên tới tầng, đi về phía những người của Lôi Hổ Đường đang ở đó, vào giây phút cô quay người ra hướng đó, Ngọc Tình quay đầu nhìn vào vị trí mà Yến Vân đang đứng, nở nụ cười đầy hàm ý.
Đột nhiên hai người thấy rùng mình, bốn mắt nhìn nhau. Cô ta phát hiện ra rồi? không thể nào! Phải biết rằng bọn họ là kẻ tu tiên chứ, một con bé phổ thông như thế sao có thể phát hiện ra bọn họ! nhất định không thể!
Đúng, nhất định không thể phát hiện ra!
Trấn tĩnh lại tinh thần, hai người thở phào một tiếng, nhìn Ngọc Tình đang đi về một hướng khác, bọn họ lại nhìn nhau, quả nhiên cô vẫn chưa phát hiện ra, bằng không sự việc này khó mà dễ dàng qua đi như vậy được?
Đúng là với cá tính có thù nhất định báo của Ngọc Tình thì sự việc này đương nhiên không dễ dàng qua đi như vậy được. Nhưng Ngọc Tình lại có một ưu điểm, đó là biết độ nặng nhẹ, gấp hay không gấp của sự việc, cô đã đợi lâu như thế rồi, đương nhiên sẽ không vì sự việc đó mà làm hỏng kế hoạch, vì vậy, sự việc này cứ để đó đã, dù sao thì thứ cô có là thời gian để chơi cùng bọn họ.
Ngọc Tình cũng không suy nghĩ thêm nhiều nữa, đi thẳng với căn phòng xảy ra chuyện, lúc này bên ngoài căn phòng một vòng người đang bao quanh lấy, Ngọc Tình từ từ đi tới phía trước hàng đầu tiên, đứng đó không động tĩnh gì.
Ngẩng đầu lên nhìn, chỉ nhìn thấy một mớ hỗn độn. Dưới đất là đầy vỏ chay rượu bia, chai vỡ, kính vỡ, cùng với một số người nằm bất động hoặc co giật trên nền nhà 〽️.á.⛎ chảy ra be bét, còn có cô gái đứng quầy đang quỳ trong góc 𝖗⛎_𝖓 ⅼẩ_y 🅱️_ẩ_ⓨ, ngồi trên chiếc ghế sô pha với sắc mặt u ám hung ác là lão đại Lôi Thạch, cũng với một người nhìn kiêu ngạo ngồi đối diện anh ta không biết là ai.
Ngọc Tình nhếch mép lên khinh khỉnh, đôi mắt to tròn khẽ đảo qua tất cả căn phòng một lượt, đem tất cả những tình tiết ở đó ghi nhớ trong đầu.
"Nhường một chút! Xin nhường đường!" lúc này một người nhìn như là giám đốc từ phía sau len lỏi lên phía trước, chỉ vài bước là tới bên cạnh Ngọc Tình, đột nhiên anh ta sững người ra.
Tuy Vân Đỉnh không phải là cái nơi tốt đẹp gì, nhưng những hình ảnh đẫm 〽️á_𝐮 chấn động người khác như thế này từ trước tới nay chưa bao giờ xảy ra. Anh ta cũng giống như Ngọc Tình, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt, một lát sau vị giám đốc này liền đem ánh mắt hướng về phía Ngọc Tình.
"Sao lại có một con bé đứng ở đây làm gì!" giọng nói anh ta có phần phẫn nộ, đôi mắt như đang trợn lên với Ngọc ✝️ì𝓃_h 🌴_ức giận.
Một con bé bảy tuổi đứng đây để xem cái gì chứ! hình ảnh Ⓜ️á.𝐮 me be bét thế này ảnh hưởng tơi sự trưởng thành của cô bé! Những hình ảnh đó sẽ ám ảnh tâm lý! "Đây là con nhà ai thế! Phụ huynh ở đâu rồi! mau đưa đứa bé đi đi!"
Anh ta nói rất lớn, cuối cùng cũng thu hút ánh nhìn của người khác.
Ngọc Tình nhếch mép lên, ngẩng đầu nhìn người đàn ông quản việc không liên quan gì tới bản thân, người đàn ông này nhìn chỉ tầm 25 tuổi, xem ra thì mới làm ở đây chưa lâu, trong ánh mắt vẫn nhìn thấy sự thuần khiết hiếm hoi. Mái tóc màu nâu hạt dẻ vuốt keo hất ngược lên, đôi mắt liếc nhìn chằm chằm vào đám đông, nhìn thì có vẻ như đang muốn giúp Ngọc Tình tìm người thân.
Người đàn ông này cao tầm khoảng 1m 85, không phải rất gầy mà còn có vẻ chắc khỏe, Ngọc Tình nhìn đột nhiên không biết tại sao, cô khẽ đưa tay ra, kéo kéo quần người đàn ông, để cho anh ta nhìn cô.
Người đàn ông thấy có người đang kéo mình, đột nhiên đơ ra, cúi đầu xuống nhìn, chỉ thấy một con bé đang nhìn mình với đôi mắt tròn xoe, lại còn kéo quần mình, nhìn bộ dạng thì như muốn anh ta quỳ xuống.
Lúc này Lôi Thạch và những người khác đương nhiên đã nhìn thấy Ngọc Tình, anh ta đột nhiên kích động đứng lên. Song đúng lúc đó đôi mắt Ngọc Tình liếc ngang qua trợn trừng lên như đang ra lệnh. Lôi Thạch do dự rồi lại ngồi xuống.
Ngọc Tình nhếch mép cười hài lòng, rồi nhìn người đàn ông trước mắt. Người đàn ông đột nhiên bật cười, quỳ xuống nhìn Ngọc Tình. Đôi mắt ươn ướt của anh ta dưới ngọn đèn được khúc xạ sáng long lanh một cách khác thường.
Ngọc Tình chợt có một ý niệm trong đầu, cô khẽ khàng nhướn cổ lên, cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu đó liền chạm lên môi người đàn ông.
Sau hành động này, những người có mặt ở đó đều thấy choáng váng, người nào cũng đơ ra khúc gỗ nhìn Ngọc Tình, bao gồm cả người đàn ông đó.
Ngọc Tình khẽ cười, nhìn người đàn ông đang đơ người ra có vẻ ngốc nghếch rồi hỏi: "Anh tên là gì?"
"Tôi tên Phác Vũ." Người đàn ông vẫn tiếp tục dường như ở trong trạng thái chưa tỉnh lại đó, đôi mắt nhìn Ngọc Tình ngơ ngác rồi khẽ lên tiếng trả lời.
Ngọc Tình nhìn bộ dạng ngốc nghếch đơ người ra của Phác Vũ, đột nhiên cô lại kiễng chân lên hôm vào mắt Phác Vũ: "Em tên là Ngọc Tình, sau này anh sẽ là người của em, anh phải thật ngoan đấy!" nói xong Ngọc Tình còn đưa tay lên vuốt vuốt mái tóc mượt mà của anh ta.
Những người đứng đó nghe thấy lời Ngọc Tình nói, đột nhiên như nghe thấy tiếng sét đánh, trẻ con bây giờ trưởng thành đúng là sớm quá.
Ngọc Tình khẽ cười, quay người nhìn sang phía Lôi Thạch, cô kéo tay Phác Vũ đi vào trong phòng.
Phác Vũ cứ ngơ người ra như thế bị Ngọc Tình kéo đi vào bên trong, đầu óc vẫn ở trong trạng thái chưa tỉnh táo hẳn. Anh ta bị cưỡng 𝖍·ô·ռ rồi? bị một cô bé nhìn chỉ tầm 7, 8 tuổi thất lễ rồi?
Trời ơi! Đợi tới khi anh ta tỉnh táo lại, đột nhiên muốn thở dài một tiếng, thế nhưng lại phát hiện ra bản thân trong lúc thất thần đã bị lôi đến một nơi khác. Mẹ ơi! Đây là đâu đây!
Anh ta cúi đầu xuống, chỉ nhìn thấy bé gái vừa ⓗô*𝓃 anh ta đang lôi anh ta đi! Không đúng! Thế này là thế nào.
Ngọc Tình cảm nhận được tâm trạng rối bời của Phác Vũ lúc này, cô khẽ cười, người đàn ông này đúng là đáng yêu thật đấy!
Ngọc Tình dẫn Phác Vũ đi tới gần Lôi Thạch, Lôi Thạch thấy Ngọc Tình đi tới, đột nhiên nở nụ cười đón tiếp, đứng lên.
Ngọc Tình nhếch mép, tay vẫn kéo Phác Vũ, ngẩng mặt lên nhìn người đàn ông với vẻ ngạo nghễ đang ngồi đối diện, mặt hắn vênh lên với bộ dạng không coi ai ra gì.
"Vị này, xưng hô thế nào đây?" Ngọc Tình khẽ cười, đưa tay ra phía trước, Lôi Thạch hiểu ý liền rót một lý rượu vang đưa cho Ngọc Tình.
Ngọc Tình gật đầu hai lòng, đón lấy ly rượu, ném cho Lôi Thạch một cái nhìn: "Vụ này, chúng ta sẽ từ từ tính với nhau sau!"
Lôi Thạch cũng chỉ biết nở nụ cười miễn cưỡng, bây giờ anh ta cuối cùng cũng phát hiện, không kể anh ta ở bên ngoài uy phong lẫm liệt thế nào nhưng gặp Ngọc Tình thì cái oai phong lẫm liệt đó không còn nữa, chỉ có thể cười cười lấy lòng cô.
Lời Ngọc Tình nói chẳng được người đàn ông đối diện để ý, hắn vẫn vênh váo nghếch mặt lên trời, đến liếc nhìn Ngọc Tình một cái cũng chẳng thèm.
Ngọc Tình cũng không thấy bực mình, cô cầm ly rượu trên tay đưa cho Phác Vũ: "Loại rượu vang này rất khá, anh thử một chút đi!"
Lúc này Phác Vũ giật mình nhìn thấy Lôi Thạch khúm núm rồi lại cười cười rót cho Ngọc Tình một ly rượu nữa, anh ta vẫn ngơ ngác nhận lấy ly rượu và uống một hơi.
"Ư ư!" uống một ngụm lớn, đột nhiên họng như chưa thích nghi được nên có vẻ khó chịu, Ngọc Tình nhìn bộ dạng đáng yêu của anh ta, khẽ cười, đưa tay ra vỗ nhẹ vào lưng anh ta.
"Đồ ngốc, chậm một chút thôi!" Ngọc Tình nói nhẹ nhàng cùng nụ cười nở trên môi làm cho Phác Vũ thấy kinh sợ, mặt anh ta đột nhiên đỏ lên.
"Hừ hừ!" đối diện là người đàn ông kiêu ngạo dường như bị lãng quên quá lâu lúc này hắn ta đã cúi đầu xuống, sắc mặt u ám nhìn Ngọc Tình: "Ngươi là ai mà lại dám ngồi trước mặt ta ngang hàng thế này?"
Ngọc Tình nghe thấy vậy sắc mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng, cô khẽ 𝐡ô·п lên má của Phác Vũ, rồi quay ra nói lạnh lùng: "Anh là cái thá gì, ai cho anh to gan lớn mật mà dám ngồi trước mặt ngan hàng với tôi thế này?"
Ngọc Tình nói với ngữ khí lạnh lùng, làm cho những người có mặt ở đó rùng mình, lạnh cả sống lưng, Ngọc Tình cảm nhận thấy thái độ của Phác Vũ, cô đưa bàn tay nhỏ bé ra nắm lấy bàn tay to hơn tay mình rất nhiều.
"Anh không nói, tôi còn tưởng bố anh là kẻ có tiếng tăm lắm đấy!" Ngọc Tình bật cười nhìn người đàn ông kiêu ngạo kia: "Anh cũng khá lắm, kiêu ngạo, tự cao tự đại tới mức thế này cơ mà!"
Ngọc Tình nói xong, cũng không đợi anh ta trả lời, tiếp tục nói với ngữ khí lạnh lùng: "Anh ăn gan chó à mà dám ngồi ngang hàng với tôi thế này? Lôi Thạch!"
Lời Ngọc Tình vừa dứt, Lôi Thạch hiểu ý, anh ta tiến lên phía trước vài bước, túm lấy người đàn ông đó lôi đứng lên và đẩy ngã xuống đất.
Người đàn ông đó không nghĩ Lôi Thạch dám làm như vậy, hắn ta đột nhiên kinh ngạc, nhưng không kịp để phản ứng lại, và kết quả là nằm chỏng chơ dưới đất.
Hắn ta cả đời nghênh ngang, đột nhiên lại bị thành ra như thế này.
Lôi Thạch đã ra tay liền chiếm ưu thế, anh ta nhìn người đàn ông, lạnh lùng đứng bên cạnh anh ta, dường như chỉ cần hắn ta động đậy là lập tức đạp xuống.
Người đàn ông tuy kiêu ngạo, nhưng nếu đã là Yến Vân phái hắn ta đến thì đương nhiên hắn cũng có ưu điểm của mình, và ưu điểm của hắn ta chính là biết nhận định thời thế.
Người đàn ông thấy bản thân bây giờ đang thất thế thế này, lập tức không còn bộ dạng kiêu ngạo ban nãy nữa, hắn ngồi dưới đất không động đậy, lặng lẽ nhìn Ngọc Tình.
Con bé này đến cả Lôi Thạch cũng phải khép nép và nghe theo, vậy thì địa vị của nó ở bang Chim ưng không hề thấp, lẽ nào là con gái riêng của Lưu Lỗ Hàn?
Yến Vân phái hắn ta đi cũng không nói rõ đầu đuôi sự việc, còn hắn ta cũng không có năng lực để đi tìm hiểu và biết được những việc nội bộ của bang Chim ưng, vì vậy hắn ta gặp phải bi kịch là cái chắc rồi.
"Tiểu cô nương, tôi nói cho cô biết, kể cả cô có là con gái riêng của Lưu Lỗ Hàn thì hôm nay cô cũng phải trả giá cho Vân bang chúng tôi!"
Ngọc Tình nghe thấy hai từ con riêng, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, nhìn hắn ta, lạnh lùng cười: "Anh là người của Vân bang? Anh tên gì?"
"Lão gia đây ngồi đứng tên đều không đổi, Lương Toàn!" nói xong tên mình hắn lại trở về với thái độ kiêu ngạo.
Ngọc Tình khẽ cười: "Anh nói tôi là con gái riêng?" giọng nói lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao làm cho Lương Toàn lập tức không nói được gì nữa.
Lôi Thạch nhìn Lương Toàn, đột nhiên lại cảm thấy hắn đáng thương, chúc may mắn nhé!
Ánh mắt thương hại của Lôi Thạch làm cho Lương Toàn thấy sợ hãi, lạnh cả sống lưng, hắn ta lập tức cúi đầu xuống, trong lòng đang cố lấy lại bình tĩnh, đúng lúc này giọng nói của Ngọc Tình lại vang lên.
"Vậy thì Lương Toàn, anh muốn bang Chim ưng tôi phải trả giá cho anh điều gì?" Ngọc Tình bỏ tay Phác Vũ ra, đứng lên, từ từ bước tới bên cạnh Lương Toàn, cúi đầu xuống: "Anh nói xem tôi phải trả giá cho anh thế nào mới được đây? Giữ lại 𝐭-o-à-𝖓 t-𝐡â-🍸 được không?"
Giọng nói lạnh lùng làm cho toàn thân Lương Toàn run lên, hắn ta như không tin vào tai mình, hắn ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt lạnh như băng của Ngọc Tình. Nhưng hắn ta lại có thể thực sự cảm thấy lời cô nói là thật, cô thực sự muốn như thế, muốn giữ lại †0à*n 𝐭♓â*🍸 cho hắn ta là một sự giả giá tốt nhất sao?
"Cô, cô không thể như thế này!" Lương Toàn tìm kiếm rất lâu mới tìm lại được tiếng nói của bản thân mình, hắn ta nhìn khuôn mặt Ngọc Tình như đang nhìn thấy 🍳-𝐮-ỷ vậy, cố gắng muốn di chuyển bản thân để lùi lại phía sau.
"A.... ." chưa động đậy còn may, vừa mới động thì hắn ta cảm thấy con tim đang đau thắt lại, bàn tay hắn loạng choạng liền bị những mảnh thủy tinh c*m v**, hắn ta đưa tay lên trước mặt, Ⓜ️á.⛎ tươi không ngừng chảy ra, Ngọc Tình chỉ khẽ nhoẻn miệng cười.
Ngọc Tình đứng thẳng người lên nhìn những người ở phía ngoài, cô khẽ cười: "Các người đúng là to gan! Đứng đó là muốn chơi cùng hắn hay là giống như hắn!" ngón tay Ngọc Tình chỉ vào người đang ngồi dưới sàn bất động.
Mọi người thấy vậy, lập tức quay người chạy toán loạn. Ngọc Tình nhìn đám đông hoảng loạn, một luồng sức mạnh tinh thần được bao phủ, trong phút chốc xóa hết kí ức của họ về bản thân cô. Những người này đáng lẽ sớm đã phải rời đi, đứng đó đúng là cản trở việc của cô.
Sau khi mọi người đã rời đi, Ngọc Tình đưa ánh mắt quay trở lại nhìn Lương Toàn, nhìn vào hai mắt phẫn nộ và hận thù của hắn, môi cô nhếch lên cười khinh bỉ, cô cúi đầu xuống, giọng nói khe khẽ: "Sao hả? Yến Vân khi phái anh tới không nói rõ cho anh biết à? Tôi là kẻ không thể chọc tức được đâu!"
Ngọc Tình nói xong, đứng thẳng người lên, cổ tay xoay tròn, một con dao sáng loáng xuất hiện, chỉ khẽ động đậy, ánh sáng chiếu vào lưỡi dao lóe lên làm mọi người ở đó đều rùng mình.
Chỉ một giây sau, mọi người nhìn thấy Lương Toàn từ từ ngã nằm xuống đất, ⓜ*á*υ từ trên trán chảy ra không ngừng.
Dòng 𝐦á*υ đó lập tức chảy xuống sàn nhà.
Quyết định và động tác nhanh chóng thuần thục đó làm cho những người chứng kiến hết sức kinh ngạc, nhìn Ngọc Tình với ánh mắt đầy sự sợ hãi.
Ngọc Tình cười lạnh lùng, quay người lại, liếc mắt nhìn tất cả mọi người vừa chứng kiến sự việc đó, cô ghi nhận sự sợ hãi của tất cả mọi người.
Sự sợ hãi của Lôi Thạch, sự sợ hãi của Phác Vũ, cùng với sự run lên cầm cập của tất cả những người đứng đó, Ngọc Tình chỉ cười, không nói gì, ánh mắt lạnh lùng của cô liếc nhìn Lương Toàn, cô cười: "Yến Vân, đây là lợi tức!"
Nhún vai một cái, Ngọc Tình quay người đi ra khỏi căn phòng, khi đi ra tới cửa Ngọc Tình quay đầu lại nhìn Lôi Thạch: "Giải quyết ổn thỏa cho tôi, tôi không muốn bất kì ai biết về tất cả sự việc ngày hôm nay!" ánh mắt từ từ chuyển động, nhìn một lượt tất cả mọi người đang ở đó sau đó rời đi.
Phác Vũ nhìn theo bóng dáng Ngọc Tình bước đi không hề có một chút lưu luyến nào, anh ta đưa tay ra, miệng cứ mở ra rồi lại khép vào như muốn nói gì đó, sau cùng thì ngập ngừng: "Ban thân mình thế này là thế nào! Đó chỉ là một cô bé thôi mà! lời cô bé nói sao có thể là thật được!"
Khi anh ta cúi đầu xuống đau khổ, Lôi Thạch đâng cho người giải quyết cái ⓣ𝖍.𝒾 т𝒽.ể đó, rồi một giọng nói nhẹ nhàng nhưng cũng không mấy khách sáo vang lên: "Này, anh không đi đi, ngồi đó để đợi được đưa đi à?"
Giọng nói đó đối với Phác Vũ lúc này đúng là một lời nhắc nhở, anh ta ngẩng đầu lên nhìn theo Ngọc Tình ở ngoài cửa, khuôn mặt bỗng trở nên vui mừng, anh ta khẽ cười, giống như ánh sáng chiếu rọi vào con tim Ngọc Tình.
Ngọc Tình liếc mắt nhìn anh ta: "Lại còn không mau lại đây!"
Phác Vũ lập tức gật đầu mừng vui chạy theo cô, đến bản thân anh ta ngay lúc này cũng không biết anh ta vui thích tới thế nào. Toàn bộ cảnh này lọt vào mắt của Lôi Thạch, Lôi Thạch liếc nhìn theo, thở phào, anh ta đang đắn đo xem xử lý người đàn ông này như thế nào!
Ngọc Tình nắm lấy tay Phác Vũ, nhìn Lôi Thạch: "Giải quyết ổn thỏa tất cả mọi thứ ở đây, sau đó về Lôi Hổ Đường tự kiểm điểm cho tôi, chúng ra sẽ từ từ tính sổ!
| ← Ch. 062 | Ch. 064 → |
