| ← Ch.3 | Ch.5 → |
6.
Ta ở lại hai châu ấy suốt ba năm.
Ba năm qua, ban ngày ta xử lý chính vụ, ban đêm nghiên cứu binh thư và sử sách, rất ít khi còn liên lạc với Giang Đông.
Ta xây dựng thủy lợi, khuyến khích đồn điền luyện binh, chỉnh đốn quan lại, chiêu mộ lưu dân, gây dựng quân đội.
Những tướng sĩ của Thanh Châu năm xưa, nay đã hoàn toàn tôn ta làm chủ.
Các cựu bộ của Hàn Châu cũng nghe theo sự điều động của ta.
Ta còn đề bạt một cặp tỷ đệ, là hai đứa con không danh phận còn lại trong hậu viện của thành chủ Hàn Châu đời trước.
Khi ta đ[á]nh vào Hàn Châu, họ chủ động dâng toàn bộ gia sản của phụ thân mình cho ta.
Vì vậy, ta cũng không để họ mất mạng chỉ vì người phụ thân hồ đồ của họ.
Ở nơi này, ta vẫn không ngủ được bao nhiêu giấc yên ổn nhưng mỗi lần nhắm mắt, trong lòng lại an định hơn trước rất nhiều.
Ta không còn mơ thấy những cơn ác mộng ch[ế]t chóc nữa.
Mùa xuân năm thứ ba, sứ giả của phụ thân lại đến Hàn Châu.
Lúc này, cục diện thiên hạ đã thay đổi rất nhiều.
Hoắc Quyết nhân danh thiên tử để hiệu lệnh chư hầu, hiện đã nắm giữ phần lớn Trung Nguyên.
Còn phụ thân giữ vững Giang Đông, hai bên ngầm hình thành thế đối đầu.
Sứ giả dâng lên thư tay của phụ thân.
Trong thư, phụ thân nói ta đã rời nhà nhiều năm, ông tuổi cũng đã cao, gần đây ngày càng nhớ ta nhiều hơn.
Ông còn nói những năm qua chính tích của ta ở Hàn Châu ông đều nhìn thấy, biết rõ ta đã vất vả thế nào.
Cuối thư, ông hỏi ta: 'Liệu ta có thể tạm gác mọi việc trên người xuống, trở về Giang Đông ở bên ông một thời gian không?'
Ta biết, phụ thân đã thật sự già đi rồi.
Khi ông ba mươi tuổi mới cùng mẫu thân sinh ra ta, nay cũng đã đến tuổi tri thiên mệnh.
Hơn nữa vì ta, phụ thân không những không thể kết minh với Hoắc Quyết mà còn nhiều lần đối đầu với hắn.
Hai người họ không còn uy thế hiển hách như ở kiếp trước nữa.
Trong doanh trướng, có mưu sĩ khuyên ta: "Nữ quân, những năm qua người thu hồi đất đai phía bắc, củng cố thành trì, hiện nay trong số các thế lực tranh hùng thiên hạ đã có một chỗ cho người. Người hà tất phải buông bỏ tất cả để trở về Giang Đông?"
"Thiên hạ đều biết Hoắc Quyết và Tiết Hầu sớm muộn cũng sẽ có một trận đại chiến."
"Chi bằng người cứ ở lại Hàn Châu, đợi họ phân thắng bại rồi xuất binh tiếp quản Giang Đông."
Hắn phân tích lợi hại của việc trở về với ta nhưng ta vẫn quyết định nam hạ, trở về mảnh đất cố hương đã xa cách từ lâu.
Khi gặp lại phụ thân, quả nhiên ông đã già đi rất nhiều.
Nghe nói năm ngoái khi ông ra ngoài dẹp loạn đã bị quân nổi loạn bắn trúng đầu gối một mũi tên khiến vết thương cũ tái phát, kéo theo đó tinh thần và khí lực cũng hao mòn quá nửa.
"A Đàn, cuối cùng con cũng trở về rồi."
"Con có thể trở về...phụ thân rất vui."
Thấy ta vượt đường gió bụi vội vã trở về, đôi mắt phụ thân ngấn lệ, chân thành đến rõ ràng.
Ta bước lên quỳ xuống dập đầu trước ông.
"Phụ thân, con mãi mãi là nữ nhi của người."
Ta quỳ ngồi dưới gối phụ thân chỉ cần ngẩng đầu lên, những nếp nhăn nơi khóe mắt và mái tóc hoa râm bên thái dương của ông liền đ[â]m thẳng vào mắt ta.
Trong đại sảnh, lò lửa cháy rực, sưởi ấm cả căn phòng không còn cảm nhận được chút rét xuân nào.
Ta cùng phụ thân chậm rãi trò chuyện chuyện nhà.
Từ khi còn bé ngồi trên vai ông nằng nặc đòi theo đi săn, cho đến lúc lớn thêm một chút, đứng đợi nơi cổng thành, chờ phụ thân khải hoàn trở về mang cho ta những viên minh châu quý giá nhất, những trâm váy lộng lẫy nhất.
"Lúc đó còn nhỏ dại, không thể thật sự hiểu được sự gian khổ của phụ thân khi chinh chiến bên ngoài. Chỉ nghĩ rằng phụ thân của con là người vô song trên đời, đ[á]nh đâu thắng đó, là anh hùng bậc nhất thiên hạ."
Nói đến đây, trong lòng ta bỗng dâng lên một cảm xúc rối rắm và phức tạp, quấn chặt lấy t[i]m khiến lòng chua xót.
"Phụ thân...những năm này, người đã già rồi."
Ta nhìn ông nói, giọng không tự chủ run nhẹ.
Phụ thân cũng nhìn ta, trong khoảnh khắc ấy, hai người chúng ta thật sự giống như một đôi phụ tử ấm áp.
Ông chủ động nắm lấy tay ta, đặt vào lòng bàn tay mình, bàn tay ấy bỗng ấm áp đến lạ.
"Vậy còn A Đàn, con thì sao?"
"A Đàn của ta, từ nhỏ đã được ta nâng niu như châu như ngọc suốt mười lăm năm. Sao lại đột nhiên muốn đến nơi phương Bắc khắc nghiệt như vậy, ở đó lâu đến thế? Lâu đến mức đi một lần là ba năm, ba năm ấy chưa từng chủ động gửi cho ta một bức thư nhà nào. Lâu đến mức ta đã già đi, già đến mức tưởng rằng...đời này sẽ không còn được thấy tiểu thư của Tiết gia trở về nữa."
"A Đàn...những năm qua con có phải đang giận ta không?"
"Nhưng ta thật sự không biết, rốt cuộc ta đã làm sai điều gì mới khiến nữ nhi của ta thà ở lại chiến trường liều ch[ế]t cũng không muốn trở về bên cạnh ta."
Ta nhìn phụ thân.
Ta biết rất rõ, để giữ chút ấm áp của tình phụ tử, lẽ ra ta nên nói rằng mình không hề giận dỗi chỉ là quá bận rộn không thể rời đi, hoặc nói rằng ở Hàn Châu, ta cũng rất nhớ tất cả mọi thứ của Giang Đông.
Những lời ấy đã lên đến đầu môi, nhưng ta lại không thể thốt ra nổi một chữ.
Mãi một lúc lâu sau, ta mới nói được một câu: "Nhưng phụ thân...bây giờ con đã trở về rồi."
"đúng vậy, con đã về nhà rồi."
Phụ thân khẽ phụ họa một tiếng, rồi lại cùng ta nói chuyện về việc Hoắc Quyết hiện nay từng bước ép sát Giang Đông.
Ông nói hai vị huynh trưởng của ta thật sự không nên việc, ngay cả các vị thúc bá bên dưới cũng dần sinh dị tâm.
Đám đường huynh đệ e rằng cũng khó lòng chống đỡ nổi Hoắc Quyết.
Ông nói mình đã già rồi, tinh lực không còn theo kịp nữa, không còn sức tranh đoạt cũng không còn sức đấu đá.
Chúng ta trò chuyện mãi, đến khi phụ thân đã mệt ta mới đứng dậy xin cáo lui.
Khi sắp bước qua ngưỡng cửa, phụ thân gọi ta lại.
"A Đàn!"
"Ta có hai nhi tử, một nữ nhi. Đại lang ngu độn, Nhị lang nhu nhược chỉ có con là giống ta nhất, đứng thẳng đội trời, có thể gánh vác trọng trách."
"Tương lai của cả tộc Tiết gia...phải trông cậy vào con rồi!"
Nói xong, cả người phụ thân như trút hết sức lực, tựa xuống chiếc nhuyễn tháp.
Ta quay đầu lại, dõng dạc nói ra câu chân thành nhất trong ngày hôm nay: "Nhi nữ nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của người."
Ta bước ra ngoài, gió thổi lên mặt hơi lạnh.
Biểu ca đứng đợi trước cửa liền khoác áo choàng lên vai ta.
"Hối Hối, thế nào rồi?"
Ta lau đi giọt lệ không biết đã rơi nơi khóe mắt từ lúc nào.
"Mọi việc đã ổn thỏa, phần còn lại...đành nhờ huynh giúp ta rồi."
Ta luôn biết rõ, phụ thân có lẽ yêu ta nhưng ông càng yêu quyền lực hơn.
Có lẽ coi trọng ta, nhưng nhất định coi trọng cơ nghiệp của Tiết gia hơn.
Chỉ là bây giờ...tất cả những điều ấy đều không còn quan trọng nữa.
7.
Ta ở lại Giang Đông, cùng phụ thân mừng thọ năm mươi tuổi của ông.
Ngày sinh thần của ông, tông thân Tiết gia đều đến chúc thọ, các chư hầu ở nhiều nơi cũng phái người mang lễ mừng thọ tới.
Phụ thân - người bên ngoài đồn rằng đã bệnh nặng lâu ngày vẫn ngồi trên chủ vị, phong thái không kém năm xưa.
Ta ngồi ở vị trí dưới phụ thân.
Hai vị huynh trưởng nhìn sang ta, khẽ gật đầu nâng chén kính rư[ợ]u.
Một bữa thọ yến, khách chủ đều vui vẻ nhưng đến đêm khuya, hai vị huynh trưởng cùng mấy vị đường huynh, thúc bá lại dẫn theo mấy chục binh sĩ và tướng lĩnh xông vào viện của ta.
Người đi đầu là Tam đường huynh - Tiết Tông.
Hắn dõng dạc chỉ trích ta: "Tiết Đàn, ngươi chỉ là một nữ nhân, chẳng qua là may mắn hơn người mới có được chút công lao. Nay lại còn ⓓ*ụ ◗*ỗ thúc phụ để nhúng tay vào cơ nghiệp của Tiết gia."
"Hôm nay ngươi rơi vào kết cục này, đừng trách những người làm huynh trưởng chúng ta vô tình!"
Hắn vung tay, binh sĩ cầm đao tiến lên.
Ta nhìn cảnh trước mắt, khẽ nhếch môi, chỉ nói: "Haizz...đều là thân tộc trong nhà, ta vốn không muốn đến mức này."
Sau đó, ta thuận thế gọi ra đội cung thủ đã mai phục sẵn từ trước.
Những mũi tên lạnh lẽo lóe lên hàn quang, nhắm thẳng vào toàn bộ tộc nhân Tiết gia.
Sắc mặt Tam đường huynh lập tức biến đổi.
"Ngươi...ngươi sớm đã..."
Ta đứng dậy, thật lòng nói với hắn một câu cảm tạ: "Tam đường huynh, đa tạ huynh rồi."
Vốn dĩ ta còn phải tìm cớ từng người một để xử lý những hậu họa này.
Không ngờ hôm nay tất cả lại tự mình dâng đến tận cửa, khiến ta phải cố nhịn lắm mới không bật cười.
"Tam đường huynh, ngươi tư thông với Hoắc Quyết, xúi giục hai vị huynh trưởng của ta giam lỏng phụ thân, mưu đoạt Giang Đông của ta, những chuyện này, ta và phụ thân đều đã biết hết rồi."
Biết hắn không dễ thừa nhận, ta lấy ra mấy phong thư ném xuống đất.
"Đây là mật thư qua lại giữa ngươi và Hoắc Quyết, được tìm thấy trong phòng tiểu thiếp của ngươi."
Ta ra hiệu, sai người đưa kẻ đã bắt được ra ngoài.
"Người này là gián điệp Hoắc Quyết phái tới liên lạc với ngươi, hắn đã khai nhận tất cả. Giờ ngươi còn gì để nói nữa không?"
Mặt Tiết Tông xám như tro.
Ta nhìn kiếm hắn cầm trong tay, bỏ cũng không được, cầu xin cũng không xong.
Cuối cùng hắn liều ch[ế]t như cá cùng lưới rách, muốn lao về phía ta nhưng còn chưa kịp đến gần thì một mũi tên đã xuyên trúng hắn, hắn ngã xuống đất ch[ế]t ngay.
Thật là đáng buồn.
Ta nhìn những người còn lại, hỏi: "Các vị thúc bá, huynh đệ...đêm nay còn muốn gi[ế]t ta nữa không?"
Trong chốc lát tĩnh lặng không một tiếng động, rồi từng người một cúi đầu trước ta chỉ có hai vị huynh trưởng của ta bị giữ lại.
Đại ca mặt tối sầm, cứng nhắc nói: "Là tên Tiết Tông đó l[ừ]a ta."
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.
"Hắn nói ngươi trở về cư[ớ]p quyền, muốn đấu với ta đến cá ch[ế]t lưới rách nên ta mới nhất thời hồ đồ."
"Ta thật sự không biết hắn lại cấu kết với tên tiểu nhân Hoắc Quyết kia."
Nhị ca thì thần sắc hoảng hốt: "A Đàn, ta sớm đã biết chuyến này đến đây nhất định chẳng có kết cục tốt cho chúng ta. Ta vốn định ngăn bọn họ lại, nào ngờ Đại ca lại bị tên Tiết Tông kia mê hoặc còn khiến ta bị đám người đó lôi kéo theo."
"Ta...thật sự vô tội."
Nhìn hai vị huynh trưởng, ta chỉ bảo họ tự ở trong phủ mà suy ngẫm lỗi lầm.
Ta đã hứa với phụ thân sẽ giữ mạng cho họ, mà ta cũng chỉ giữ lại mạng của họ mà thôi.
Sau khi chuyện này được dẹp yên, tin tức truyền đến phụ thân.
Ông không hề trách tội, ngược lại còn khen thưởng ta, nói ta quyết đoán cứng cỏi rất có phong thái của ông.
Những kẻ ẩn trong bóng tối chờ xem kịch cũng mất hết hy vọng, chỉ có thể im hơi lặng tiếng.
Chưa đầy nửa tháng sau, phụ thân lại lâm bệnh.
Lần này bệnh khá nặng, ông giao rất nhiều việc quan trọng cho ta xử lý.
Từ đó về sau, ta tiếp quản Giang Đông, không còn ai cản trở.
Ta trở nên bận rộn hơn trước rất nhiều.
Cũng trong năm đó, từ phương Bắc gửi tới một bức thư tay của Hoắc Quyết.
Phụ thân chỉ nhìn qua một lần, rồi đưa cho ta.
Trong thư, Hoắc Quyết lại đề nghị liên 𝖍ô.𝖓., muốn dùng cách này kết minh lâu dài với Giang Đông.
Phụ thân thăm dò hỏi ta: "A Đàn, con định thế nào? Hiện nay Giang Đông vẫn chưa ổn định, có lẽ có thể tạm thời giả vờ thuận theo hắn rồi sau này..."
"Sau này sinh ra một đứa con mang huyết mạch Tiết gia rồi âm thầm trừ khử Hoắc Quyết, trực tiếp đoạt lấy thiên hạ sao?"
Ta ngắt lời phụ thân trước khi ông nói hết.
"Nhưng phụ thân, đến hôm nay rồi...chỉ nói riêng người thê tử nguyên phối của Hoắc Quyết, người còn nhớ được bao nhiêu?"
Phụ thân khẽ nhíu mày, rất lâu sau mới nhớ ra một cái tên mơ hồ: "Khương thị?"
Ông nhớ ra rồi.
Năm xưa, ta cũng chính vì Khương thị mà không chịu nghe theo sự sắp đặt của ông.
Khi ấy, Hoắc Quyết thật sự rất yêu thương chính thê Khương thị.
Ngay cả khi liên 𝒽ô-п với ta, hắn cũng luôn miệng nói rằng đó là vì đại nghĩa thiên hạ nên bất đắc dĩ phải làm.
Nhưng bây giờ thì sao?
"Bây giờ dù không có con, chỉ trong ba năm ngắn ngủi, Hoắc Quyết đã cưới nữ nhi Trần thị ở Hà Bắc làm chính thất. Ngoài ra còn có Liễu thị Hà Đông, Từ thị Giang Bắc. Còn ai nhớ đến Khương thị, người đã cùng hắn chịu khổ lúc hoạn nạn hay không?"
"Phụ thân, Hoắc Quyết là kẻ chỉ biết lợi ích, bạc tình vô nghĩa, chẳng qua là một tiểu nhân không đáng để mưu sự cùng."
"Cùng loại tiểu nhân như vậy mặc cả lợi ích, sẽ không thu được điều gì chỉ khiến bản thân vấy bẩn thanh danh. Nữ nhi cũng không cho phép mình trở thành Khương thị thứ hai."
Phụ thân im lặng rất lâu, rồi nhìn ta hỏi: "Chỉ còn con đường chiến một trận thôi sao?"
Ta đáp: "Không thể tránh được nữa."
"Phụ thân chỉ cần tin rằng, thiên mệnh đứng về phía chúng ta."
Phụ thân nhìn ta rất lâu, cuối cùng khẽ bật cười: "A Đàn, có lẽ lần này ta thật sự đã già rồi."
"Sau này...mọi chuyện đều theo con vậy."
| ← Ch. 3 | Ch. 5 → |
