Truyện:Say Giấc Hè - Chương 26

Say Giấc Hè
Trọn bộ 68 chương
Chương 26
(2)
0.00
(0 votes)


Chương (1-68)

g cảnh vốn dĩ đang náo nhiệt chợt lạnh xuống ngay tức khắc.

"Hay là, chúng ta đổi quán khác?" Phương Khai Vũ thấp giọng đề nghị.

"Dựa vào cái gì chứ?" Đường Tô đứng ra nói: "Như là chúng ta sợ bọn nó không chừng, không đổi!"

"Vợ nói đúng, không đổi." Hạ Kiêu Dương vòng tay qua vai Đường Tô, dẫn mọi người vào quán lẩu, phục vụ sắp xếp chỗ ngồi cho bọn họ, vừa hay ngồi đối diện ngay bàn lớp 12-1, nhìn nhau từ xa.

Mặc dù hai bên không ưa gì nhau, mắt qua mày lại đầy lạnh lùng, nhưng Hứa Gia Trạch vẫn đứng dậy chào Lục Miên: "Tiểu Miên, các cậu cũng tới à?"

Một tiếng "Tiểu Miên" gọi đến là dịu dàng, ngay cả Đường Tô bên cạnh cũng không nhịn được mà nổi da gà đầy người.

Lục Miên ngây người, trả lời thì không phải, mà không trả lời cũng không phải, chỉ có thể gật đầu, trầm giọng đáp lại một tiếng.

"Vậy được, bữa này tớ mời, mọi người thoải mái gọi." Hứa Gia Trạch nói với bọn họ: "Trận đấu hôm nay, hữu nghị là trên hết, thi đấu chỉ là hình thức, ngoài sân chúng ta đều là bạn bè."

"Không cần đâu." Hạ Kiêu Dương trực tiếp nói: "Chỉ là một bữa lẩu thôi mà, chúng tao tự trả được."

"Gia Trạch, đừng để ý đến chúng nó, đều là những học tra đội sổ, không có giáo dưỡng." Một số tên con trai khác ở bên cạnh đi tới kéo Hứa Gia Trạch.

"Ai không có giáo dưỡng! Chúng tôi còn có học sinh hạng nhất khối đang ngồi ở đây...." Đường Tô còn chưa nói xong, Lục Miên đã kéo cô ấy lại: "Thôi, chúng ta đến đây là để ăn lẩu chứ không phải cãi nhau, đừng để ý đến bọn họ là được."

Hạ Kiêu Dương cũng an ủi Đường Tô, ngồi xuống bên cạnh cô ấy, Lục Miên đương nhiên ngồi xuống bên cạnh Từ Trầm.

"Muốn tỏi băm không?" Lục Miên cầm một đĩa tỏi băm, hỏi Từ Trầm.

"Muốn."

Lục Miên cho tỏi băm vào bát nước chấm của Từ Trầm.

"Muối?"

"Muốn."

"Mì chính?"

"Không cần."

Lục Miên dùng đũa của mình chấm vào bát muối, chút một chút một cho vào bát sứ nhỏ đựng nước chấm dầu mè của Từ Trầm. (Chiều chồng như chiều vong =)))))))))

Phương Khai Vũ nhìn Lục Miên ân cần chăm sóc, hơi há miệng đầy ngạc nhiên, rồi lại ngậm lại ngay tức khắc, hiển nhiên cũng phải quá hiểu mối quan hệ của hai người, nhưng cũng không muốn nhiều lời, sợ là bản thân overthinking.

Trần Trạch thật ra đã sớm có thể nhìn ra được manh mối, nhưng cậu ta cũng không nói gì, nếu như Lục Miên và Từ Trầm ở bên nhau, thì nhất định sẽ lơ là việc học, đến lúc đó vị trí top 1 lớn sẽ thuộc về cậu ta.

Tâm tình của Từ Trầm quả thực đúng là không tốt, cũng không nói chuyện gì nhiều, cho dù như vậy, anh vẫn giúp Lục Miên nhúng một miếng thịt bò mềm mọng rồi cho vào bát của cô, kết quả dẫn đến miếng thịt bò mềm này được cô giữ lại trọng bát suốt bữa ăn, không nỡ động đũa.

Giữa bữa, Từ Trầm đi vào nhà vệ sinh, đang lúc rửa tay ở lavabo thì tình cờ gặp Hứa Gia Trạch cũng đang rửa tay ở đó.

Hứa Gia Trạch rút một tờ khăn giấy lau bàn tay ướt đẫm, sau đó đánh giá Từ Trầm trong gương: "Thích Lục Miên à?"

Từ Trầm không nói gì, anh lấy nước rửa tay, rồi mở vòi nước rửa sạch lại, thanh âm dòng nước xối mạnh vang lên xôn xao, rất ồn.

"Không dám thừa nhận à?" Thấy Từ Trầm không nói gì, Hứa Gia Trạch lại nói: "Coi như mày có chút biết thân biết phận, chúng ta đều là 90s, chưa nói gì đến vấn đề môn đăng hộ đối thời xưa, chỉ dựa vào trình độ của mày, thì cũng không xứng với cậu ấy."

Từ Trầm vẫn im lặng như cũ, cũng không thèm nhìn cậu ta.

Hứa Gia Trạch cũng không quan tâm, tiếp tục nói: "Mày biết soulmate (tri kỷ) gọi là gì không? Không chỉ là sở thích giống nhau, còn là sự hòa hợp về tư tưởng, sự hiểu biết, trình độ học vấn cùng với gia thế giáo dưỡng. Khi tao và Lục Miên ở cạnh nhau, chúng tao có thể dành cả một buổi chiều để giải một đề toán với nhiều lối tư duy khác nhau, sự giao lưu trao đổi giữa hai tâm hồn đồng điệu, chỉ có tao mới làm được." Giọng điệu của cậu ta rất ngạo mạn, vẻ mặt cũng cực kỳ đắc ý: "Bởi vì chúng tao ở cùng một đẳng cấp."

Từ Trầm rút một tờ khăn giấy, lau tay rồi ném vào thùng rác, lúc quay người lại rời đi, còn nhàn nhạt liếc nhìn Hứa Gia Trạch: "Mày nói rất đúng, đáng tiếc mày nói ngược rồi, không phải tao thích cậu ấy mà không dám thừa nhận, mà là cậu ấy, thích tao." (Xem anh đắc ý kìa, sướng nở mũi liềng =)))))

Chỉ với hai từ đơn giản, đã dễ dàng hạ gục Hứa Gia Trạch - người tự tin đang nắm chắc phần thắng trong tay.

"Sao đi lâu thế? Tớ còn tưởng cậu ngủ ở trong đấy rồi." Lục Miên thuận thế gắp miếng dạ sách bò mới nhúng vào bát của Từ Trầm.

"Có người tuyên chiến với tớ, vừa mới chỉnh đốn một phen." Từ Trầm vừa nói xong, liền nhìn thấy Hứa Gia Trạch đen mặt đi ra từ phòng vệ sinh.

Lục Miên mím môi cười: "Cậu đánh cậu ta?"

"Đâu, tớ là con người văn minh." Từ Trầm liếc nhìn miếng thịt bò trong bát cô: "Cậu có ăn không, không ăn thì trả tớ." Nói xong liền duỗi đôi đũa tới bát của Lục Miên, Lục Miên lập tức cầm bát lên, cười mắng: "Cái cậu này, sao lại có thể như vậy."

Từ xa Hứa Gia Trạch nhìn hai người cười đùa với nhau, sắc mặt ngày càng u ám.

Sau khi ăn xong, nhóm người vui vẻ náo nhiệt bước ra khỏi quán lẩu, lại nhìn thấy nhóm người lớp 12-1 đã rời đi trước đó đang đứng đợi ở bên ngoài, dường như là đang đợi bọn họ.

"Làm sao, muốn đánh hội đồng à?" Hạ Kiêu Dương là người đầu tiên dẫn đầu xắn tay áo đứng ra.

Hứa Gia Trạch cười lạnh một tiếng, không để ý cậu ta, mà nhìn Từ Trầm: "Tốt xấu gì tao cũng gọi mày một tiếng Đại thần, nếu có gan thì ra quán net solo một phen?"

Cậu ta vừa nói xong, Hạ Kiêu Dương và Phương Khai Vũ bên cạnh đột nhiên cười ầm lên.

"Hahaha, vậy mà nó dám hẹn lão Từ solo, trên đời này còn có người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ như nó à!" Hạ Kiêu Dương cười chế nhạo nói.

Mấy tên con trai cũng chơi Liên Minh Huyền Thoại phía sau Hạ Kiêu Dương cũng không nhịn được cười phá lên, bọn họ cũng đã được chứng kiến thao tác của Từ Trầm, tuyệt đối là cấp độ Thần, cho dù tìm cả cái Hạ Trung này, sợ rằng cũng không tìm được ai có thể so sánh với anh.

Hứa Gia Trạch không thèm để ý, chỉ cảm thấy những kẻ này chỉ đang khoe khoang ra vẻ mà thôi, cậu ta lại không phải chưa từng thấy trình độ của Từ Trầm, cũng chỉ ở mức trung bình trở xuống thôi: "Sao rồi? Có dám so không?"

Từ Trầm nhẹ nhàng cười: "Được thôi."

Solo của Liên Minh Huyền Thoại, thường được gọi là đấu đơn, tất cả các chiêu thức và kỹ năng đều được xóa bỏ, đồng thời 3 phép bổ trợ Hồi Máu, Thanh Tẩy và Hồi Sinh cũng không được phép sử dụng. Trong trận solo, không được phép đi đường khác, cũng không được đánh dã thú. Người chiến thắng được xác định bằng cách giết chết đối thủ 3 lần hoặc đẩy được 2 trụ tháp.

Trong quán net, hai người mở hai máy tính đối diện nhau, một nhóm người tụ tập xung quanh, vẻ mặt ai nấy cũng rất tự tin, nhưng so với bên kia, Hạ Kiêu Dương bên này lại mang theo một tâm thế chế nhạo cùng ngồi xem kịch vui hơn.

Bước vào giao diện mở đầu, Từ Trầm chọn Cảnh Sát Trưởng Piltover - Caitlyn, một ADC tầm xa có độ sát thương cao. Khi chơi solo, chủ yếu lợi dụng thế tầm xa để bắn người, đặc biệt là khi có kỹ năng bị động, có thể sử dụng Q để khiến quân địch tụt máu.

Hứa Gia Trạch dùng Yêu Cơ Lừa Đảo - LeBlanc, một sát thủ AP có tính cơ động và lực sát thương cao, có khả năng sát thương tức thời siêu cao cùng với khả năng sống sót tuyệt vời.

Nếu so sánh khi solo, thì Caitlyn của Từ Trầm có thể thua kém một chút so với LeBlanc.

Lục Miên có chút lo lắng nhìn về phía Hạ Kiêu Dương, Hạ Kiêu Dương tràn đầy tự tin, tỏ vẻ cô cứ an tâm.

Hai người chọn xong trang bị khi ra ngoài, cùng lúc xuất hiện ở đường giữa, chờ toàn bộ quân lính tập hợp đầy đủ, mới bắt đầu đánh. Cả hai người đều là tướng tầm xa, đều phải farm lính kiếm vàng, thỉnh thoảng gặp nhau, rỉa chút máu, Caitlyn của Từ Trầm vẫn đang không ngừng đánh để tăng cấp, đồng thời thỉnh thoảng cũng đặt những chiếc kẹp W vây xung quanh để kìm kẹp LeBlanc.

Ở giai đoạn đầu, ưu thế của LeBlanc rất mạnh, sát thương từ một kỹ năng EQ đã có thể tiêu tốn gần nửa thanh HP(máu) của Caitlyn, nhóm con trai lớp 12-1 thấy vậy không khỏi reo hò: "Tốt quá, Gia Trạch, xử chết nó!"

Từ Trầm bên này, nhóm con trai không nói chuyện, nghiêm túc cao độ xem trận đấu. Trên thực tế, khi solo thì LeBlanc có ưu thế cực kỳ lớn, Hứa Gia Trạch lựa chọn tướng này, rất rõ ràng là muốn điên cuồng giày vò, tra tấn Từ Trầm.

Caitlyn chỉ còn 1/3 máu cùng quân lính vừa đến đang trốn dưới tháp chuẩn bị muốn quay lại thành, bất ngờ LeBlanc lao tới dùng kỹ năng W E nhanh chóng tấn công, Caitlyn cũng phản ứng rất nhanh, lập tức E vượt qua, ngay khi LeBlanc lui về tuyến đường cũ, thì Caitlyn dùng Q, tung ra một đòn chí mạng, cũng chỉ có thể sát thương nửa thanh máu của LeBlanc.

Tất cả mọi người đều không ngờ, Caitlyn chỉ còn lại một chút máu vậy mà cũng dám quay lại tấn công, hoàn toàn không cho LeBlanc bất cứ cơ hội phản ứng nào, trực tiếp giết chết. Quá trình này là một bài kiểm tra tuyệt vời về kỹ năng di chuyển và tính toán bị động, mà Từ Trầm lúc này, cũng thực sự lộ ra một góc ẩn giấu của thao tác cấp độ Thần của anh.

Hứa Gia Trạch nhìn màn hình tối sầm lại, ngơ ngác nhìn Yêu cơ LeBlanc bị giết ngay tại chỗ, hoàn toàn không có chút phản ứng nào, kỹ năng của cậu ta vẫn còn đầy, lượng mẫu cũng đủ, nhưng.... cậu ta chết rồi! Bị một Caitlyn chỉ còn lại một chút máu giết chết!

Mấy tên con trai bên cạnh Hứa Gia Trạch vốn đang tinh thần phấn chấn cũng chợt trùng xuống.

LeBlanc hồi sinh, mua thêm một ma pháp giúp tăng cường sức mạnh bùa chú, Từ Trầm cũng quay trở lại thành, hồi đầy máu rồi đi ra ngoài.

"Từ Trầm, cậu quên mua trang bị rồi!" Phương Khai Vũ ở phía sau nhắc nhở.

Từ Trầm mắt điếc tai ngơ, điều khiển Caitlyn quay lại tháp dưới.

Ở phía đối diện, Hứa Gia Trạch cũng nhìn thấy Từ Trầm không có mua trang bị, còn dùng trang bị ban đầu để đi ra ngoài, trong lòng cậu ta bùng cháy lên một ngọn lửa, tay bấm chuột một cách nặng nề, phẫn nộ khó lòng kìm được, tên chó này, rõ ràng là đang coi thường cậu ta.

Sau mấy lần giao chiến trực tiếp, đúng là không thể xem nổi nữa, dựa vào kỹ thuật di chuyển tinh vi cùng sự bình tĩnh tuyệt vời của mình, Từ Trầm với trang bị ban đầu hoàn toàn treo Hứa Gia Trạch lên đánh mọi phương hướng, 2 lần bị giết chết ngay dưới tháp, cậu ta muốn chạy cũng không thoát, ưu thế tấn công tầm xa của Caitlyn cực kỳ mạnh bạo. Chung cuộc, Hứa Gia Trạch thua Từ Trầm với thành tích solo 0/3, mà Từ Trầm, thắng một cách cực kỳ ngoạn mục.

Điều này cũng nằm trong dự liệu của Lục Miên, Hứa Gia Trạch tuyệt đối không bao giờ có thể là đối thủ của Từ Trầm, thực lực của hai người căn bản không cùng một đẳng cấp.

Sau khi ra khỏi quán net, Hạ Kiêu Dương thấp giọng giải thích với Lục Miên: "Thực ra lão Từ chơi như vậy cũng là rất nhân từ rồi, tên tiểu tử họ Hứa kia thao tác cũng chả tốt, căn bản không hề phát huy được sức mạnh và lợi thế của LeBlanc với tư cách là tướng solo, hai người họ có thể kéo dài đến 15 phút cũng là do lão Từ cho cậu ta thể diện rồi, với trình độ này, theo cách mà lão Từ thường chơi với chúng tớ, nhiều nhất là 8 phút, có thể knock out cậu ta ngay."

Nhóm người tạm biệt nhau ở ngã tư, Lục Miên và Từ Trầm cùng đường, đi về phía trạm xe bus gần nhất.

"Tết Nguyên Đán ngày mai, cậu có kế hoạch gì chưa?" Lục Miên hỏi Từ Trầm.

"Ngủ nướng một giấc." Từ Trầm trả lời, Lục Miên ngước mắt nhìn anh, giấc ngủ của anh vẫn luôn là vấn đề khiến cô lo lắng.

"Sau khi ngủ dậy thì sao?"

"Đi giúp mẹ bán hàng."

Lục Miên gật đầu, anh thật sự rất bận, vốn cô muốn mời anh cùng nhau đi đọc sách, lời mời hấp dẫn còn chưa kịp thốt ra đã bị nghẹn lại.

Xe bus từ xa chạy đến, Lục Miên lấy thẻ xe bus từ trong túi ra.

"Tớ có 2 phiếu giảm giá khi mua vé xem phim." Ngay lúc Lục Miên chuẩn bị lên xe, Từ Trầm đột nhiên ngước mắt lên, nhìn cô nói: "Giành được Quadkill nên quán net tặng, đến Nguyên Đán là hết hạn rồi, nếu không dùng thì thật đáng tiếc."

Trong lòng Lục Miên như có một trận pháo hoa nổ tung trời, quay đầu lại cười tươi rạng rỡ với anh, giả vờ bình tĩnh nói: "Vậy tớ đành phải từ bỏ thời gian học tập của mình, giúp cậu sử dụng nó thôi."

"Ừm, tớ sẽ gọi lại cho cậu sau."

Lục Miên lên xe, tìm một chỗ ngồi ngay cạnh cửa sổ, hai tay đặt trước ngực, nhẹ nhàng vẫy vẫy với Từ Trầm đang ở ngoài cửa sổ. Nhìn xe cô rời đi, Từ Trầm mới quay người, hai tay đút vào túi quần, nhấc bước chân rời đi.

Khi quân địch xông đến nhà chính, uy hiếp đến đại cục, anh đang lang thang ở đường rừng mới chợt nhận ra, tức tốc trở về thành.

Kiêu ngạo cùng tự tôn, hèn mọn như bụi đất.

(Tui hiểu ở đây ý là anh thấy chị Miên bị người ta dòm ngó nên mới phải thể hiện để dằn mặt nam 8, chứ ko hai anh chị còn thính nhau dài =)))))))

-

Trưa ngày hôm sau, Lục Miên nhận được một cuộc điện thoại cố định lạ.

"Cậu muốn xem phim gì?" Giọng nói trầm thấp quen thuộc của anh vang lên trong điện thoại.

"Tùy đi, chỉ cần không phải là phim kinh dị thì đều được."

"Ừm, suy xét đến động cơ không trong sáng của cậu, vậy tớ sẽ chọn cái mà tớ thích xem." Từ Trầm nói. (Bắt thóp liền=))))))))

"...."

Cô đúng là không chỉ đơn thuần muốn xem phim điện ảnh.

"3 giờ 30 chiều, cậu có thể nghỉ trưa xong rồi hãy đến, tớ đợi cậu ở rạp Vạn Đạt trên đường Phúc Châu."

"Số điện thoại này là của nhà cậu sao?"

"Ừm."

Khóe miệng Lục Miên cong lên: "Được."

Sau khi cúp máy, Lục Miên lưu số điện thoại này vào danh bạ, đề tên là: "Nhà chồng tương lai". Đặt điện thoại xuống, cô một mình lăn qua lăn lại trên giường, cười ngốc một lúc lâu, nhìn vào điện thoại, sau đó trùm chăn lên cười khúc khích, lại nhìn xuống, lại cười.....

Buổi chiều, Lục Miên đến rạp Vạn Đạt như đã hẹn, Từ Trầm đứng một mình ở cửa rạp, trên tay cầm theo hai vé xem phim, tay còn lại đút vào túi, quần áo bông màu đen bình thường cũng có thể toát lên vẻ lạnh lùng của anh, Lục Miên nóng lòng chạy tới, Từ Trầm nhìn thấy cô đến, anh rút tay ra khỏi túi, đối mặt với cô.

"Tớ không đến muộn chứ?" Lục Miên dành 2 tiếng để thay quần áo, để tránh mùi hỗn loạn trên xe bus dính lên quần áo, cô đã bắt taxi chạy một mạch đến đây.

Từ Trầm lắc đầu: "Rất đúng giờ."

"Phim gì thế?" Lục Miên nhận lấy vé xem phim từ tay Từ Trầm: "《Đi qua thanh xuân của em》"

Cái tên này, đầy sự nghệ thuật!

Lục Miên nhìn tên và lời giới thiệu trên tấm poster phim, đây là một bộ phim tình cảm thanh xuân, cô mở to mắt nhìn Từ Trầm: "Cậu thích xem thể loại này à?"

"Tớ tưởng con gái các cậu sẽ thích xem cái này." Trong lòng Từ Trầm thực ra nghiêng về poster của một bộ phim khoa học viễn tưởng gần đó, nhưng anh sợ Lục Miên chưa xem thì đã ngủ mất.

Khóe môi Lục Miên cong tít lên, cô cũng không phải là quá thích loại phim thanh xuân này, nhưng không sao, dù sao cô cũng không phải tới để xem phim. (Để cua zai thì đúng hơn =))))))

Lục Miên mua một hộp bỏng ngô, cùng Từ Trầm đi vào phòng chiếu phim.

Thể loại phim nội địa liên quan đến thanh xuân này, nếu như không có người nổi tiếng hoặc Weibo tuyên truyền rầm rộ thì đa số doanh thu phòng vé sẽ không quá cao. Trong phòng chiếu phim nho nhỏ có lác đác mấy đôi tình nhân đang ngồi, khi Từ Trầm cực kỳ nghiêm túc mua vé, anh đã chọn chỗ ngồi ở chính giữa, thực ra Lục Miên càng muốn ngồi ở rìa ngoài với anh còn hơn.

Bộ phim bắt đầu, hai người đều ngồi rất nghiêm chỉnh, nghiêm túc xem phim.

Tình tiết cốt truyện thực sự quá sáo rỗng, rất nhanh, Lục Miên đã có chút lơ đãng, bỏng ngô được đặt giữa hai người, cô rút tay ra khỏi túi bỏng ngô, dừng lại một chút, cũng không có rút về, mà bắt đầu duỗi về phía Từ Trầm.

Cô muốn nắm tay Từ Trầm.

Dù chỉ là chạm vào một cái, thì hai tiếng đồng hồ xem phim nhàm chán này, cũng xem như không uổng phí.

"Tay của cậu, sờ đi đâu thế?" Giọng nói của Từ Trầm ép xuống rất thấp, Lục Miên bị dọa hoảng sợ, vừa rồi cô chạm vào đùi anh, quần dài có chất liệu rất tinh xảo và mềm mại, khi chạm vào, cô có cảm giác như bị điện giật, đột ngột rút tay về.

"Tớ... tớ ăn bỏng ngô.... , tớ..." Lục Miên lúng túng giải thích, hơi nghiêng đầu, khóe mắt liếc nhìn sang Từ Trầm, hai tay của anh đút trong túi quần, ngồi vắt chéo chân, ánh mắt mang theo chút kỳ lạ đánh giá Lục Miên.

Lục Miên nhụt chí quay người lại, không để ý đến anh nữa, tập trung xem phi,

Đúng lúc này, một đôi tay ấm áp vươn tới, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của cô.

Tim Lục Miên đột nhiên ngừng đập, ngay sau đó nhịp tim của cô đập nhanh không thể khống chế được, cô nhìn Từ Trầm, mặt Từ Trầm không biểu cảm gì nhìn chằm chằm màn hình, nhưng có thể thấy được, anh cũng đang căng thẳng.

Hai bàn tay đan chặt vào nhau trong bóng tối.

"Tay lạnh như vậy, kiếp trước cậu là thiên sứ gãy cánh sao?" Dù hai người đang nắm chặt tay nhau, nhưng Từ Trầm vẫn không nhịn được mà nói một câu độc mồm độc miệng, anh muốn làm dịu bầu không khí căng thẳng này giữa hai người.

"Chân của tớ cũng rất lạnh, có lẽ kiếp trước là thiên sứ ngồi xe lăn." Lục Miên trả lời.

Từ Trầm cười khẽ, sau đó kéo tay của cô, nhét vào trong túi áo của mình.

Nháy mắt hơi ấm đã bao bọc toàn bộ bàn tay lạnh lẽo của cô.

-

Xem xong phim, hai người sóng vai nhau đi trên con đường thưa thớt người, ánh đèn đường phản chiếu hình ảnh hai người đang sóng vai, tay Lục Miên vẫn còn để ở trong túi áo Từ Trầm, trong túi áo có nhiệt độ cơ thể anh, Lục Miên không nỡ rút tay ra.

"Chúng ta.... có được tính là đang hẹn hò không?" Lục Miên nóng lòng không chờ nổi mà muốn có danh phận: "Là kiểu bạn trai bạn gái, giống như quan hệ giữa Đường Tô và Hạ Kiêu Dương ấy."

"Không tính." Từ Trầm nhàn nhạt nói.

Lục Miên cúi thấp đầu, có chút chán nản, quả nhiên vẫn không dễ dàng cua được!

"Như thế này mới tính." Nói xong, Từ Trầm cúi đầu, khoảnh khắc khi cô mất cảnh giác anh liền nhẹ nhàng hôn lên má cô, đôi môi của anh có chút lạnh, xúc cảm mềm mại, như in sâu trên mặt cô, tóc trên trán anh quét nhẹ qua chóp mũi cô.

Toàn thân Lục Miên hóa đá!

Trong chớp mắt, toàn bộ thế giới của cô tràn ngập cát và đá, lửa cháy lan rộng ra đồng cỏ... Sông nước trào dâng bọt sóng chặn lại mái vòm, va vào bốn bức tường.....

"A!" Cô hét lên một tiếng, cắt ngang bầu trời đêm yên tĩnh, cũng dọa Từ Trầm giật mình, vô thức buông tay cô ra, lùi lại hai bước.

"A!" Ngay sau đó, lại là một tiếng hét chói tai, Lục Miên đột nhiên nhảy lên, chạy tới ôm lấy cổ Từ Trầm, sau đó dùng sức hôn lên mặt anh mấy cái, cô không dám hôn lên môi anh, như thể đó là một vùng đất cấm đầy bí ẩn, cần một nghi lễ thiêng liêng hơn mới có thể mở phong ấn. Lúc này, cô ôm lấy mặt anh, đặt môi mình hôn lên mắt, mũi và má anh, đầy thành kính, trịnh trọng, cũng có run rẩy, .... Sau đó buông anh ra, đột ngột lùi về sau vài bước, há miệng thở dốc, để cho ý thức trống rỗng trong chốc lát ấy, tập hợp trở lại.

Cả người cô như đang nhẹ nhàng lơ lửng trên không trung, như cánh chim bay lượn trên mây, mây bồng bềnh mềm mại lướt qua người cô, tự do, vui vẻ và hạnh phúc, ánh sáng tràn ngập khắp nơi, làn gió ấm áp thổi qua, một góc trời xanh mỉm cười với cô.

Từ Trầm bị cô hôn một mặt toàn nước miếng, gió lạnh thổi qua, có chút mát mẻ. Anh dùng ống tay áo lau mặt, bất đắc dĩ nhìn Lục Miên: "Cậu cái người này..... làm tớ sợ muốn chết."

Vẻ mặt Lục Miên hoảng hốt, hoàn toàn không biết mình vừa làm cái gì....

"Này, cậu không sao chứ." Từ Trầm tiến về phía Lục Miên hai bước, nắm lấy tay cô, siết chặt: "Đừng dọa tớ."

"Từ nay về sau, cậu là người đàn ông của tớ rồi." Cô hơi hé môi, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy bàn tay to lớn của Từ Trầm, ngước mặt lên nghiêm túc nhìn anh: "Tớ sẽ bảo vệ cậu thật tốt."

Cô là Sức mạnh Demacia, anh là vinh quang mà cô bảo vệ bằng cả mạng sống của mình, vĩnh viễn không buông bỏ, thề sống chết đi theo.

Chương (1-68)