(1)
← Ch.24 | Ch.26 → |
ục Miên đi ra khỏi phòng học, Hứa Gia Trạch đang đứng ở ngoài hành lang, xung quanh có rất nhiều bạn học thích hóng chuyện vây quanh, Lục Miên lạnh mặt đi xuống cầu thang, Hứa Gia Trạch cũng đi theo cô xuống tầng, đi đến một góc vắng vẻ, cậu ta bước tới, muốn vén tóc Lục Miên lên để nhìn mặt cô, nhưng Lục Miên lùi lại vài bước, không cho cậu ta chạm vào, mặt không chút biểu cảm nói: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Cô gái kia tên là Vương Kỳ, lớp 11, là một nữ du côn, vô pháp vô thiên, cô ta theo đuổi tôi gần 3 tháng rồi, hôm qua lại đến lớp để chặn tôi, tôi bị cô ta làm phiền điên lên, liền thuận miệng bịa chuyện tôi đã có người mình thích, cô ta không tin, tôi liền nói tên của cậu." Ánh mắt Hứa Gia Trạch dịu dàng nhìn xuống, đau lòng nhìn cô: "Thật sự xin lỗi cậu, không ngờ lại gây ra cho cậu phiền phức lớn đến như vậy."
"Tốt nhất là cậu nên làm sáng tỏ chuyện này, tôi không muốn sau này lại có thêm rắc rối nữa." Lục Miên cứng rắn nói, sau đó xoay người đi lên tầng.
"Ừm, tôi sẽ làm sáng tỏ." Hứa Gia Trạch ở phía sau gọi lại: "Hay là tôi đi cùng cậu đến bệnh viện kiểm tra?"
"Không cần, tôi đi rồi." Lục Miên không quay đầu lại, đáp.
"Vậy tiền thuốc....." Cậu ta còn chưa nói hết liền ngừng lại, chợt nhận ra chút Lục Miên cũng chẳng thiếu chút tiền thuốc này, thế là liền đổi lời: "Vậy để tôi mời cậu một bữa, coi như là bồi tội, bằng không lương tâm tôi sẽ bị cắn rứt."
"Hứa Gia Trạch." Lục Miên quay đầu lại nhìn cậu ta, ngữ khí cực kỳ cứng rắn: "Tôi thực sự không có thời gian để an ủi lương tâm cậu, chỉ cần chuyện này có thể giải quyết là được, lớp 12 rồi, mọi người đều không muốn bị phân tâm bởi những chuyện khác, tôi cũng không trách cậu." Nói xong, Lục Miên không ngoảnh lại mà đi thẳng lên tầng.
-
Tan học, Hạ Kiêu Dương đi ba bước đuổi kịp Từ Trầm, nói với anh: "Cậu nhờ tớ nghe ngóng tin tức của cô gái kia, tớ nhờ người bạn tìm được rồi, lớp 11-6, gọi là Vương Kỳ, nhà ở ngõ hẻm Tam Lý."
Từ Trầm gật đầu: "Đi thôi."
"Đi đâu?"
"Ngõ hẻm Tam Lý."
.....
Những ngôi nhà ba tầng cũ nát nối thành từng dãy từng dãy, con ngõ hẻm nhỏ tối tăm, tỏa ra mùi bùn đất cùng rác rưởi hôi thối, trên trời thỉnh thoảng có một hai con chim bay qua, chớp mắt biến mất giữa ranh giới của bầu trời và các tòa nhà.
Vương Kỳ lấy bã kẹo cao su ra khỏi miệng, nhào nặn một vài cái rồi bôi vào bức tường tối đen.
Đi vào một con hẻm, một chàng trai cao 1m85 mặc áo đen đang đứng ở góc tường, điếu thuốc trên tay chậm rãi cháy đến tàn.
Khi Vương Kỳ bước vào ngõ hẻm, không khỏi nhìn anh thêm vài lần, dáng vẻ anh cao gầy, đường nét trên khuôn mặt hắn cực kỳ sắc bén, có chút tái nhợt, ngũ quan không tính là quá tinh xảo, thậm chí còn có chút hoang dã, nhưng khi kết hợp lại, thì trông cực kỳ đẹp trai, thậm chí còn mê người hơn cả Hứa Gia Trạch - người mà cô ta theo đuổi bấy lâu nay.
Khi Vương Kỳ đi ngang qua anh, anh huýt sáo một cách ngả ngớn, tiếng sáo vang vọng trong con hẻm vắng.
Ngay lúc cô ta đi qua anh, Từ Trầm ấn tàn thuốc vào tường, bình tĩnh nói: "Này."
Giọng anh khàn khàn trầm thấp, Vương Kỳ không khỏi dừng bước, quay đầu lại nhìn anh, khóe miệng cong lên một nụ cười khinh khỉnh: "Anh đẹp trai, có chuyện gì à?"
"Vương Kỳ đúng không?"
Ánh mắt Vương Kỳ hiện lên một tia kinh ngạc, tiếp sau đó là một tia vui mừng, không ngờ anh chàng đẹp trai này là đến tìm mình.
"Đúng, tôi là Vương Kỳ." Cô ta còn chưa nói xong, đã chú ý đến một chàng trai cao lớn khác từ trong ngõ đi ra, đứng ở bên cạnh cô ta, sắc mặt cả hai người đều không mấy thiện cảm.
Vương Kỳ có chút căng thẳng: "Các anh, tìm tôi có việc gì?"
Từ Trầm đi thẳng về phía Vương Kỳ, Vương Kỳ liên tục lùi lại phía sau, phía sau có Hạ Kiêu Dương chặn đường cô ta, túm chặt lấy cổ áo cô ta, ấn mạnh vào tường.
Vương Kỳ hét lên một tiếng chói tai, sau lưng đau đớn, cô ta không ngờ hai người đàn ông này lại dám động thủ với cô ta, cô ta hoảng sợ hét lên: "Con mẹ nó, chúng mày chán sống rồi à mà dám gây sự với tao!"
Từ Trầm lấy trong túi ra một điếu thuốc, châm lửa, chậm rãi rít một hơi, sau đó đưa tàn thuốc đến gần mặt Vương Kỳ, cô ta mở to hai mắt, con ngươi màu đen nhìn xuống, trơ mắt nhìn tàn thuốc đang cháy kia rơi xuống gần má mình, làn da của cô ta thậm chí có thể cảm nhận được sức nóng bỏng từ tàn thuốc.
"Không.... Không cần!" Vương Kỳ bị dọa sợ mất mật, nước mắt chảy dài, ngữ điệu cũng hạ thấp xuống, nức nở: "Xin các cậu buông tha cho tôi."
"Đi xin lỗi Lục Miên, sau này nếu gặp cô ấy ở trường thì phải đi đường vòng." Từ Trầm mặt không chút cảm xúc liếc nhìn cô ta: "Có làm được không?"
Vương Kỳ hoảng sợ, gật đầu như gà mổ thóc.
Từ Trầm lấy điếu thuốc ra, ấn mạnh vào bức tường cạnh tai Vương Kỳ, phát ra âm thanh "xèo xèo", Vương Kỳ trợn to hai mắt, bị dọa đến hồn phi phách tán.
Mãi cho đến khi bóng lưng của hai người biến mất ở cuối con hẻm, cả người Vương Kỳ mới xụi lơ mà quỳ rạp xuống đất, nặng nề thở phào một hơi.
"Vừa rồi tớ còn lo lắng cậu sẽ ấn tàn thuốc lên mặt cô ta." Sau khi lên xe bus, Hạ Kiêu Dương nói với Từ Trầm.
"Tớ thật sự muốn ấn xuống." Sắc mặt Từ Trầm lạnh lùng, nếu không phải Vương Kỳ khóc thảm thiết như vậy, anh thật sự sẽ không dễ dàng buông tha cho cô ta.
"Chúng ta đối xử với con gái như vậy, có phải là không có phong độ hay không?" Hạ Kiêu Dương sờ đầu cười hề hề: "Tớ lớn vậy rồi mà còn chưa bao giờ bắt nạt con gái."
Từ Trầm "hừ" một tiếng, không trả lời, anh vốn dĩ cũng không phải là quân tử gì.
-
Hết tiết, Lục Miên vừa bước ra khỏi lớp, liền nhìn thấy Vương Kỳ đứng ở cửa lớp đợi cô, cô ta không trang điểm, mất đi sự lòe loẹt trở về với dáng vẻ đúng nghĩa của một cô bé lớp 11, Lục Miên lập tức dừng bước, theo bản năng đứng cách xa cô ta ra một chút.
"Tôi xin lỗi." Vương Kỳ nhìn Lục Miên, nghiến răng nghiến lợi, dáng vẻ rất không cam tâm nói: "Hôm qua là lỗi của tôi, lẽ ra tôi không nên động thủ."
Lục Miên có chút do dự nhìn cô ta, không ngờ chỉ sau một đêm mà thái độ của cô ta lại thay đổi lớn đến vậy.
Nhiều bạn học sinh tụ tập xung quanh để hóng chuyện, chụm đầu vào nhau thì thầm và chỉ trỏ.
Lục Miên liếc nhìn các bạn học sinh xung quanh, sau đó đến gần cô ta, giọng nói trầm thấp lạnh lùng: "Tôi không cần lời xin lỗi của cô."
Thấy Lục Miên không nhận, Vương Kỳ ngẩng đầu, đột nhiên cao giọng nói: "Vậy cô muốn thế nào! Cô gọi người tới gây sự với tôi, không phải là...." Cô ta còn chưa kịp nói xong, chỉ nghe thấy "bốp" một tiếng giòn tan, cái tát này của Lục Miên nặng nề rơi xuống mặt Vương Kỳ, để lại 5 vết hằn đỏ rực, tay Lục Miên cũng có chút tê dại.
Vương Kỳ khẽ mở miệng, vẻ mặt không thể tin nổi, hoàn toàn không ngờ được cô cũng sẽ động thủ.
Các bạn đứng xung quanh cũng ngây người, Lục Miên bình thường cũng chưa bao giờ tranh cãi với người khác, ngay cả nói chuyện cũng không nói to, không ngờ rằng vậy mà còn biết đánh người, hơn nữa lại có thể đánh dứt khoát, lưu loát như vậy, đánh ra phong thái bá đạo và khí thế của top 1 toàn khối.
"Bây giờ hòa nhau." Lục Miên đau đớn vẫy tay, lạnh lùng nhìn Vương Kỳ, sau đó xoay người đi về lớp học.
Chuông vào học vang lên, các bạn học sinh đều tản ra quay lại lớp học, nhỏ giọng thảo luận, hình tượng Lục Miên trong lòng bọn họ đã đảo lộn hoàn toàn. Trước đây, học sinh ưu tú xuất sắc như vậy trong mắt thầy cô và bạn bè, vậy mà còn có thể tức giận đến mức bùng nổ vậy, bọn họ thậm chí còn thầm vui mừng vì trước đây không có trêu chọc đến cô.
Chỉ có Từ Trầm, nhìn bóng lưng bình tĩnh của Lục Miên, khóe miệng khẽ cong lên, đây mới chính là cô, người đằng sau chiếc mặt nạ công chúa.
-
Tan học, Hứa Gia Trạch lại đến tìm Lục Miên, Đường Tô thấy cậu ta có chuyện muốn nói, vậy nên liền tạm biệt Lục Miên rồi rời đi trước.
"Tôi đã đến gặp Vương Kỳ, nói rõ mối quan hệ của chúng ta cho cô ta." Hứa Gia Trạch và Lục Miên cùng nhau đi về phía cổng trường: "Cô ta sẽ không đến làm phiền cậu nữa."
"Ừm." Không muốn nghĩ về nó nữa, Lục Miên nói với Hứa Gia Trạch: Hôm nay cô ta cũng tới xin lỗi tôi, thái độ khá ổn, nhưng tôi không nhận." Tay Lục Miên bây giờ vẫn còn cảm thấy hơi đau nhức.
"Vậy...vậy chúng ta xem như không có chuyện gì rồi nhỉ." Hứa Gia Trạch có chút lo lắng nhìn Lục Miên.
"Chúng ta vốn dĩ không có chuyện gì." Lục Miên trả lời.
Cổng trường, tài xế của Hứa Gia Trạch đứng trước một chiếc ô tô đen đợi cậu ta, cậu ta quay sang hỏi Lục Miên: "Lên xe đi, tôi bảo tài xế đưa cậu về, dù sao cũng thuận đường."
"Không cần phiền phức vậy, tôi đợi xe bus." Lục Miên từ chối.
"Bây giờ đang là giờ cao điểm tan học." Hứa Gia Trạch kiên trì: "Đi cùng đi, tôi còn có đề muốn cậu chỉ giáo, chúng ta lên xe nói, về nhà không cần lãng phí thời gian nói chuyện điện thoại nữa."
Lục Miên nhìn bến xe bus chật kín người, cuối cùng cũng đồng ý.
Từ xa, Từ Trầm nhìn thấy Lục Miên bước lên xe của Hứa Gia Trạch, Từ Trầm nhả phanh xe, lái xe vào làn đường dành cho xe đạp, dưới ánh hoàng hôn, sắc đỏ ở chân trời cũng biến mất trong bầu trời u ám, nhưng không khiến không khí trở nên ảm đạm mà ngược lại, khiến bầu trời trở thành một màu xanh đậm sắc, bao trùm lên cảm xúc của anh.
-
Cuối tháng 12, gió lạnh thổi về, năm mới đang đến gần, chỉ còn 6 tháng nữa là đến kỳ thi đại học.
Các bạn học sinh đều mặc quần áo bông và lông vũ dày, bên ngoài còn bắt buộc phải mặc áo đồng phục, vậy nên trông ai cũng rất mập mạp, đương nhiên, lớp học vào mùa đông, cũng tràn ngập không khí ấm áp đi cùng sự dễ chịu dẫn đến trạng thái lười biếng, nồng độ CO2 trong không khí tăng lên, các học sinh tự nhiên trở nên rất buồn ngủ.
Nhằm thay đổi diện mạo và tinh thần của các bạn học sinh vào mùa đông, chủ nhiệm lớp 12-1 và 12-2 đã bàn nhau về việc tổ chức trận đấu bóng rổ giao hữu giữa các lớp vào đêm trước giao thừa, để các học sinh suốt ngày làm tổ trong lớp học có thể ra sân thể dục hoạt động gân cốt một chút, để có một tâm thế và thể trạng tốt nhất chào đón kỳ thi đại học khắc nghiệt.
Khi lão Trần vừa thông báo tin tức này, tiếng hò reo của cả lớp gần như chọc thủng mái nhà, trong giai đoạn ôn tập vô cùng bận rộn và căng thẳng của lớp 12 này, có thể trộm nửa ngày nhàn rỗi để chơi bóng rổ, đối với nhóm con trai mà nói đúng là món quà trời ban.
Buổi chiều, thời tiết tuyệt đẹp, sau mấy ngày mưa nhỏ lất phất, mặt trời bất ngờ ló rạng xuyên qua những đám mây, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ.
Tuyển thủ chủ lực của lớp 12-2 là Hạ Kiêu Dương và Trần Trạch, còn có mấy người Phương Khai Vũ, trong khi đó, đội bên lớp 12-1 là mấy nam sinh có vóc dáng cao lớn, bao gồm cả Hứa Gia Trạch, đang khởi động trên sân thể dục, dáng vẻ ai ai cũng hừng hực khí thế.
Mặc dù Từ Trầm chỉ là người dự bị, nhưng Lục Miên vẫn cực kỳ hưng phấn, cùng Đường Tô hai người đứng ở vị trí có tầm quan sát tốt nhất trên khán đài.
"Cố lên!" Đường Tô hưng phấn vẫy tay với Hạ Kiêu Dương, nếu không phải Lục Miên kịp thời che miệng cô ấy lại, bằng không suýt chút nữa đã hét "chồng ơi" ra rồi.
Hạ Kiêu Dương cũng ra ra hiệu sẽ chiến thắng cho Đường Tô, tràn đầy tự tin.
10 phút trước khi kết thúc hiệp 1, hai bên đều ngang tài ngang sức, tỷ số đang bám rất sát sao, một trận giằng co vô cùng căng thẳng bắt đầu, các bạn nữ lớp 12-1 và 12-2 đứng hai bên sân bắt đầu hò reo cổ vũ.
Lục Miên nhìn Từ Trầm từ xa, thể lực của Phương Khai Vũ sắp cạn kiệt, giao bóng và chạy truyền đều có chút miễn cưỡng lê lết, Từ Trầm hẳn là sắp phải ra sân thay thế.
"Tớ đi mua nước cho Từ Trầm, cậu có muốn mua cho chồng cậu không?" Lục Miên thì thầm vào tai Đường Tô.
Đường Tô vỗ vỗ cặp sách, lấy trong cặp ra một bình nước khoáng, khẽ mỉm cười: "Tớ đã chuẩn bị từ sớm rồi."
Lục Miên chạy một mạch đến quán trà sữa mua một cốc nước chanh, sau đó vội vàng chạy quay trở lại, vừa kịp giờ giải lao, Từ Trầm đã cởi khóa áo khoác ngoài, bên trong mặc đồ thể thao, lộ ra cánh tay rắn chắc, đang đứng khởi động làm nóng cơ thể.
Lục Miên đang định đi về phía anh, thì lúc này Hứa Gia Trạch lại chạy về phía cô, khuôn mặt cậu ta sau khi chơi xong hiệp 1 đã đỏ bừng lên, trên trán lấm tấm mồ hôi, mái tóc ướt đẫm.
"Lục Miên, tôi chơi cũng khá tốt đấy chứ." Hứa Gia Trạch đi tới bên cạnh Lục Miên.
"Ờ, cũng ổn." Lục Miên thuận miệng nói, cô căn bản không hề để ý đến Hứa Gia Trạch, toàn bộ quá trình cô đều chỉ tập trung nhìn Từ Trầm ngồi ở khu dự bị.
"Cái này mua cho tôi sao? Cảm ơn nhé." Hứa Gia Trạch nói xong, định nhận lấy cốc nước trong tay Lục Miên, nhưng Lục Miên đã lùi lại và nói với vẻ ngượng ngùng: "Xin lỗi, tôi chỉ mua một cốc."
Ý tứ từ chối quá rõ ràng, tay của Hứa Gia Trạch cứng đờ lại trong không khí, khi thu tay lại sắc mặt vô cùng khó coi, nhưng vẫn giữ nguyên phong độ như cũ: "Không sao, tôi cũng đã chuẩn bị trước rồi."
"Ừm."
Hứa Gia Trạch chạy về chỗ nghỉ ngơi của lớp mình, không ít cô gái đi tới đưa nước và khăn giấy cho Hứa Gia Trạch, cậu ta tiện tay cầm lấy một bình nước khoáng, mở ra, uống ừng ực mấy ngụm rồi sau đó ném vào thùng rác, khuôn mặt lạnh lùng xa cách.
Lục Miên đi tới bên cạnh Từ Trầm, thấp giọng nói: "Sắp lên sân rồi, cậu có căng thẳng không?"
"Chơi bóng thôi mà, căng thẳng cái gì?" Từ Trầm cử động cánh tay một chút, ánh mắt liếc nhìn túi nước trong tay Lục Miên: "Cho tớ à?"
"Ừm." Lục Miên đưa ra.
Từ Trầm nhân lấy, lấy ống hút cắm vào, đưa lên uống một ngụm, hơi cau mày: "Ngọt quá."
"Bổ sung đường cho cơ thể." Lục Miên nhanh chóng bổ sung: "Tớ đặc biệt bảo ông chủ thêm đường đấy."
Từ Trầm cắn ống hút, uống thêm mấy ngụm nữa, Lục Miên lộ ra ý cười vui vẻ, khi tiếng còi thông báo kết thúc giờ nghỉ vang lên, Từ Trầm đưa cốc nước cho Lục Miên: "Cậu cầm giúp tớ."
Lục Miên hớn hở cầm lấy ly trà sữa, sau đó chỉ vào áo khoác của anh: "Cũng đưa cho tớ đi."
Từ Trầm gật đầu, cởi áo ngoài ra đưa cho Lục Miên, Lục Miên nhận lấy, ôm trong ngực một cách rất trân trọng.
Hứa Gia Trạch từ xa liếc nhìn bọn họ, trong nháy mắt hiểu ra rất nhiều chuyện.
Trong hiệp 2, Từ Trầm lên sân với khí thế hừng hực, rê bóng vài lần lướt qua người đội bạn trực tiếp ném bóng vào rổ, tất cả số điểm cách biệt của hiệp trước đều được anh đuổi lại, hai lớp hiện đang hòa nhau.
Mà Hứa Gia Trạch dường như đang nhắm vào Từ Trầm, cậu ta kẹp chặt lấy anh, Hứa Gia Trạch có chiều cao tương đương anh, kỹ thuật rất tốt, hai người cứ lách qua chặn lại, Từ Trầm muốn ném bóng vào rổ ghi điểm cũng khó, thế là anh chuyền bóng cho Trần Trạch, Trần Trạch là một người thích thể hiện, bóng đến tay còn lâu mới chịu để mất, bị hai chàng trai vây quanh, cuối cùng dẫn bóng bị phạm lỗi, đội bạn giành được cơ hội ném bóng.
Hứa Gia Trạch dễ dàng ném được hai quả 3 điểm, khán giả toàn sân reo hò, tất cả đều là các em gái 12-1 mê muội cậu ta hét vang trời.
Hạ Kiêu Dương không muốn chuyền bóng cho Trần Trạch nữa nên bắt đầu phối hợp với Từ Trầm, Hứa Gia Trạch dường như muốn kẹp chết Từ Trầm, cho dù là động tác giả, chuyền bóng nhận bóng, cậu ta đều nhìn chằm chằm vào anh, không cho anh có bất cứ cơ hội ném bóng nào, ngay cả khi Từ Trầm không có bóng trong tay, cậu ta cũng sẽ đuổi theo Từ Trầm không bỏ, khiến Từ Trầm rất bực bội.
Thấy Từ Trầm có chút thiếu kiên nhẫn, Hứa Gia Trạch lộ ra nụ cười ranh mãnh, vừa chặn bóng vừa thì thầm vào tai anh: "Ngực của Lục Miên, con mẹ nó phát dục quá tốt."
Cả người Từ Trầm đột nhiên cứng đờ, Hứa Gia Trạch dễ dàng giật lấy trái bóng từ tay Từ Trầm, ôm bóng chạy tới sân đối diện, cả cả người Từ Trầm choáng váng đứng nguyên tại chỗ.
Mấy giây sau, Từ Trầm mới bình tĩnh lại, cùng đồng đội chạy về phía rổ bóng đối diện, ngay khi Hứa Gia Trạch muốn ném bóng vào rổ, Từ Trầm nhảy lên, đập mạnh quả bóng trong tay Hứa Gia Trạch xuống đất, Hứa Gia Trạch bị sức mạnh của Từ Trầm ấn xuống, lảo đảo một cái suýt ngã. Ngay sau đó, Từ Trầm cũng không có bắt lấy quả bóng mà đột nhiên tóm lấy cổ áo của Hứa Gia Trạch, tức giận trừng mắt nhìn cậu ta, quăng thật mạnh cậu ta xuống đất.
Hứa Gia Trạch được đồng đội đỡ được tức khắc nên không bị ngã.
Tất cả mọi người đều đồng loạt vây quanh, muốn cố gắng ngăn chặn mâu thuẫn giữa hai người.
"Gia Trạch, không sao chứ!" Các thành viên đội 12-1 lo lắng hỏi Hứa Gia Trạch, một số tên con trai cao to chạy tới, muốn cho Từ Trầm một bài học: "Con mẹ nó, chơi bóng rổ hay là đánh người! Hay là thua rồi không chấp nhận được!"
Mà các đội viên của lớp 12-2 do Hạ Kiêu Dương dẫn đầu, cũng chắn trước mặt Từ Trầm: "Mày có giỏi thì nói thêm câu nữa, mẹ nó ông đây không ngại đánh chết mày đâu!"
Chủ nhiệm của 2 lớp cũng nhanh chóng chạy tới.
"Các em làm gì thế! Muốn làm phản rồi đúng không!" Lão Trần tức giận hét lên: "Không được phép nói bậy! Không muốn chơi nữa thì quay về lớp tự học cho tôi!"
Thầy chủ nhiệm đứng ra, các thành viên trong đội cũng im lặng, chỉ biết tức giận nhìn đối phương, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Chủ nhiệm lớp 12-1 quan tâm hỏi thăm tình hình của Hứa Gia Trạch có bị thương hay không, Hứa Gia Trạch hoàn toàn phớt lờ thầy, chỉ từ xa nhìn chằm chằm Từ Trầm, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khiêu khích.
Mọi người đều cho rằng do Hứa Gia Trạch giành bóng của Từ Trầm nên Từ Trầm không chấp nhận được nên mới ra tay động thủ, bọn họ tức giận phàn nàn bên tai Hứa Gia Trạch: "Đúng là vô tổ chức, cái loại người này, xứng đáng chỉ làm người dự bị, sao lại có thể cho loại người này ra sân chứ!"
"Không cần phải chấp nhặt với loại rác rưởi." Hứa Gia Trạch lạnh lùng "hừ" một tiếng.
Nghỉ ngơi 10 phút.
"Lão Từ, cậu đúng là quá thiếu kiên nhẫn." Hạ Kiêu Dương đi đến bên cạnh Từ Trầm: "Dù thế nào cũng không thể ra tay, nhất là trước mặt bao nhiêu người như vậy, nhưng tên kia đúng là quá đáng, luôn kèm chặt cậu không tha."
Từ Trầm ngồi dưới rổ bóng, im lặng, trên trán lấm tấm mồ hôi, Lục Miên ngồi xuống bên cạnh anh, đưa nước chanh cho anh, Từ Trầm nhận lấy uống một ngụm rồi đặt sang một bên.
Lục Miên lại lấy ra vài tờ khăn giấy đưa sang, Từ Trầm nhận lấy, lau mồ hôi trên mặt nhưng vẫn không nói gì.
Đợi Hạ Kiêu Dương đi rồi, Lục Miên mới lại gần Từ Trầm nhỏ giọng hỏi: "Có phải vừa rồi cậu ta nói gì với cậu không?" Cô cảm thấy Từ Trầm chắc chắn sẽ không chỉ vì bị cướp bóng mà ra tay đánh người, anh sẽ không xúc động như vậy.
Từ Trầm lắc đầu, anh đúng là đã xúc động, bây giờ nghĩ lại, những lời kia rõ ràng là Hứa Gia Trạch cố ý nói kích anh, thế mà anh lại cắn câu?! Quay đầu lại nhìn Lục Miên, kết quả ánh mắt không tự chủ rơi xuống ngực cô, chỉ là nhẹ nhàng liếc nhìn một cái, sau đó lập tức quay đầu đi ngay.
Từ Trầm bị phạt rời sân, Lục Miên cũng không còn hứng thú xem trận đấu nữa, toàn bộ quá trình cô đều ngồi bên cạnh Từ Trầm, nói chuyện với anh câu được câu chăng.
Đường Tô bên này hét đến khản cả giọng, nhưng kết quả cuối cùng vẫn không được như ý, tiếng còi chung cuộc vang lên, lớp 12-1 hơn lớp 12-2 10 điểm.
Quay lại lớp, mấy thành viên trong đội có chút ủ rũ, chủ nhiệm lớp nói vài lời an ủi động viên, sau đó mời đại diện từng môn lên bục giảng nhận bài tập Tết mà thầy cô bộ môn giao. Nỗi buồn vì thua trận bóng rất nhanh chóng được niềm vui đón năm mới thay thế, thậm chí Hạ Kiêu Dương còn mời mấy thành viên đội bóng cùng nhau đi ăn lẩu, tất nhiên cũng mời Lục Miên và Đường Tô.
Hạ Kiêu Dương đã đặc biệt gọi trước để đặt bàn ở Lão Đồng Tử - quán lẩu cực kỳ nổi tiếng ở trung tâm thành phố, nhưng khi đến nơi, lại nhìn thấy mấy thành viên đội bóng lớp 12-1 đang náo loạn một góc ở đại sảnh, trong đó có cả Hứa Gia Trạch, bọn họ cũng đang ăn lẩu.
Kẻ thù gặp nhau tất nhiên là đỏ mắt, đối phương đã chú ý tới nhóm Hạ Kiêu Dương bên này, khun
← Ch. 24 | Ch. 26 → |