Đời này đừng gặp lại nữa
| ← Ch.82 | Ch.84 → |
Giang Mạt không dám tiến lên, lập tức quỳ xuống hành lễ:
"Thảo dân khấu kiến Hoàng hậu nương nương."
Quý Hỷ công công bên cạnh nhắc nhở:
"Còn không mau sửa miệng, gọi là Thái hậu."
Giang Mạt ngẩn người trong thoáng chốc, rồi lập tức hiểu ra - thì ra hôm ấy Trần Ứng Trù vội vã rời đi là vì hoàng đế đã băng hà.
Thái hậu bước đến gần nàng:
"Ngươi cũng đã làm vương phi mấy tháng, từ nay có thể đứng dậy mà đáp lời rồi, đứng lên đi."
Giang Mạt mang thai đã hơn bảy tháng, 𝖙𝐡_â_𝓃 †_♓_ể tuy không nặng nề nhưng việc đứng lên sau khi quỳ gối cũng đã trở nên khó khăn.
Khi nãy nàng vừa bước ra khỏi sân viện liền quỳ ngay, Thái hậu chưa nhìn kỹ, lúc này vừa liếc đến bụng nàng thì chấn động như sét đánh ngang tai, hồi lâu không thốt nên lời.
Ngay cả Quý Hỷ cũng nhận ra, chỉ có thể thở dài trong lòng: Vốn dĩ hôm nay là đến để đưa Giang Mạt rời khỏi Đại Khải, xem ra Thái hậu lại phải đổi ý rồi.
Thái hậu đưa tay chạm vào bụng nàng:
"Được mấy tháng rồi?"
Bà vốn luôn mong có một đứa con của riêng mình, nhưng trời không cho lòng toại nguyện. Giờ nhìn thấy Giang Mạt mang thai, trong lòng bất giác lại dâng lên một niềm vui mơ hồ.
"Đã hơn bảy tháng rồi."
"Ồ, vậy là mang thai vào dịp đầu năm, tháng Ba ngươi còn ở bên Trù nhi, vì sao không nói cho nó biết? Lần này nó đến tìm ngươi, chắc là ngươi cũng chưa nói chứ?"
Trong lòng Giang Mạt hoang mang cực độ, nàng không biết Thái hậu rốt cuộc muốn làm gì - liệu có bắt nàng phá thai không? Liệu có muốn 𝐠*ıế*t nàng không?
"Thần nữ vốn là thế thân, không dám nói."
Thái hậu nhẹ gật đầu:
"Ta biết ngươi là một đứa trẻ thông minh ngoan ngoãn, không theo Trù nhi hồi kinh, chắc cũng tự hiểu thân phận mình khó xử, không thể lộ ra ánh sáng."
Bà nhíu mày, ngẩng đầu nghĩ một chút, rồi nói:
"Nhưng giờ ngươi lại mang long thai, là trưởng tử của Trù nhi, xem ra chỉ có thể theo ta hồi cung, an thai chờ sinh nở thôi."
Giang Mạt hiểu rõ, Thái hậu chẳng qua chỉ muốn giữ lại hoàng tự. Đến khi nàng sinh con xong, có lẽ sẽ không còn mạng sống.
"Thần nữ không đi. Thần nữ muốn chờ điện hạ đến." Nàng sửa lại lời:
"Là... bệ hạ, thần nữ muốn chờ bệ hạ đến."
Thái hậu vẻ mặt ung dung:
"Đừng lo, ta sẽ không lấy mạng ngươi. Ngươi theo ta hồi cung, ta sẽ giấu ngươi đi, đợi ngươi sinh hạ đứa bé, sau đó sẽ đưa cho các ngươi đủ ngân lượng, đưa cả nhà rời khỏi Đại Khải."
"Vậy... còn bệ hạ thì sao? Thần nữ còn có thể gặp được người không?"
Khó khăn lắm mới nghĩ thông suốt, hạ quyết tâm muốn ở bên Trần Ứng Trù, sao nay lại sinh ra trắc trở?
"Đương nhiên là không thể. Đời này các ngươi đừng gặp lại nữa."
"Trù nhi vì ngươi mà bỏ trống hậu vị, chỉ phong Vệ Nhã Lan làm quý phi. Dù sau này phế hậu, cũng không đến lượt ngươi. Ngươi và Vệ Nhã Lan diện mạo giống nhau, văn võ bá quan nhìn thấy, bách tính thiên hạ biết được, sẽ bàn tán hoàng thất thế nào?"
Giang Mạt ngẩng đầu, kiên quyết nhìn thẳng vào Thái hậu:
"Chuyện thay giá không phải do thần nữ gây ra, tại sao lại bắt thần nữ gánh hậu quả?"
Thái hậu khẽ cười, rồi bật cười lớn:
"Xem ra Trù nhi hứa hẹn với ngươi không ít, đến cả ta mà ngươi cũng dám cãi lời. Nhưng ngươi đừng quên, hiện giờ Trù nhi đang ở tận Thượng Kinh, nếu ta muốn 🌀𝒾ế*† ngươi thì nó có thể làm gì được ta?"
Ánh mắt Giang Mạt quét quanh, phát hiện binh lính Phi Kỵ quân canh giữ bên ngoài viện đã biến mất.
Thái hậu cũng nhìn theo, rồi thản nhiên nói:
"Sao? Vẫn mong Phi Kỵ quân truyền tin về Thượng Kinh sao? Tối qua bọn họ nhận được thánh chỉ của bệ hạ, đã sớm rút lui rồi."
Giang Mạt lập tức chắc chắn:
"Là Thái hậu ngụy tạo thánh chỉ!"
"Ngươi đừng cho rằng hai người các ngươi hữu tình thì có thể sống bên nhau trọn đời."
"Ngươi nhìn tiên hoàng đi, yêu Dung phi đến tận xương tủy. Sau khi nàng mất, tuy không lập thêm hậu cung mới, nhưng vẫn sủng ái vài phi tần khác, chỉ là không cho họ mang thai thôi. Dung phi 🌜𝖍ế_† vào lúc tiên hoàng yêu nàng nhất, khiến ngài cả đời nhung nhớ. Nhưng nếu nàng còn sống, liệu tiên hoàng có thực sự chỉ yêu mình nàng cả đời sao?
Những mối tình khiến người ta cảm động, được thế nhân ca tụng, đa phần đều kết thúc trong bi kịch. Nếu ngươi thật sự muốn Trù nhi mãi yêu ngươi, vậy thì nên thông minh một chút - sinh hạ đứa bé rồi rời đi. Như thế, ngươi sẽ trở thành người không bao giờ hắn có thể quên được. Như vậy... chẳng phải càng tốt sao?"
Giang Mạt đáp lời kiên định:
"Không tốt! Thái hậu dựa vào đâu mà dám định đoạt tình cảm giữa tiên hoàng và Dung phi? Dựa vào đâu mà dám định đoạt tình cảm giữa thần nữ và bệ hạ?
Dù sau này bệ hạ có thất hứa, thì ít nhất thần nữ đã từng có được, từng dốc lòng yêu, từng chân thành cho đi, từng tin tưởng. Dù sau cùng bị tổn thương, cũng không thể phủ nhận hết thảy những điều tốt đẹp đã qua. Hơn nữa, thần nữ có phán đoán của bản thân - thần nữ nguyện tin tưởng bệ hạ."
Một đời người, nếu lúc nào cũng đắn đo do dự, không có can đảm đánh cược một lần, thì sống cũng chỉ là một đời tầm thường.
Trần Ứng Trù đã cho nàng đủ thành ý, nàng cũng đã xác định rõ lòng mình. Đối với thứ không thể biết trước nhưng đầy khát vọng ấy — cớ gì không dũng cảm một lần?
Thái hậu đánh giá Giang Mạt từ đầu đến chân:
"Ngươi và Vệ Nhã Lan tính tình khác nhau một trời một vực, trách không được Trù nhi luôn mang lòng nghi hoặc."
Bà tiến một bước, nhìn thẳng vào mắt nàng:
"Trước kia ngươi luôn cúi đầu ngoan ngoãn, ta chưa từng nhìn kỹ. Hôm nay mới phát hiện, ánh mắt các ngươi hoàn toàn khác biệt. Nếu không phải Trù nhi từng bị mù, Vệ Nhã Lan đã chẳng lừa được hắn lấy một ngày. Chỉ tiếc..."
Thái hậu nhếch môi cười lạnh:
"Nếu lúc thay giá, ngươi gặp phải là một Trù nhi khỏe mạnh, e là cái thân phận thế thân của ngươi đã sớm bại lộ rồi. Giờ nghĩ lại, không biết cục diện sẽ ra sao nữa."
Giang Mạt lạnh lùng đáp lại:
"Thái hậu thật thích suy đoán giả định. Đáng tiếc đời người... không có chữ nếu."
Thái hậu mỉm cười, đưa tay v**t v* gương mặt nàng:
"Các ngươi tuy dung mạo giống nhau, nhưng ngươi lại dám lớn tiếng trước mặt bản cung, bản cung lại càng thích ngươi hơn một chút."
"Ngươi đó, cũng đừng lúc nào cũng chau mày đối địch, bản cung thật ra chẳng có ác ý gì với ngươi. Chỉ tiếc hoàng gia không thể chỉ luận chuyện tư tình nam nữ. Giang sơn xã tắc, cân bằng triều cục, sự ủng hộ của bách tính... cái nào cũng quan trọng hơn tình riêng của hoàng đế."
Thái hậu xoay người bước lên xe ngựa, tiện tay ném cho Quý Hỷ một câu:
"Đưa Giang cô nương lên xe."
Giang Mạt vẫn đứng yên tại chỗ.
Lúc này, nàng bỗng hiểu được Lâm Mai. Con người không thể hoàn toàn sống bằng lý trí, nhất là khi đã yêu một người. Nàng chỉ mong mình tỉnh táo hơn Lâm Mai đôi phần - biết dừng lại đúng lúc khi không còn lối ra. Nhưng rõ ràng nàng còn chưa từng được bước chân lên con đường ấy, nói chi đến việc "dừng lỗ".
Đi con đường nào, là do chính nàng chọn.
Vậy mà lúc này đây, Thái hậu đã tước đoạt quyền lựa chọn của nàng, đặt trước mặt nàng một con đường khác - có thể không có gai nhọn, nhưng cũng không có người nàng yêu.
Con đường ấy, dù bằng phẳng đến đâu, cũng không phải con đường nàng muốn đi.
rừng truyện chấm com
"Thần nữ đã hứa với bệ hạ, sẽ đợi người tại nơi này. Thần nữ không đi đâu cả."
Thái hậu khẽ liếc Quý Hỷ một cái. Quý Hỷ lập tức ra lệnh cho thái giám phía sau:
"Thỉnh Giang cô nương lên xe ngựa."
Giang Mạt biết mình không thể chống lại được, bèn nói:
"Thái hậu, xin cho thần nữ vào phòng thu dọn đồ đạc."
Thái hậu không đáp. Quý Hỷ vung tay, hai nội thị tiến lên, một kẻ giữ nàng từ phía sau, một kẻ nhanh chóng lấy khăn lụa bịt kín miệng mũi nàng — trong chớp mắt, Giang Mạt đã mất đi ý thức.
"Ôi chao chao, nhẹ tay một chút, đừng làm tổn thương tiểu hoàng tử." Quý Hỷ dặn dò khi thấy hai nội thị khiêng Giang Mạt lên xe.
Sau đó, đám cung nữ, nội thị ùn ùn kéo vào viện, bắt đầu thu dọn hành trang.
...
Giang Bỉnh Trung cùng huyện lệnh bị thị vệ Thái hậu mang đến chặn ở ngoài viện. Giang Bỉnh Trung trông thấy con gái bị mê đi, bị đưa lên xe ngựa, liền bất chấp tất cả lao tới.
"Các ngươi đã làm gì Mạt nhi của ta rồi? Mau thả nó xuống!"
Quý Hỷ lập tức ra ngăn lại, trấn an:
"Giang đại nhân đừng lo. Thái hậu đưa Giang cô nương đi là để hưởng phúc. Ngài cũng sẽ cùng đi theo. Đây là Thái hậu, ngài chớ có mạo phạm."
Ông ta chỉ sang một cỗ xe phía sau:
"Giang đại nhân, ngài cùng lệnh lang lên xe này."
Giang Bỉnh Trung nhìn lại phía sau, thấy Giang Bách đã bị người ta cõng lên xe.
"Yên tâm, chỉ là mê dược thôi."
Giang Bỉnh Trung gào lên về phía Thái hậu:
"Mạt nhi không muốn đi, chúng thần cũng không đi! Xin Thái hậu khai ân!"
Quý Hỷ nghiêm giọng quát:
"Ngươi không muốn sống nữa à?"
"Cùng lắm là một cái 𝐜ⓗ.ế.✝️. C_ⓗế_† rồi, ai chẳng thành nắm đất vàng. Cao quý hay thấp hèn, còn có gì khác biệt!"
Thái hậu ban đầu không định đáp, nhưng nghe lời ấy liền phất tay ra hiệu cho thị vệ thả người.
"Giang Bỉnh Trung, phụ thân của Giang Mạt, lục phẩm chủ sự Công bộ - một thợ mộc, không ngờ lại có khí cốt như vậy. Cũng đúng, nếu ngươi không có chút cốt khí, sao có thể dạy được một nữ nhi cứng đầu như Giang Mạt?"
Giang Bỉnh Trung lập tức quỳ xuống, dập đầu:
"Xin Thái hậu khai ân. Mạt nhi bị ép thay giá, xin Thái hậu tha cho nó một con đường sống."
Thái hậu cười khẽ, lắc đầu:
"Ngươi đừng tưởng bản cung định 'giữ tử 🌀❗ế●т mẫu'. Các ngươi cha con đúng là giống nhau, nghĩ giống hệt nhau."
"Bản cung không phải là tiên hoàng, và hoàng tôn của bản cung cũng không thể sống như lão Thất, lão Thập. Bản cung biết Giang Mạt vô tội. Đợi nàng sinh con xong, sẽ đưa các ngươi rời khỏi Đại Khải. Trời cao biển rộng, miễn là không phải Đại Khải, các ngươi muốn đi đâu thì đi."
Nghe vậy, Giang Bỉnh Trung mới vỡ lẽ, nỗi lo trong lòng cũng tan biến. Vốn dĩ ông cũng chỉ muốn đưa con cháu hoàng thất trả lại cho hoàng thất mà thôi.
"Còn quỳ làm gì nữa? Nhi nữ ngươi đều lên xe rồi, lẽ nào ngươi còn định ở lại?"
Giang Bỉnh Trung đứng dậy:
"Đi, thần đi."
...
Đoàn xe của Thái hậu lặng lẽ rời khỏi huyện nha. Quý Hỷ tiến đến trước mặt huyện lệnh, nhẹ giọng mà đầy đe dọa:
"Chuyện hôm nay, ngươi biết nên nói thế nào rồi chứ?"
Huyện lệnh khom lưng, cười nịnh:
"Tiểu nhân biết, biết ạ. Công công, không biết tiểu nhân có cơ hội lên Thượng Kinh hầu hạ không ạ?"
Khóe môi Quý Hỷ cong lên:
"Chỉ cần ngươi giữ mồm giữ miệng, tự nhiên có cơ hội. Còn nếu không... đừng nói làm quan, cái mạng của cả nhà ngươi cũng không giữ nổi đâu."
Huyện lệnh toàn thân т·🅾️á·𝖙 𝖒·ồ ⓗ·ô·𝐢 lạnh, 𝓇⛎*𝓃 ⓡẩ*ÿ đáp:
"Không dám, không dám!"
...
Nhìn theo đoàn xe khuất bóng, huyện lệnh lau mồ hôi trên trán, lẩm bẩm:
"Phúc họa khó lường a... cuối cùng cũng đi hết rồi, vẫn là những ngày bình thường trước kia mới thanh thản."
Nhưng y cũng chẳng thanh thản được bao lâu — nửa đêm hôm đó, đang ngủ say trong phòng, bị người ta lôi dậy.
"Nói! Người nhà họ Giang đi đâu?"
Thanh kiếm dài đặt lên cổ, ánh thép lóe lên khiến y giật mình lùi lại.
Gương mặt Trần Ứng Trù hiện lên phía sau Hà Tế, sắc mặt âm trầm, ánh nến lờ mờ hắt lên nửa tối nửa sáng — huyện lệnh 𝓇υ·𝐧 ⅼ·ẩ·🍸 𝖇ẩ·ÿ:
"Bệ... bệ hạ! Thần... thần thực sự không biết!"
Gạt hoàng đế - mất mạng. Đắc tội với Thái hậu - cả nhà cùng 𝐜*𝖍ế*ⓣ.
Cả đời làm quan nho nhỏ, y chưa từng nghĩ sẽ gặp phải tình thế này.
...
Trái tim Trần Ứng Trù như bị ai đó bóp chặt. Hắn đưa tay che ռ-🌀ự-🌜, lặng lẽ quay người bước ra ngoài.
Hà Tế thu kiếm lại, đi theo sau hắn:
"Bệ hạ, mạt tướng lập tức phái người đi tìm."
Chuyến đi tràn đầy hy vọng, nhưng thứ đón hắn lại là một sân viện trống không. Ngay cả thị vệ từng canh giữ nơi này cũng biến mất.
Trần Ứng Trù biết — Giang Mạt đã gặp chuyện rồi.
"Trước tiên, phái người đến Bắc Vực điều tra. Rồi đi tìm những thị vệ từng canh giữ sân viện này."
Hà Tế thoáng sửng sốt — Bắc Vực là địa bàn của An Thịnh Vũ, chẳng lẽ bệ hạ nghi ngờ là người của hắn ra tay?
Trong suy nghĩ của Trần Ứng Trù: nếu An Thịnh Vũ có ý tạo phản, mà An Tắc Hựu lại biết rõ địa vị của Giang Mạt trong lòng hắn, không thể không đề phòng việc An Tắc Hựu gửi thư cho An Thịnh Vũ, lấy Giang Mạt làm con tin uy h**p hắn.
Chỉ là — lần này, Trần Ứng Trù đã lầm.
Hắn đã đánh giá thấp tình cảm của An Tắc Hựu dành cho Giang Mạt.
Việc nguy hiểm như con tin — An Tắc Hựu sao nỡ để nàng mạo hiểm?
| ← Ch. 82 | Ch. 84 → |
