Truyện:Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa - Chương 76

Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa
Hiện có 92 chương (chưa hoàn)
Chương 76
0.00
(0 votes)


Chương (1-92 )

Ba ngày nay, Trần Ứng Trù sống như thể mỗi khắc dài tựa năm. Người hắn phái đi điều tra đều báo rằng không có gì dị thường, ngay cả Vọng Hạ sau khi trở về cũng nói, nàng không phải bị người hãm hại mà là do nội cấp. Còn về Hương Đồng thì nàng cũng chẳng rõ ràng gì thêm.

Hai nha hoàn Tỉnh Xuân và Nhiễm Đông được phái đến Phủ Khánh Quốc hầu hạ, trở về bẩm báo rằng Vệ Nhã Lan đã mất trí nhớ, không nhận ra các nàng, lại còn bị đuổi ra ngay trong ngày.

Rất nhiều chuyện tỏ ra kỳ quặc, nhưng hắn lại chẳng tìm ra được căn nguyên.

Ngoài lòng như lửa đốt, hắn chỉ còn biết tương tư. Quả thực là tự giày vò mình đến khốn đốn.

Sáng ngày thứ ba, Trần Ứng Trù định sau buổi chầu sớm sẽ đến đón Vệ Nhã Lan về phủ, không ngờ hoàng thượng lại hạ chỉ lập hắn làm Thái tử.

Sau khi lâm triều, chư vị đại thần lần lượt đến chúc mừng, hắn tuy trong lòng rối bời nhưng vẫn lễ độ đáp lễ, mãi đến gần trưa mới thoát khỏi cửa cung.

Hắn vội vã chạy đến Phủ Khánh Quốc, lại bị tiểu đồng gác cửa báo rằng Quốc công phu nhân đã đưa vương phi ra ngoài du xuân.

Trần Ứng Trù lập tức lệnh cho Hà Tế dẫn một đội nhân mã đi tìm, nhất định phải đưa người trở về.

Du xuân cũng chỉ quanh quẩn vài nơi, Khánh Quốc Công cũng không định giấu nàng mãi, lại cảm thấy ba ngày đã là đủ, nếu còn ngăn cản không cho gặp, ông thật sự e Trần Ứng Trù sẽ phát cuồng.

Chưa đến nửa canh giờ, Trần Ứng Trù đã biết được nơi du xuân, liền giục ngựa như bay đến, từ xa đã trông thấy Vệ Nhã Lan đang chạy nhảy thả diều giữa cánh đồng rộng lớn.

Tà váy nữ tử bay bay, tóc đen theo gió tung bay, khiến hắn tức thì đỏ hoe mắt.

"Lan Nhi, là ta không đúng, ta không nên giấu nàng. Nàng đừng sợ, chuyện danh sách ta không truy cứu nữa. Nàng theo ta về phủ được không?"

Danh sách gì, giấu diếm gì, Vệ Nhã Lan nghe không hiểu, cũng không dám hỏi.

Lưu Ánh Vinh kéo Trần Ứng Trù ra: "Vương gia, người quên rồi sao? Lan Nhi không còn nhớ người nữa, làm vậy sẽ khiến con bé sợ hãi."

Trần Ứng Trù lui lại, ánh mắt vẫn lưu luyến rơi trên gương mặt nàng, thật lâu không rời. Khóe mắt hắn ươn ướt, đuôi mắt đỏ hoe, mong mỏi tìm được chút ít tình ý trên gương mặt nữ tử, nhưng điều hắn thấy chỉ là vẻ kinh hoàng và hoảng loạn.

"Lan Nhi, ta là phu quân của nàng, ta sẽ đối xử thật tốt với nàng. Nàng theo ta về Dục Vương phủ đi."

"Là Đông cung mới đúng!" Từ xa Vệ Thuần cười ha hả bước tới, chắp tay hành lễ với Trần Ứng Trù: "Chúc mừng điện hạ."

Lưu Ánh Vinh thấy vậy, lập tức quỳ xuống: "Thần phụ khấu kiến Thái tử điện hạ."

Vệ Nhã Lan cũng định quỳ theo, nhưng Trần Ứng Trù bước tới một bước, đỡ lấy nàng: "Lan Nhi, nàng không cần quỳ. Từ nay về sau, nàng là Thái tử phi, là thê tử duy nhất của ta, không cần quỳ ta."

Vệ Nhã Lan ngẩng đầu nhìn hắn, vẫn là ánh mắt dịu dàng nồng nàn ấy. Phụ thân nàng từng nói, Dục Vương không dễ đối phó, phải biết ít ăn nói, ngoan ngoãn một chút, không thể tùy hứng như trước. Còn nói Dục Vương say mê người thế thân trước kia, nàng không cần cố lấy lòng, chỉ cần không làm điều quá đáng thì có thể dễ dàng ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu, hưởng vinh hoa tối cao của nữ nhân.

Nhìn vào đôi mắt dịu dàng ấy, tim Vệ Nhã Lan đập thình thịch, dường như không còn sợ nam tử trước mặt nữa, thậm chí còn có chút thích sự ⓖầ·п ℊũ·𝐢 này.

Vệ Thuần bước lên nói: "Điện hạ đừng quên, Lan Nhi đã mất trí lại còn thương tổn thanh quản. Lão phu có lời này không biết có nên nói hay không: Nay Lan Nhi không còn là Lan Nhi trước kia nữa, chi bằng điện hạ xem như lần đầu gặp mặt, hai người từ từ vun đắp tình cảm."

Trần Ứng Trù chợt thấy tim mình trống rỗng một khoảng lớn, không khỏi nghĩ, Lan Nhi mất trí nhớ, ngay cả giọng nói và hương thơm cũng khác, liệu còn là người hắn từng yêu tha thiết sao?

Hắn biết rõ, tất cả không phải lỗi của nàng. Nhưng khi hắn lại nhìn nàng lần nữa, lại bỗng không muốn đến gần.

Rõ ràng người mình thương nhớ ngày đêm đang ở ngay trước mắt, nhưng hắn lại cảm thấy nỗi tương tư chẳng hề được xoa dịu, ngược lại càng đau đớn, như thể bản thân bị giam trong một không gian không thể hô hấp, cố gắng tìm lối thoát mà chẳng thấy cửa đâu, chỉ có thể chấp nhận nỗi ngột ngạt không thể diễn tả.

"Giữ lời, tất nhiên là giữ lời. Lan Nhi, theo ta hồi phủ đi."

Lúc này chỉ có thể đưa nàng về trước, rồi từ từ giúp nàng tìm lại ký ức, để nàng trở lại là người xưa kia hắn quen thuộc.

Vệ Nhã Lan quay sang nhìn Vệ Thuần, ông gật đầu.

"Thiếp... thiếp thân xin theo vương gia hồi phủ." Vệ Nhã Lan lạ lẫm với cách xưng hô này, vừa dứt lời lại ngoái đầu nhìn Lưu Ánh Vinh. Bà gật đầu: "Đi đi."

Trần Ứng Trù cuối cùng cũng toại nguyện đưa Vệ Nhã Lan trở về Dục Vương phủ, thế nhưng hắn chẳng thể vui nổi. Nhiều khi, hắn không muốn để nàng mở miệng, cũng chẳng muốn lại gần nàng, chỉ muốn lặng lẽ ngắm nhìn từ xa.

Để giúp nàng nhớ lại chuyện xưa, hắn cố ý mặc lại y phục trước kia, che mắt bằng lụa mềm, dẫn nàng đi xem bách hí, cùng nàng dạo Đông Nhai, còn tìm về cả chục loại chim hỏi nàng, còn nhớ mình từng làm gì cho hắn không? Có nhớ lời hai người từng nói trong đêm đó chăng?

Vệ Nhã Lan ánh mắt né tránh, chẳng cần nghĩ đã lắc đầu, dường như không muốn nhớ lại chút nào, khiến Trần Ứng Trù bức bối tột cùng. Hắn rất muốn hỏi vì sao không chịu nghĩ kỹ rồi hãy trả lời, nhưng hắn không nỡ trách móc, chỉ có thể không ngừng tự trách mình.

Thậm chí, hắn còn đưa nàng đến doanh trại. Nhìn thấy các binh sĩ da sạm vì nắng, người đầy mồ hôi sau huấn luyện, hăm hở bước lên chào hỏi, hắn chẳng thấy nụ cười nào trên mặt nàng, chỉ thấy sự khinh miệt và chán ghét.

Rõ ràng hôm ấy nàng rất thích cùng các tướng sĩ đùa vui, vì sao sau khi mất trí lại như biến thành người khác?

Trần Ứng Trù thường hay nhắm mắt, dùng tay khẽ v**t v* khuôn mặt Vệ Nhã Lan, lặp đi lặp lại cảm giác nơi đầu ngón tay. Hắn nhớ rõ từng đường nét trên gương mặt Lan Nhi, người trước mắt chính là nàng — đầu ngón tay cảm nhận được mọi chi tiết đều giống hệt.

Điều ấy khiến hắn càng thêm khó hiểu — chẳng lẽ mất trí nhớ thực sự có thể thay đổi cả bản tính một người?

Hắn đi hỏi Bạch Tứ, Bạch Tứ đáp rằng chưa từng gặp qua trường hợp nào như thế, nhưng không có nghĩa là không tồn tại.

Điều này càng khiến Trần Ứng Trù thêm đau đớn. Hắn lại tự hỏi: Nếu Vệ Nhã Lan đã thay đổi bản tính, nàng còn là Lan Nhi mà hắn từng yêu hay không?

Nếu trí nhớ của Vệ Nhã Lan mãi mãi không thể khôi phục, vậy chẳng phải hắn cũng vĩnh viễn đánh mất người con gái mình yêu rồi sao?

Nghĩ đến đây, như có một búa nặng nện vào lòng 𝐧🌀.ự.𝒸, toàn thân hắn đều đau đớn.

"Bạch Tứ, bao lâu rồi mà trí nhớ nàng chẳng khôi phục, tính tình cũng thay đổi luôn là sao?"

Bạch Tứ lắc đầu: "Thái tử phi là bệnh nhân kỳ lạ nhất mà lão phu gặp trong nhiều năm qua. Mấy ngày nay lão phu bắt mạch cho Thái tử phi, mạch tượng hoàn toàn bình thường. Không giấu gì điện hạ, lão phu từng nghi ngờ nàng giả vờ mất trí, nên đã nhiều lần thử thăm dò, nhưng hoàn toàn không phát hiện sơ hở."

Trần Ứng Trù lui về sau, ngồi xuống ghế: "Lan Nhi không phải giả mất trí, ta đã thử qua không ít lần."

"Chỉ là vương phi đích xác đã bị thương ở họng." Bạch Tứ cau mày, "Chỉ là..."

Ông ta định nói, tuy yết hầu có tổn thương, nhưng không đến mức biến đổi cả giọng nói. Thế nhưng lại lo rằng lời mình sẽ gây nên sóng gió, đành ngừng lại.

"Chỉ là gì?"

"Chỉ là lão phu vẫn thích giọng nói khi xưa của vương phi hơn."

Trần Ứng Trù cười khổ: "Ta cũng vậy, ta thích Lan Nhi trước kia. Bạch Tứ, ngươi nói xem, ta có còn tìm lại được Lan Nhi xưa không?"

Bạch Tứ khom mình: "Lão phu nhất định sẽ tận lực chữa trị cho Thái tử phi."

Trần Ứng Trù rời khỏi chỗ Bạch Tứ, đi thẳng đến Triêu Mộ điện.

Triêu Mộ điện là nơi được hắn sai người xây lại hoàn toàn theo hình dáng Triêu Mộ viện ở Dục Vương phủ, mọi cách bài trí đều y như đúc.

Ban đầu hắn định theo sở thích mà Lãm Thu từng ghi chép để bố trí lại từ đầu, nhưng để giúp Vệ Nhã Lan khơi gợi trí nhớ, hắn đã phục dựng toàn bộ, thậm chí đến cả rèm lụa cũng không thay đổi hoa văn.

Vừa bước vào sân quen thuộc, nghe thấy tiếng đàn của Vệ Nhã Lan, lòng hắn bỗng dâng lên phiền muộn.

Vài ngày trước, hắn đã lấy cây ngọc tiêu từng cất kỹ, diễn tấu khúc ru con mà Lan Nhi hay ngân nga và bài 《Trọng Hạ Phi Hoa》, mong nàng cùng hòa tấu. Nào ngờ Vệ Nhã Lan lại nói chưa từng nghe qua, còn bảo không thích chút nào. Vệ Nhã Lan mất trí chơi Thất huyền cầm quả có tài, nhưng trong tai Trần Ứng Trù, đó chỉ là kỹ thuật, tình ý trong khúc nhạc kém xưa xa lắm.

Trần Ứng Trù bước vào sân, cắt ngang bản tấu của nàng, bắt đầu kể về Lâm Mai.

Hắn vốn không định nhắc tới Lâm Mai, sợ Lan Nhi thương tâm, nhưng đã thử đủ cách vẫn không thể khiến nàng nhớ lại, hắn đành phải đem ra thử lần nữa.

Hắn không chỉ kể về tình nghĩa giữa Vệ Nhã Lan và Lâm Mai, mà còn thuật lại lần gặp gỡ giữa nàng và công chúa Nhung quốc - Lệ Tháp Na.

Những chuyện xảy ra trong buổi gặp đó, là do Lãm Thu sau này kể lại. Tuy Lãm Thu không thể nói lại tường tận, nhưng hắn cũng có thể tưởng tượng ra, Lan Nhi của hắn đã thẳng thắn chính khí thế nào khiến Lệ Tháp Na cứng họng, đã khiến nàng ta khiếp sợ ra sao.

Hắn khâm phục dũng khí của nàng, càng thêm tán thưởng mưu trí của nàng — nghĩ ra được cách để vệ binh giả thần giả 𝐪ц.ỷ, đúng là chỉ có nàng mới nghĩ ra nổi.

Nào ngờ Vệ Nhã Lan nghe xong lại nói một câu như vậy: "Cái người tên Lâm Mai kia cứ khăng khăng trèo cao, kết cục như vậy chẳng phải là tự chuốc họa sao."

Trần Ứng Trù nhất thời không phản ứng kịp, thì nàng lại nói thêm: "Công chúa Nhung quốc chẳng qua chỉ muốn lấy người mình yêu, thì có gì sai?"

Trần Ứng Trù sững người, trong lòng chợt nảy lên một suy nghĩ kỳ quái, vô thức hỏi: "Rốt cuộc ngươi là ai?" Ánh mắt sắc như chim ưng khóa chặt lấy Vệ Nhã Lan.

Hắn kính sợ ⓠ𝐮*ỷ thần, nhưng chưa từng tin vào 🍳_ц_ỷ thần. Lần này, hắn thật sự bắt đầu hoài nghi: phải chăng Vệ Nhã Lan đã bị đ-🅾️-ạ-t x-ác?

Vệ Nhã Lan hoảng loạn: "Thần thiếp còn có thể là ai? Thiếp là Vệ Nhã Lan mà! Chẳng qua là không nhớ Lâm Mai, ký ức về nàng ấy không còn nữa, làm sao có thể đồng cảm được? Lâm Mai vì sao mà ⓒⓗế.𝖙? Chẳng phải vì không nhìn rõ thân phận mình, gả nhầm người, vậy có gì sai khi thiếp nói ra?"

Trần Ứng Trù có vô số lời có thể phản bác, nhưng hắn không thốt ra câu nào. Hắn biết, có những lời chỉ cần nói ra là sẽ khơi mào tranh chấp. Hắn không muốn tranh cãi với nàng, chỉ muốn nhanh chóng điều tra rõ — rốt cuộc trên đời này có thực sự tồn tại việc "đ●𝑜ạ●𝖙 𝖝●ác" hay không.

Vệ Nhã Lan thấy sắc mặt hắn thay đổi, biết mình đã lỡ lời, vội vã nhào vào lòng hắn: "Điện hạ, đêm nay người có lưu lại chăng?"

Vệ Nhã Lan vẫn luôn không hiểu nổi một chuyện — phụ mẫu nói Thái tử yêu người thế thân kia, nàng tuy đã là Thái tử phi, Thái tử quả có đối xử tốt, nhưng lại chưa từng ngủ lại. Nàng rất sợ một ngày nào đó ân sủng không còn, nên mới nghĩ đến việc dùng một đứa trẻ để giữ vững địa vị.

Lẽ ra Trần Ứng Trù phải mừng, nhưng đối diện với sự thân cận của nàng, hắn lại vô thức né tránh: "Lan Nhi, nàng chẳng phải rất sợ việc hoài thai sinh nở sao? Sao giờ lại không sợ?"

Vệ Nhã Lan khẽ vuốt mặt hắn: "Sao lại sợ khi trước, thiếp không nhớ rõ nữa, chỉ biết thiếp ngưỡng mộ điện hạ, muốn vì người nối dõi tông đường."

Trần Ứng Trù đẩy nàng ra: "Hôm nay ta mệt, để khi khác đi."

Trên đường rời khỏi Triêu Mộ điện, hắn trông thấy hộp trang điểm, liền hỏi: "Cây trâm gỗ ta khắc tặng nàng đâu? Sao không thấy nàng dùng lại? Nếu không thích thì trả lại cho ta."

Vệ Nhã Lan sờ lên tóc, luống cuống đáp: "Lúc rơi xuống nước bị mất rồi."

Trần Ứng Trù không hỏi gì thêm, rời khỏi Triêu Mộ điện, lập tức xuất cung, đến chùa Hoàng Lương và đạo quán Bạch Vân.

Chương (1-92 )