Truyện:Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa - Chương 68

Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa
Hiện có 92 chương (chưa hoàn)
Chương 68
Ngươi yêu hắn vì điều gì?
0.00
(0 votes)


Chương (1-92 )

Giang Mạt sững sờ, sắc mặt tràn đầy không tin nổi: "Cô nói gì?"

Tô Ký Ảnh chậm rãi bước tới trước mặt nàng: "Ta nói, Lâm Mai c·ⓗế·t rồi!"

Sao có thể? Nàng chẳng phải đã rời đi cùng Chu Thời Lương rồi sao?

Đôi mắt Giang Mạt lập tức ươn ướt, cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn, vô thức hé môi, chậm rãi lùi lại. Tô Ký Ảnh sợ nàng không đứng vững, vội vàng đỡ lấy, "Hôm qua nha hoàn Tiểu Hoàn của Lâm Mai cũng từng đến tìm cô, nhưng thị vệ ở cửa không cho vào. Tiểu Hoàn lại tới phủ Tô tìm ta, ta vội chạy tới Phúc Tụ tửu phương, thì Lâm Mai đã tắt thở rồi... Nàng nằm trong lòng Chu Thời Lương, chỉ còn lại..."

Chưa dứt lời, Tô Ký Ảnh đã òa khóc nức nở, hai tay nàng nâng lên, như đang bồng một thứ gì đó vô hình, "Chỉ còn từng này thôi... làm sao lại chỉ còn từng này thôi chứ... Vệ Nhã Lan, Lâm Mai c·♓ế·𝐭 rồi! Là bị công chúa Nhung quốc và Chu Tuấn hại c●♓ế●ⓣ! Chúng ta phải 𝐛_á_0 t𝒽_ù cho Lâm Mai!"

Một cơn đau đớn dữ dội như búa tạ nện mạnh vào tim Giang Mạt, khiến nàng đứng không vững, phải vịn lấy góc bàn, "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Cái lão cứng đầu Chu Tuấn kia, cố tình tiết lộ hành tung của Chu Thời Lương và Lâm Mai cho công chúa Nhung quốc. Công chúa đó cho người ♓·ạ độ·🌜 g**t ch*t Lâm Mai. Theo lời tiểu tư bên cạnh Chu Thời Lương kể lại, có lần Lâm Mai ra ngoài mua sắm, về nhà liền thấy đau đầu. Dù mời bao nhiêu lang trung đến cũng không chẩn ra bệnh, mỗi ngày một yếu dần, cuối cùng không còn cách nào, Chu Thời Lương đành đưa nàng về Thượng Kinh, trực tiếp tiến cung cầu kiến thánh thượng. Thái y bắt mạch xong nói nàng trúng độc, đã thấm sâu vào phủ tạng, không thuốc nào cứu nổi."

"Lâm Mai muốn gặp phụ mẫu, Chu Thời Lương liền đưa nàng về tửu phương. Nàng bảo muốn gặp chúng ta, Chu Thời Lương liền phái Tiểu Hoàn đi mời, vậy mà ta... ta vẫn không kịp gặp nàng lần cuối."

Tô Ký Ảnh hai tay siết lấy cánh tay Giang Mạt: "Vệ Nhã Lan, cô có biết không? Chu Tuấn chẳng hề chối tội, còn ngang nhiên bảo Chu Thời Lương nếu có gan thì đi đàn hặc chính phụ thân mình! Loại người này xứng đáng làm phụ thân sao? Còn cái ả công chúa Nhung quốc kia, coi mạng người như cỏ rác, đáng 𝖈●♓ế●✞! Ta muốn 🌀-ⓘế-✞ con ả đó! 𝐆●ⓘ●ế●† luôn cả Chu Tuấn!"

Giang Mạt ôm lấy Tô Ký Ảnh, không ngừng vỗ nhẹ lưng nàng: "Ngươi đừng kích động, chưa nói đến việc chúng ta không có chứng cứ, thì một người là công chúa Nhung quốc, liên quan đến bang giao hai nước, một người là trọng thần †г𝐢_ề_𝐮 đ_ìп_𝐡, từng lập nhiều công lao hiển hách - chúng ta không 𝐠❗*ế*✝️ được họ, chỉ tổ mang họa vào thân. Tô Ký Ảnh, quân tử 𝒷·á·ο ✝️h·ù, mười năm chưa muộn. Trước hết hãy bình tĩnh đã."

Thánh thượng sẽ không vì một Lâm Mai mà xử trí Thượng thư Lại bộ và công chúa Nhung quốc.

Lệ Tháp Na dù có phải 𝐜𝐡●ế●ⓣ, cũng tuyệt đối không thể 🌜·𝐡ế·𝖙 ở Đại Khải. Chu Tuấn không phải người cha tốt, nhưng lại là lương thần. Trên cương vị Thượng thư Lại bộ, ông ta công chính vô tư, dùng người theo tài, chỉnh đốn lại kỷ cương quan lại.

Huống chi, Chu Tuấn còn ủng hộ Dục Vương, nếu không có sự giúp đỡ của ông ta, những mật thám của Dục Vương cũng khó mà t.h.â.Ⓜ️ п♓ậ.🅿️ vào các phủ trọng thần.

Rất nhiều chuyện, không có lời giải. Rất nhiều người, không thể chỉ dùng một việc để định đoạt.

"Vậy... Lâm Mai chẳng phải 🌜.♓ế.✞ uổng sao?"

Nước mắt Giang Mạt từng hàng tuôn rơi. Không phải ↪️.♓ế.𝖙 uổng thì là gì? Bi thương của kẻ tiểu tốt, chính là như thế.

"Chỉ mong kiếp sau nàng đừng gặp lại Chu Thời Lương, hãy tự nắm lấy số mệnh của mình."

Giang Mạt hiểu rõ, Chu Thời Lương thật lòng yêu Lâm Mai, cũng vô tội. Nhưng bi kịch của Lâm Mai... chính là vì hắn mà ra.

"Tô Ký Ảnh, ta thấy bất lực... ta không cam tâm..."

Giang Mạt như sực nhớ ra điều gì, kéo Tô Ký Ảnh ngồi xuống: "Chu Thời Lương giờ thế nào rồi?"

Tô Ký Ảnh hừ lạnh: "Lâm Mai 𝒸_𝒽ế_𝖙 rồi, hắn không ăn không uống, ôm †-𝖍-1 ✞-h-ể nàng không buông, cứ thế này mà tiếp tục, e rằng hoặc là 𝖈hế.т theo, hoặc là điên loạn."

Nàng ấy đột ngột đứng dậy: "𝐂𝖍ế_𝖙 đi, điên đi cũng đáng! Nếu không bảo vệ được người, thì cưới để làm gì?"

Giang Mạt lại kéo nàng ngồi xuống: "Tô Ký Ảnh, nghe ta nói. Ta biết cô hận Chu Thời Lương, nhưng Lâm Mai yêu hắn đến vậy, nàng nhất định muốn hắn sống tốt. Tranh thủ lúc công chúa Nhung quốc còn chưa cầu thánh chỉ, hãy mời nàng tới Dục Vương phủ."

Tô Ký Ảnh trừng mắt: "Cô muốn làm gì? Không phải định ℊ-𝒾-ế-✞ nàng đấy chứ? Cô mà động thủ, chắc chắn sẽ c.ⓗế.† theo!"

Giang Mạt lắc đầu: "Không phải. Ta chỉ muốn khiến nàng ta từ bỏ. Chu Thời Lương đã tuyệt vọng, không thể tiếp tục é.🅿️ 𝐛.⛎.ộ.𝐜 hắn nữa, bằng không hắn thật sự sẽ đi vào con đường 𝒸-♓-ế-✝️."

Nàng không muốn Đại Khải mất đi một vị hiền thần, càng không muốn Dục Vương mất đi một người bạn thân.

Trước khi rời đi, hãy làm việc cuối cùng này... vì phu quân của nàng, và vì bằng hữu.

Tô Ký Ảnh nhìn nàng như thể không quen biết: "Vệ Nhã Lan, ta thật bội phục cô. Vì sao cô có thể bình tĩnh đến thế? Ta chỉ lo đau lòng, chẳng nghĩ được gì cả."

Khóe miệng Giang Mạt khẽ động. Nàng cũng muốn được khóc một trận thỏa thích, nhưng căn bản... không có thời gian.

"Có điều, vì sao nhất định phải mời công chúa tới Dục Vương phủ? Không bằng ta đặt một gian phòng ở Lạc Vân Lâu?"

Giang Mạt lập tức nói: "Không cần. Phải để nàng ta tới vương phủ." Giờ đây nàng nắm giữ danh sách, không thể để người của Khánh Quốc Công phát hiện nàng xuất phủ, nhất định phải cải trang. Nhưng để gặp công chúa Nhung quốc, tất nhiên cần lấy thân phận vương phi, mang theo hộ vệ đông đảo, khí thế bức người mới được.

Nàng nhìn Tô Ký Ảnh, nghiêm giọng: "Ngày mai, mời nàng ta tới."

Tô Ký Ảnh gật đầu mạnh mẽ, đứng lên: "Ta hiểu rồi, cô sợ đêm dài lắm mộng. Yên tâm, ta lập tức vào cung, nói trước với cô mẫu, rồi đến gặp công chúa Nhung quốc."

"Cô xem, ai nói chỉ ta bình tĩnh chứ? Cô cũng đâu kém." Giang Mạt bụng dưới chợt nặng nề, chống tay lên bàn đứng dậy, "Lúc gặp công chúa, nhớ phải khách khí. Bây giờ chưa phải lúc ⓑá_o ✞_𝐡_ù."

Tô Ký Ảnh trong mắt vẫn đầy hận ý: "Chỉ là đổi một bộ mặt để nói chuyện thôi, ta hiểu."

Nàng điều chỉnh lại cảm xúc, nhìn kỹ Giang Mạt, "Cô xem cô này, sao trông còn tiều tụy hơn cả lần trước. Chờ chuyện công chúa xong xuôi, ta sẽ tìm người bồi bổ cho cô. Phải rồi, sau này đừng có cứ đuổi ta đi, không gặp ta, ta thật sự rất buồn đó, biết chưa?"

Giang Mạt cúi đầu, không nhìn vào mắt Tô Ký Ảnh.

"Cô đó, không biết đang nghĩ gì trong lòng nữa... Ta đi đây, chờ ta mang tin tốt trở về."

Tô Ký Ảnh vừa rời đi, Giang Mạt còn chưa kịp tiêu hóa nỗi đau, thì Vọng Hạ đã bước vào phòng, "Vương phi, công tử muốn gặp người."

Từ đó về sau, dù An Tắc Hựu có gửi tin, Vọng Hạ cũng không nhắc lại, chỉ thẳng thừng từ chối.

Nhiều lần như thế, An Tắc Hựu chỉ đành cho người đưa thuốc an thai và bổ phẩm tới, không hề nhắc chuyện gặp gỡ.

Thế nhưng lần này, Giang Mạt vừa 𝖍ô_n mê xong, An Tắc Hựu đã nóng lòng như lửa đốt, trong một ngày liên tiếp ba lần gửi bồ câu đưa thư, nói rằng muốn gặp mặt, khiến Vọng Hạ không thể không đến xin chỉ thị.

"Công tử có nói là chuyện gì không? Nếu không phải chuyện khẩn, thì không gặp. Trước ngày rời phủ, ta không tiện ra ngoài."

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Trong lòng Vọng Hạ thầm nói: từ sau ngày hai mươi tháng Giêng gặp Giang đại nhân, công tử đã liên tục bôn ba chuẩn bị, gần như một nửa người canh giữ Giang phủ đều đã bị thay bằng người của mình, cả đường thoát thân và nhân thủ tiếp ứng đều đã bố trí xong xuôi. Còn chuyện gì quan trọng nữa chứ? Chẳng phải chỉ vì tương tư thành bệnh, nghe nói vương phi ⓗô.n mê không tỉnh, nên mới nóng ruột thôi sao?

"Nô tỳ không rõ." Vọng Hạ đáp.

Giang Mạt trầm ngâm một lát: "Hôm nay bụng dưới ta có chút khó chịu, muốn nghỉ ngơi nhiều hơn. Nếu An công tử thật sự có chuyện cần nói, vậy phiền công tử cải trang nhập phủ, gặp mặt một lát cũng được."

Ngày mồng ba tháng Tư đã gần kề, Giang Mạt đoán An Tắc Hựu muốn bàn chuyện rời đi, đây là việc hệ trọng, nàng nhất định phải gặp.

Ngoài ra, nàng cũng lo An Tắc Hựu sẽ hỏi nàng lấy danh sách. Dù từ lâu Vọng Hạ có nhắc sơ một lần rồi không đề cập nữa, tựa như chưa từng xảy ra chuyện đó, nhưng nàng vẫn sợ vào thời điểm then chốt này, An Tắc Hựu sẽ nhắc lại.

May thay, đêm đó trừ mấy người ở thư phòng, không ai biết nàng từng xem qua danh sách. Nếu An Tắc Hựu hỏi, nàng cũng dễ bề thoái thác.

"Vâng, nô tỳ sẽ đi báo cho công tử."

Vọng Hạ vừa định rời đi, Giang Mạt liền gọi giật lại: "Ngày mai không được, ta phải tiếp kiến công chúa Nhung quốc. Hậu nhật hãy gặp. Ngươi cũng đi thông báo cho trong phủ, chuẩn bị vài món mà công chúa thích ăn. Còn nữa, lấy rượu mai hoa Lâm Mai để lại mang ra."

"Vâng."

Ngày mười một tháng Ba, tiết trời âm u nặng nề, dường như sắp đổ mưa.

Giang Mạt dậy từ sớm, chờ trước cổng phủ, mãi đến khi trời gần tối, xe ngựa của Lệ Tháp Na mới chầm chậm xuất hiện ở đầu hẻm.

Trước cửa phủ, Lệ Tháp Na vén rèm xe, bước xuống một chân rồi dừng lại, giẫm trên bệ xe, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống Giang Mạt.

Giang Mạt cũng ngẩng đầu, bình thản nhìn lại nàng ta.

Lệ Tháp Na quay đầu khinh thường, chầm chậm bước xuống xe, ngạo mạn tiến đến trước mặt Giang Mạt: "Bản công chúa là nể mặt Dục Vương mới tới đây. Có gì muốn nói, mau nói đi."

Giang Mạt nhẹ nhàng đáp: "Công chúa xin mời vào phủ rồi hẵng nói."

"Không cần. Nói luôn ở đây đi. Ta sợ vào rồi thì ra không được nữa."

Giang Mạt mỉm cười: "Công chúa lo xa rồi. Nhưng nếu công chúa muốn nói tại đây, vậy thì tại đây cũng được." Nói rồi nhìn sang Lãm Thu, lập tức Lãm Thu mang tới một chiếc ghế thái sư, đặt lên bậc thềm.

Giang Mạt bước lên ngồi xuống ghế, từ trên cao nhìn xuống Lệ Tháp Na.

Lệ Tháp Na định bước lên, nhưng bị thị vệ chặn lại dưới bậc.

Nàng ta nghiêng đầu tỏ vẻ bất cần: "Còn không nói, ta đi đây."

Giang Mạt nhẹ giọng: "Nếu công chúa muốn hai nước thuận lợi ký kết minh ước, vẫn nên nghe bản vương phi nói cho hết lời thì hơn."

Một câu đánh trúng chỗ yếu, Lệ Tháp Na lập tức dừng lại.

Người khác nói lời ấy nàng ta có thể không tin, nhưng Vệ Nhã Lan nói, nàng ta tin.

Vệ Nhã Lan không chỉ là ái nữ của Khánh Quốc Công - người chủ trì việc ký ước lần này, mà còn là chính thất được đại tướng đánh bại Nhung quân nhiều lần coi trọng.

Lệ Tháp Na quay lại, nhìn chằm chằm Giang Mạt: "Ngươi lợi hại thật đấy. Nói đi."

Giang Mạt từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng: "Công chúa muốn mang về một vị phò mã sống, hay là một tấm bài vị của người 🌜𝒽_ế_✞?"

"Nếu công chúa ép hắn trở về Nhung quốc làm phò mã, rời xa cố thổ, rời xa thân nhân, bằng hữu, hắn sẽ mất hết niềm tin để sống. Trừ khi công chúa bằng lòng vì hắn từ bỏ thân phận cao quý, ở lại Chu phủ, làm dâu hầu hạ phụ mẫu chồng, xa cách cốt nhục thân thích, sống một đời tịch mịch."

Ngay từ câu đầu tiên, trái tim Lệ Tháp Na đã bị ⓢï.ế.† 🌜𝖍ặ.𝐭, ánh mắt nàng ta dừng thẳng vào Giang Mạt.

Mỗi câu, mỗi lời, đều trúng tim, đều khiến nàng ta dao động.

Nhưng... nàng ta vẫn không cam lòng.

"Nhưng ta gặp biết bao nam tử, chỉ vừa lòng mỗi Chu Thời Lương..."

Giang Mạt khẽ cười, không hề khách khí: "Vậy công chúa yêu hắn ở điểm nào? Yêu hắn phong độ tiêu sái, yêu hắn ôn nhuận như ngọc, yêu ánh mắt nhìn công chúa tựa như nhìn cún con mà cũng đượm tình? Hay là... yêu hắn, cái cách mà hắn yêu Lâm Mai?"

Lệ Tháp Na bất giác lùi về sau một bước—Giang Mạt nói trúng rồi. Điều khiến nàng ta ɱ.ê đ.ắ.ⓜ, có lẽ chính là ánh mắt đầy si tình ấy... dành cho Lâm Mai.

"Nếu một ngày, hắn không còn là quý công tử ôn nhã, không còn là người mắt mang tinh quang, mà biến thành kẻ râu ria xồm xoàm, tóc tai bù xù, ánh mắt trống rỗng như xác 🌜*♓*ế*𝐭 biết đi... công chúa còn yêu nổi không?"

"Ta... ta..." - Lệ Tháp Na không sao hình dung nổi người đó là Chu Thời Lương.

Giang Mạt đứng dậy, bước đến trước mặt nàng: "Để ta nói cho công chúa biết—hiện tại Chu Thời Lương chính là như vậy. Công chúa bây giờ hãy đi nhìn cho rõ, nhìn người mà công chúa yêu đang là dáng vẻ gì. Nếu nhìn rồi, công chúa vẫn còn yêu hắn, vẫn muốn gả cho hắn, một đời không chê không ghét—vậy ta sẽ không khuyên thêm lời nào nữa."

Lệ Tháp Na im lặng hồi lâu, ngơ ngẩn đứng nguyên tại chỗ.

Giang Mạt tiến thêm một bước: "Công chúa à, người mà ngươi yêu... chỉ là một hình bóng hư ảo do chính mình tưởng tượng mà thôi. Công chúa mỹ mạo cao quý, cả Đại Khải lẫn Nhung quốc đều có vô số nam tử si mê ngưỡng vọng. Sao không chọn lấy một người trong số đó? Là duyên là nghiệt, là đau là vui, đến lúc đó, công chúa sẽ thực sự hiểu rõ—thế nào mới là chân tình."

Nàng nhìn sâu vào mắt Lệ Tháp Na, chậm rãi nói: "Công chúa... ngươi yêu không phải là Chu Thời Lương. Mà là... cái dáng vẻ hắn yêu Lâm Mai."

Chương (1-92 )