Lâm Mai, nàng không còn nữa
| ← Ch.66 | Ch.68 → |
Trong mắt Trần Ứng Trù, Vệ Nhã Lan chỉ là nghe theo lời Vệ Thuần mà hành sự, nàng không biết bản danh sách ấy có ý nghĩa thế nào, cũng không rõ Vệ Thuần vì sao muốn lấy được danh sách đó.
Nhưng Lan nhi của hắn thông minh đến thế, ngay cả cơ quan tinh vi như vậy cũng bị nàng phát hiện, đã từng xem qua danh sách, sao lại không đoán ra được đây là bản danh sách gì?
Nàng đáp ứng nhanh chóng như vậy, nói rằng sẽ không giao danh sách cho Vệ Thuần, chẳng lẽ cũng đã đoán được nguyên do?
Nếu Vệ Thuần thực sự có ý mưu nghịch, tuyệt đối không thể dung tha. Chỉ là, Lan nhi tuyệt đối không thể bị liên lụy. Dù cho hắn có bị trị đến ngốc nghếch, bị trị đến 🌜-𝖍-ế-†, bị trị đến bất tỉnh nhân sự... cũng phải giữ cho Lan nhi được bình an vô sự.
Giang Mạt tựa đầu vào vai Trần Ứng Trù, vòng tay ôm lấy eo hắn. Dục Vương phải rời đi hơn một tháng, vậy thì khoảnh khắc này chính là thời khắc cuối cùng bọn họ được ở bên nhau.
Từ ngày hai mươi lăm tháng Mười năm ngoái thành thân, đến hôm nay mùng bảy tháng Ba, tròn một trăm ngày. Người ta nói "nhất nhật phu thê bách nhật ân", tuy giữa họ không sâu nặng như biển, nhưng cũng từng tôn trọng lẫn nhau. Nay sắp chia xa, hẳn nên là kết cục hòa thuận và thể diện.
"Vương gia yên tâm đi lo việc, thiếp sẽ không chép danh sách cho phụ thân, thiếp sẽ chờ chàng trở về."
"Khụ khụ..." - ngoài cửa truyền đến giọng Bạch Tứ.
Trước khi Giang Mạt vào phòng, Bạch Tứ đã dặn rằng mắt của Trần Ứng Trù cần lập tức đắp thuốc, chỉ cho phép hai người trò chuyện trong thời gian một nén nhang. Giờ xem ra, đã đến lúc.
"Lan nhi, ta không ở đây, nàng hãy tự chăm sóc bản thân thật tốt." Hắn nhẹ nhàng đẩy nàng ra, "Đi đi, mở cửa."
Giang Mạt mở cửa, Hà Tế liếc nàng một cái, ánh mắt Kiều Vân lạnh nhạt lướt qua nàng. Trong mắt hai người họ, đã không còn sự tôn kính như trước, họ bước qua nàng mà không nói một lời.
Chỉ có Bạch Tứ là gật đầu với nàng, rồi vào trong nói: "Chúng ta đi thôi."
Hà Tế cõng Trần Ứng Trù, Kiều Vân và Bạch Tứ theo sau, mấy người rời khỏi chính viện.
Họ không đi cổng chính, mà ra khỏi phủ từ cửa phụ của chính viện. Giang Mạt mơ hồ đi theo sau, thấy mấy người lần lượt lên xe ngựa, lại thấy Hà Tế đánh xe rời đi, Giang Mạt không kìm được bước qua ngưỡng cửa, đuổi theo.
Nước mắt nàng trào ra như dòng lũ vỡ đê, vừa chạy vừa khóc. Xe ngựa càng lúc càng xa, càng lúc càng nhanh, nàng không dám tiếp tục đuổi theo, đỡ lấy bụng, đứng lại, ngẩn ngơ nhìn theo cho đến khi xe khuất hẳn khỏi tầm mắt.
Nàng cảm thấy như có một phần ⓣⓗ-â-𝐧 t𝒽-ể bị rút đi, trống rỗng khó chịu, chỉ có thể ngồi xổm xuống để đỡ hơn đôi chút.
Không biết đã ngồi bao lâu, bên tai vang lên một giọng nói: "Vương phi."
Giang Mạt ngẩng đầu, thấy hai hộ vệ đã từng theo nàng đêm Thượng Nguyên, liền hỏi: "Là các ngươi sao? Từ lần đầu ta xuất phủ, các ngươi đã theo dõi ta rồi đúng không? Ta đi đâu, gặp ai, đều bẩm báo lại cho Dục Vương rồi chứ?"
Một hộ vệ vội đáp: "Vương gia sai chúng thuộc hạ bảo hộ vương phi."
Là bảo hộ hay giá*ⓜ 💲*á*🌴, giờ còn quan trọng gì nữa đâu.
Giang Mạt cười khổ: "Vậy các ngươi cũng đã bẩm báo với Dục Vương chuyện Khánh Quốc Công cho người theo dõi ta rồi chứ? Nói ta nghe, Dục Vương sau khi biết được thì nói gì?"
"Vương gia nói, không ngờ Quốc công gia lại không yên tâm với ngài đến thế."
Giang Mạt quay sang nhìn hai hộ vệ: "Vừa rồi các ngươi đều nghe thấy rồi chứ?"
Hai người họ vẻ mặt mờ mịt. Mỗi một câu của vương phi họ đều nghe rõ, nhưng hoàn toàn không hiểu nghĩa.
Khánh Quốc Công chẳng phải là người nhà của vương phi sao? Sao lại nghe như thể Khánh Quốc Công đang dùng người nhà để uy h**p nàng trộm danh sách? Chẳng lẽ "người nhà" mà vương phi nói là chỉ Khánh Quốc Công phu nhân?
Vậy chẳng phải là Khánh Quốc Công dùng chính thê tử của mình để uy h**p con gái ruột đi trộm danh sách của vương gia?
Quá khó tin rồi!
Hai người không biết nên trả lời thế nào, lộ vẻ khó xử.
Giang Mạt không để ý đến họ nữa, như người mất hồn quay bước trở về.
Đi vào từ cửa phụ, đến chính viện, nàng đứng trước cửa phòng rất lâu, từ lúc trời còn tối đến khi nắng lên cao. Tựa hồ đã hạ quyết tâm, nàng xoay người rời đi mà không ngoái đầu lại.
Trước cổng chính viện, Tỉnh Xuân, Vọng Hạ, Lãm Thu, Nhiễm Đông và Hương Đồng đều đang đợi nàng. Nhìn thấy nàng bước ra với dáng vẻ tiều tụy, Lãm Thu vội đỡ lấy nàng, Tỉnh Xuân lo lắng hỏi: "Vương phi, người làm vương gia không vui rồi sao?"
Nhiễm Đông nói: "Đêm qua chính viện ồn ào lắm, chúng nô tỳ muốn vào xem, đều bị chặn lại ở ngoài."
Giang Mạt nhìn Lãm Thu, lại thấy nàng ngơ ngác không hiểu gì, có lẽ Dục Vương dù biết nàng giả truyền tin, cũng không xử phạt, thậm chí chẳng tra hỏi lấy một câu.
Ngài đúng là khoan dung với chính phi của mình thật.
Bọn họ đã không biết chuyện gì xảy ra, nàng cũng không cần phải nói nhiều. Huống hồ, nàng cũng không biết phải nói thế nào.
"Không có gì đâu, đêm qua vương gia vì ta mà đốt pháo hoa, chúng ta uống rượu hơi muộn, ngủ không ngon giấc, ⓣ●𝒽â●ռ ⓣ●h●ể có chút khó chịu."
Nhiễm Đông vui vẻ nói: "Ta đã nói rồi mà, pháo hoa đêm qua nhất định là do vương gia vì vương phi mà đốt!"
Giang Mạt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nếu ký ức của Trần Ứng Trù có thể dừng lại ở khoảnh khắc đốt pháo hoa ấy thì tốt biết bao.
"Ta mệt rồi, trở về Triêu Mộ Viện thôi."
Giang Mạt m·ê Ⓜ️𝒶·ⓝ trên giường suốt một ngày một đêm không tỉnh, Tỉnh Xuân định đi mời đại phu trong phủ, nhưng bị Lãm Thu và Vọng Hạ ngăn lại. Lãm Thu bịa chuyện rằng hôm đó ở chính viện, vương gia đã cho vương phi uống một loại dược của Vu tộc để cường thân kiện thể, vốn dĩ sẽ ngủ mê một thời gian, tỉnh lại sẽ càng khỏe mạnh hơn.
Đêm đó chính Lãm Thu là người theo vương phi đến chính viện, Tỉnh Xuân cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì. Nàng từng nghe Kế hậu nhắc đến "thần dược của Vu tộc", liền dễ dàng tin theo.
Dù nói là như vậy, nhưng Lãm Thu và Vọng Hạ vẫn vô cùng lo lắng. Vọng Hạ truyền tin cho An Tắc Hựu, tìm cách đưa một lang trung vào phủ. Sau khi bắt mạch, lang trung nói: vì lâu ngày hao tổn tinh thần, lại thêm mang thai mà bị kinh hãi, tâm tình u uất không thông, mới Ⓜ️*ê 𝐦a*𝐧 không tỉnh.
Lang trung kê đơn, dặn không được để bệnh nhân lo nghĩ buồn phiền thêm nữa.
Lãm Thu và Vọng Hạ len lén đú●ⓣ thuốc cho Giang Mạt, nàng lại ngủ thêm hai ngày.
Sáng sớm mùng mười tháng Ba, Giang Mạt tỉnh lại, yếu ớt gọi: "Lãm Thu..."
Lãm Thu nghe tiếng liền mừng rỡ chạy vào bên giường: "Vương phi, cuối cùng người cũng tỉnh rồi!"
"Lãm Thu... ta đói... muốn ăn cháo bách hợp..."
Từ sau khi trở thành Vệ Nhã Lan, nàng hầu như đều sống theo sở thích của Vệ Nhã Lan.
Từ sau khi mẫu thân qua đời, mỗi khi nhớ bà, nàng lại nấu cháo bách hợp tự ăn.
"Vâng, nô tỳ lập tức đi dặn nhà bếp."
Lãm Thu vừa ra khỏi phòng, Vọng Hạ liền bước vào, định nói gì đó. Nhưng đúng lúc ấy, mấy nha hoàn gác ngoài nghe thấy tin Giang Mạt tỉnh dậy cũng lần lượt đi vào. Vọng Hạ đành nuốt lời trở lại.
Các nha hoàn người thì thay y phục, người thì chải đầu, kẻ thì quét tước, như thể mọi chuyện đã quay về như cũ.
"Để Hương Đồng ở lại, những người khác lui xuống."
"Dạ."
Đợi nha hoàn rời đi hết, Hương Đồng mới lên tiếng: "Vương phi, Khánh Quốc Công sai nô tỳ chuyển lời, rằng rạng sáng mùng bảy tháng Ba người nói những gì, ngài ấy đã biết cả. Vương phi đã nói, ngài ấy đồng ý rồi."
Giang Mạt khẽ gật đầu. Khánh Quốc Công không đồng ý thì cũng chẳng thể làm gì khác. Dục Vương phủ phòng thủ kiên cố, ông ta dù có muốn phái người vào bắt nàng cũng không có khả năng. Dù ông ta thân chinh tới, nhiều nhất cũng chỉ dọa nạt mấy câu, chẳng thể tổn thương nàng, càng không thể đem nàng đi.
Khánh Quốc Công hẳn cũng hiểu, vì sao lại định ra ngày mồng ba tháng Tư. Là bởi nàng buộc phải rời khỏi Dục Vương phủ để mừng thọ cho ông ta. Một khi rời khỏi vương phủ, muốn khống chế nàng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
"Hương Đồng, hiện giờ có một cơ hội rời khỏi Thượng Kinh, nhưng ta cần mẫu thân ngươi giúp một tay. Tuy vậy, ta không thể bảo đảm các ngươi rời đi sẽ được an toàn. Ngươi... có nguyện ý không?"
Sau ba tháng qua lại, Khánh Quốc Công cũng biết nàng không phải một quân cờ ngoan ngoãn. Đến ngày mồng ba tháng Tư, nếu nàng giao danh sách giả cho ông ta, ông ta nếu vẫn cần nàng làm thế thân, ắt sẽ không chỉ dùng cha và đệ đệ để khống chế nàng. Còn nếu không cần nàng nữa, thì ngày đó nàng e rằng sẽ không còn sống mà rời phủ.
Nếu thật sự xảy ra chuyện, người nàng mang theo đều có thể bị khống chế, không ai có thể truyền tin thay nàng.
Hương Đồng đáp: "Chúng nô tỳ nguyện ý, xin vương phi phân phó."
Giang Mạt viết một mảnh giấy, giao cho Hương Đồng: "Đem giao cho mẫu thân ngươi, giữ thật kỹ, tuyệt đối không để ai biết. Ngày mồng ba tháng Tư, phủ Khánh Quốc Công nhất định rối ren hỗn loạn, không ai để ý đến một lão phụ, bảo mẫu thân ngươi bí mật theo dõi hành tung của ta. Nếu ta thật sự xảy ra chuyện, hãy mang tờ giấy này đến tìm chưởng quỹ hương phường Tịnh Tâm."
"Sáng sớm hôm ấy, ngươi có thể đến Tịnh Tâm hương phường chờ mẫu thân ngươi, đến lúc đó sẽ có người dẫn các ngươi rời khỏi. Chỉ là... ta không thể đưa thân ký cho các ngươi, các ngươi sẽ trở thành lưu dân. Vẫn muốn đi sao?"
Hương Đồng là người thông minh, lập tức hiểu ra trọng điểm: "Vương phi định nhân ngày sinh thần của Quốc công gia để đào thoát?"
Giang Mạt cười khổ: "Không trốn thì mất mạng."
Hương Đồng mắt đỏ hoe: "Vương phi... vì sao người lại chịu cứu nô tỳ? Nô tỳ đến giờ cũng chưa từng làm được gì cho người..."
Giang Mạt đặt tay lên vai nàng: "Vì ngươi là một cô nương tốt, ta không thể khoanh tay đứng nhìn một người tốt bỏ mạng."
Nước mắt Hương Đồng tuôn trào, nghẹn ngào nói: "Kiếp này không biết còn có cơ hội nào báo đáp vương phi không... Nguyện kiếp sau vì người mà lên núi đao xuống biển lửa cũng không hối tiếc."
Giang Mạt lau nước mắt cho nàng: "Đừng nói gì đến kiếp này kiếp sau. Ta giúp ngươi, là muốn ngươi sống cho thật tốt."
Hương Đồng vừa khóc vừa gật đầu: "Nô tỳ nhất định sẽ sống thật tốt... Gặp được vương phi và các tỷ muội ở Triêu Mộ Viện, là phúc lớn nhất đời này của Hương Đồng."
"Vương phi, cháo bách hợp đã nấu xong rồi!" - giọng Lãm Thu vang lên ngoài cửa.
Giang Mạt quay sang Hương Đồng: "Đi đi."
"Dạ." Hương Đồng mở cửa phòng, Lãm Thu thấy nàng nước mắt lưng tròng, đặt cháo xuống, hỏi: "Vương phi, Hương Đồng làm sao thế?"
"Ta định giúp nàng và mẫu thân rời khỏi Thượng Kinh vào mồng ba tháng Tư."
Lãm Thu chu môi, vẻ mặt u sầu: "Giá mà nô tỳ cũng có thể cùng vương phi rời đi thì tốt biết mấy..."
Giang Mạt hớp một ngụm cháo bách hợp, nghiêm túc nhìn Lãm Thu: "Sau khi ta đi, nhất định phải giữ thái độ với Vệ Nhã Lan y như lúc ta còn ở đây. Tuyệt đối không được nói lời như vừa rồi, nếu bị người khác nghe thấy thì hỏng chuyện."
Lãm Thu cúi đầu không nói.
Cháo còn chưa uống xong, Nhiễm Đông đã ✝️♓-ở 𝒽ổ-𝖓 ♓-ể-ռ chạy vào: "Vương phi! Tô cô nương nói có việc gấp cầu kiến. Nếu người không gặp, nàng sẽ chờ ở cổng phủ đến khi nào người chịu gặp mới thôi." Nàng hít một hơi: "Vương phi, Tô cô nương trông rất tệ, rất lo lắng. Người vẫn nên gặp đi."
Giang Mạt trong lòng chấn động, lập tức đứng dậy, suýt nữa đánh đổ bát cháo. Tô Ký Ảnh luôn là người trấn tĩnh thong dong, chuyện gì có thể khiến nàng hốt hoảng đến vậy?
"Mau, mời vào."
Tô Ký Ảnh mắt đỏ hoe lao vào, nhìn thấy Giang Mạt nhưng không tiến lên, đứng ngay cửa, bật khóc nức nở: "Vệ Nhã Lan... Lâm Mai, nàng... nàng không còn nữa rồi!"
| ← Ch. 66 | Ch. 68 → |
