Nhớ lấy, tránh xa ta một chút
| ← Ch.54 | Ch.56 → |
Đến Phúc Tụ tửu phương, Giang Mạt chỉ chào hỏi sơ với người nhà Lâm Mai vài câu, rồi liền đề nghị muốn dạo quanh tửu phương, kỳ thực là để dành thời gian cho một nhà ba người họ đoàn tụ.
Gã tiểu nhị nhận được lệnh của Lâm phụ, đi theo sau Giang Mạt, bắt đầu giới thiệu các loại rượu đặt trên giá trong viện. Mới giới thiệu được hai loại, thì đã nghe thấy tiếng động nơi cổng tửu phương.
"Dục Vương phi, thật khéo quá." Tô Ký Ảnh tươi cười bước đến trước mặt Giang Mạt, "Vò Mai Hoa tửu mà người tặng ta, ta rất thích, chỉ tiếc là quá ít, chẳng đủ uống. Hôm nay ta đến Phúc Tụ tửu phương, muốn mua thêm mấy vò mang về."
Giang Mạt liếc nàng một cái, "Vò ấy là Lâm Mai đích thân ủ, ở đây không mua được."
Tô Ký Ảnh vờ như không biết, hỏi tiếp: "Đã không mua được, vậy Dục Vương phi đến đây làm gì? Mua rượu khác sao? Có thể giới thiệu vài loại không?"
Giang Mạt quay đầu nói với tiểu nhị: "Không cần tiếp đãi ta nữa, ngươi đi tiếp đãi Tô cô nương đi." Nói xong liền rảo bước ra ngoài.
Tiểu nhị đang chuẩn bị giới thiệu rượu với Tô Ký Ảnh, thì thấy nàng cũng đuổi theo Giang Mạt bước ra ngoài, hắn liền ngẩn người, không biết phải làm gì.
"Dục Vương phi, xin dừng bước."
Giang Mạt dừng chân quay đầu lại, "Tô cô nương còn có chuyện gì sao?"
"Dục Vương phi đã tặng ta một vò rượu, ta nên có lễ đáp lại người."
Giang Mạt đáp: "Không cần." Nói xong lại quay người rời đi, Tô Ký Ảnh vội bước nhanh chặn trước mặt nàng, "Mấy ngày trước ta nhận được hai vò U Lan Túy, được ủ từ bốn loại lan: Xuân Lan, Huệ Lan, Kiến Lan, Hàn Lan, sau nhiều lần phối trộn mà thành. Ta nghĩ Dục Vương phi nhất định sẽ thích. Tối nay, mời thêm Lâm Mai, ba chúng ta cùng thưởng rượu, thế nào?"
Dụng ý của Tô Ký Ảnh, Giang Mạt hiểu rõ. Nhưng nàng đã dối gạt một Lâm Mai, không thể dối gạt thêm một người vô tội khác.
"Cô cho rằng trong tên ta có chữ 'Lan', thì nhất định sẽ thích U Lan Túy?"
Giang Mạt không để ý tới nàng nữa, tiếp tục bước ra ngoài.
Tô Ký Ảnh đứng phía sau gọi, "Vậy cô thích uống rượu gì, ta tìm mang đến cho cô. Hoặc là thứ gì cô thích, ta cũng có thể vì cô mà tìm."
Giang Mạt chẳng buồn dừng lại, cũng chẳng ngoái đầu, lặng lẽ rời khỏi tửu phương.
Ra khỏi Phúc Tụ tửu phương, Lãm Thu cuối cùng không nhịn được, cất lời: "Vương phi, nô tỳ thấy Tô cô nương cũng là người rất tốt."
Giang Mạt lúc này mới dừng bước, nghiêm túc nói với Lãm Thu: "Lãm Thu, ngươi hãy hứa với ta, sau khi ta rời đi, đừng nói cho bất kỳ ai biết thân phận thật sự của ta. Dù có ai nghi ngờ, cũng không được nói."
Lãm Thu quay đầu nhìn lại phía tửu phương, "Vương phi là Tô sợ cô nương nghi ngờ?"
Giang Mạt đáp: "Nàng ấy đã không chỉ một lần nói rằng ta không còn giống trước nữa. Ta mà rời đi, nàng nhất định sẽ nghi ngờ. Dù nàng hỏi gì, ngươi cũng đừng nói."
Sự tình đến nước này, nếu mồng ba tháng Tư không thành công, vậy thì chỉ còn cái 🌜·♓·ế·ⓣ.
Nếu nàng rời đi thành công, Khánh Quốc Công chỉ còn hai lựa chọn: một là để Vệ Nhã Lan thật sự trở về; hai là không muốn Vệ Nhã Lan quay về thì buộc phải thừa nhận con gái mình đã mất tích.
Nếu nàng bị bắt về, Khánh Quốc Công cũng chỉ còn hai con đường: 𝐠_ı_ế_✝️ nàng để Vệ Nhã Lan trở lại, hoặc tiếp tục dùng gia quyến uy h**p nàng, buộc nàng làm thế thân tiếp.
Nhưng theo suy đoán của Giang Mạt, bất kể nàng đi được hay không, khả năng đầu tiên vẫn lớn hơn. Nếu bị bắt về, nàng là quân cờ không còn nghe lời, Khánh Quốc Công sẽ không dùng nữa, mà chỉ có thể gℹ️·ế·𝖙 nàng. Vệ Nhã Lan sẽ trở lại làm Dục Vương phi.
Nếu nàng trốn thoát thành công, thì Dục Vương phi mất tích, Phi Kỵ Doanh tất nhiên sẽ toàn lực truy tìm, Hoàng thượng cũng sẽ phái Vũ Lâm quân, sự việc càng lớn thì chuyện "thế thân" càng không thể che giấu, Khánh Quốc Công đành phải để Vệ Nhã Lan thật sự trở lại.
Huống hồ, â·𝖒 ɱ·ư·𝐮 của Khánh Quốc Công vẫn chưa đến lúc bộc phát, ông ta không dám manh động.
"Cứ xem như ta chưa từng tồn tại, đối diện với Vệ Nhã Lan, tuyệt đối đừng nói những lời không nên nói, cũng đừng làm những chuyện không nên làm. Hãy hầu hạ như thường ngày, như vậy mới có thể giữ mạng sống."
Lãm Thu đỏ hoe mắt, "Vương phi, thật sự không thể dẫn nô tỳ đi cùng sao?"
Từ khi biết thân phận của Vọng Hạ và mưu tính của An Tắc Hựu, Lãm Thu đã muốn hỏi rồi, nhưng nàng không dám, vì nàng có linh cảm: Giang Mạt sẽ không mang nàng theo.
"Con đường ta đi là con đường không rõ sống ↪️♓·ế·✝️, ngươi ở lại, mới có thể sống."
Giang Mạt bước lên ôm lấy Lãm Thu, "Nghe lời, đừng hy sinh vô ích. Sống, mới là quan trọng nhất."
Nàng mỉm cười nhìn Lãm Thu, lau nước mắt cho nàng, "Lãm Thu của ta, sao lại mau nước mắt như thế."
Lãm Thu nước mắt tuôn như suối, ướt cả tay áo mà vẫn chưa lau sạch.
Giang Mạt vừa thương vừa bất lực, chỉ lặng lẽ ở bên nàng. Đợi nàng khóc xong, mới dặn dò: "Ta không thể vào tửu phương nữa, ngươi thay ta nói với Lâm Mai một tiếng, bảo nàng ấy chớ vội, cứ ở lại đoàn tụ với phụ mẫu nhiều thêm chút, ta sẽ đợi ở Lạc Vân Lâu."
Lãm Thu gật đầu, "Vâng."
Giang Mạt chờ ở Lạc Vân Lâu mãi đến giờ Hợi, Lâm Mai mới vào trong phòng.
Cảm thấy buồn chán, Giang Mạt đang đàn Thất Huyền Cầm, vừa thấy Lâm Mai vào phòng liền định đứng dậy nghênh đón, thì phát hiện phía sau Lâm Mai là Tô Ký Ảnh.
"Dục Vương phi, lâu ngày không gặp. Ta là do Lâm cô nương mời tới."
Giang Mạt liếc nhìn Lâm Mai ra hiệu. Lâm Mai nói: "Hôm nay Tô cô nương đến tửu phương đặt hơn trăm vò rượu, phụ mẫu muội rất vui. Lại thấy muội quen Tô cô nương nên giữ lại dùng bữa. Dùng cơm xong muội nói muốn đến Lạc Vân Lâu gặp người, Tô cô nương bảo vừa hay có chuyện muốn tìm người, nên cùng đến."
Giang Mạt lạnh lùng nhìn Tô Ký Ảnh, "Tìm ta có chuyện gì?"
rừng truyện chấm com
Giang Mạt nhìn ánh mắt giao nhau giữa hai người, cũng đoán được hôm nay hai người họ ở cùng nhau khá vui vẻ.
Ban đầu nàng còn lo lắng sau khi mình rời đi, sẽ không có ai ở cạnh giúp đỡ Lâm Mai. Nay đã có Tô Ký Ảnh - nữ nhi dòng chính của Tô phủ, còn có bản lĩnh hơn nàng - một kẻ thế thân giả hiệu.
Nếu hai người có thể trở thành hảo tỷ muội nơi khuê phòng, thì quả thật là chuyện tốt.
Giang Mạt nhìn về phía Tô Ký Ảnh, "Nghe Lâm Mai nói vậy, ta cũng muốn được xem Tô cô nương vẽ tranh rồi."
Không ngờ Giang Mạt lại dễ dàng đồng ý như vậy, Tô Ký Ảnh liền tỏ vẻ vô cùng vui ⓢướ.ⓝ.🌀, lập tức sai nha hoàn mang bút mực giấy nghiên quen tay từ Tô phủ đến.
Giang Mạt nói: "Đã Tô cô nương muốn lưu lại bút tích, mà Lâm Mai lại mang đến rượu ngon, vậy trong lúc chờ đợi, để ta múa rìu qua mắt thợ, tấu một khúc 《Hỷ Kim Tiêu》 cho hai vị nghe."
Tấu khúc này, nàng chẳng biết còn có cơ hội nào nữa để gảy đàn trước mặt họ không. Thời khắc trước lúc ly biệt, từng phút từng giây đều đáng quý, nên đem chân tâm tặng cho những người xứng đáng.
Tiếng đàn vui vẻ rộn ràng, giai điệu hân hoan nhẹ nhàng khiến người nghe tâm tình khoan khoái, cả gian phòng như phủ lên tầng không khí sảng khoái, ấm áp.
Khúc vừa dứt, Tô Ký Ảnh chân thành cảm thán: "Sớm nghe nói đích nữ nhà họ Vệ cầm nghệ vô song, trước nay chưa từng có cơ hội được nghe, hôm nay quả nhiên danh bất hư truyền."
Lâm Mai lập tức dặn dò nha hoàn: "Tiểu Hoàn, mang rượu và bộ đồ uống rượu ta mang theo lại đây."
Tiểu Hoàn bê một cái rương lên bàn, mở ra thấy bên trong là ba chiếc chén lưu ly tinh xảo và một bình rượu bạch sứ vẽ mẫu đơn.
Tô Ký Ảnh cũng cạn chén một hơi, "Muội làm muội muội, ta nhận rồi." Nói rồi quay sang nhìn Giang Mạt, "Vệ Nhã Lan, hình như ta lớn hơn cô một tuổi, ba chúng ta, ta làm đại tỷ, cô là nhị tỷ, Lâm Mai làm tiểu muội."
Giang Mạt tỏ vẻ không quan tâm, "Ta đâu có nói muốn kết nghĩa kim lan, hai người các muội muốn gọi thế nào cũng được, đừng kéo ta vào." Nàng uống cạn chén rượu, ngước nhìn Tô Ký Ảnh, "Trước đây Tô cô nương từng nói, ta đã không còn giống trước. Tô cô nương nói đúng, ta là người tính tình bất định, nếu một ngày nào đó ta biến thành kẻ mà các người không còn nhận ra, thì cũng đừng lấy làm lạ."
Đây là nàng đang chủ động tạo tâm lý chuẩn bị cho họ.
Tô Ký Ảnh nghiêng đầu nhìn nàng, "Chẳng lẽ cô muốn biến thành cái dạng đáng ghét trước kia?"
Lâm Mai ngốc nghếch nói: "Vương phi tỷ chính là thế này mà, còn có thể thành cái dạng gì khác sao?"
Giang Mạt không trả lời Tô Ký Ảnh, mà nhìn sang Lâm Mai: "Nếu một ngày nào đó, ta trở thành người mà muội không còn nhận ra, thì nhớ lấy, phải tránh xa ta một chút."
Lâm Mai ngơ ngác, "Vương phi nói vậy là có ý gì?"
Giang Mạt bước đến bên bàn, tự rót một chén rượu, uống cạn, "Tửu lượng ta không tốt, uống nhiều rồi lại nói linh tinh, các người đừng để tâm. Cứ tiếp tục uống, ta 𝖑·ê·ⓝ 🌀·i·ư·ờn·𝐠 nằm nghỉ một lát là được."
Không thể dùng thân phận thật đối đãi bằng hữu, trong lòng nàng thấy nặng trĩu. Càng tiếp xúc với họ, lại càng cảm thấy hổ thẹn.
Tô Ký Ảnh cầm chén rượu, nghi hoặc hỏi Lâm Mai, "Vệ Nhã Lan tửu lượng yếu vậy sao? Uống một chén đã gục?"
Lâm Mai lắc đầu, "Vương phi tửu lượng đúng là không tốt, nhưng cũng không đến mức một chén đã say." Nàng chợt tròn mắt, "Đúng rồi! Có khi là do tối qua uống nhiều quá, đến giờ vẫn chưa tỉnh hẳn."
Tô Ký Ảnh ngồi xuống hỏi liên tục: "Tối qua các người uống rượu? Là Mai Hoa tửu à? Vệ Nhã Lan uống say trông thế nào? Các người nói chuyện gì? Mấy ngày qua ở Dục Vương phủ làm những gì? Các ngươi..."
...
Giang Mạt nằm quay lưng sau bình phong trên nhuyễn tháp, nghe hai người họ trò chuyện vui vẻ, từ rượu ngon món ngon, nói sang đến son phấn trang sức, lại đến thư họa hoa cỏ, cuối cùng thậm chí còn nhắc đến cả Chu Thời Lương và Trần Ứng Trù.
Nghe mãi, Giang Mạt khẽ thở dài một hơi. Lâm Mai và Tô Ký Ảnh đã hợp nhau đến thế, sau này khi đối diện với Vệ Nhã Lan thật sự - một người xa lạ, tính tình không hợp, dần dần xa cách, họ hẳn cũng sẽ nhanh chóng quên đi mình thôi.
Vậy cũng tốt.
Không biết từ lúc nào, Giang Mạt đã thật sự thiếp đi.
"Vương phi, Vương phi!"
"Vệ Nhã Lan, mau tỉnh dậy."
Trong cơn mơ màng, Giang Mạt nghe thấy tiếng gọi của Lâm Mai và Tô Ký Ảnh, nàng lười biếng mở mắt ngồi dậy.
"Vệ Nhã Lan, lại đây xem bức tranh ta vừa vẽ." Bình phong đã được dời đi, Tô Ký Ảnh đứng cạnh bàn vẽ, tay còn cầm bút, nghiêng người nhìn về phía nàng, ánh mắt tràn đầy ý cười.
| ← Ch. 54 | Ch. 56 → |
