Truyện:Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa - Chương 39

Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa
Hiện có 92 chương (chưa hoàn)
Chương 39
Náo đủ chưa
0.00
(0 votes)


Chương (1-92 )

Người đến là một nam nhân trung niên hơn bốn mươi tuổi, thân hình trung bình, diện mạo hòa nhã.

Thấy Giang Mạt, hắn sững lại một chút, hỏi: "Cô nương là muốn mua người giữ cửa kia sao?"

"Không phải vậy, ta là muốn..."

Nam nhân cắt ngang lời Giang Mạt: "Công tử đã căn dặn, cô nương muốn gì, cứ việc mang đi là được. Người giữ cửa ngoài kia tặng cho cô nương, nếu một người không đủ, cô nương cứ chọn thêm mấy người cũng được."

Giang Mạt ngẩn ra: "Xin hỏi công tử nhà các hạ là ai?"

"Tiểu công tử phủ An lão tướng quân tại Bắc Vực."

Giang Mạt khẽ hé môi, hồi lâu không nói được gì, chỉ khổ sở lắc đầu, nhìn quanh một vòng: "Chẳng lẽ hương phường Tịnh Tâm này là sản nghiệp của An công tử?"

Nàng lại biết thêm một bí mật của An Tắc Hựu, toàn là chuyện gì thế này!

"Tại hạ Lưu Quý, thay mặt công tử trông coi hương phường này." Lưu Quý khẽ nhíu mày cúi đầu suy nghĩ một lúc, rồi ngẩng đầu lên, thần sắc cẩn trọng: "Tại hạ cả gan đoán, có lẽ Giang cô nương muốn tìm người hộ tống Giang đại nhân và Giang công tử rời khỏi Thượng Kinh?"

Giang Mạt giật mình, không đáp, vô thức nắm chặt vạt váy.

"Chỉ cần biết thân phận cô nương, chuyện này cũng không khó đoán. Phủ Dục Vương không cần cô nương thuê hộ vệ, còn quanh phủ Giang gia lại có người của Khánh Quốc Công canh giữ, cô nương muốn tìm hộ vệ là vô ích. Nếu muốn tìm cao thủ giang hồ, chẳng qua là muốn thuê họ làm chuyện không muốn để Khánh Quốc Công và Dục Vương biết."

"Hử?" Lưu Quý lộ vẻ khó hiểu, tiểu công tử chỉ nói làm theo yêu cầu của Giang cô nương, chưa từng nhắc đến điều kiện trao đổi gì cả.

Hắn thăm dò: "Cô nương hẳn là biết công tử muốn gì."

Giang Mạt nhớ lại lời Vọng Hạ từng nói, mi tâm âm ỉ đau: "Ta sẽ sớm giao danh sách sao chép xong cho An công tử."

"Cô nương hiểu là tốt rồi." Thì ra là danh sách? Lưu Quý cảm thấy khó hiểu, sao hắn chưa từng nghe công tử nhắc đến chuyện này.

Môi khẽ động: "Thương thế của An công tử, thế nào rồi?"

Lưu Quý có phần kinh ngạc, nhìn Giang Mạt một lúc rồi mới nói: "Đã không còn gì đáng ngại."

Hai người dường như chỉ là q.υ𝒶.𝖓 𝐡.ệ lợi dụng lẫn nhau, căn bản không cần quan tâm đến đối phương.

Nhớ lại lời dặn dò hôm qua của chủ tử, hắn khẽ thở dài, trước khi rời khỏi phòng lại đánh giá Giang Mạt một lượt, cảm thấy bản thân đã hiểu được chút gì đó, lại hy vọng mình đoán sai.

Giang Mạt nín thở, ngồi trên nhuyễn tháp thật lâu mới chậm rãi thở ra một hơi.

Thật nực cười, người duy nhất hiện tại nàng có thể tin tưởng, hoặc buộc phải tin, lại là An Tắc Hựu.

Giang Mạt nhìn về phía cửa, không chút nào muốn bước ra ngoài, mọi thứ bên ngoài nàng đều không muốn đối mặt.

Cho đến khi ánh chiều tà qua song cửa rọi từng tia nắng loang lổ lên người nàng, lúc này mới đúng giờ ước hẹn, nàng mới chậm rãi bước ra khỏi phòng.

...

"Vương phi ra rồi, xem hướng kia, chắc là đến Lạc Vân Lâu."

"Ủa? Hai người kia không quen, sao không bám theo nữa?"

"Giờ phải làm sao?"

"Ngươi tiếp tục bảo vệ vương phi, ta đi theo hai người kia, xem là ai sai tới."

"Được."

...

Hà Tế đang chờ trước cửa Lạc Vân Lâu, thấy Giang Mạt, liền bước tới: "Vương phi..."

Thấy hắn có vẻ khó xử, lời muốn nói lại thôi, Giang Mạt nói: "Nói đi, có chuyện gì?"

"Vừa rồi vương gia tình cờ gặp Tô Ký Ảnh cô nương... là đích nữ của Tả Đô Ngự Sử Tô Hưng, cũng là cháu gái của Hoàng hậu nương nương. Tô cô nương muốn cùng dùng bữa tối, vương gia không tiện từ chối."

Dung mạo Tô Ký Ảnh lập tức hiện lên trong đầu Giang Mạt: thanh thoát cao gầy, mày mắt thanh tú, mũi cao môi mỏng, là một nữ tử xinh đẹp.

Khi xưa Huệ Tình vừa nhìn thấy họa tượng của Tô Ký Ảnh, liền nói với nàng, nữ tử này rất có thể sẽ trở thành trắc phi của Dục Vương.

Trước khi có thánh chỉ tứ 𝐡ôn●, Kế hậu từng có ý định gả con gái của huynh trưởng mình là Tô Ký Ảnh cho Dục Vương, nếu không phải Thái hậu đích thân chỉ định Vệ Nhã Lan, thì nay vị trí vương phi e đã là của Tô Ký Ảnh.

Hơn nữa, Tô Ký Ảnh từng rõ ràng bày tỏ với Kế hậu rằng, nàng nguyện ý gả cho Dục Vương.

"Ồ." Giang Mạt chỉ nhàn nhạt ứng một tiếng, rồi bước vào Lạc Vân Lâu.

Nàng từng nghĩ, Kế hậu sao không kiên quyết thêm chút nữa? Nếu thật như vậy, nàng cũng không phải chịu thay gả.

Hà Tế nhất thời không kịp phản ứng, còn tưởng Giang Mạt sẽ nổi giận, những lời hắn chuẩn bị sẵn rốt cuộc chẳng cần dùng tới.

Giang Mạt bước lên lầu hai, đi thẳng tới gian phòng có thị vệ canh giữ.

Chưa kịp đẩy cửa, đã nghe bên trong có tiếng nói chuyện truyền ra.

"Ứng Trù ca ca sao lại keo kiệt thế, ta gọi huynh như vậy mười chín năm rồi, sao hôm nay lại không cho gọi nữa?"

"Ngươi nên gọi ta là biểu ca hoặc là vương gia, đừng nhắc đến tên húy nữa."

"Chẳng lẽ là sợ nữ nhi nhà Vệ gia không vui? Vậy thì thật chẳng phải hiền thê rồi, Ứng Trù ca ca..."

"Tô cô nương, xin thận trọng lời nói." Là giọng của Kiều Vân.

"Biểu ca ngươi sợ nương tử như thế, chẳng lẽ định cả đời không nạp trắc phi sao?"

Không biết là sợ nghe được câu trả lời, hay là không muốn tiếp tục nghe lén nữa, Giang Mạt đẩy cửa bước vào.

Hà Tế đứng sau lưng Giang Mạt, trong lòng rất bất an, thấy nàng vào phòng liền vội theo vào, lớn tiếng bẩm báo: "Vương gia, vương phi tới rồi."

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Trong phòng có không ít người, Dục Vương ngồi ở chủ vị, Chu Thời Lương và Lâm Mai cùng ngồi một bên bàn dài, bên đối diện, Thập hoàng tử và Tô Ký Ảnh mỗi người ngồi một bàn riêng.

Mọi người thấy nàng bước vào, đồng loạt đứng dậy hành lễ: "Vương phi."

Trần Ứng Trù nói: "Lan nhi, đã mua được hương liệu thích hợp chưa?"

Giang Mạt khẽ cười lạnh trong lòng. Hôm nay nàng ra phủ, phía sau có bao nhiêu người bám theo, nàng đã không đếm xuể. Không rõ là Dục Vương phái bao nhiêu người, Khánh Quốc Công lại phái bao nhiêu người.

Từ Tịnh Tâm hương phường đưa đến Dục Vương phủ biết bao nhiêu vật phẩm, chẳng lẽ không ai bẩm báo với hắn sao?

"Mua được rồi."

Giang Mạt không bước đến bên Trần Ứng Trù, mà đi thẳng tới chỗ Lâm Mai, lấy từ trong п*ℊự*𝐜 ra một túi thơm hình hoa mai: "Ở Tịnh Tâm hương phường ta chọn được cái này, cảm thấy rất hợp với muội, không biết muội có thích hay không."

Lâm Mai không ngờ Giang Mạt lại tặng lễ vật cho mình, trong mắt tràn ngập vui mừng, hai tay đón lấy túi thơm: "Thích, rất thích."

Ngay sau đó lại cúi đầu, khẽ mím môi: "Nhưng muội lại chưa chuẩn bị lễ vật cho vương phi."

Giang Mạt cầm tay nàng: "Ta muốn uống rượu muội ủ, bao giờ có thể cùng uống một chén?"

"Ngày đó về đến phủ, muội đã bắt tay vào ủ Mai Hoa Tửu, hơn mười ngày nữa là có thể dùng." Nhắc tới việc ủ rượu, ánh mắt Lâm Mai bỗng sáng lên.

Chu Thời Lương chắp tay nói: "Đa tạ vương phi. Nếu không nhờ vương phi, Mai nhi ở trong phủ đã chẳng thể được phép ủ rượu."

Tấm lòng của Giang Mạt, Lâm Mai và hắn đều hiểu. Nhưng lời cảm tạ, do hắn nói ra sẽ thỏa đáng hơn.

"Nghe nói Lâm cô nương xuất thân từ Phúc Tụ tửu phương, tay nghề ủ rượu nổi danh. Ta có thể có diễm phúc được thưởng thức một chén chăng?"

Giọng nói từ phía đối diện vang lên, Giang Mạt xoay người nhìn lại.

Nàng vốn không bài xích Tô Ký Ảnh, chỉ là không biết nên đối đãi thế nào với một nữ tử yêu mến Dục Vương, lại rất có khả năng trở thành trắc phi của hắn.

Nên nhiệt tình một chút, rộng lượng tiếp đón, để thể hiện phong thái của chính phi? Hay nên lạnh nhạt, ẩn chút ghen tuông, để tỏ rằng tình cảm giữa nàng và vương gia sâu đậm?

Cách tốt nhất chính là vờ như không biết chuyện giữa họ, cứ xử sự như bình thường. Nhưng việc của họ, ai trong giới thế gia ở Thượng Kinh mà chẳng rõ? Nàng sao có thể làm như không biết?

"Sao vậy, vương phi không nhận ra ta sao? Năm ngoái tại yến hội Bách Hoa trong cung, chúng ta từng gặp mặt." Tô Ký Ảnh giả vờ chợt nhớ ra, "À đúng rồi, vương phi hôm ấy cao ngạo, chẳng chịu chủ động giao tiếp với ai, lúc nào cũng rời tiệc sớm."

Huệ Tình từng nói, Khánh Quốc Công quý trọng Vệ Nhã Lan như trân châu bảo ngọc, trước khi cập kê thì nuôi trong khuê phòng, hiếm khi gặp người ngoài. Sau khi cập kê, cũng rất ít khi xuất hiện, những yến hội bắt buộc thì lại không hay chuyện trò cùng ai.

"Tô cô nương dịu dàng đoan trang, là gương mẫu trong hàng thế gia nữ tử, sao ta lại không nhận ra."

"Có vương phi ở đây, tiểu nữ nào dám xưng gương mẫu, vương phi diễm lệ như xuân hoa, thanh khiết tựa thu nguyệt." Tô Ký Ảnh bước tới cạnh Trần Ứng Trù, "Cùng biểu ca thật là một đôi trời sinh."

Trần Ứng Trù vừa định mở miệng, không ngờ Giang Mạt đã lên tiếng trước. Nàng cũng không rõ vì sao, trong lòng như có một đám lửa thiêu đốt, lại như đè nặng một tảng đá, lời nói buột miệng mà ra: "Tô cô nương rất được Hoàng hậu nương nương yêu thích, cũng rất xứng đôi với vương gia."

Trong khoảnh khắc, căn phòng lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Trần Ứng Trù, đến hô hấp cũng cẩn thận dè chừng.

Tô Ký Ảnh đứng sững tại chỗ, không biết nên nói gì.

Giang Mạt nhìn Tô Ký Ảnh, lại quay sang nhìn Dục Vương, rồi cúi đầu ngắm ngọc bội bên hông — vật vốn nên thuộc về Vệ Nhã Lan, nàng mỉm cười chân thành: "Nghe nói Tô cô nương từng có tình ý với vương gia? Không biết sau khi vương gia bị mù, cô nương còn giữ nguyên tâm ý chăng?"

Ngữ khí quá mức ôn hòa nghiêm túc, không nghe ra chút nào là đùa cợt.

Mọi người càng thêm kinh ngạc, không ai ngờ Giang Mạt lại hỏi ra lời như vậy.

Tất cả ánh mắt đều dồn về phía Tô Ký Ảnh, chờ nàng trả lời.

Giang Mạt từng nghĩ, một vị Dục Vương từng phong quang rực rỡ, uy phong lẫm liệt, nhất định được không ít nữ tử ái mộ. Nay mắt đã mù, còn bao nhiêu người thật lòng nguyện ý ở lại bên hắn?

Nàng biết rõ Vệ Nhã Lan là kẻ cao ngạo, không biết cách lấy lòng, nếu đã ghét bỏ đôi mắt mù của vương gia, hẳn không đời nào chịu ở lại bên hắn. Vậy thì chi bằng, để bên cạnh hắn là người chân thành đối đãi, nàng dù có rời đi cũng thấy yên lòng hơn.

Nhìn Tô Ký Ảnh, Giang Mạt vừa hy vọng nàng nói có, lại vừa mong nàng nói không.

Tô Ký Ảnh bước tới trước mặt nàng, trong ánh mắt không có chút khiêu khích hay đố kỵ nào: "Nếu ta nói chưa từng thay đổi tâm ý, vương phi định thế nào?" Có lẽ vì Giang Mạt hỏi quá chân thành, Tô Ký Ảnh cũng trả lời vô cùng nghiêm túc.

Giang Mạt nhàn nhạt cười, tựa như đã nhận được đáp án mình mong muốn.

Tô Ký Ảnh nhìn ra được ý nàng, dường như sợ nàng nói điều gì, vội tiếp lời: "Ta Tô Ký Ảnh, là đích nữ của Tô gia, là cháu gái được Hoàng hậu nương nương sủng ái nhất, vương phi dựa vào đâu mà cho rằng ta cam tâm làm trắc phi?"

Một câu như gậy đập vào đầu, khiến п·g·ự·↪️ Giang Mạt nghẹn đau.

Phải rồi, nàng không nên đánh chủ ý lên người Tô Ký Ảnh. Với thân phận của nàng ấy, sao có thể khuất th*n d*** người Vệ Nhã Lan?

Nếu có thể, nàng thật sự nguyện ý nhường lại thân phận vương phi này cho nàng ấy.

"Thứ lỗi, là ta đường đột rồi."

Trần Ứng Trù sắc mặt âm trầm, quanh thân tựa như phủ một tầng băng lạnh: "Lan nhi, náo đủ chưa?"

Nàng đâu có náo, nàng chỉ là... sốt ruột, và tuyệt vọng.

Tuy nói nàng ôm quyết tâm liều ↪️♓ế.т để bảo toàn phụ thân và đệ đệ, nhưng trong lòng vẫn còn một tia hy vọng sống. Nào ngờ kế hoạch lại vô tình để An Tắc Hựu biết được.

Khánh Quốc Công sẽ không tha cho nàng, An Tắc Hựu cũng sẽ không buông tha nàng, nàng khó thoát khỏi cái ↪️𝐡_ế_†, nhưng nàng không cam lòng, cũng không yên tâm giao vị trí bên cạnh Dục Vương lại cho Vệ Nhã Lan.

Giang Mạt nào còn tâm trạng ăn uống. Nàng ngồi xuống bên Trần Ứng Trù, nhìn một bàn đầy mỹ vị, tùy tiện gắp một miếng măng cho vào miệng, nhai rất lâu vẫn không nuốt xuống được, tựa như cổ họng bị nghẹn, sao cũng không trôi.

Ai nấy đều nhìn ra nàng có tâm sự, chỉ có Trần Ứng Trù là vẫn còn nổi giận mơ hồ trong bóng tối, không biết bản thân đã làm sai điều gì, để Lan nhi của hắn lại muốn thay hắn nạp trắc phi — ngay trước mặt bao người.

Hắn nhớ Lan nhi từng nói sẽ cố gắng yêu hắn. Hắn từng tràn đầy mong đợi, nhưng giờ đây lại ngày càng rõ ràng cảm nhận được rằng, nàng đang cố ép mình đi trái với tâm ý thật sự.

Có lẽ trong mắt nàng, làm tốt vai trò Dục Vương phi chính là yêu hắn, thay hắn nạp trắc phi cũng là yêu hắn.

Nhưng nàng quên mất, yêu một người là phát ra từ đáy lòng, vốn không cần cố gắng, lại càng không dung nổi người thứ ba.

Chương (1-92 )