Truyện:Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa - Chương 36

Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa
Hiện có 92 chương (chưa hoàn)
Chương 36
Dù là như vậy, hắn vẫn không thể hoàn thành…
0.00
(0 votes)


Chương (1-92 )

"Khứ Phi, ngươi vừa nói gì vậy?" Trần Ứng Trù trong lòng bỗng dâng lên cảm giác căng thẳng không hiểu nổi, ghé sát tai muốn nghe rõ rốt cuộc là hai chữ gì.

Nhưng giọng nói của An Tắc Hựu mơ hồ không rõ, căn bản không thể phân biệt.

Còn chưa kịp hiểu ra, lại nghe An Tắc Hựu lẩm bẩm: "Đừng sợ, đừng sợ, Giang Mạt, đừng sợ..."

Đừng sợ. Trần Ứng Trù lặp lại hai chữ này trong lòng — "đừng sợ". Vậy thì hai chữ phía trước, hẳn là một cái tên. Hắn rốt cuộc đang nói với ai câu "đừng sợ" đó?

Dần dần, An Tắc Hựu không còn 🅿️_há_т 𝐫_🔼 â_m тhⓐ_𝓃_𝖍 nào nữa.

Lâm viện sử bắt mạch cho An Tắc Hựu xong thì nói: "Vương gia xin yên tâm, mạch tượng đã chuyển biến tốt, không còn nguy hiểm đến tính mạng. Vừa rồi An công tử hẳn là gặp ác mộng."

Trần Ứng Trù gật đầu, lập tức sai người đi bẩm báo Hoàng đế. Hắn đã thức trắng cả đêm, giờ cũng có chút mệt mỏi, vô thức đưa tay xoa trán.

Lâm viện sử nói: "Vương gia đã trông cả một đêm, có thể nghỉ tạm một lát trên nhuyễn tháp. Đợi An công tử tỉnh lại, vi thần sẽ đánh thức ngài."

"Cũng được." Đêm qua hắn một bên lo nghĩ chuyện thích sát, một bên lại canh cánh chuyện buổi triều bái và 𝖙.ế 🦵.ễ hôm nay, hầu như không thể chợp mắt. Giờ lại trông suốt đêm, quả thực đã rã rời.

Hắn vốn chỉ định chợp mắt một lúc, không ngờ lại thiếp đi. Cảnh tượng đã lâu không gặp trong mộng lại hiện về. Không ngoài dự liệu, Trần Ứng Trù lại tỉnh dậy giữa một vùng huyết nhục mơ hồ.

Lau đi mồ hôi lạnh trên trán, Trần Ứng Trù ngồi dậy, cúi đầu. Từ sau khi trở về doanh Phi kỵ, hắn chưa từng gặp ác mộng, sao hôm nay lại mộng thấy?

Chẳng lẽ là do mùi 𝖒*á*υ tanh khắp phòng gợi lại nỗi đau, hay vì cảm giác tội lỗi không thể bảo vệ An Tắc Hựu và Lan nhi khiến hắn lo lắng trong lòng, hoặc là cả hai đều có.

Lúc trở về từ chiến trường Tắc Dương, hắn từng căm hận chính mình vì phán đoán sai lầm. Còn giờ, hắn căm hận bản thân đã từng yếu đuối.

Đáng lẽ nên sớm để Từ Bình đi tìm sư huynh của ông ta, đáng lẽ nên buông bỏ mọi cố kỵ, không sợ hãi mà chữa trị cho mình.

May thay, mọi sự vẫn chưa là quá muộn.

Còn chưa kịp ngồi xuống, đã nghe An Tắc Hựu nói: "Có thể khiến Dục Vương tự mình thức trắng một đêm, thật khiến ta cảm thấy vinh hạnh."

Trần Ứng Trù không khỏi bật cười: "Ngươi quả là khỏe lại rồi, lại bắt đầu lắm mồm."

An Tắc Hựu dường như nhớ ra điều gì, có chút hả hê nói: "Nói thật, hôm qua Duệ Vương phi có phải không biểu diễn được tiết mục gì không? Ta thật chẳng ưa nổi dáng vẻ tranh sủng đó của Duệ Vương, với nữ tử họ Trịnh thì ngoài mặt hòa hợp, bên trong xa cách, lại còn phải dựa vào tài nghệ người khác... khụ khụ khụ... để lấy lòng Thánh Thượng."

"Được rồi được rồi, ít nói lại đi. Cái miệng ngươi thật chẳng chịu nghỉ ngơi chút nào." Trần Ứng Trù nhướng mày, hỏi: "Nhưng mà, có chuyện này, ta muốn hỏi ngươi."

An Tắc Hựu cười trêu: "Vừa bảo ta ít nói, giờ lại muốn hỏi. Ngươi à, rốt cuộc là muốn ta nói hay không muốn ta nói... khụ khụ..."

Trần Ứng Trù vỗ nhẹ lên tay hắn: "Ta bảo ngươi đừng nói mấy lời dư thừa thôi."

An Tắc Hựu bĩu môi, để không bị ho tiếp, hắn chậm rãi nói: "Được rồi, ngài là Dục Vương gia, là hoàng tử ngồi ghế Thái tử trong yến tiệc hoàng gia, ta là thứ tử của một vị tướng nho nhỏ, sao dám không nghe lời ngài? Hỏi đi."

Trần Ứng Trù lắc đầu bất đắc dĩ: "Ngươi đấy..."

"Khoan đã, " An Tắc Hựu nheo mắt, làm ra vẻ đã đoán được từ trước: "Ngươi không định hỏi chuyện thích khách chứ? Thế thì khỏi hỏi, ta căn bản chẳng thấy rõ."

"Không phải chuyện đó."

"Thế là chuyện gì?"

"Ừm... Giang Mạt? Giang Mạt hay Giang mặc gì đó, tóm lại là âm như vậy. Lúc ngươi ♓·ô·𝖓 mê đã liên tục gọi hai chữ này, còn nói 'đừng sợ'. Đây chắc là một cái tên phải không? Là ai?"

An Tắc Hựu vô cùng kinh ngạc — hắn không ngờ Giang Mạt từ lúc nào đã trở nên quan trọng đến vậy trong lòng hắn. Hắn chỉ nhớ mình đã mơ một giấc mơ thật dài...

Đó là ngày phụ thân hắn nhận thánh chỉ, chuẩn bị cùng hắn vào Thượng Kinh.

Hắn khóc lóc cầu xin phụ thân đừng bắt hắn đi, cầu mẫu thân thay hắn xin giúp.

Nhưng thứ hắn thấy chỉ là bóng lưng phụ thân thở dài, cùng đôi mắt đẫm lệ của mẫu thân.

Thậm chí trước lúc rời đi, hắn cũng không thể chờ huynh trưởng đang đồn trú trở về, cũng không thể gặp tỷ tỷ đang luyện võ ở thao trường.

Mười năm thời gian, trong mộng hắn lại sống lại một lần nữa, những lời trái lương tâm ấy, hắn lại nói một lần nữa, những việc trái lòng ấy, hắn lại làm một lần nữa.

Cho đến khi nhận được tin do Bạch cô cô - nha hoàn hồi môn của mẫu thân - truyền tới.

Nói mẫu thân bệnh lâu ngày, sợ rằng không sống quá ba tháng, chỉ muốn gặp hắn một lần.

Khoảnh khắc đó, hắn không còn lòng dạ giả vờ ăn chơi nữa, chỉ một lòng muốn trở về phương Bắc, trở lại bên mẫu thân.

Hắn hiểu rõ tính cách của phụ mẫu, nhất định không muốn hắn lo lắng. Chắc chắn là Bạch cô cô không nỡ nhìn mẫu thân tương tư khổ sở nên mới âm thầm truyền tin.

Từ lúc nhận được thư một tháng trước, hắn đã bắt đầu mưu tính. Giang Mạt là tình cờ lọt vào tầm mắt hắn. Hắn biết được bí mật của nàng, ngay từ ánh nhìn đầu tiên, đã có một loại thôi thúc không thể không tiếp cận, không thể không lợi dụng.

Thật ra, kế hoạch này có hay không có Giang Mạt cũng chẳng sao, có phải là khúc 《Xuân Huy》hay không cũng chẳng sao. Hắn chỉ cần trong lúc thổi sáo, chắn một mũi tên cho Hoàng đế là đủ.

Nhưng Giang Mạt đã xuất hiện, nên hắn mới nảy ra ý tưởng càng dễ khiến Hoàng đế động lòng.

Thích khách là tử sĩ do hắn sắp xếp. Khoảng cách và vị trí thích sát cũng đều được luyện tập kỹ lưỡng.

Chỉ là, hắn không ngờ Giang Mạt lại bị hắn dọa đến như vậy.

Lại càng không ngờ, vào khoảnh khắc nhìn thấy Giang Mạt bị dọa sợ, hắn lại bắt đầu hối hận vì đã lợi dụng nàng.

Khoảnh khắc ngã xuống đất, hắn thấy rõ vẻ hoảng loạn trong mắt Giang Mạt, thấy được sự ngạc nhiên của nàng; khoảnh khắc trước khi nhắm mắt, hắn thấy được sự lo lắng, thấy được sự không đành lòng nơi nàng.

Người nữ nhân ngốc nghếch lương thiện này, ngay cả với kẻ lợi dụng nàng mà cũng có thể sinh lòng thương xót — quả thực khiến hắn không thể nào yên lòng nổi.

Hắn rất muốn nói với nàng, đừng sợ, hắn không ⓒ𝒽·ế·✝️ được đâu.

Có lẽ, chính là lúc ấy, hắn đã nói mớ trong mơ.

Không may lại bị Dục Vương nghe thấy.

Vậy... phải giải thích thế nào đây?

An Tắc Hựu vô cùng khó xử, hắn nhìn nam nhân trước mắt, đôi mắt bị che bằng đoạn lụa đỏ, trong lòng không khỏi thầm mắng — Đồ ngốc, người mà ta gọi tên, chẳng phải chính là vương phi của ngươi đó sao!

"Khụ khụ... Là người trong lòng từng gặp ở phương Bắc." - hắn khẽ đáp.

Trần Ứng Trù rõ ràng có chút nghi hoặc: "Sao trước nay chưa từng nghe ngươi nhắc tới? Huống hồ, lúc ngươi nhập Thượng Kinh mới mười hai tuổi, cái tuổi ấy đã có người trong lòng rồi à?"

"Khụ khụ..." An Tắc Hựu nhếch mép cười gượng, "Ờm... quả thực là hơi sớm chút."

Hắn bỗng linh quang chợt hiện, lập tức nói: "Trên đời này, chuyện thanh mai trúc mã chẳng phải hiếm gặp gì. Ngươi — kẻ vô tình thú như ngươi — làm sao hiểu nổi tâm cảnh của kẻ trời sinh đa tình như ta. Ta đó, là vì nhớ nhà, nên tự nhiên cũng nhớ đến người ở quê nhà."

Câu này chính là một lớp đệm, bởi mục đích hắn dựng nên màn thích sát này, vốn dĩ cũng là vì muốn trở về.

"Trẫm có thể cho mẫu thân ngươi tới Thượng Kinh thăm ngươi." - thanh âm của Hoàng đế bỗng vang lên từ sau lưng Trần Ứng Trù.

Trần Ứng Trù lập tức đứng dậy hành lễ: "Phụ hoàng."

An Tắc Hựu thần sắc trở nên phức tạp, điều hắn muốn là được trở về, chứ không phải khiến thân nhân lại bước vào Thượng Kinh như lồng sắt nhà giam này.

"Bệ hạ." - An Tắc Hựu gắng gượng ngồi dậy hành lễ.

"Hiền chất, không cần đa lễ. Lần này ngươi đã cứu trẫm một mạng, có điều gì mong cầu không? Trẫm có thể sai người đón mẫu thân và tỷ tỷ ngươi tới bầu bạn cùng ngươi ít lâu, thế nào?"

"Đường từ Bắc Vực đến Thượng Kinh xa xôi muôn dặm, mẫu thân thần xưa nay t-ⓗ-â-𝐧 ✝️-h-ể yếu nhược, e không kham nổi dặm trường gió bụi."

"Bệ hạ!" - An Tắc Hựu nhẫn đau vùng dậy, quỳ rạp xuống trước mặt Hoàng đế. Một động tác ấy khiến hắn ho không ngừng, quỳ cũng không vững, cả người gần như sụp đổ xuống đất.

Khắp phòng, không ai dám tiến lên đỡ, khi chưa có ý chỉ của Hoàng thượng.

Hoàng đế hơi nhíu mày, đã đoán được An Tắc Hựu muốn nói điều gì.

"Thần nhớ thương mẫu thân, đêm đêm trằn trọc không yên, mười năm chưa một lần trở về, đã chẳng còn nhớ rõ dung mạo phụ mẫu huynh tỷ, trong mộng gương mặt họ đều mờ nhạt. Thần khẩn cầu bệ hạ, cho thần được về nhà thăm phụ mẫu một chuyến. Thời gian không nhiều, đi về gói gọn trong một tháng là đủ."

Hắn không thể nói rằng mình biết chuyện mẫu thân trọng bệnh, bởi thân phận hắn là một kẻ ăn chơi vô lo, những việc lớn nhỏ nơi biên cảnh Bắc địa, hắn chỉ có thể biết đến chừng nào Hoàng đế muốn cho hắn biết.

Hoàng đế ngồi bên giường, nắm lấy tay hắn, nặng nề thở dài: "Trẫm hiểu rõ nỗi lòng tưởng nhớ thân nhân của ngươi. Trong cõi nhân sinh, thoắt cái như bóng câu qua khe cửa, ngươi đã ở bên trẫm tròn mười năm rồi."

Hoàng đế chăm chú nhìn vào đôi mắt ươn ướt của An Tắc Hựu, khẽ mỉm cười: "Mùa đông phương Bắc tuyết lớn chắn đường, ngươi cũng chẳng thể về kịp. Hơn nữa t𝐡.â.𝐧 т.𝐡.ể ngươi thương tích chưa lành, việc điều dưỡng cần thêm thời gian. Trẫm cho phép đến khi xuân sang ấm áp, tháng ba sẽ cho ngươi hồi hương, được chăng?"

An Tắc Hựu ngẩn người, hắn không ngờ Hoàng đế lại nói như vậy.

Nay mới là mồng hai tháng Giêng, đến tháng ba vẫn còn hai tháng nữa. Chưa kể mẫu thân hắn có thể trụ nổi đến lúc ấy không, trong khoảng thời gian này biến số quá nhiều. Hắn hoài nghi Hoàng đế căn bản không có ý định cho hắn trở về, chỉ mượn cớ trì hoãn.

Hắn chỉ có thể cắn răng, mạo hiểm thêm lần nữa, cố gắng tranh thủ.

"Bệ hạ, t𝐡_â_ⓝ 𝐭𝖍_ể thần tuy không cường tráng như người luyện võ, nhưng cũng không có bệnh nền, chỉ cần điều dưỡng nửa tháng là có thể như thường. Hơn nữa, tuyết ở phương Bắc dù dày đến đâu, quan đạo cũng sẽ được dọn dẹp kịp thời, sẽ không cản trở hành trình."

Trước đây hắn chưa bao giờ dám nói như vậy, lần này là mượn công lao cứu giá để cả gan nghịch ý.

Gương mặt ôn hòa của Hoàng đế thoáng lạnh trong khoảnh khắc, nhưng lúc cất lời lại dịu dàng như cũ: "Trẫm biết ngươi nhớ mẫu thân da diết, nhưng nếu để ngươi lên đường sau nửa tháng, đường xá tuyết đọng, vạn dặm xa xôi, nếu xảy ra điều gì ngoài ý muốn, trẫm biết ăn nói sao với Thịnh Vũ?"

Nói đoạn, Hoàng đế nhẹ nhàng đặt tay lên 𝐧𝖌·ự·𝖈 An Tắc Hựu - chỗ hắn đã đỡ tên cho Hoàng đế - rồi nói tiếp: "Trẫm không thể để ngươi gặp thêm bất trắc nữa. Chỉ là hai tháng đợi chờ, ngươi là đứa trẻ hiểu chuyện biết nghe lời, hãy nghe trẫm, đến tháng ba hãy hồi hương."

Tâm trạng An Tắc Hựu không ngừng trầm xuống, vết thương càng lúc càng đau. Hắn n·ⓖhℹ️ế·𝓃 𝓇ă·n·𝖌, gượng gạo ngồi dậy, chắp tay hành lễ: "Thần tạ ơn long ân của bệ hạ."

Mười năm ở bên nhau, hắn đã hiểu rất rõ tính tình Hoàng đế. Càng ôn hòa, càng dịu giọng dỗ dành, thì lại càng không thể phản bác.

Trần Ứng Trù lặng lẽ lắng nghe tất cả, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Hắn hiểu nỗi nhớ cố hương của An Tắc Hựu, cũng hiểu nỗi lo của phụ hoàng.

Mười năm qua, An Tắc Hựu chưa từng dám nói một lời trái ý, luôn luôn thuận theo, lấy lòng, thận trọng từng bước. Hôm nay có thể thốt ra những lời như vậy, rõ ràng là đã có ý liều mạng.

Có lẽ hắn đã ấp ủ mong muốn trở về từ lâu, chỉ là luôn đè nén không dám thổ lộ. Lần này nhờ công lao cứu giá mới có dũng khí nói thẳng.

Dù cho phụ hoàng không còn sống bao lâu nữa, thì người kế vị ngai vàng — dù là ai — lại càng sẽ dè chừng An Thịnh Vũ hơn nữa.

Hắn khẽ thở dài trong lòng: An Thịnh Vũ không dám tiến vào Thượng Kinh, còn An Tắc Hựu thì không thể trở về Bắc Vực. Trừ phi An Thịnh Vũ khởi binh tạo phản, thậm chí có thể áp quân đến tận kinh thành, bằng không, phụ tử bọn họ cả đời này đừng mong gặp lại nhau nữa.

Chương (1-92 )