Truyện:Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa - Chương 24

Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù Lòa
Hiện có 92 chương (chưa hoàn)
Chương 24
Chuyện tình của đế vương
0.00
(0 votes)


Chương (1-92 )

Lâm Phu nhân của Chu phủ xin vấn an Dục Vương phi."

Giang Mạt đỡ lấy cánh tay nàng, dịu dàng nói:

"Muội muội không cần đa lễ."

Cách xưng hô †♓_â_ⓝ 𝐦_ậ_t ấy khiến Lâm Mai thoáng ngẩn người.

Do thân phận chênh lệch, bình thường các phu nhân thế gia vì nể mặt mũi cũng sẽ mời nàng đi thưởng hoa, dự yến. Tuy ngoài mặt không lộ rõ, nhưng nàng biết, trong lòng họ vẫn xem thường nàng.

Sớm đã nghe đồn Vệ Nhã Lan kiêu ngạo tùy hứng, là người khó gần, nàng vốn định đối xử qua loa như bao người khác, cũng không định đến thăm. Nhưng phu quân nàng được Dục Vương nhờ cậy, bảo nàng đến trò chuyện giải buồn với vương phi, vì thế nàng đành cắn răng mà đi. Không ngờ Vệ Nhã Lan chẳng hề tỏ ra cao ngạo, cũng không lạnh nhạt hờ hững, trái lại còn hòa nhã, có lễ.

"Nghe nói muội muội ủ rượu hoa mai là một tuyệt kỹ, không biết bao giờ tỷ có phúc được cùng thưởng thức?"

Nhà họ Lâm làm nghề buôn rượu, tay nghề ủ rượu nổi danh khắp Thượng Kinh, các tửu lâu đều tranh nhau đặt hàng. Lâm Mai kế thừa kỹ nghệ của phụ thân, không ai sánh kịp, đáng tiếc sau khi gả cho Chu Thời Lương, Thượng thư Chu Tuấn không cho nàng tiếp tục ủ rượu, càng không cho tham gia chuyện làm ăn của nhà mẹ đẻ.

Giang Mạt hiểu, một người rất khó buông bỏ thứ mình yêu thích. Dẫu vì tình nguyện mà gác lại, trong lòng cũng sẽ có phần tiếc nuối, không cam.

Nàng chính là muốn cho Lâm Mai một cái cớ để tiếp tục ủ rượu — chuyện nhà họ Chu không cho phép, nàng sẽ dùng thân phận Dục Vương phi mà cho phép.

Ai bảo nàng vừa gặp Lâm Mai đã thấy mến?

Trong ánh mắt Lâm Mai lộ rõ vẻ rụt rè và bất an, tựa như chính nàng ngày đầu tiên gặp Khánh Quốc Công — lo sợ quyền thế, bối rối trước điều chưa biết.

Dáng vẻ như vậy khiến Giang Mạt chắc chắn: nữ tử này không phải vì quyền thế mà bước chân vào nhà họ Chu. Bằng không, có cơ hội thân cận vương phi, đã sớm nói lời tâng bốc lấy lòng, đâu đến nỗi trầm mặc ít nói như thế, rõ ràng là bị ép đến đây.

Giang Mạt nhìn nàng từ trái sang phải, không thấy chút nào là kẻ tham quyền ham lợi, ngược lại lại giống một người thường xuyên phải chịu đựng uất ức.

Nghĩ đến điều này, lại nhớ đến những ghi chép liên quan đến nàng khi còn bị nhốt ở ngoại thành, Giang Mạt đã mường tượng ra cuộc sống của Lâm Mai ở Chu phủ như thế nào. Chu Thời Lương không phải kẻ ăn không ngồi rồi, việc công bộ bận rộn vốn đủ làm hắn mệt, huống hồ thân là trưởng tử của nhà họ Chu, lại là bằng hữu thân cận của Dục Vương, yến tiệc giao thiệp cũng chẳng thể tránh. Chắc chắn thời gian ở bên Lâm Mai là ít ỏi.

Còn Lâm Mai thì hẳn phải đối mặt với phụ mẫu khắt khe, các chi thứ hai, thứ ba tranh sủng cầu quyền — quá nhiều dè chừng, quá nhiều ràng buộc.

Hai người các nàng, quả thật có vài phần tương tự — đều buông bỏ những ngày tháng ung dung tự tại trước kia, che giấu bản tính mà sống cuộc đời như giẫm trên băng mỏng.

Nàng thì bị é-🅿️ bu-ộ-𝖈, còn Lâm Mai lại là tự nguyện — vì người mình yêu mà cam tâm tình nguyện bước chân vào nhà cao cửa rộng, chấp nhận ủy khuất và cay đắng. Giang Mạt khâm phục sự dũng cảm ấy của nàng.

Ánh mắt trong veo của Lâm Mai lấp lánh:

"Giờ hoa mai đang nở rộ, hôm nay trở về thiếp sẽ bắt tay vào chuẩn bị. Nhanh thì hai mươi ngày sau sẽ có rượu, nhưng nếu muốn loại rượu có hương vị tinh túy nhất, thì phải chờ một năm sau."

Giang Mạt mỉm cười dịu dàng:

"Ta từng uống rượu nhà muội, nào là Đào Hoa Túy, Hồng Trần Túy, Thanh Mai Tửu, đều rất ngon. Ta vừa muốn uống rượu hai mươi ngày sau, lại cũng muốn thưởng thức rượu một năm sau."

Khác với các tiểu thư khuê các khác, phụ thân nàng chưa bao giờ cấm đoán hành tung của nàng. Chỉ cần an toàn, nơi nào ở Thượng Kinh nàng cũng có thể tới, xem hát, uống rượu, không nơi nào nàng chưa từng đặt chân đến. Rượu nhà họ Lâm, đương nhiên nàng từng uống không ít.

Chỉ là, mỗi lần ra ngoài phụ thân đều dặn nàng đội mũ trùm. Nàng biết đó là vì lo lắng, nên luôn tuân lời cẩn thận. Đáng tiếc, hôm ấy gió lớn nổi lên, thổi bay mũ trùm, không kịp mua cái mới, trên đường về thì bị quản gia phủ Khánh Quốc Công nhìn thấy dung mạo.

Thật là trớ trêu thay.

"Nếu vương phi muốn uống ngay rượu mai ngon, hiện giờ có thể đến tửu phương của nhà thiếp." Lâm Mai mở to đôi mắt mong chờ nhìn nàng.

Giang Mạt chỉ mỉm cười:

"Ta mới khỏi bệnh, không tiện uống rượu, hôm nay e là không thể đi rồi."

Có lẽ Lâm Mai đã lâu chưa về nhà, muốn mượn cớ này để trở về thăm tửu phương. Giang Mạt không phải không muốn giúp, nhưng quả thực nàng mới dậy bệnh, không nên uống rượu.

Lâm Mai lập tức luống cuống, sợ bị trách phạt, toan quỳ xuống nhận tội.

Giang Mạt thấy vậy liền nắm lấy tay nàng:

"Ta hứa với muội, sẽ đến tửu phương nhà muội thưởng rượu. Hiện nay cuối năm bận bịu, chờ qua thời gian này, ta sẽ chọn một ngày lành đến Chu phủ mời muội, cùng đến Phúc Tụ Tửu Phương."

Phúc Tụ Tửu Phương là nơi do lão gia nhà họ Lâm sáng lập, đến nay đã gần trăm năm lịch sử.

Lâm Mai lúc này mới thả lỏng, gật đầu liên tục:

"Được, tất cả nghe theo vương phi sắp đặt."

"Nơi đây có vườn mai rất đẹp, chúng ta đi thưởng mai đi." Giang Mạt chủ động nắm tay Lâm Mai, cùng nhau rảo bước về phía mai viên.

Không xa tiểu đình, có hai người đứng.

Chu Thời Lương mặc triều phục nói:

"Vương gia, họ đang đi về phía mai viên."

"Vương gia không cần khách khí, thần cũng có tư tâm. Dù Mai nhi không nói, nhưng thần biết nàng ở phủ không hề vui vẻ. Hôm nay mượn cớ đưa nàng ra khỏi phủ, thần mới là người cần cảm tạ vương gia."

Sắc mặt Trần Ứng Trù chợt trầm xuống:

"Chẳng lẽ Thượng thư Chu đại nhân và mẫu thân ngươi khắt khe với Lâm Mai sao?"

"Cũng không hẳn là khắt khe, ăn mặc đều đủ đầy. Chỉ là hai người thường đem Mai nhi ra so sánh với các tiểu thư nhà thế gia, hay nói những lời khó nghe. Thần chưa từng thấy họ khen nàng một câu."

Chu Thời Lương nhìn bóng dáng Lâm Mai phía xa, mắt ngập đầy hổ thẹn:

"Mai nhi tâm tư đơn thuần, không giỏi đấu trí, thần lại bận việc, không thể ở bên nàng nhiều. Nàng trong phủ chẳng ai nương tựa, đối mặt với mẫu thân trượng phu khó chiều và các chi thứ chỉ biết xu nịnh, đã chịu không ít ủy khuất.

"Thần đã nhiều lần bày tỏ với phụ mẫu, đáng tiếc họ vẫn hờ hững lạnh nhạt. Năm đó cưới Mai nhi, thần đã đại náo một trận, khiến phụ thân tức giận sinh bệnh, thần cũng chẳng thể vì chuyện đó mà không giữ hiếu đạo, tiếp tục cãi vã khiến gia đình bất hòa."

"Vương gia." Chu Thời Lương quỳ gối trước Trần Ứng Trù:

"Đợi khi mọi việc yên ổn, thần muốn dẫn Mai nhi rời Thượng Kinh, sống cuộc đời nàng mong ước."

Trần Ứng Trù cúi người, đỡ lấy cánh tay Chu Thời Lương:

"Ngươi muốn rời khỏi, ta sẽ không ngăn cản. Nhưng ngươi và Lâm Mai không nên bị buộc phải rời đi. Việc này, ta sẽ nghĩ cách giải quyết, mau đứng dậy đi."

Chu Thời Lương đứng lên, sau một lúc trầm ngâm mới nói:

"Hôm qua, Duệ Vương mời An công tử đến phủ làm khách. An công tử về rồi kể với thần rằng, Duệ Vương trước tiên dò hỏi mối զυ●a●n h●ệ giữa vương gia và vương phi có thật sự â-𝐧 á-𝖎 như lời đồn, sau đó hỏi đến tình trạng mắt của vương gia có chuyển biến gì không."

Trần Ứng Trù cất bước tiến vào lối nhỏ trong hoa viên, rõ ràng là có ý muốn đi dạo đôi chút. Kiều Vân lập tức bước đến dìu lấy hắn.

Chu Thời Lương thì theo sát bên cạnh.

"Nhị ca từ lâu đã hoài nghi rằng nỗi đau của ta chẳng qua là giả vờ, mục đích là để tạo dựng hình tượng hữu tình hữu nghĩa trong lòng phụ hoàng, triều thần và bách tiinhs. Thế nên, huynh ấy dĩ nhiên cũng không tin ta vì yêu thương Vệ Nhã Lan mà quyết chí trở lại quân doanh."

Chu Thời Lương nói:

"Duệ Vương trời sinh đa nghi. Trước đây vương gia trở về từ chiến trường, ngài ấy không tin người thật sự đã mù, liền cho người dò hỏi khắp Thái y viện, ép hỏi cả Từ Thái y, lại còn cài người theo dõi trong phủ. Đến khi xác nhận vương gia thực sự mù lòa, Duệ Vương liền dâng tấu xin phụ trách cứu tế nạn hạn phương Bắc, cũng có làm việc chăm chỉ, tạo phúc cho bách tính. Nhưng thần biết rõ, Duệ Vương làm vậy chẳng qua để cầu công với Thánh Thượng, nào phải vì lòng thương dân."

Trần Ứng Trù cười nhạt:

"Nạn hạn phương Bắc, ta đã âm thầm phái người của Hộ bộ và Lại bộ đi hỗ trợ. Chỉ dựa vào nhị ca và đám người a dua nịnh hót dưới trướng huynh ấy, sợ rằng không ngăn nổi việc ngân lượng cứu tế bị rút xén, càng không thể khiến tình hình chân thực đến tai phụ hoàng."

Chu Thời Lương không khỏi giật mình:

"Vương gia... thời gian ấy người tự nhốt mình trong phòng không gặp ai, làm sao có thể..."

Trần Ứng Trù cười giễu:

"Vệ Nhã Lan nói chẳng sai, ở Thượng Kinh ba tháng qua, đề tài để bàn luận không thiếu, nhưng ta thật lòng lo sợ người đời quá nhanh lãng quên những binh sĩ đã hy sinh tại trận Tắc Dương, nên mới mong tưởng niệm họ thêm một thời gian. Khi ấy, ta quả thật chìm đắm trong tự trách, hối hận, không biết bản thân mù rồi thì nên đi về đâu. Nhưng ta sao có thể quên được lý tưởng mà các binh sĩ lấy cái 𝖈𝖍ế●ⓣ để bảo vệ? Lại sao có thể trơ mắt nhìn bách tính vùng thiên tai bị hy sinh trong cuộc tranh đấu quyền lực?"

Lòng 𝓃🌀.ự.🌜 Chu Thời Lương nóng rực, bước lên vài bước thi lễ thật sâu:

"Vương gia tâm hoài thiên hạ, thần thực sự tự thẹn không bằng."

Trần Ứng Trù vỗ vai hắn, dò dẫm vị trí:

"Tri Minh, ngươi chớ trách ta giấu ngươi. Ngươi là người xuất đầu lộ diện, từng hành động của ngươi đều ảnh hưởng đến ta. Có những việc, vẫn cần người ở trong bóng tối xử lý."

"Vương gia nhìn xa trông rộng, tính toán chu toàn, thần tâm phục khẩu phục, tuyệt đối tin tưởng vào quyết định của người." Chu Thời Lương thầm may mắn vì đã theo đúng chủ, đồng thời lại xót xa vì mắt Dục Vương.

Hắn hiểu, Dục Vương đã chấp nhận rằng mắt mình không thể hồi phục, và cũng đã chuẩn bị tâm lý cho điều đó.

"Thời gian vương gia rời xa triều chính, Duệ Vương đã chiếm được không ít công lao trước mặt Thánh Thượng, trong ngoài triều đều truyền rằng, Hoàng Thượng muốn lập Duệ Vương làm Thái tử."

Trần Ứng Trù cười nhạt:

"Nhị ca là con của tiên hoàng hậu, thân là đích tử, được lập làm Thái tử cũng là chuyện hợp lẽ. Chỉ tiếc, nhị ca ham công danh, chuộng lời xu nịnh, bản tính đa nghi, dễ tin lời gièm pha, không biết dùng người, khó mà làm minh quân. Tuy nhiên, huynh ấy cũng không phải ♓ô*п quân, trong lòng vẫn có dân chúng. Nếu bên cạnh huynh ấy có người trung trực mưu lược phò tá, triều ta vẫn có thể tiếp tục hưng thịnh."

Chu Thời Lương như có điều suy ngẫm:

"Vương gia chẳng lẽ muốn..."

Trần Ứng Trù tiếp lời:

"Lục ca tài hoa xuất chúng, bẩm sinh cơ trí, chỉ tiếc mắc bệnh tim, mệnh không dài lâu. Thất ca thân phận thấp kém, từ nhỏ không được phụ hoàng yêu thích, lúc nào cũng hùa theo nhị ca."

"Thập đệ thì ham chơi lười biếng, chỉ có chút thông minh vặt mà thiếu đại trí. Đệ ấy từ nhỏ lớn lên bên ta, ta thương đệ ấy mất thân mẫu sớm, được vú nuôi và nha hoàn nuôi lớn, nên luôn khoan dung. Nếu sớm biết có ngày hôm nay, ta đã nên nghiêm khắc rèn giũa, dạy dỗ để hiểu đạo trị quốc, phép tắc làm người. Như vậy sau này mới có thể phò tá nhị ca nhiều hơn."

Chu Thời Lương âm thầm thở dài — Hoàng Thượng lên ngôi khi còn trẻ, đã tại vị gần ba mươi năm, từng có mười hoàng tử và ba công chúa, nhưng người mất sớm thì đã mất, kẻ bệnh thì đã mất, người gả đi thì đã gả, đến nay cũng chỉ còn lại mấy người.

Nói đến thập hoàng tử, năm hắn được sinh ra, Hoàng Đế cũng mới ba mươi lăm, đang độ tuổi tráng kiện, lý ra không nên tuyệt tự. Thế nhưng Hoàng Đế vì một người, mà cả đời không nhận thêm ai khác.

Người đó — chính là Dung phi, mẫu phi của Dục Vương.

Chu Thời Lương nhớ phụ thân từng nói: trong tất cả phi tần được đ.ư.𝐚 𝖛à.𝐨 hậu cung của Hoàng Đế, Dung phi là người cuối cùng, cũng là người duy nhất được nạp vì tình yêu. Những người khác, đều vì cân bằng thế lực trong triều.

Hoàng hậu chọn một cung nữ trẻ đẹp, dùng thủ đoạn hèn hạ khiến nàng được thị tẩm. Không ngờ, cung nữ kia mang long thai chỉ sau một đêm.

Người đó chính là mẫu thân của Thất hoàng tử - Cảnh Vương.

Sau khi biết chuyện, Dung phi vô cùng thất vọng, nước mắt lưng tròng, cự tuyệt Hoàng Đế, thậm chí còn nảy sinh ý định rời cung.

Người trong cung khi ấy đều biết, có một thời gian, vị Hoàng Đế oai phong lẫm liệt trên †●ⓡ●𝐢ề●𝐮 đìռ●𝖍 lại đứng trước điện của Dung phi mỗi ngày, chờ suốt hai ba canh giờ. Không chỉ thế, còn tự mình xuống bếp nấu thuốc bổ, đích thân ra ngoài tìm mua đồ vật quý lạ mang về tặng nàng, mời nghệ nhân vào cung diễn kịch cho nàng xem.

Nhưng Dung phi vẫn không động lòng. Một đêm nọ, nàng lặng lẽ rời khỏi hoàng cung.

Hoàng Đế khi ấy phát điên tìm kiếm khắp nơi, mất mấy ngày vẫn không tìm được. Mãi đến hai tháng sau, Kỳ lão tướng quân mới đưa Dung phi trở về. Khi ấy, nàng đã mang thai Bát hoàng tử. Không bao lâu sau khi Bát hoàng tử chào đời thì yểu mệnh qua đời. Hơn một năm sau, Cửu hoàng tử - Dục Vương mới ra đời.

Nhưng hồng nhan bạc mệnh — Dung phi mất khi Dục Vương mới ba tuổi. Hoàng Đế đau đớn tột cùng, chỉ sau một đêm đã bạc đầu, trọng bệnh một trận, già đi mười tuổi, từ đó tính tình trầm lặng, u ám, chỉ khi đối diện với Dục Vương mới có chút ánh sáng trên mặt.

Theo đề nghị của thái y, Hoàng Đế từng vi hành về phương Nam để giải sầu. Nào ngờ trong lúc say rượu, lỡ sủng hạnh một vũ cơ có dung mạo ba phần giống Dung phi. Sau đó vũ cơ này mang thai, được đ_ư_🔼 ⓥà_ο cung. Sau khi sinh ra Thập hoàng tử, không lâu sau đã "mất tích", có lời đồn là bị xử tử.

Chu Thời Lương nhớ, phụ thân từng cảm thán: "Trong sử sách, có nhiều vị đế vương vô tình. Nhưng nếu có một trang viết về Thánh Thượng hiện nay, thì chuyện tình cảm ấy e rằng phải dùng bút mực đậm nhất để ghi lại."

Chương (1-92 )