Truyện:Rực Cháy - Chương 086

Rực Cháy
Trọn bộ 108 chương
Chương 086
Thích tất cả những gì thuộc về anh
0.00
(0 votes)


Chương (1-108)

Đêm ấy, khi Trình Phi về đến quận Bình Cốc đã là mười giờ rưỡi tối.

Chiếc xe việt dã màu đen lao vun vút trong đêm đặc, khi rẽ vào khu phố cũ nơi nhà họ Trình tọa lạc, tốc độ mới chậm lại rõ rệt rồi dừng hẳn một cách êm ái.

"Em đến nơi rồi." Trình Phi tháo dây an toàn, cầm lấy dây đeo túi xách khoác lại lên vai, cô khẽ liếc nhìn người bên cạnh, "Chút nữa anh về thẳng nhà luôn ạ?"

Vẻ mặt Dư Liệt vẫn rất bình thản, anh khẽ gật đầu với cô.

Trình Phi quan sát sắc mặt người đàn ông một lúc, do dự nửa giây rồi mới thử dò xét đưa tay ra, đặt lên mu bàn tay với những khớp xương cứng cáp của anh, dịu dàng nói: "Về đến nhà anh nhớ tắm rửa rồi ngủ một giấc thật ngon nhé. Nếu thật sự không ngủ được thì cứ gọi cho em, em sẽ thức trò chuyện cùng anh."

Dư Liệt nhìn cô chằm chằm chừng hai giây, khóe môi khẽ nhếch lên, anh giơ tay âu yếm vê nhẹ vành tai cô: "Đừng căng thẳng thế, anh không sao đâu."

Trình Phi mím môi, năm ngón tay trắng ngần đặt trên mu bàn tay Dư Liệt vô thức s❗ế_ⓣ 𝒸𝖍ặ_𝐭 lại, nắm lấy bàn tay lớn ấy thật chặt, hồi lâu sau vẫn không nói thêm lời nào.

Dư Liệt nhận ra điều gì đó, anh khẽ nhướng mày, thấp giọng hỏi: "Em còn muốn nói gì sao?"

Trình Phi hít một hơi thật sâu rồi thở ra, nở nụ cười: "Chỉ là bỗng nhiên em cảm thấy hình như mình càng yêu anh hơn rồi."

Dư Liệt không đáp lời, chỉ lặng lẽ và ấm áp dõi theo cô.

Trình Phi khẽ nâng tay phải, đầy dịu dàng và nâng niu, cô vuốt nhẹ qua gò má và hàng mi anh, sau đó nhắm mắt nghiêng người, đặt một nụ ♓ô.ⓝ lên bờ môi mỏng đẹp đẽ ấy.

Người đàn ông này xưa nay vốn tâm tư sâu kín, vui giận chẳng hề lộ ra mặt, tựa như một mặt giếng sâu lắng đọng quá nhiều câu chuyện và bí mật.

Tối nay tại nghĩa trang Bạch Hạc, trước bia mộ của Dư Minh Thành, đây là lần đầu tiên Trình Phi thấy Dư Liệt bộc lộ nội tâm chân thật đến thế.

Cũng phải đến tận hôm nay cô mới biết rằng, phía sau trái tim mạnh mẽ tưởng chừng không gì phá nổi của Dư Liệt, hóa ra còn ẩn giấu một phần con người thuần khiết và mềm yếu đến vậy.

Anh cũng biết oán trách sự thờ ơ của bố thuở nhỏ, biết hoài niệm từng chi tiết nhỏ khi ở bên bố mẹ, và cũng biết lặng lẽ nhớ nhung người mẹ đã khuất trong lòng.

Trên đời này vốn chẳng bao giờ có sự đồng cảm tuyệt đối.

Trình Phi lớn lên trong sự che chở, yêu chiều của bố mẹ từ bé, lẽ đương nhiên cô không thể thấu hiểu trọn vẹn tâm cảnh của Dư Liệt.

Nhưng cô biết, đối với người bố tên Dư Minh Thành kia, tình cảm trong lòng Dư Liệt chắc chắn vô cùng phức tạp.

Giống như lời Dư Liệt nói, thuở anh còn nhỏ, bố anh, Dư Minh Thành, là kẻ "cặn bã", "bại loại", "bùn nhão không trát nổi tường" trong miệng hàng xóm láng giềng, ai nấy đều kính sợ tránh xa gia đình anh.

Dư Liệt một mặt khao khát tình yêu của bố, mặt khác lại chán ghét người bố như vậy, luôn sống trong sự giằng xé và tự mâu thuẫn đến tột cùng.

Và nỗi mâu thuẫn ấy đã bị đẩy lên đến đỉnh điểm sau khi Dư Minh Thành rời bỏ nhân gian với cái danh "kẻ sát nhân".

Dư Liệt căm ghét Dư Minh Thành, căm ghét tất cả những gì liên quan đến cái tên này, thậm chí bao gồm cả chính bản thân mình, người mang thân phận là con trai của Dư Minh Thành.

Thế nhưng ngay hôm nay, một tập hồ sơ tuyệt mật được giải mật đã 𝐡.é ⓜ.ở bí mật chôn giấu suốt hai mươi năm trên người Dư Minh Thành.

Thế là Dư Liệt đã biết được, người bố ruột mà anh từng khinh bỉ căm hận đến tận xương tủy ấy, hóa ra lại là người của Cục An ninh Quốc gia.

Bố của anh cũng giống như anh, đều là một thành viên canh giữ trên tuyến đầu vô hình ấy.

Tuyến đầu không hình bóng, anh hùng không tên tuổi, bản anh hùng ca không lời.

Trình Phi cảm thấy có lẽ cả đời này mình cũng không thể tưởng tượng nổi, vào khoảnh khắc biết được thân phận thực sự của Dư Minh Thành sau hai mươi năm, tinh thần và tâm hồn của Dư Liệt đã phải chịu một cú sốc lớn đến nhường nào.

Cô chỉ có thể dựa vào vài dấu vết nhỏ nhặt để đoán định.

Cô nghĩ, có lẽ Dư Liệt đã thấu hiểu cho bố mình.

Thấu hiểu những năm tháng nằm gai nếm mật của bố, thấu hiểu lòng trung thành của ông, và thấu hiểu mọi sự cống hiến hy sinh mà ông đã thực hiện vì đức tin và sứ mệnh.

Cô lại nghĩ, trong lòng Dư Liệt có lẽ còn tràn đầy nỗi hối hận. Hối hận vì sự lạnh lùng của chính mình suốt bao năm qua, thậm chí chưa từng một lần đến trước mộ Dư Minh Thành để cúng tế người bố này.

Thực tế, Dư Minh Thành cũng chỉ là một hình ảnh thu nhỏ của hàng ngàn liệt sĩ. Trên con đường theo đuổi đức tin, thứ mà những bậc tiền liệt ấy đánh đổi tuyệt đối không chỉ đơn thuần là mạng sống trẻ trung, tươi đẹp của họ...

Những suy nghĩ trong đầu Trình Phi tuôn trào như suối.

Cô đặt một nụ ♓.ô.𝐧 thành kính lên môi Dư Liệt, sau đó khẽ nói: "Có tâm sự gì anh đừng giấu giếm nhé, trước mặt em, anh không cần phải lo ngại bất cứ điều gì, cứ làm phiên bản chân thật nhất của chính mình thôi."

Dư Liệt nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cực nhạt, đáp: "Trước mặt em, anh sớm đã phơi bày hết mọi ngóc ngách rồi. Còn chê anh đối với em chưa đủ thành thật sao?"

Trình Phi lắc đầu, ngước mắt nhìn anh: "Em không chê anh chưa đủ thành thật, em chỉ sợ anh quá mệt mỏi."

Dư Liệt nhìn cô chằm chằm, không nói lời nào.

Trình Phi cũng cong môi cười: "Nói thế này có lẽ hơi sến súa, nhưng em vẫn muốn bảo anh rằng, em thật sự rất thích, rất thích anh. Thích sự mạnh mẽ của anh, cũng thích cả sự yếu lòng của anh, thích sự kiên cường của anh, và cũng thích cả những mảnh vỡ trong con người anh nữa. Em thích tất cả, tất cả những gì thuộc về anh."

Nghe xong lời Trình Phi, ánh mắt Dư Liệt tức khắc trầm xuống như màn đêm buông xuống.

Ngón tay anh khẽ bóp lấy cằm cô, cúi đầu ghé sát lại, thản nhiên nói: "Biết không cô gái, câu tỏ tình chân thành này của em, sến hay không sến chỉ là vấn đề nhỏ thôi."

Ánh mắt Trình Phi khẽ lay động, cô chớp mắt, vừa có chút mơ hồ lại vừa tò mò hỏi: "Vậy vấn đề lớn trong câu tỏ tình này của em là gì ạ?"

"Vấn đề lớn nhất." Dư Liệt nhìn xoáy vào cô, giọng trầm thấp, "Là em khiến anh đột ngột muốn đổi ý, không muốn thả em đi nữa rồi."

Trình Phi: "..."

Đã từng có không ít lần tiếp xúc cự ly âm với vị đại lão này, Trình Phi gần như ngay lập tức nghe ra được ẩn ý trong chất giọng trầm khàn của anh.

Tim cô hẫng một nhịp, đôi gò má bỗng chốc bùng lên hai vệt đỏ tựa lửa đốt. Sợ người này thật sự đổi ý rồi lôi mình trở lại giường đại chiến thêm trận nữa, cô theo phản xạ tự nhiên giơ hai tay lên bóp nhẹ lấy cổ anh, vừa thẹn vừa giận mắng: "Em đang nghiêm túc tâm sự với anh, thế mà đầu óc anh lại bay đi đâu thế hả!"

Đáy mắt Dư Liệt lan tỏa một ý cười nhạt, anh nắm lấy bàn tay trắng nõn như sứ của cô, áp vào má mình khẽ c*ọ ❎*á*𝖙, trông chẳng khác nào một chú chó sói lớn đang làm nũng với chủ nhân.

"Tự mình thốt ra mấy lời 𝐭ìռ*𝐡 т*ứ nũng nịu để 𝐪-𝐮-ÿ-ế-ⓝ r-ũ anh." Anh hừ nhẹ một tiếng, nói rồi đột nhiên há miệng 🌜ắ·n п·ⓗ·ẹ vào đầu ngón tay cô như để trừng phạt, "Châm lửa cho cố vào, rồi lại quay sang trách người ta không đoan chính. Sao em giỏi thế hả?"

Trình Phi nghe mà ngây người, cô trố mắt nhìn anh, thốt lên: "Trời ạ, anh cũng biết đổi trắng thay đen quá nhỉ. Từng câu từng chữ của em đều là chân thành ấm áp rút từ ruột gan ra cả, anh dùng con mắt nào thấy em đang 𝐪𝐮ÿế·𝖓 𝐫·ũ anh hả?"

Dư Liệt rũ mắt nhìn cô, hai ngón tay nâng cằm cô lên, gãi nhẹ vào phần thịt mềm dưới cằm như đang gãi ngứa cho mèo nhỏ: "Thế thì lạ thật đấy. Sao trong mắt anh, em làm cái gì cũng giống như đang qⓤ🍸ế_𝖓 r_ũ anh vậy?"

"..." Cái này còn cần phải hỏi sao?

Tất nhiên là vì anh là đ* h** s*c rồi!

Trình Phi đỏ mặt tía tai giục giã: "Buông tay ra, em phải về nhà thật mà!"

Dư Liệt cúi đầu hô●n lên khóe môi cô, cánh tay ş𝐢_ế_𝖙 ⓒ_𝖍_ặ_𝖙 vòng eo nhỏ nhắn thêm chút nữa, giọng điệu lười biếng: "Biết làm sao giờ, anh cũng thật sự không muốn thả người."

"..." Trình Phi vừa thẹn vừa bực, nhưng vào thời điểm nhạy cảm này cô không dám chọc giận anh, tâm tư xoay chuyển, cô quyết định quân tử trả thù mười năm chưa muộn, tạm thời nhẫn nhịn.

Thế là Trình Phi hít một hơi thật sâu rồi thở ra, khóe môi nhếch lên, nở một nụ cười cực kỳ thân thiện và dịu dàng: "Thưa đồng chí cảnh sát quang vinh và thánh thiện, hiện tại đã là 22 giờ 36 phút đêm. Nếu không có gì thay đổi, mẹ yêu của em sắp gọi cuộc điện thoại thứ ba trong tối nay rồi đấy ạ. Nếu anh còn không cho em đi, thì với hành vi níu kéo không cho em về nhà lúc nửa đêm thế này, việc gặp mặt phụ huynh vào thứ Bảy tới, mẹ em chắc chắn sẽ từ chối thẳng thừng mà không cần suy nghĩ luôn."

Lời vừa dứt, không gian trong xe chợt rơi vào một khoảng lặng c·h·ế·t chóc.

Sức sát thương của mẹ vợ tương lai quả nhiên kinh người.

Nghe xong lời cô gái nhỏ nói, Dư Liệt khẽ nhíu mày, im lặng ròng rã ba giây rồi cuối cùng cũng nới lỏng lực, cánh tay rời khỏi vòng eo ɱ·ề·Ⓜ️ 〽️·ạ·ı của cô.

Dây thần kinh căng như dây đàn của Trình Phi cũng theo đó mà giãn ra.

"Thế mới đúng chứ, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt." Cô đưa tay vuốt nhẹ lồng nɢự●𝐜 cho xuôi, mỉm cười rồi vỗ vỗ vai Dư Liệt như đang khen thưởng, "Nể tình anh biết điều như vậy, em nhất định sẽ nói tốt vài câu trước mặt mẹ."

Dáng vẻ dỗ dành trẻ con này của cô làm Dư Liệt phải bật cười.

Khóe môi anh khẽ nhếch lên thành một đ·ườ𝓃·𝐠 𝖈·o·ռ·ℊ, cúi người 𝒽·ô·ռ thêm một cái lên môi cô rồi mới nói: "Chiều mai anh có cuộc họp, họp xong chắc cũng phải bảy giờ tối. Bảy giờ rưỡi, anh đợi em ở chỗ cũ."

Nghe vậy, Trình Phi ngẩn ra, buột miệng hỏi: "Ngày mai cũng hẹn nữa ạ?"

Dư Liệt: "Chẳng phải quần áo vẫn chưa mua sao."

"... Nhưng mà." Trình Phi cau mày, "Anh tan họp muộn thế cơ mà. Hay là tối kia em lại cùng anh đi dạo phố nhé?"

"Không cần dạo." Dư Liệt nói, "Anh mua đồ nhanh lắm, chỉ vèo cái nửa tiếng là xong."

"Thật khâm phục thể lực của anh luôn đấy." Trình Phi kinh ngạc, chân thành hỏi, "Bận rộn cả ngày trời, chẳng lẽ anh không muốn về nhà nghỉ ngơi sớm sao?"

Dư Liệt nhìn cô, đáp: "Chủ yếu là vì muốn gặp em."

Câu nói vừa thốt ra, hàng mi dày của Trình Phi khẽ rung động, một dòng cảm xúc ngọt ngào tức khắc từ sâu trong tim trào dâng, lan tỏa khắp cơ thể.

Nụ cười trên môi cô gần như không thể kìm nén được nữa. Cô quay mặt đi không dám nhìn anh, để che giấu sự bối rối, cô còn giả vờ bình tĩnh hắng giọng, nghiêm túc nói: "Được rồi. Vậy quyết định thế nhé, bảy giờ rưỡi anh qua cơ quan đón em."

Dư Liệt nhìn nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế của cô, ánh mắt tràn ngập tia sáng nhu hòa sủng ái, anh gật đầu: "Được."

Hai người vừa hẹn xong, đột nhiên một hồi chuông "tinh tinh" vang lên.

Là điện thoại của Trình Phi.

Trình Phi lấy điện thoại từ trong túi xách ra, nhìn màn hình hiển thị, đôi mắt lập tức trợn tròn, chần chừ hai ba giây mới trượt nút nghe, vờ như không có chuyện gì nói: "A lô, mẹ ạ."

Dư Liệt bên cạnh vẻ mặt thản nhiên, anh vừa lấy một điếu thuốc từ trong bao ra cầm trên tay vân vê. Nghe thấy câu này, động tác đầu ngón tay anh khẽ khựng lại, anh liếc mắt, nhìn chằm chằm cô gái bên cạnh.

"..." Trong lòng Trình Phi vô cùng căng thẳng.

Thấy anh nhìn qua, cô vội vàng đặt một ngón tay lên môi, ra dấu "suỵt" bảo anh đừng lên tiếng.

Dư Liệt khẽ nhướng mày, giữ im lặng.

"Lại tăng ca à?" Trong ống nghe truyền đến giọng một người phụ nữ, ngữ khí không nghe ra chút bất thường nào, hỏi Trình Phi.

"... Vừa xong rồi ạ." Trình Phi đành bấm bụng nói dối, "Con vừa về đến cổng khu tập thể, đang chuẩn bị vào đây."

"Ừ, mẹ biết rồi." Nói đoạn, bà Tưởng Lan liền cúp máy.

Trình Phi nhắm mắt thở phào nhẹ nhõm, vừa cất điện thoại vào túi, cài khóa lại thì bên tai đột ngột vang lên một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng, thản nhiên hỏi: "Dì Tưởng có biết chuyện của hai đứa mình không?"

Sắc mặt Trình Phi khựng lại một giây, sau đó cô rũ mắt, gật đầu.

Dư Liệt lười biếng tựa vào lưng ghế: "Không phản đối chứ?"

Trình Phi lắc đầu: "... Ít nhất là trước đây mẹ chưa từng nói là phản đối."

Dư Liệt nghe xong, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, đầu ngón tay m*n tr*n gò má cô: "Xem ra cô gái nhỏ của anh, tối nay có một trận chiến cam go phải đánh rồi đây."

Trình Phi khẽ c*n m** d***, ngước mắt nhìn anh, nói: "Trước đây mẹ em có nhiều hiểu lầm về chú Dư, đợi đến khi bà biết được toàn bộ sự thật, bà nhất định sẽ vui vẻ chấp nhận anh thôi."

Vẻ mặt Dư Liệt rất bình thản: "Vậy sao."

"Vâng." Trình Phi nghiêm túc, ánh mắt kiên định, sáng ngời như ánh sao, "Em hiểu mẹ mình, và em cũng tin bà."

*

Chốc lát sau, cửa xe phía ghế phụ của chiếc việt dã màu đen mở ra, một bóng hình mảnh mai bước xuống.

"Tạm biệt nhé." Trình Phi quay người lại, nụ cười dịu dàng vô cùng, cô vẫy vẫy tay với người đàn ông trong xe, "Anh về đi."

Dư Liệt ngồi trong xe nhìn cô một lúc, bất chợt ngoắc ngoắc tay, ra hiệu cho cô lại gần.

Trình Phi khó hiểu, chẳng biết anh lại muốn bày trò gì, đành phải đi tới, cúi người tựa vào cửa sổ xe nhìn anh: "Gì thế anh?"

Nào ngờ lời vừa dứt, sau gáy cô bỗng thắt lại, bàn tay lớn của người đàn ông đã 💰i.ế.✞ ⓒ𝖍ặ.т lấy.

Trình Phi kinh ngạc trợn tròn mắt, chưa kịp định thần thì Dư Liệt đã ấn cô về phía mình, chẳng nói chẳng rằng mà ♓·ô·п tới tấp.

"... Ưm." Trình Phi 𝖈●𝖍●ế●𝖙 lặng, chẳng kịp suy nghĩ gì mà dùng sức vùng ra, lùi lại ba bước, đỏ mặt mắng khẽ, "Anh làm cái gì thế!"

"Hôn tạm biệt mà."

"..."

Chẳng bao lâu sau, chiếc xe việt dã đen ngòm lao vút đi mất hút, chỉ để lại mình Trình Phi đứng đó với khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ, cạn lời nhìn trời.

Sau khi thầm mắng thầm nhiếc ai đó vài câu trong lòng, Trình Phi mới sực tỉnh, 𝖘*❗ế*t ⓒ♓ặ*𝐭 dây đeo túi xách, chuẩn bị đi vào khu tập thể.

Nào ngờ vừa mới quay người, theo bản năng cô liếc mắt về một phía, để rồi ngay lập tức như bị sét đánh ngang tai, cả người cứng đờ tại chỗ.

Chỉ thấy cách đó chưa đầy ba mươi mét, một chị đẹp trung niên đang mặc bộ đồ ở nhà, xỏ đôi dép lê màu hồng đứng trước cửa tiệm tạp hóa nhỏ. Tay bà xách một chiếc túi nilon, ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn cô chằm chằm.

Không phải mẹ yêu Tưởng Lan của cô thì còn là ai vào đây nữa.

Trình Phi hoàn toàn đóng băng.

Cứ thế, hai mẹ con đứng nhìn nhau từ xa, mắt to trừng mắt nhỏ, chẳng ai có thêm hành động gì tiếp theo.

Tích tắc, tích tắc.

Hai giây sau, Trình Phi nhắm mắt, đưa tay day day thái dương. Nhận ra cứ đứng hình thế này cũng không phải cách, cô đành phải gồng mình trấn tĩnh, hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười, bước đi với dáng vẻ nhẹ nhàng hoạt bát về phía bà Tưởng Lan, chủ đạo là phương châm "Chỉ cần mình không ngại, người ngại sẽ là người khác".

"Mẹ." Trình Phi chào hỏi một cách đường hoàng, cười híp mắt, "Mẹ ra ngoài mua đồ ạ?"

Tưởng Lan nhìn đứa con gái bảo bối của mình, im lặng thêm một lúc lâu mới hất cằm về phía chiếc xe việt dã vừa rời đi, hỏi bằng giọng không chút cảm xúc: "Cái cậu thanh niên vừa thò đầu ra khỏi xe 𝒽ô.ⓝ con là ai đấy?"

Trình Phi: "Bạn trai con."

Tưởng Lan: "..."

"Mẹ, con biết dì Cố bọn họ đã bí mật kể với mẹ từ lâu rồi, mẹ không cần phải làm vẻ mặt kinh ngạc thế đâu." Trình Phi nói, "Anh ấy tên là Dư Liệt, chính là con trai chú Dư Minh Thành hồi xưa ấy ạ. Hai năm trước khi làm nhiệm vụ chẳng phải bảo là mất tích sao, người ta không 𝐜-h-ế-т, vừa mới về xong. Bọn con trước đây tình cảm vốn đã tốt rồi, giờ gặp lại thì nối lại tình xưa, yêu tiếp thôi ạ."

Tưởng Lan: "............"

Nhìn gương mặt tươi cười hớn hở của con gái, nghe cái giọng điệu bình thản như thể đang bàn về một ổ bánh mì giảm giá, Tưởng Lan thật sự sốc tận óc.

Còn nối lại tình xưa, yêu tiếp cơ đấy?

Tưởng là nạp thẻ hội viên nghe nhạc chắc?

Tưởng Lan suýt thì bị con nhóc này làm cho tức đến hộc ɱá*⛎, bà nói: "Đã là con không thèm giấu nữa, thì mẹ cũng thẳng thắn luôn với con."

Tưởng Lan tiến lên vài bước, hạ thấp giọng xuống mức chỉ đủ cho Trình Phi nghe thấy: "Con có biết Dư Minh Thành từng 𝖌·ℹ️·ế·🌴 người, là tội phạm truy nã không? Con ở bên con trai của hạng người như thế, tiền đồ của con không cần nữa hả?"

"Mẹ, mẹ đừng nói như vậy nữa." Sống mũi Trình Phi lại cay cay, đôi mắt ngấn lệ nhìn bà Tưởng Lan.

Thương thay tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ. Tưởng Lan là người làm mẹ, dĩ nhiên mọi chuyện đều suy tính cho con gái đầu tiên.

Thấy dáng vẻ con gái như chực trào nước mắt, lòng Tưởng Lan cũng chẳng dễ chịu gì, bà ngập ngừng một lát mới bảo: "... Con đừng trách mẹ nói lời khó nghe. Mẹ cũng không phải hạng người không hiểu đạo lý. Mẹ biết Dư Liệt là một đứa trẻ ngoan, con thích cậu ta, hai đứa rất yêu nhau. Nhưng xuất thân của cậu ta thật sự quá tệ. Mẹ sợ chuyện của Dư Minh Thành sẽ làm ảnh hưởng đến con, con có hiểu không?"

Trình Phi đáp lại: "Mẹ đã bao giờ nghĩ rằng, nếu chú Dư thực sự là kẻ sát nhân, thực sự có tiền án, thì sao Dư Liệt có thể trở thành cảnh sát an ninh quốc gia, sao có thể vượt qua vòng thẩm tra 𝖈_𝐡_í𝓃_h ✝️_𝓇_ị được chứ?"

"..." Tưởng Lan sững sờ ngay tức khắc.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, ánh mắt Tưởng Lan chợt lóe lên một tia sáng, như thể đã đoán ra điều gì đó.

Trình Phi nghẹn ngào, giọng trầm xuống: "Chú Dư, bao năm qua vẫn luôn là người của Cục An ninh."

Chương (1-108)