Xin cảnh sát Dư chú ý hình tượng
| ← Ch.073 | Ch.075 → |
Giọng nói của người đàn ông cực nhẹ, mang theo sự khàn đặc vì tình triều nồng đậm. Nó cùng với hơi thở lạnh lẽo của anh luồn thẳng vào màng nhĩ Trình Phi, khiến cô không tự chủ được mà 𝖗_ⓤ_п 𝖗ẩ_γ.
Trình Phi sợ anh sẽ làm ra chuyện gì quá giới hạn, trong cơn hoảng loạn bỗng nảy ra cái khôn, thốt lên: "Xin cảnh sát Dư chú ý hình tượng, ở đây đâu đâu cũng có camera giá-〽️ 𝖘-á-𝐭."
Nào ngờ, nghe cô nói xong, Dư Liệt chẳng hề có ý định e dè, trái lại còn thong dong đáp: "Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, đừng bao giờ nói dối trước mặt anh. Sao mãi mà không ngoan lên được thế?"
Trình Phi khựng lại, trong mắt hiện lên một tia ngỡ ngàng.
Gương mặt Dư Liệt vẫn lạnh lùng và bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay lại đột ngột dùng lực, xấu xa trêu chọc cô một cái. Trong tiếng r*n r* đầy bất lực của cô, anh nhẹ nhàng thủ thỉ: "Viện phúc lợi khu Bình Cốc, toàn viện có tổng cộng bốn mươi ba camera. Riêng tòa nhà dạy học này, chỉ sót lại đúng căn phòng này là không lắp."
Trình Phi: "..."
"Trước khi đến tìm em, những thông tin này anh đã nắm rõ như lòng bàn tay rồi." Dư Liệt nhếch môi đầy ẩn ý, "Em không lừa được anh đâu."
Trình Phi:... Ý gì đây?
Tìm hiểu trước tình hình giá.〽️ 💰.á.ⓣ của cả viện phúc lợi, chẳng lẽ là để...
Một suy đoán hiện lên trong đầu, Trình Phi nhất thời càng thêm ngượng ngùng, xấu hổ xen lẫn giận dữ.
Lúc này, nắng mai rạng rỡ.
Ngoài sân chơi, đám trẻ đang nô đùa náo nhiệt.
Nhưng bên trong phòng đa năng chỉ cách đó vài chục mét, rèm cửa che khuất ánh sáng, không gian tối mờ.
Trình Phi trong phút chốc nảy sinh ảo giác, ngỡ như mình bị anh giam cầm vào một thế giới hoàn toàn tách biệt. Thị giác mơ hồ, thính giác cũng ɱ-ô𝓃-🌀 lung, duy chỉ có nhiệt độ cơ thể người đàn ông là chân thực đến thế.
Đường vai thon thả của Trình Phi 𝓇𝐮.ռ r.ẩ.y, đôi mày nhíu chặt, mặt càng lúc càng đỏ, nhịp thở loạn nhịp. Cô muốn vùng vẫy chạy trốn, nhưng toàn thân lại chẳng còn chút sức lực nào, hoàn toàn bị vây khốn giữa những ngón tay vừa xấu xa vừa "lấy mạng" của người đàn ông này.
Khóe mắt Trình Phi không ngừng ứa lệ, đầu vùi sâu vào hõm cổ ấm áp của anh. Chỉ vài giây sau cô đã không chịu nổi, bắt đầu thút thít như một chú mèo nhỏ.
Trong mắt Dư Liệt chứa đựng vạn phần thâm tình, cũng có cả d*c v*ng nồng đậm.
Xa cách hơn bảy trăm ngày đêm, cuộc hội ngộ này anh đã chờ đợi quá lâu. Sự ôn tồn dỗ dành chẳng đủ để giải tỏa nỗi tương tư tích tụ suốt hai năm qua. Anh yêu cô đến tận xương tủy, bản năng trào dâng sự tham lam, dường như phải đạt được nhiều hơn nữa mới có thể cảm nhận chắc chắn rằng cô đang ở đây.
Dư Liệt rủ mắt, nhìn chằm chằm vành tai nhỏ hồng hào của cô gái. Tâm niệm khẽ động, anh cúi đầu, bờ môi mỏng khẽ mở, nhẹ nhàng ngậm lấy.
"Xinh đẹp thật."
Anh ♓*ô*𝓃 cắn tai cô, bị phản ứng vừa yêu kiều vừa đáng yêu của cô khiêu khích khiến cõi lòng càng thêm ngứa ngáy. Giọng nói anh thấp khàn đầy lười nhác: "Hai năm rồi, bảo bối của anh vẫn đẹp đến mức khiến người ta không thể dừng lại được."
Trong khi nói, đầu ngón tay vẫn tiếp tục càn quấy dưới lớp áo len mỏng của cô, lúc có lúc không. Như đang đùa nghịch, hờ hững mà chẳng mấy để tâm.
Trình Phi xấu hổ không dám ngước mắt, toàn thân nó𝖓·ɢ ⓑ·ừn·🌀, chân tay bủn rủn. Đôi chân đứng không vững nữa, cô chỉ có thể cuộn tròn trong lòng anh mà khóc khe khẽ.
Những khớp ngón tay thon dài, rắn rỏi, hằn rõ dưới lớp vải dệt kim, n.𝐡.ấ.🅿️ 𝓃𝒽.ô một cách mờ ám.
Dư Liệt hạ mắt nhìn chằm chằm cô gái nhỏ, một tay ôm lấy vòng e*0 т♓0*n, tay kia ch*m r** v**t v*. Đầu óc Trình Phi như một mớ hỗn độn. Trong cơn mê muội, cô cảm nhận được bàn tay lớn mạnh mẽ vốn đang ở eo bỗng trượt lên phía lưng.
Qua lớp áo, phía trước thắt lại một cái, rồi hoàn toàn nới lỏng.
"..." Trình Phi trợn tròn mắt vì xấu hổ. Cô định lên tiếng kháng nghị thì khuôn mặt nhỏ đã bị người đàn ông bóp chặt cố định, bá đạo nâng lên.
Giây tiếp theo, môi cô bị nuốt chửng.
Dư Liệt nặng nề ♓ô-n xuống.
Giống như người 𝐜-hế-т đuối cuối cùng cũng ngoi được lên mặt nước, anh gần như điên cuồng, tham lam và bạo liệt. Bờ môi mỏng ng-♓i-ề-𝓃 ná-t đôi môi hồng hào ngọt ngào của cô, phóng túng chiếm đoạt từng chút hơi thở.
Nụ 𝖍ô*ⓝ này quá hung bạo, Trình Phi đã hai năm không nếm trải †ìп·𝖍 á·𝖎 nên nhất thời căn bản không thể chống đỡ nổi.
Anh ngang tàng đến mức gần như tàn bạo, m*t cho hai cánh môi cô đau rát.
Dù chẳng có gì để so sánh, nhưng Trình Phi biết rất rõ kỹ thuật 𝐡ô.п của người đàn ông này cực kỳ điêu luyện. Thế nhưng, nụ ♓·ô·п sau hai năm dài đằng đẵng xa cách này lại mang theo sự ngang tàng đến mức gần như bạo liệt. Ngay từ đầu đã là cuồng phong bão táp, anh m*t cho đôi cánh môi cô đau rát tê dại.
Tim cô hoảng loạn, bị sự 𝖈ư·ỡ·𝓃·𝖌 đ·o·ạ·✞ này ép đến mức rụt cổ lại, theo bản năng muốn lùi ra sau trốn tránh.
Dư Liệt nhận ra ý định né tránh của người trong lòng, anh khẽ nhướng mày. Anh vẫn ♓ô*п cô, không nói lời nào, nhưng bàn tay lớn lại móc qua vòng ⓔ●🔴 ⓣ♓⭕●𝐧 nhỏ nhấc bổng cô lên. Trình Phi khẽ hô một tiếng, cả người liền nhẹ bẫng, treo trên người anh như một chú gấu túi.
Bàn tay lớn đầy sức mạnh ổn định nâng đỡ cô.
Trình Phi bị bế thốc lên không trung, mũi chân rời đất, tim gan lập tức nhảy dựng lên. Cô theo bản năng ôm chặt lấy cổ anh vì sợ ngã.
Dư Liệt 🌜ắ.ռ п𝒽.ẹ vào bờ môi sưng đỏ của cô, đôi môi mỏng kề sát bên tai cô, khẽ khép mở, giọng nói trầm lười biếng: "Không dám trốn nữa?"
"..."
Trình Phi ướt mắt, vừa thẹn vừa giận lườm anh. Ánh mắt tình cờ lướt qua bộ cảnh phục ngay ngắn và quân hàm nghiêm trang trên vai anh, cô càng thấy xấu hổ hơn, hạ thấp giọng mắng: "Vị cảnh sát này, anh mặc bộ đồ này mà làm chuyện này với em, có thích hợp không hả?"
Dư Liệt nhướng mày: "Nếu cô giáo Trình có yêu cầu đặc biệt, anh cũng có thể cởi bộ đồ này ra rồi mới làm với em."
Trình Phi nghẹn lời, không biết đáp lại thế nào.
Lúc này đầu óc cô tỉnh táo hơn một chút, những cảm giác tưởng như đã xa dần trước đó cũng theo đó mà quay trở lại.
Cô nghe thấy từ sân thể thao phía xa vọng lại những âm thanh ồn ào, tim chợt thắt lại, sợ có người bất ngờ xông vào lớp học này. Hai bàn tay nhỏ theo bản năng 💲-𝖎ế-𝖙 🌜-♓-ặ-† cổ người đàn ông hơn, bồn chồn thúc giục: "Anh mau thả em xuống đi, lỡ bị người ta nhìn thấy thì xong đời!"
"Gấp cái gì."
Dư Liệt ôm cô xoay người ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó, đặt thân hình m_ề_m Ⓜ️ạ_ï lên đùi mình. Anh nâng cằm cô, sống mũi cao thẳng cọ vào chiếc mũi nhỏ hơi đỏ của cô, khàn giọng: "Đinh Kỳ biết anh ở đây với em, cậu ta sẽ không để người khác vào đâu."
"... Chúng ta không thể cứ ở mãi đây được." Mặt Trình Phi đỏ đến mức sắp nhỏ ra 〽️●á●𝐮, cô lại khẽ vùng vẫy một lần nữa, "Dù không bị bắt quả tang, nhưng để người ta biết hai chúng ta đóng cửa ở riêng nửa ngày trời, họ sẽ bàn tán sau lưng đấy."
Dư Liệt vốn đã kìm nén một ngọn lửa, dục niệm như triều dâng. Anh muốn chạm vào cô đến phát điên, nhẫn nhịn cực kỳ khổ sở.
Nào ngờ vật nhỏ này chẳng thấu hiểu, cứ vùng vẫy trong lòng anh, vòng 𝖊·0 t𝖍·🔴·𝖓 xoay tới xoay lui làm ngọn lửa càng cháy dữ dội, dường như cô đã quyết tâm muốn ép anh phát điên mới thôi.
Dư Liệt bị vật nhỏ này k*ch th*ch đến mức hít vào một hơi lạnh. Anh nheo mắt lại, bàn tay lớn thu chặt bóp lấy đoạn eo nhỏ ấy.
"Ngoan ngoãn cho anh, không được cử động lung tung." Trong mắt anh biển dục cuộn trào, nhìn chằm chằm cô, giọng thấp xuống đầy đe dọa, "Nếu không lát nữa cướp cò đừng có đổ lỗi cho anh."
Trình Phi nghe vậy thì sững người, chớp chớp mắt.
Chưa ăn thịt heo thì cũng đã thấy heo chạy, cô nghe ra ẩn ý trong lời nói của người đàn ông. Nhiệt độ khuôn mặt lập tức tăng vọt, cơ thể cũng cứng đờ theo, ngay lập tức mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, thầm niệm chú chúng ta đều là người gỗ".
Không dám cử động thêm một chút nào nữa.
Ánh mắt Dư Liệt sâu thẳm, nhịp thở vẫn chưa ổn định. Thấy vật nhỏ trên người cuối cùng cũng đã chịu yên phận, anh mới khẽ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi để đè nén ngọn lửa tà ác đang hừng hực cháy xuống.
Phía bên kia.
Sau khi đại lão ra lệnh không cho cô cử động lung tung, Trình Phi thực sự đã học ngoan. Cô ngồi ngay ngắn trên đùi anh một cách thành thành thật thật, cúi gầm mặt, sống lưng ưỡn thẳng tắp.
Ngồi như thế chưa được hai giây, eo đã hơi mỏi.
Và lại còn...
Hình như ngồi trúng thắt lưng của anh rồi.
Cứng ngắc, cấn đến phát hoảng.
Trình Phi khẽ nhíu mày, cảm thấy khó chịu nên lặng lẽ nhìn trộm lên phía trên đầu.
Chiếc mũ cảnh sát của đại lão này không biết đã bị tháo ra đặt sang một bên từ bao giờ, bộ cảnh phục trên người vẫn phẳng phiu. Giữa đôi mày anh nhíu lại một nút thắt nhỏ, đôi mắt 𝖐♓é-ⓟ ♓-ờ, hàng mi rậm rạp đổ xuống hai quầng bóng nhẹ trên khuôn mặt. Trông anh đẹp như tranh vẽ, dường như đang dốc sức bình ổn lại điều gì đó.
Trạng thái coi như vẫn ổn định.
Thấy con sư tử đực to lớn có vẻ đã bước vào giai đoạn bình tĩnh, trái tim đang treo lơ lửng của Trình Phi hạ thấp xuống vài phần. Cô phồng má bí mật thở ra một hơi, hai tay bám vào vai Dư Liệt, khẽ động thân, thử dịch sang bên trái cái "thắt lưng" của anh một chút.
Nào ngờ, vừa mới động đậy, phía trên đầu đã phát ra một tiếng chửi thề trầm thấp.
Trình Phi ngẩn người, còn chưa kịp định thần lại, cằm đã bị người đàn ông bóp chặt kéo qua.
Dư Liệt há miệng cắn chặt lấy bờ môi cô gái. Không có bất kỳ khúc dạo đầu hay báo trước nào, đầu lưỡi anh lập tức cạy mở răng cô, xông thẳng vào trong, tóm lấy chiếc lưỡi nhỏ đang ngây ngô chưa kịp định thần mà m*t 𝖍ô.𝖓 mãnh liệt như phát điên.
"Dư... Dư Liệt..." Trình Phi muốn nói chuyện, nhưng tất cả âm thanh đều bị người đàn ông nuốt chửng vào miệng, vỡ vụn đến mức không thể liên kết nổi.
Cô bị anh khóa chặt trong lòng, tiến thoái lưỡng nan, muốn chạy trốn không được, chỉ có thể ngửa cổ, đỏ mặt mà yếu ớt nghênh hợp nụ 𝖍-ô-ⓝ của anh.
Người đàn ông đã nếm qua mùi vị ngọt ngào nên càng thêm phóng túng, anh giày vò đôi môi và chiếc lưỡi của cô, chẳng mấy chốc đã không còn thỏa mãn với mức độ đòi hỏi này nữa.
Anh ⓢ·ℹ️ế·ⓣ 🌜·ⓗ·ặ·† lấy cô, nụ ♓ô*n cuồng loạn và hoang dại cứ thế di chuyển, từ đôi má, sống mũi, vành tai, cổ, rồi lan dần xuống vùng xương quai xanh tinh tế q*ⓤ🍸*ế*𝓃 г*ũ.
Trình Phi đầu óc choáng váng, quên mất mình đang ở nơi đâu. Dưới những nụ ⓗô-ռ 𝖓óп·g 𝖇ỏ𝐧·ℊ như lửa đốt, cô mềm nhũn ra như một vũng nước, ngoan ngoãn ngửa cổ, ưỡn thẳng sống lưng.
Chiếc áo lót bên dưới lớp áo len dệt kim đã sớm tuột ra tự bao giờ.
Dư Liệt ♓ô-𝖓 cắn lên làn da trắng ngần của cô, rồi đôi môi mỏng khẽ mở, cách một lớp vải mà ngậm lấy trái ngọt vừa dâng đến tận miệng...
Chỉ có bản thân Dư Liệt mới biết, đôi mắt đang 🎋*h*é*ⓟ 𝐡*ờ của anh đã sớm ướt đẫm, đỏ hoe vì xúc động.
Cảm ơn số phận đã rủ lòng thương.
Người con gái anh yêu nhất đời, cuối cùng cũng một lần nữa bước ra từ giấc mơ, trở về trong vòng tay anh.
*
Tại nhà họ Trình, khu Bình Cốc.
Hôm nay là sinh nhật Trình Phi, Tưởng Lan đã đi chợ từ sớm, bà mua rất nhiều gà, vịt, cá và hải sản, chuẩn bị làm một bữa tiệc sinh nhật thật linh đình cho con gái rượu.
Lúc này, Tưởng Lan vừa bỏ con tôm hùm lớn vào chậu nước thì tiếng chuông cửa vang lên- kính coong, kính coong.
"Tới đây!" Tưởng Lan gọi lớn một tiếng, đôi bàn tay ướt đẫm lau vội vào chiếc tạp dề quanh eo, rồi nhanh chóng rời khỏi bếp ra huyền quan mở cửa.
Cạch một tiếng.
Ổ khóa mở ra, Tưởng Lan kéo cửa, hai gương mặt già quen thuộc đang mỉm cười hiện ra trước mắt.
"Ơ?" Tưởng Lan ngạc nhiên cười nói, "Chẳng phải bảo hai người tối nay mới sang ăn cơm sao, sao lại đến sớm thế này?"
Cố Tĩnh Viên cười, tiện tay đặt túi đồ ăn chín đã mua sẵn lên bàn, cúi người thay giày rồi nói: "Thế chẳng lẽ đợi đến tối mịt mới sang ăn sẵn à? Hôm nay cậu làm đại tiệc cho con bé Phi Phi, hai tụi mình đương nhiên phải sang giúp một tay rồi."
"Đúng đấy." Trần Gia Hoài một tay vịn tủ giày, đưa mắt nhìn xuống đất thấy đôi dép lê của Trình Quốc Lễ bày sẵn bên cạnh, ông chẳng thèm hỏi mà xỏ chân vào luôn, rồi thuận miệng hỏi: "Trình Quốc Lễ đi vắng rồi à?"
"Ừ." Tưởng Lan đưa tay vén lọn tóc rủ bên má, cười đáp, "Ông ấy nghe nói bên cầu Ngũ Lan mới mở tiệm ngỗng quay vị ngon lắm, Phi Phi nhà mình lại thích ăn ngỗng nên ông ấy đi mua một con về cho con bé nếm thử."
Ba người bạn già vừa cười nói rôm rả vừa vào bếp bận rộn.
Đúng lúc này, Cố Tĩnh Viên đang rửa rau dường như nghĩ đến chuyện gì đó, bà quay sang nhìn Tưởng Lan, vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Tưởng Lan đang băm tỏi, nhận thấy ánh mắt của bạn liền hỏi mà không ngẩng đầu lên: "Muốn nói gì thì cứ nói đi."
Cố Tĩnh Viên mím môi, cuối cùng thở dài một tiếng: "Chuyện của Phi Phi và đứa trẻ năm đó, chắc cậu đều biết cả rồi chứ?"
"Ừ." Giọng Tưởng Lan bình thản: "Bố nó kể với mình cả rồi."
Sắc mặt Cố Tĩnh Viên trở nên phức tạp hơn, bà nhíu mày: "Cậu chưa nói chuyện với Phi Phi sao?"
Đôi tay Tưởng Lan vẫn không ngừng làm việc, bà đáp: "Người ta cũng hy sinh hai năm rồi, Phi Phi không chủ động nhắc thì mình biết nói gì đây? Mình chỉ mong con gái mình sớm bước ra khỏi nỗi đau đó thôi."
Hai người đang trò chuyện thì đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên inh ỏi, ding ding ding.
Tưởng Lan và Cố Tĩnh Viên cùng quay đầu nhìn về phía Trần Gia Hoài đang đứng hút thuốc ở cửa bếp.
Trần Gia Hoài vẻ mặt trầm trọng rút điện thoại từ túi quần ra, nhìn thấy tên người gọi, ông không khỏi nghi hoặc nhíu mày, tự lẩm bẩm: "Ôn Thư Duy? Con bé này gọi cho tôi làm gì nhỉ?"
Vừa nói, Trần Gia Hoài vừa vuốt màn hình nghe máy.
"A lô, Tiểu Duy à." Giọng Trần Gia Hoài ôn hòa: "Có chuyện gì thế cháu?"
"Chú Hoài!" Ở đầu dây bên kia, giọng Ôn Thư Duy kích động xen lẫn vui 💲ướ-ⓝ-🌀, thậm chí còn mang theo tiếng khóc nghẹn ngào, "Cháu vừa nhận được điện thoại của Thẩm Tịch, Dư Liệt còn sống! Anh ấy vẫn còn sống!"
*
Bên trong phòng học đa năng của viện phúc lợi.
Chiếc áo len dệt kim màu xanh nhạt cùng bộ nội y màu kẹo ngọt đều vứt rải rác trên bàn học bên cạnh.
Trình Phi bị bắt nạt đến mức đôi mắt ướ·𝖙 á·✝️, hai má đỏ bừng, ngay cả đầu ngón tay cũng chẳng còn sức lực, cô mềm nhũn cuộn tròn trong lòng Dư Liệt, gương mặt nhỏ nhắn khẽ cọ vào bộ cảnh phục cứng cáp của anh, trông như một chú mèo còn chưa tỉnh giấc xuân.
Dư Liệt một tay v**t v* tấm lưng mịn màng trắng sứ của cô gái, tay kia nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của cô lên, cúi đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt đang Ⓜ️·ê đắ·ⓜ của cô.
Một lát sau, ngón tay cái của anh miết nhẹ lên bờ môi sưng đỏ của cô, cúi đầu tì trán vào trán cô, giọng khàn khàn hỏi nhỏ: "Thoải mái không?"
Mặt Trình Phi đỏ bừng, xấu hổ lấy tay che mặt, hồi lâu sau mới chậm rãi gật đầu.
Dư Liệt lười nhác nhếch môi, đưa hai ngón tay thon dài đến bên môi cô, thản nhiên ra lệnh: "Há miệng."
Đôi mắt Trình Phi Ⓜ️ô.ⓝ.ɢ lung, ngây ngô không biết anh định làm gì, theo bản năng ngoan ngoãn há miệng ra.
Ngón tay dài của người đàn ông luồn vào giữa môi và răng cô, nhẹ nhàng vân vê chiếc lưỡi nhỏ ⓜề.Ⓜ️ Ⓜ️ạ.❗ ẩn sâu bên trong.
Mặt Trình Phi lập tức 𝖓ó●𝖓●𝐠 ⓡ●🅰️●ռ hơn nữa.
Giữa ban ngày ban mặt, ngay tại phòng học đa năng, cô bị người đàn ông mặc cảnh phục đẹp như tranh vẽ này l*t s*ch chỉ còn lại chiếc váy, bị anh 💲_ℹ️ế_† 𝐜_♓ặ_✝️ trong lòng đầy bá đạo. Tay anh còn đang trêu đùa chiếc lưỡi của cô...
"Đang â*п á*ℹ️ với người đàn ông của mình mà còn dám phân tâm." Dư Liệt khẽ gạt đầu lưỡi cô, trầm giọng nói, "Lúc nãy chưa được phục vụ đủ sao?"
Tim Trình Phi thắt lại, cô đỏ mặt phản kháng một cách mơ hồ: "Em phải đi dạy rồi."
Dư Liệt cười khẩy: "Vậy cô giáo Trình không định thể hiện cho tốt chút sao?"
"..." Nhịp tim Trình Phi càng lúc càng nhanh, dù xấu hổ đến muốn ⓒⓗ-ế-† nhưng để sớm thoát thân, cô vẫn ngoan ngoãn thu hẹp cơ hàm, nhẹ nhàng m*t lấy ngón tay rõ khớp xương của người đàn ông.
Dư Liệt nhìn chằm chằm cô.
Gương mặt cô gái kiều diễm như lửa, động tác m*t làm đôi má phúng phính hơi lõm vào, bờ môi phủ một lớp bóng nước long lanh, trông đầy vẻ 𝖙*ìп*𝐡 †*ứ và ɢợ*𝖎 🌜ả*m.
Ánh mắt Dư Liệt càng thêm thâm trầm, đầu ngón tay anh kẹp lấy chiếc lưỡi nhỏ của cô kéo nhẹ ra ngoài, kéo theo vài sợi chỉ bạc trong suốt.
Trình Phi th* d*c một hơi, không nhịn được mà từ sâu trong cổ họng bật ra một tiếng r*n r* yếu ớt đầy nồng nàn.
"..." Dư Liệt nheo mắt, ngay giây tiếp theo liền rút ngón tay ra khỏi miệng cô.
Anh nhận ra mình phải dừng lại.
Sự nhẫn nại của anh đã chạm đến giới hạn cuối cùng. Nếu làm thêm bước nữa, anh sợ mình sẽ thực sự xử lý cô ngay tại chỗ.
Dư Liệt bóp lấy cằm Trình Phi, rủ mắt nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, đột nhiên nhạt giọng nói ra ba chữ: "Ngay tối nay."
Trình Phi vẫn còn hơi mơ màng, ngơ ngác chớp mắt: "Cái gì ngay tối nay?"
"Anh đã đợi em quá lâu quá lâu rồi."
Dư Liệt cắn lấy vành tai cô, gặm nhấm miếng thịt mềm nhỏ nhắn màu hồng ấy, trầm giọng nói từng chữ một: "Trình Phi, tối nay dù trời có sập hay mưa dao, anh cũng nhất định phải ngủ với em."
Trình Phi: "............"
| ← Ch. 073 | Ch. 075 → |
