Truyện:Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh - Chương 48

Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh
Trọn bộ 84 chương
Chương 48
0.00
(0 votes)


Chương (1-84)

Ngày Giao thừa, nhà họ Tạ vô cùng nhộn nhịp, khách khứa ra vào tấp nập.

Rất nhiều việc trong nội trạch nhà họ Tạ, năm nay bà cụ Tạ đều giao lại, không còn trực tiếp quản lý nữa.

Với thân phận thiếu phu nhân nhà họ Tạ, Minh Kinh Ngọc bắt đầu đứng ra lo liệu mọi việc lớn nhỏ.

Quản gia và người hầu trong Tạ viên cũng hiểu rõ, năm nay nếu có chuyện cần quyết định thì phải tìm ai để xin ý kiến.

Minh Kinh Ngọc xử lý những việc này vô cùng thành thạo, những người làm lâu năm trong Tạ viên đều khen ngợi cô trước mặt các bậc trưởng bối.

Các thế gia có q.𝖚𝐚.n h.ệ thân thiết với nhà họ Tạ, cùng với họ hàng nội ngoại, mỗi năm đều đến chúc Tết lão phu nhân.

Vị cháu dâu đến từ Tứ Cửu Thành này của nhà họ Tạ rất được các trưởng bối yêu mến, làm việc gì cũng chu toàn, thỏa đáng.

Tiệc tùng ngày Tết lần này, từ khâu chuẩn bị yến tiệc đến trà bánh, đều chu đáo và tinh tế vô cùng.

Từng người một lại nâng cao thêm đánh giá dành cho Minh Kinh Ngọc.

Không chỉ xinh đẹp, mà còn thông minh, giỏi giang. Cách ăn nói, cử chỉ hoàn toàn không giống như những lời đồn về sự ngang ngược, kiêu căng, trái lại còn dịu dàng, dễ gần.

Chẳng trách năm xưa lão phu nhân bất chấp danh tiếng của Minh Kinh Ngọc ở Tứ Cửu Thành, nhất quyết để Tạ Khuynh Mục cưới cô, quả thật là một "báu vật" hiếm có.

Minh Kinh Ngọc biết hôm nay nhà họ Tạ sẽ rất bận rộn, nên sáng sớm đã gọi video chúc Tết bà ngoại trước.

Vừa kết nối video, cô đã nghe thấy tiếng quân mạt chược va vào nhau lanh lảnh.

Bà ngoại vừa xếp bài vừa đáp cô: "Bọn cháu phiền thật đấy. Trước thì bà cụ Tạ gọi điện, lải nhải bắt bà sang Lê Hải đón năm mới cùng bà ấy, rồi Tiểu Ngũ còn nói muốn bay sang đón bà. Giờ lại đến lượt cháu nữa."

"Bà ngoại, bà chơi mạt chược ít thôi, mới sáng sớm đã bắt đầu rồi." Trong lòng Minh Kinh Ngọc không dễ chịu chút nào vì không thể ở bên bà đón năm mới: "Bà ngoại, là cháu không tốt, để bà một mình cô đơn ở Tứ Cửu Thành." Đây là lần đầu tiên cô không được sum họp đón Tết cùng bà.

"Cô đơn cái gì chứ? Cháu xem đây là ai này?" Bà ngoại xoay ngược camera điện thoại lại, Minh Kinh Ngọc liền nhìn thấy những gương mặt quen thuộc.

Ngồi ở phía bên kia bàn mạt chược là mợ của Tạ Khuynh Mục, cùng với cậu em họ của anh, Nhậm Thành Vũ.

Nhậm Thành Vũ vẫn mang dáng vẻ lêu lổng như thường, vẫy tay về phía Minh Kinh Ngọc, cười nói: "Hi, đại tiểu thư Minh, chúc mừng năm mới nha! Bây giờ em là bạn đánh bài trung thành của bà ngoại đấy, gọi là có mặt ngay luôn."

"Không lớn không nhỏ gì cả, gọi là chị dâu đi!" Mợ liền cầm quân mạt chược ném nhẹ vào Nhậm Thành Vũ.

Nhậm Thành Vũ bắt được quân bài mợ ném sang, lập tức hô "ù" ngay.

Bà ngoại tức tối nói cậu ta gian lận, trông chẳng khác gì một đứa trẻ con.

Minh Kinh Ngọc nhìn cảnh bà ngoại và Nhậm Thành Vũ đấu khẩu qua lại trong video, không nhịn được bật cười.

Tạ Khuynh Mục từ phía sau ghế của Minh Kinh Ngọc cúi người xuống, chen vào khung hình video.

Bà ngoại nhìn thấy Tạ Khuynh Mục đứng phía sau Minh Kinh Ngọc, lập tức nguôi giận chuyện trên bàn bài ban nãy: "Khuynh Mục, chúc mừng năm mới nhé. Sao cháu gầy đi vậy?"

"Bà ngoại, chúc mừng năm mới. Cháu không gầy đâu. Là do Điểu Điểu bật hiệu ứng làm thon mặt thôi ạ." Tạ Khuynh Mục dịu dàng đáp. Minh Kinh Ngọc liếc anh một cái. Cô có bật hiệu ứng làm thon mặt gì đâu, rõ ràng là anh thật sự gầy đi. Chỉ là bà ngoại không biết chuyện Tạ Khuynh Mục từng phẫu thuật, lúc đó tình hình rất nguy hiểm, không dám nói cho bà biết, sợ bà không chịu nổi.

"Ồ, bật thon mặt à? Thế thì Yểu Yểu trông tròn trịa hơn hẳn nhỉ." Bà ngoại cười trêu chọc.

"Bà ngoại, bà cũng thấy cháu mập lên rồi đúng không. Tạ Khuynh Mục cứ khăng khăng nói cháu không béo." Minh Kinh Ngọc vừa nói vừa xoa xoa má mình, còn làm mặt 🍳.u.ỷ trông rất đáng yêu.

"Béo chỗ nào chứ, thế này tốt mà, càng đẹp hơn." Khuôn mặt nhỏ nhắn có thêm chút đầy đặn, trông càng đoan trang xinh xắn, con người cũng ngày càng tươi tắn, rạng rỡ hơn.

Ván mới lại bắt đầu, bà ngoại không còn tâm trí trò chuyện nữa: "Khuynh Mục, cháu mau dắt Điểu Điểu đi đi, con bé làm bà phiền 𝐜𝒽*ế*✝️ mất. Bài của bà bị nó làm loạn hết cả rồi. Mợ cháu với thằng em họ cứ thắng hoài, bà tức lắm đó, biết không hả."

Tạ Khuynh Mục khẽ bật cười, đáp lời.

Minh Kinh Ngọc bất lực, bà ngoại ngày càng mê mạt chược hơn, nhưng trông bà vui vẻ như vậy cô cũng yên lòng.

Tạ Khuynh Mục lại trò chuyện thêm với bà ngoại vài câu, dặn bà chú ý giữ gìn sức khỏe, chúc mừng năm mới các kiểu.

Tạ Khuynh Mục vòng qua lưng ghế đơn, đi đến trước mặt Minh Kinh Ngọc, đưa điện thoại cho cô: "Tết năm nay ở chỗ bà ngoại rất náo nhiệt. Ông ngoại và các cậu sau khi tham gia xong tiệc tất niên do đơn vị tổ chức cũng sẽ sang bên bà để sum họp."

Minh Kinh Ngọc ôm lấy vòng eo của Tạ Khuynh Mục, má áp vào bụng anh.

"Sao thế?" Tạ Khuynh Mục nhẹ nhàng v**t v* gương mặt cô. Một lát sau, anh cảm nhận được trên áo sơ mi ở vùng eo bụng có một mảng nhỏ hơi ướt. Anh cúi đầu, nâng khuôn mặt Minh Kinh Ngọc lên, quả nhiên thấy nước mắt còn đọng nơi khóe mi, long lanh trong suốt.

Anh khẽ nhíu mày: "Tết nhất thế này mà sao lại khóc. Đại tiểu thư Minh trước kia đâu có hay khóc, vậy mà từ khi gả cho anh thì thỉnh thoảng lại rơi nước mắt."

Minh Kinh Ngọc dùng áo sơ mi của Tạ Khuynh Mục lau nước mắt: "Khóc cũng có nhiều kiểu mà, ý nghĩa khác nhau chứ, đâu giống nhau được." Đây là những giọt nước mắt vì quá vui mừng: "Cảm ơn anh, ông xã. Cảm ơn anh đã để ông ngoại và mọi người trong nhà sang đón Tết với bà ngoại." Một người phóng khoáng, ham chơi như Nhậm Thành Vũ, tối giao thừa chắc chắn vốn đã có sắp xếp riêng, vậy mà cũng bị Tạ Khuynh Mục "giữ chân" ở lại nhà họ Thịnh, bảo sao cô không cảm động cho được.

Tạ Khuynh Mục khẽ chạm vào chóp mũi cô: "Nói ngốc nghếch gì vậy. Anh đã nói rồi, dù chúng ta ở đâu, cũng sẽ không để bà ngoại cảm thấy cô đơn. Bà không muốn theo chúng ta về Lê Hải sinh sống, đó là sự kiên định và nỗi lưu luyến của bà. Em yên tâm đi, luôn có các cậu ở bên, bà vĩnh viễn sẽ không bao giờ phải ở một mình. Còn em thì sao, từ một tuần trước đã bắt đầu sắp xếp mọi việc trong nhà rồi." Dạo gần đây anh phải xã giao nhiều, về nhà rất muộn, cũng không thể ở bên cô cho đàng hoàng, mọi chuyện trong nhà đều do một tay cô lo liệu.

"Anh Tạ cũng có khác gì đâu." Ai nấy đều bận rộn với công việc riêng của mình. Anh còn dậy sớm hơn cô cả một tiếng, lại dặn người hầu đừng làm ồn để cô ngủ đến khi tự tỉnh. Thậm chí còn tắt cả chuông báo thức của cô. May mà trong lòng cô đang có chuyện nên ngủ không sâu lắm, nếu không chắc thật sự đã ngủ đến lúc mặt trời lên cao rồi.

Tạ Khuynh Mục cười nói: "Anh là đàn ông, bận rộn một chút là chuyện nên làm. Hơn nữa còn là chồng của Minh đại tiểu thư, càng không thể làm em mất mặt được."

Minh Kinh Ngọc mỉm cười. Cô có khi nào "ghê gớm" đến mức đó đâu, đến cả người nắm quyền nhà họ Tạ cũng phải vì cô mà cố gắng như vậy. Cô cong môi nói: "Em còn là vợ của người đàn ông nhà em nữa mà, chẳng phải càng nên vậy sao?"

Tạ Khuynh Mục bị cô nói trúng tim đen, bật cười, không biết cãi thế nào: "Đúng. Em có lý. Mệt không?" Anh đưa tay xoa bóp nhẹ bờ vai cho cô.

Minh Kinh Ngọc lắc đầu: "Không mệt đâu, phần lớn đều là các thím, các mợ lo liệu, em chỉ được cái tiếng thôi." Chỉ cần động miệng chỉ đạo, chứ đâu phải trực tiếp làm việc nặng: "Đây là nhà của em, góp một phần sức lực là chuyện nên làm." Nhà họ Tạ có rất nhiều họ hàng, q_υ_🅰️_п ⓗ_ệ thân thiết cũng nhiều, những mối giao tình ấy khó mà tránh khỏi, nên khách khứa đến thăm cũng đông. Cô đã gả cho Tạ Khuynh Mục, thì nên cùng anh gánh vác vinh nhục, sóng gió và vinh quang.

Cô cũng sẽ dốc lòng vun vén, yêu thương tổ ấm của họ, mọi người cùng nhau cố gắng vì mái nhà chung này.

Cô thích bầu không khí trong gia đình, có mùi vị của hạnh phúc, đúng với hình ảnh một mái ấm lý tưởng trong lòng cô.

Tạ Khuynh Mục khẽ cười: "Được, ban ngày chúng ta cùng nhau xây dựng gia đình này. Buổi tối, ông xã sẽ xoa bóp chân, hầu hạ em."

"Anh không thấy ngượng à." Suốt ngày miệng lưỡi chẳng bao giờ đứng đắn.

Những hình tượng như khiêm nhường, quân tử, ôn hòa nho nhã, đều là hiểu lầm lớn nhất của cô về Tạ Khuynh Mục. Sau khi đóng cửa lại, anh đúng là một tên vô lại không biết xấu hổ.

Minh Kinh Ngọc đẩy nhẹ Tạ Khuynh Mục một cái, đứng dậy: "Đi thôi, xuống lầu nào. Lát nữa khách khứa đến dần rồi, chủ nhà mà còn rúc trên lầu thì còn ra thể thống gì nữa."

Tạ Khuynh Mục nhìn theo bóng dáng ɱ·ề·𝖒 ⓜạ·i uyển chuyển của Minh Kinh Ngọc phía trước.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền màu hồng sen nhạt, cài một cây trâm ngọc cùng màu để khẽ vấn gọn mái tóc, ngay cả sơn móng tay cũng là màu hồng sen nhạt, rất hài hòa với chiếc váy.

Làn da trắng như tuyết, 𝐦ề-𝖒 Ⓜ️ạ-ı mịn màng, vóc dáng xinh đẹp được tôn lên trọn vẹn.

Minh Kinh Ngọc chợt dừng bước, quay đầu lại, thấy Tạ Khuynh Mục đứng ngây người tại chỗ, liền cau mày: "Sao anh còn chưa đi? Đứng ngẩn ra làm gì thế? Bộ em mặc thế này không hợp à?" Cứ nhìn cô chằm chằm.

Tạ Khuynh Mục sải mấy bước tiến lên, ôm lấy vòng 𝑒*ⓞ ✞𝒽⭕*n thả của cô, cúi đầu 𝒽*ô*ռ nhẹ lên môi cô: "Đẹp. Vợ anh đẹp lắm."

Minh Kinh Ngọc hít sâu một hơi, thấy anh bày ra bộ dạng si mê: "Anh cứ tiếp tục tâng bốc đi, eo em còn có cả mỡ rồi đấy." Vậy mà anh cứ nhất quyết nói cô không béo.

"Có đâu, thế này vừa vặn lắm rồi, anh thích." Tạ Khuynh Mục nhìn Minh Kinh Ngọc bằng ánh mắt dịu dàng, trong ánh nhìn tràn đầy tình cảm sâu đậm.

Minh Kinh Ngọc lười tranh cãi với anh. Trong mắt anh, cho dù cô có mập thành quả bóng thì anh cũng vẫn "tâng bốc" như thường. Sau Tết nhất định cô phải giảm cân.

"Anh có muốn thay áo sơ mi không?" Lúc nãy cô lau nước mắt, còn vô tình dính một ít kem nền lên tay áo anh, nhìn bằng mắt thường cũng thấy rõ.

"Thay làm gì? Trên này có dấu vết của vợ anh, vinh dự biết bao."

"Em nói thật đấy. Anh có thể đứng đắn chút được không?" Ngoài nói đùa ra thì anh còn làm được gì nữa?

"Anh cũng nói thật mà. Lát nữa một đám người hút thuốc, đánh bài, phòng tiệc với phòng mạt chược đều sẽ đầy mùi khói. Không thay."

"Được thôi." Tạ Khuynh Mục đưa cánh tay ra trước mặt Minh Kinh Ngọc: "Bà Tạ, mời?"

Minh Kinh Ngọc cong cong đôi mày mắt, đặt tay mình vào khuỷu tay anh: "Lát nữa anh không được uống rượu với họ đâu. Cơ thể anh vẫn chưa hồi phục hẳn." Xuất viện chưa được hai mươi ngày mà đã phải tham gia mấy buổi tiệc khó từ chối.

Tạ Khuynh Mục cong môi cười: "Họ đều biết anh vừa phẫu thuật, đang dưỡng sức, sao mà ép anh uống được. Hơn nữa, ai mà chẳng biết anh là người sợ vợ chứ."

Minh Kinh Ngọc cạn lời.

Cô có quản anh bao giờ đâu.

Một người đàn ông gian xảo như anh, nếu không tự giữ vững bản thân mình, thì ai mà quản nổi chứ.

Xuống đến lầu dưới, Minh Kinh Ngọc nhìn thấy Tạ Đinh Oánh và Lê Yến Giác cùng nhau đến.

"Anh đi lo việc của anh đi, em nói chuyện với chị Đinh Oánh một lát." Hai cô gái vừa gặp nhau liền tay trong tay rời đi, có nói mãi không hết chuyện, chẳng còn chỗ cho hai vị soái ca kia xen vào.

Hai người đàn ông vừa ngượng ngùng vừa bất lực nhìn nhau, vừa quay người lại thì thấy mấy anh em nhà họ Tạ đã đứng phía sau từ lúc nào.

Ngoài anh ba và chú út Tạ Quyến Hòa chưa về, mấy người còn lại đều đã tụ họp đông đủ, đứng chung một chỗ đúng là một "bức phong cảnh" bắt mắt.

Tiểu Ngũ huých nhẹ vào tay Tạ Văn Thần, cười nói: "Anh hai, anh nhìn anh tư nhìn chị dâu tư giống hệt kẻ si tình b**n th** chưa kìa."

Tạ Văn Thần liếc Tiểu Ngũ một cái, không nói gì.

"Anh hai, ánh mắt anh kiểu gì thế? Không tin à? Nhìn là biết anh không hiểu thế nào là thú vui giữa những người yêu nhau rồi. Anh tin không, anh tư nhìn chị dâu tư một ngày cả trăm lần cũng không thấy chán đâu. Không tin anh hỏi anh Yến Giác thử xem, cảm giác giống hệt anh tư đó. Mà nói mới nhớ, anh hai, khi nào anh tìm cho em một chị dâu hai đây?"

"Kiếp sau." Tạ Văn Thần thản nhiên đáp.

"Kiếp sau chưa chắc bọn mình đã là anh em đâu, biết đâu lại thành tình địch ấy chứ. Anh hai, tối nay kiểu gì anh cũng thảm rồi, bà nội chắc chắn lấy anh ra 'xử' đầu tiên." Tiểu Ngũ cười ha hả. Mỗi dịp lễ Tết, đều là một kiếp nạn không tránh khỏi.

"......" Tạ Văn Thần nhìn cái vẻ ngây ngô trong sáng của cậu em, nhất thời không biết nói gì.

Tiểu Ngũ cứ như "giá·〽️ 𝐬á·† viên" do bà cụ phái tới, chọc xong Tạ Văn Thần lại chuyển mục tiêu sang Tạ Tân Chu: "Anh cả, chị dâu đâu rồi? Anh với chị dâu đăng ký kết 𝖍ô·n cũng gần một năm rồi còn gì? Vẫn giấu giếm thế này, lát nữa bà nội lại mắng anh cho xem."

"......" Tạ Tân Chu.

Mạt Mạt đứng phía sau Tạ Văn Thần, nhỏ giọng nói: hyspp"Chú năm, chú quan tâm chuyện của người khác thế, sao chú không yêu đương với chị Hứa đi?"

Nghe giọng nói Ⓜ️ề_𝐦 mạ_𝐢 đáng yêu của Mạt Mạt, Tiểu Ngũ lập tức vừa bất ngờ vừa mừng rỡ: "Ơ kìa, Mạt Mạt, hôm nay con chủ động nói chuyện với chú năm à? Trời ơi! Xem ra năm nay chú sắp gặp vận đỏ rồi! Mạt Mạt còn chịu nói chuyện với chú nữa cơ đấy! Mau mau mau, chú Năm phải lì xì cho con thật to!"

Đúng lúc quản gia phụ trách phong bao lì xì đi ngang qua phía sau, trên khay bày đầy phong bao đỏ. Tạ Tiểu Ngũ vung tay một cái, chọn ngay hai phong bao dày nhất đưa cho Mạt Mạt.

Mạt Mạt đưa bàn tay nhỏ ra, nhận lấy bao lì xì của Tạ Tiểu Ngũ.

Tạ Tiểu Ngũ chợt phát hiện ra có gì đó không đúng: "Khoan đã. Mạt Mạt, vì sao cô nhóc nhà họ Hứa đó trong mắt con lại là 'chị' thế?"

"Vì chị Hứa còn trẻ mà." Mạt Mạt vừa nói vừa nhét bao lì xì vào túi quần của Tạ Văn Thần.

"......" Tạ Tiểu Ngũ cạn lời.

Tạ Văn Thần xoa đầu Mạt Mạt. Con bé này càng ngày càng hiểu chuyện, càng ngày càng biết nhiều.

Mấy chuyện này là ai nói cho con bé nghe vậy? Sao con bé lại biết chứ?

Nhưng mà, mắng như vậy là đúng lắm. Cái miệng lắm lời của Tiểu Ngũ đáng bị thế.

Mạt Mạt suốt dọc đường đều theo sát sau lưng Tạ Văn Thần. Đây là lần thứ hai cô bé tham dự tiệc gia đình nhà họ Tạ.

Lần đầu là đám cưới của Minh Kinh Ngọc và Tạ Khuynh Mục, nhưng khi đó cô bé không ở phòng khách, mà ở trong phòng của chú hai xem tivi.

Đây là lần đầu tiên cô bé được tiếp xúc ɢầ●п 𝖌●ũ●𝐢 với nhiều người như vậy, và cũng không đáng sợ như cô bé từng tưởng tượng.

Minh Kinh Ngọc và Tạ Đinh Oánh tiếp đãi khách khứa một lượt, những người cần gặp cũng đã gặp xong, hai người đều mệt nên sai người bày một bàn lò nướng trong nhà kính trồng hoa.

Trên đó đun nước trà, bày đủ loại đồ ăn vặt như hồng, khoai lang, bánh trái... Hai người thong thả uống trà, trò chuyện.

Nhìn thấy Mạt Mạt vẫn lẽo đẽo theo sau Tạ Văn Thần ở bên ngoài, Minh Kinh Ngọc khẽ gõ vào cửa kính, ra hiệu cho cô bé vào trong: "Mạt Mạt, vào đây ngồi đi con."

Mạt Mạt thấy Minh Kinh Ngọc và Tạ Đinh Oánh, đôi mắt lập tức sáng rực lên. Trong nhà họ Tạ, ngoài mấy vị trưởng bối ra, người mà cô bé quen thuộc nhất chỉ có Minh Kinh Ngọc và Tạ Đinh Oánh.

Cô bé lập tức buông bàn tay nhỏ đang nắm vạt áo bên hông của Tạ Văn Thần, chạy về phía nhà kính.

Tạ Văn Thần chợt có cảm giác như đứa trẻ mình nuôi lớn dần dần không còn bám lấy mình nữa, trong lòng dâng lên chút hụt hẫng khó tả.

Vào đến nhà kính, Mạt Mạt ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.

Tạ Đinh Oánh hỏi cô bé, trong nhà có nhiều người như vậy, có sợ không.

Mạt Mạt lắc đầu: "Cô Đinh Oánh, con không sợ." Cô bé muốn trở thành một người bình thường, một người có thể có rất nhiều bạn bè. Cô bé đã và đang cố gắng. Chú hai và bác sĩ tư vấn tâm lý đều nói, chỉ cần cô bé có thể tự mình tiếp xúc với đám đông, sang năm cô bé sẽ có thể đi học bình thường. Ở trường sẽ có rất nhiều bạn tốt.

Tạ Đinh Oánh cười trêu: "Mạt Mạt nhà mình lớn thật rồi, khác hẳn trước kia, càng ngày càng xinh, cứ như búp bê vậy. Sau này nếu cô có ý định sinh em bé, cô sẽ cho Mạt Mạt sang nhà cô ở một thời gian, đảm bảo sinh ra em bé sẽ đẹp lắm."

"Khi nào chị và Tổng giám đốc Lê tổ chức đám cưới vậy?" Đã nghĩ đến chuyện em bé rồi. Minh Kinh Ngọc đưa bánh gạo nướng cho Mạt Mạt, tiện miệng hỏi Tạ Đinh Oánh.

"Không vội không vội, bọn chị còn muốn vui chơi thêm một thời gian nữa." Tạ Đinh Oánh vừa xoay xoay tách trà, vừa nói với giọng uể oải.

"Em thấy là chị muốn chơi tiếp thì đúng hơn, Tổng giám đốc Lê chắc đang sốt ruột lắm." Minh Kinh Ngọc cười.

"Yao, em thay đổi rồi đó nha, vậy mà lại gia nhập đội thúc giục kết hô.𝐧 của bà nội với mẹ chị. Em còn là chị em tốt của chị không? Chúng ta phải đứng chung một phe chứ. Em không được phản bội đâu!"

Minh Kinh Ngọc chỉ mỉm cười, không nói gì. Tâm trạng của cô dường như đã thay đổi. Trước đây cô khá bài xích chuyện kết 𝒽.ô𝖓., nhưng giờ đây cô cảm thấy, chỉ cần là hai người thật lòng yêu nhau, thì ⓗô.𝓃 nhân cũng không đáng sợ đến thế.

"Thế em với Khuynh Mục định khi nào bắt đầu đây? Nó mong lắm rồi đó." Tạ Đinh Oánh nhìn chằm chằm vào bụng phẳng lì của Minh Kinh Ngọc với vẻ tinh quái.

"Không sinh cho anh ấy. Ai bảo lúc trước anh ấy chọc em giận như vậy." Không cho anh chút "màu sắc", tưởng cô không có tính khí chắc.

"Haiz. Xem ra trong chuyện con cái này, Khuynh Mục còn phải khổ dài dài. Cũng đáng đời, phải cho nó một bài học, nếu không lại chẳng biết trời cao đất dày.

Đàn ông ai cũng một kiểu như vậy, không thể đối xử với họ quá tốt."

Ở điểm này, hai người đúng là anh hùng gặp nhau, suy nghĩ giống nhau.

Minh Kinh Ngọc và Tạ Đinh Oánh lấy trà thay rượu, cụng ly với nhau.

Chỉ còn lại Mạt Mạt ngồi bên cạnh, nghe mà nửa hiểu nửa không.

*

Sau bữa tiệc trưa, phần lớn khách khứa đã ra về. Những người ở lại đa phần đều là bạn bè thân thiết của mấy vị thiếu gia nhà họ Tạ, hoặc là định thức đêm đánh bài, hoặc là hẹn nhau tối muộn đi hội sở chơi tiếp.

Trong nhà yên tĩnh hơn nhiều. Các phu nhân, tiểu thư ngồi tụ lại trò chuyện.

Còn các quý ông thì vẫn đang đánh bài trong phòng mạt chược ở khu nhà phụ.

Bà cụ phát cho đám con cháu mỗi người một bao lì xì lớn. Phần của Tạ Khuynh Mục và Lê Yến Giác đều do Minh Kinh Ngọc và Tạ Đinh Oánh thay mặt nhận.

Khi cả gia đình đang nói cười rôm rả, quản gia bước vào báo tin.

Nhà họ Trình đến thăm.

Nụ cười trên mặt bà cụ Tạ lập tức nhạt đi. Bà chỉnh lại quần áo, thản nhiên nói: "Mau mời vào đi."

Nghe nói người nhà họ Trình tới, sắc mặt của thím tư lập tức thay đổi.

Thím hai ngồi bên cạnh vỗ nhẹ tay bà, an ủi.

Minh Kinh Ngọc còn tưởng rằng sau chuyện lần trước, Trình Linh Vinh đã không còn mặt mũi nào để đến nhà họ Tạ nữa chứ.

Bà cụ nhà họ Trình cùng con gái dẫn theo Trình Linh Vinh tới: "Linh Vinh, mau qua chào bà Tạ đi."

Trình Linh Vinh tươi cười đi đến trước mặt bà cụ Tạ, nũng nịu nói: "Cháu chào bà Tạ ạ. Linh Vinh ở nước ngoài ngày nào cũng nhớ bà. Chỉ mong sớm học hành thành tài, quay về hiếu kính bà."

Tạ Đinh Oánh ghé sát tai Minh Kinh Ngọc, nhỏ giọng nói: "Em có thấy giả trân không? Chẳng họ hàng thân thích gì với nhà mình, vậy mà còn bày đặt nói về hiếu kính bà nội."

Minh Kinh Ngọc chỉ mỉm cười, không nói gì.

Bà cụ nghe những lời ấy cũng thấy hơi gượng gạo, liền cười xã giao một tiếng.

Bên phải bà cụ là Minh Kinh Ngọc và Tạ Đinh Oánh, bên trái là thím tư và bác dâu thứ, căn bản không có chỗ cho Trình Linh Vinh ngồi. Cũng chẳng ai chủ động nhường chỗ cho cô ta, mà bà cụ cũng không nói gì đến việc sắp xếp chỗ ngồi cho cô ta.

Thím tư vốn có hiềm khích riêng với mẹ của Trình Linh Vinh, nên càng không thể nhường chỗ cho cô ta.

Năm xưa, ban đầu con gái duy nhất nhà họ Trình vốn định gả cho cha của Tạ Quân Cảnh, nhưng ông ấy không để mắt tới. Sau đó lại vừa nhìn đã phải lòng thím tư, hai người yêu nhau sâu đậm.

Con gái độc nhất nhà họ Trình khi ấy khắp nơi gây khó dễ cho thím tư. Về sau, cha của Tạ Quân Cảnh hy sinh.

Bà ta còn cố ý đến chế giễu thím tư một trận, nói rằng vừa gả sang chưa bao lâu đã phải thủ tiết, không có số hưởng thì đừng mơ trèo cao.

Trình Linh Vinh chỉ có thể lúng túng đứng một bên, dâng món quà mình chuẩn bị cho bà cụ, một chiếc vòng ngọc bích có chất lượng khá tốt.

Cô ta còn làm nũng với bà cụ Tạ: "Bà Tạ ơi, Linh Vinh về gấp quá nên không kịp chuẩn bị quà gì tốt. Cháu biết bà rất thích những chiếc sườn xám có đường kim mũi chỉ tinh xảo, nhưng cháu không biết cửa hàng [Cẩm Tú] mới mở ở Lê Hải lại là của đại tiểu thư Minh. Có lẽ vì thời gian gấp quá, đại tiểu thư Minh không rảnh, nên cháu đành chọn món quà khác vậy."

Bà cụ vốn định khách sáo cho xong chuyện, không ngờ Trình Linh Vinh lại dám giở trò tâm cơ ngay trên người Yểu Yểu nhà mình. Bà liền nắm tay Minh Kinh Ngọc đặt trong lòng bàn tay mình, nói: "Yểu Yểu nhà chúng tôi không giống mấy tiểu thư ăn không ngồi rồi khác. Con bé là thiếu phu nhân nhà họ Tạ. Cả nội trạch lớn như vậy, bao nhiêu người đều cần nó quản lý, còn phải giúp mấy thím quản lý những tài sản riêng của phụ nữ trong nhà. Hơn nữa, chúng tôi vẫn luôn ủng hộ Yểu Yểu làm việc theo ý mình, không cần vì những người không liên quan mà làm mấy chuyện vô nghĩa."

Người không quan trọng.

Chuyện vô nghĩa ư?

Cô ta bảo Minh Kinh Ngọc may quần áo cho lão phu nhân, cô không muốn làm, chẳng lẽ không đáng bị bà cụ ghét sao?

Sao lại biến thành chuyện vô nghĩa chứ?

Ban đầu Trình Linh Vinh định mượn thế lực của bà cụ Tạ để khiến Minh Kinh Ngọc sau này sống không yên ổn trong nhà họ Tạ.

Không ngờ người nhà họ Tạ lại đối xử tốt với Minh Kinh Ngọc ngang ngược, kiêu căng này đến vậy.

Thím tư cũng tiếp lời: "Đúng vậy còn gì. Nhà chúng ta, Yểu Yểu đâu phải người bình thường có thể so được. Khuynh Mục nhà tôi nâng niu con bé như bảo bối, đâu phải ai cũng có thể tùy tiện bôi nhọ Yểu Yểu của chúng ta. Ai dám bắt nạt Yểu Yểu nhà tôi, người đầu tiên không đồng ý chính là tôi."

Thím Tư và lão phu nhân kẻ tung người hứng, phối hợp ăn ý.

Minh Kinh Ngọc nhìn những bậc trưởng bối đang bảo vệ mình, sống mũi chợt cay cay.

Sự che chở như thế này, trước kia cô chưa từng được hưởng. Từ khi đến nhà họ Tạ, bất kể đúng sai, cô luôn được thiên vị.

Trước kia ở Tứ Cửu Thành, sau khi ông ngoại qua đời, ngoài bà ngoại ra chưa từng có ai đứng ra bảo vệ cô, chỉ biết đứng nhìn cô làm trò cười.

Bất kể chuyện gì cũng chỉ có thể tự mình gánh chịu. Còn bây giờ, dường như cô cũng có thể làm nũng, trốn vào vòng tay của những người thân yêu.

Tạ Đinh Oánh "ôi da" một tiếng, đứng dậy nói: "Hôm nay trong nhà khách đông quá, mùi trà nồng quá, em ra ngoài hít thở chút cho dễ chịu." Cô còn nhướng đuôi mày về phía Minh Kinh Ngọc, khiến cô cố nhịn cười.

Trình Linh Vinh thấy bên cạnh lão phu nhân có chỗ trống, đang định ngồi xuống.

Tiểu Ngũ chẳng biết từ đâu chui ra, nhanh chân ngồi xuống trước: "Chị ba, cuối cùng chị cũng chịu nhường chỗ rồi, em ngắm cái ghế này lâu lắm rồi đó." Cậu vắt chân tùy ý, tay cầm quả táo gặm, trên gương mặt tuấn tú mang theo vài phần phong thái bất cần, ngông nghênh.

Sắc mặt bà cụ Trình lập tức trở nên vô cùng khó coi, nhưng vì đại sự, chỉ đành nhịn xuống: "Linh Vinh, lại đây ngồi đi, ta và bà Tạ mấy năm không gặp, nói chuyện ôn lại chuyện cũ."

Bà cụ Tạ lên tiếng trước: "Ta cứ tưởng chị dâu Trình cả đời này không định về nước nữa chứ."

Bà cụ Trình cười cười: "Ở nước ngoài có tốt đến đâu, sao bằng được Lê Hải chứ. Huống hồ Linh Vinh cũng lớn rồi, nên bắt đầu tìm cho con bé một mối môn đăng hộ đối. Cái thân già này của tôi cũng nên lá rụng về cội."

Bà cụ Tạ cười nói: "Lời này đúng là nói trúng tim tôi rồi. Sau này ở Lê Hải mà thấy công tử thế gia nào xứng đôi với Linh Vinh, tôi nhất định sẽ dốc hết sức mà mai mối."

Ý đồ của bà cụ Trình, lập tức bị chặn đứng.

Bà cụ Tạ lại tiếp tục nói: "Đáng tiếc thật, mấy đứa cháu trai của tôi chẳng có đứa nào nên hồn cả. Nếu không, còn có thể để chị dâu chọn lựa một hai đứa. Thằng cháu cả thì giấu gia đình lén lút đi đăng ký kết 𝖍·ô𝐧·, đến giờ tôi còn chưa gặp mặt con dâu. Thằng cháu hai thì tính cách lạnh lùng nhạt nhẽo, bên cạnh lại còn có một cô nhóc, suốt ngày tuyên bố mình là người chủ nghĩa độc thân, không kết hô𝖓., thì danh môn khuê tú nào chịu gả cho nó chứ? Có điều, dạo trước cũng có một nhà thế giao có ý đó, trong lòng tôi cũng đã có tính toán rồi. Thằng cháu ba thì mọi người cũng biết rồi đấy, cuồng y học, căn bản chẳng có tâm tư chuyện này. Ngay cả đứa con trai út không ra gì của tôi, cũng đã sớm đính h●ô●ռ với nhà họ Đồng rồi."

Bà cụ Trình há miệng định nói thêm gì đó, nhưng lại bị bà Tạ chặn họng ngay: "Hồi đó tôi từng có ý muốn nhà chị gả con gái cho bố của Tạ Quân Cảnh, may mà con gái chị không gả sang đây, nếu không chắc cũng phải chịu thiệt thòi rồi."

"......" Chẳng lẽ là họ không chịu gả sao? Rõ ràng là người ta không coi trọng!

Bà cụ Tạ liếc sang Tiểu Ngũ đang ngồi bên cạnh gặm táo, rồi nói: "Hay là thế này đi, chị xem thử thằng cháu út không nên thân của tôi thế nào?"

Tạ Tiểu Ngũ vừa nghe xong, suýt nữa thì đánh rơi cả quả táo.

Tai họa từ trên trời rơi xuống à?

Vậy nên vì sao cậu lại bị anh tư lừa tới đây nghe mấy chuyện bát quái thế này chứ?!

Bà cụ Tạ đổi giọng: "Nhưng mà thằng cháu út này của tôi, trong lòng chỉ có tiền tuyến, chẳng hứng thú gì với chuyện lập gia đình. Hơn nữa, phía nhà họ Hứa vẫn luôn coi nó như con ruột, nhà họ Hứa lại chỉ có một cô con gái, ý đồ thì quá rõ ràng rồi. Bà già này của tôi cũng không thể phá hỏng mối ♓.ô.𝖓 sự đó được."

Hồn vía suýt bị dọa bay mất của Tiểu Ngũ, cuối cùng cũng quay trở lại.

Sắc mặt bà cụ Trình lập tức trắng bệch.

Lại là quân nhân, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Bà không muốn Linh Vinh phải goá chồng.

Người bà nhắm đến nhất vốn là cậu hai nhà họ Tạ, vậy mà bà cụ Tạ lại đã có đối tượng trong lòng.

Những lời này của bà cụ Tạ đã quá rõ ràng.

Tóm lại, cánh cửa nhà họ Tạ, nhà họ Trình đừng hòng bước vào dù chỉ một người.

Bà cụ Trình vin cớ xin cáo từ. Dù sao họ cũng đã về nước, mà nhà họ Tạ còn nợ họ một ân tình. Năm xưa, họ từng cứu mạng ông cụ nhà họ Tạ một lần. Tuy sau này ông cụ vẫn hy sinh, nhưng chuyện nào ra chuyện đó.

Bà lão lại nói: "Chị dâu Trình, quà cáp các người cứ mang về đi. Con bé vừa mới về nước, chỗ cần dùng tiền còn nhiều lắm, không cần phải vì một bà già như tôi mà tốn kém."

Nói rồi, bà liếc nhìn quản gia một cái. Quản gia lập tức lấy ra một phong bao lì xì, đưa cho Trình Linh Vinh.

Trình Linh Vinh nhận cũng không tiện, mà không nhận cũng khó xử.

Bà cụ Trình nghe lời của bà cụ Tạ, lại thấy bà chỉ đưa một phong bao lì xì bình thường để "đuổi khéo" bọn họ, lập tức không nhịn được nữa: "Chị dâu Tạ, nhà họ Trình chúng tôi đâu có làm chuyện gì có lỗi với nhà họ Tạ? Chúng tôi đàng hoàng đến thăm hỏi, các người không tiếp đón thì thôi, giờ còn sỉ nhục chúng tôi như vậy sao? Làm người phải có lương tâm chứ!"

Sắc mặt bà cụ Tạ trầm xuống, còn chưa kịp lên tiếng, thì một giọng nói ôn hòa vang lên trong phòng khách rộng lớn: "Câu 'làm người phải có lương tâm' này, bà Trình nói rất hay. Nhưng chính bà mới là người nên tự soi lại mình. Mấy chục năm nay, nhà họ Tạ mang lại cho nhà họ Trình bao nhiêu vinh quang, chẳng phải cả trên dưới nhà họ Trình đều được hưởng lợi hay sao?" Người vừa lên tiếng là Tạ Khuynh Mục. Bên cạnh anh là Tạ Quyến Hòa, dáng vẻ cứng rắn, toát ra khí chất uy nghiêm.

Tiểu Ngũ thấy anh tư tới, lập tức biết chỗ này không thể ngồi tiếp nữa! Cậu ta nào dám ngồi cạnh chị dâu tư cơ chứ!

Tạ Khuynh Mục ngồi xuống bên cạnh Minh Kinh Ngọc, nhìn bà lão họ Trình, vẻ mặt ôn hòa, giọng nói mang theo ý cười nhàn nhạt: "Bà Trình, Tạ Khuynh Mục tôi tuy dễ nói chuyện, nhưng không phải là quả hồng mềm để ai muốn bóp thì bóp. Có vài chuyện, tôi có thể nhắm một mắt mở một mắt, không có nghĩa là tôi không biết. Có những mối tình nghĩa, giữ ở mức vừa phải thì mới có thể hợp tác lâu dài. Bà Trình quản lý việc làm ăn của nhà họ Trình nhiều năm như vậy, chắc hẳn hiểu rất rõ lợi hại trong đó. Nếu nhà họ Tạ cắt đứt sợi dây này, hậu quả ra sao... bà hẳn cũng rõ chứ?"

Sẽ ra sao ư?

Toàn bộ những việc làm ăn mà nhà họ Trình dựa vào nhà họ Tạ để duy trì, đều sẽ tan thành mây khói.

Không nhẫn nhịn việc nhỏ, sẽ làm hỏng đại cục.

Bà cụ Trình gượng cười, ngoài mặt cười mà trong không cười, chào tạm biệt bà cụ Tạ một câu, rồi rời khỏi nhà họ Tạ.

Thím tư bực bội càu nhàu: "Cái thứ gì chứ! Hồi đó có chút ơn nghĩa với nhà mình, mấy chục năm nay trả cũng đủ rồi, vậy mà còn dám mang ra ép ân báo đáp! Cũng may năm xưa chuyện 𝐡ô-𝖓 sự không thành, sau này thằng tư cưới được Yểu Yểu. Chứ nếu để con gái nhà họ Trình bước vào cửa, thì thôi xong, ngày tháng khỏi sống nổi!"

Thím tư thuộc kiểu miệng chạy trước, não đuổi theo sau, nói xong mới thấy có gì đó không ổn, vội vàng bổ sung: "Ơ... Yểu Yểu à, Khuynh Mục với cái cô tiểu thư nhà họ Trình ngốc nghếch đó không có gì hết! Hai đứa nó căn bản còn chẳng quen biết!"

"Con hiểu mà, thím tư." Minh Kinh Ngọc liếc Tạ Khuynh Mục một cái. Không quen biết thì thôi, còn nói là chưa từng bàn chuyện hô-𝓃 sự? Là sao đây? Đợi lát nữa cô sẽ tính sổ với anh sau!

Tạ Khuynh Mục thấy ánh mắt vợ liếc sang mình, liền cúi đầu sờ sống mũi.

Sau khi xe nhà họ Trình khởi động, rời khỏi trước tòa nhà chính, lão phu nhân khẽ thở dài, nói: Khuynh Mục, chuyện con đề nghị trước đó, cứ làm theo ý con đi. Chừa lại một đường lui là được. Dù sao nhà họ Trình cũng từng có ơn với ông nội con, đừng vì ông ấy không còn nữa mà để người ta dị nghị."

"Con hiểu rồi, bà nội." Tạ Khuynh Mục khẽ gật đầu.

Bà cụ Tạ khoát tay: "Thôi, không nhắc nữa. Ngày Tết mà nói mấy chuyện này làm mất hứng."

Tạ Quyến Hòa đã quay về, sắc mặt lão phu nhân lúc này mới dịu đi đôi chút.

Tiểu Ngũ thấy tình hình không ổn, nghĩ bụng tốt nhất nên chuồn sớm cho yên thân: "Bà nội, trong nhà ngột ngạt quá, con ra ngoài hít thở chút. Trước bữa tối con về."

Bà cụ Tạ chép miệng: "Con định đi đâu hả? Lát nữa vợ chồng bác Hứa tới, giờ con còn ra ngoài? Bình thường người ta coi con như nửa đứa con trai, sao con lại không biết điều thế."

Tiểu Ngũ lẩm bẩm: "Chỉ cần họ đừng coi con như con rể, thì con chính là con ruột của họ rồi."

"Con... con nói con xem... đúng là dầu muối không thấm! Mấy lời này mà để vợ chồng bác Hứa nghe được, chẳng phải sẽ tức đến hỏng cả người sao? Phí công họ thương con như vậy!" Bà cụ Tạ bất lực nhất với Tiểu Ngũ. Đứa trẻ này từ nhỏ đã mất cha mẹ, lớn lên bên cạnh bà, nên bà dành cho nó nhiều phần bao dung và cưng chiều hơn. Giờ đây càng ngày càng không ra dáng.

Minh Kinh Ngọc ở bên cạnh vỗ về, trấn an cảm xúc của lão phu nhân, đồng thời liếc mắt ra hiệu cho Tạ Khuynh Mục.

Tạ Khuynh Mục lên tiếng: "Bà nội, để em ấy đi đi ạ. Cháu lát nữa còn có việc sắp xếp cho nó, cứ để nó ra ngoài thư giãn một chút trước đã."

Tạ lão phu nhân còn có việc quan trọng khác, tạm thời không quản nổi "con khỉ nghịch ngợm" này, liền khoát tay nói: "Thế còn thằng cả với thằng. Hai đâu? Quyến Hòa đã về rồi, mấy chuyện của các con, bà tiện thể sắp xếp luôn."

"......"

Người hiểu thì đều hiểu, hễ đến lễ Tết, kiểu gì cũng có một kiếp nạn chờ sẵn.

Tạ Đinh Oánh khoác tay Lê Yến Giác quay lại phòng khách, cười hì hì nói: "Anh cả vừa nãy nghe điện thoại ngoài cửa rồi đi luôn, chắc là của chị dâu cả. Còn anh hai thì... Mạt Mạt buồn ngủ rồi, anh ấy đưa con bé về khu biệt thự bên kia, lát nữa sẽ quay lại."

Bà cụ đưa ánh mắt sang nhìn Tạ Quyến Hòa, nói: "Quyến Hòa, chuyện ⓗô.n sự giữa con và tiểu thư nhà họ Đồng cứ kéo dài mãi, thật sự có lỗi với bên nhà họ. Vài hôm nữa, ta sẽ cùng mấy bậc trưởng bối nhà họ Tạ sang nhà họ Đồng bàn chuyện cưới hỏi. Lần này con nhất định phải đích thân đi, chúng ta sẽ định luôn ngày cưới, con cũng nên tranh thủ bồi dưỡng tình cảm với con bé."

Tạ Quyến Hòa khẽ cười, nói: "Thưa mẹ, con nghĩ ♓_ô_𝐧 sự giữa con và tiểu thư nhà họ Đồng... thôi thì bỏ đi thì hơn. Con không hợp với kiểu con gái yếu đuối, mảnh mai như hoa trong nhà kính." Anh đã ở trong quân đội hơn mười năm, dù đã xuất ngũ mấy năm rồi, xung quanh vẫn toàn là đám đàn ông thô ráp. Mấy "bông hoa yếu ớt" kiểu đó rơi vào tay anh thì chỉ tổ khổ, không cần thiết, anh cũng chẳng biết chăm sóc nổi.

Lão phu nhân nói: "Con để người ta chờ đợi bao nhiêu năm như vậy, nhà họ Đồng còn chưa từng oán trách nửa lời. Bây giờ con nói hủy 𝖍*ô*n là hủy 𝒽ô*𝓃 sao? Trong mắt con còn có mẹ này không? ♓ô_n sự với nhà họ Đồng, nhất định phải thành."

Lời của bà cụ như đ·â·𝐦 trúng chỗ mềm yếu nhất trong lòng Tạ Quyến Hòa. Năm đó, nếu không phải bà cụ đưa anh về nhà họ Tạ, thì cũng sẽ không có Tạ Quyến Hòa của ngày hôm nay.

Tạ Khuynh Mục nắm tay Minh Kinh Ngọc, lặng lẽ viết hai chữ vào lòng bàn tay cô: "Chuồn thôi."

"???" Minh Kinh Ngọc quay đầu nhìn anh.

Tạ Khuynh Mục nói với bà cụ rằng anh cảm thấy không khỏe, muốn ra ngoài hít thở chút không khí.

Vì anh vừa phẫu thuật chưa được bao lâu, mọi người đều lo lắng, hỏi có cần gọi Tạ Quân Cảnh tới khám cho anh không.

Anh vội vàng nói không cần, rồi nắm tay Minh Kinh Ngọc đứng dậy rời đi.

Thím tư cười nói: "Mẹ ơi, người đừng quá lo. Con thấy là Khuynh Mục muốn ở riêng với vợ một lát nên kiếm cớ thôi."

Lúc này bà cụ mới hiểu ra, vừa buồn cười vừa bất lực thở dài.

Ra khỏi cửa lớn của nhà chính, Minh Kinh Ngọc xuyên qua lớp áo sơ mi khẽ chạm vào vết thương của Tạ Khuynh Mục, lo lắng hỏi: "Không sao chứ?"

"Giả vờ thôi." Tạ Khuynh Mục thuận tay nắm lấy tay cô, áp lên 𝐧𝐠ự*𝒸 mình.

"!" Minh Kinh Ngọc cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh qua lồng ⓝ·🌀·ự·↪️, không hiểu anh làm vậy là có ý gì.

Tạ Khuynh Mục đan các ngón tay vào bàn tay thon mềm của Minh Kinh Ngọc, mười ngón ş1ế.ⓣ 𝖈♓ặ.✝️, cùng nhau tản bộ trong sân. Ánh hoàng 𝐡ô●𝐧 còn vương lại từng tia nắng, phản chiếu lên những món trang trí rộn ràng ngày Tết, khiến lòng người cũng trở nên vui vẻ lạ thường.

Tạ Khuynh Mục giải thích cho cô hiểu: "Nếu anh không chuồn đi, lát nữa bà chắc chắn sẽ kéo anh ra làm người phân xử. Chuyện đó anh không xử nổi đâu, phải động não. Mà ngày Tết ai rảnh đâu mà nghĩ ngợi. Thà đi dạo cùng vợ còn thú vị hơn."

"......" Không muốn động não nên lấy cớ không khỏe để chuồn ra ngoài, đúng là chiêu của anh ta.

Tạ Tiểu Ngũ từ xa đã nhìn thấy Minh Kinh Ngọc và Tạ Khuynh Mục, liền lái chiếc xe địa hình tới, thò đầu ra từ ghế lái: "Anh tư, chị dâu tư, có muốn ra ngoài hít thở không khí chút không?"

"Không đi đâu, tôi còn phải tính sổ với anh tư của cậu!" Minh Kinh Ngọc trừng mắt lườm Tạ Khuynh Mục một cái thật mạnh.

Tạ Tiểu Ngũ lập tức hiểu ra, nhướn mày: "Chị dâu tư ơi, chẳng lẽ chị đang vì cái cô tiểu thư nhà họ Trình gì đó à? Ha ha ha, vậy thì chị hiểu lầm anh tư của em thật rồi. Chị dâu tư à, chị biết không, ban đầu bà nội định tác hợp chị với anh ba đấy! Nếu không phải anh tư mưu sâu kế hiểm, thì giờ chị đã thành chị dâu ba của em rồi."

Nghe thấy mấy lời đó, sắc mặt Tạ Khuynh Mục lập tức tái đi.

Nói xong, Tạ Tiểu Ngũ mới nhận ra mình lỡ miệng, thầm kêu hỏng rồi, sao lại đem chuyện này nói ra chứ!

Là sao cơ?

Minh Kinh Ngọc nghe mà mơ mơ hồ hồ.

Trước kia bà nội từng định tác hợp cô với Tạ Quân Cảnh sao?

Chương (1-84)