Truyện:Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh - Chương 43

Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh
Trọn bộ 84 chương
Chương 43
0.00
(0 votes)


Chương (1-84)

Minh Kinh Ngọc không biết Tạ Khuynh Mục đã dùng cách trói buộc gì, cô càng giãy giụa thì cổ tay bị trói vào cột giường lại càng 💲.𝒾.ế.t 𝖈𝐡ặ.𝐭: "Tạ Khuynh Mục, anh đúng là đồ điên! Thả tôi ra!"

Tạ Khuynh Mục ở phía trên cô, ánh mắt tối sầm, giọng nói khàn khàn п*ó*𝐧*g 𝐛ỏ*𝓃*ⓖ: "Chẳng phải chính Tạ phu nhân đã nói, đã đuổi mấy cậu trai bao em gọi đi rồi, để anh một mình phục vụ em sao?" Chiếc váy vốn đã chẳng có bao nhiêu vải trên người cô, từ lâu đã biến mất dưới tay anh. Bàn tay thon dài của anh trượt xuống, những ngón tay rõ từng khớp khẽ xoay vòng.

Ưm...

Minh Kinh Ngọc buộc phải thừa nhận, dưới vẻ ngoài thanh cao, quý phái kia của Tạ Khuynh Mục, thực chất lại là một kẻ bệnh kiều.

Hành hạ người khác đến mức muốn lấy mạng.

Đôi mắt Minh Kinh Ngọc lấp lánh những giọt nước mắt sinh lý.

♓ơ_ℹ️ †_♓_ở ռó𝓃_g г_ự_↪️ như lửa của Tạ Khuynh Mục phả lên người cô, lướt qua bên tai.

Giọng anh trầm thấp, khàn khàn: "Tạ phu nhân, kiểu hầu hạ thế này... em có hài lòng không?"

Hài lòng cái đầu anh ấy!

b**n th**, đúng là đồ b**n th**!

Giọng nói đầy mê hoặc của anh lại chậm rãi vang lên: "Đảm bảo còn chu đáo hơn mấy cậu người mẫu trẻ kia, cũng thoải mái hơn nhiều."

Minh Kinh Ngọc nói không ra hơi, nhưng vẫn không chịu thua: "Ồ, tôi nhớ rồi. Sau này tôi sẽ bảo bọn họ làm theo đúng 'quy trình' của sếp Tạ."

Tạ Khuynh Mục tức đến phát điên, nhưng vẫn cố hạ giọng: "Tạ phu nhân, anh còn chưa chế.ⓣ đâu đấy!" Cô đúng là muốn chọc anh tức ch-ế-✞ mới chịu!

Minh Kinh Ngọc cố nhịn đau và khó chịu: "Xin lỗi, trong mắt tôi, anh đã là người 🌜h●ế●✝️ rồi."

"......" Tạ Khuynh Mục nhìn dáng vẻ đỏ bừng của cô, ngược lại chẳng còn tức giận nữa: "Vậy sao? Xem ra một kẻ đã 𝖈𝖍ế.𝖙 khi hưởng thụ 'mỹ vị' của mình, dù bằng cách nào, Tạ phu nhân cũng sẽ không có ý kiến nhỉ?"

Dứt lời.

Cả người cô liền bị cuốn vào từng đợt sóng do anh tạo ra.

Cô hoàn toàn không có sức phản kháng, chỉ có thể mặc cho dòng chảy cuốn đi.

Dù vậy, chỉ cần nghĩ đến cảnh lúc nãy vừa bước vào cửa đã thấy cô bị bao nhiêu người đàn ông vây quanh...

Ngọn lửa giận trong lòng Tạ Khuynh Mục vẫn bùng cháy dữ dội, khó mà kìm nén.

Cô là của riêng anh.

Dáng vẻ như thế, sao có thể để những người đàn ông khác nhìn thấy được.

Tạ Khuynh Mục cúi đầu cắn lên bả vai cô. Minh Kinh Ngọc vốn vừa mới có chút hưởng thụ, nhưng cảm giác đau âm ỉ truyền đến từ bả vai khiến cô chẳng còn tâm trạng gì nữa: "Tạ Khuynh Mục, anh là chó à?"

Tạ Khuynh Mục gục trên vai cô một lúc lâu, điều chỉnh hơi thở một lúc, ánh mắt dần trở nên trong trẻo hơn: "Tạ phu nhân, em có muốn cắn lại không?"

"Anh nghĩ tôi không dám sao? Giỏi thì thả tôi ra đi!" Trói cô suốt từ đầu đến cuối thì có ý nghĩa gì chứ?

"Được." Tạ Khuynh Mục rất dứt khoát tháo bỏ trói buộc trên tay cô.

Anh quá hiểu cô, hay thù dai, lại có lòng trả đũa rất mạnh.

Nếu không để cô xả lại, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

Ví dụ như lần này cô lén chạy sang Thụy Sĩ.

Chuyện kiểu đó, một lần là quá đủ rồi, anh không muốn nó xảy ra lần thứ hai.

Sau khi được tự do, việc đầu tiên Minh Kinh Ngọc làm chính là cắn lên vai Tạ Khuynh Mục.

Vừa mạnh, vừa gấp.

Cô hoàn toàn không hề nương miệng.

Cũng là chỗ đó, đây đã là lần thứ hai cô cắn anh, còn mạnh hơn lần trước.

Toàn thân Tạ Khuynh Mục căng cứng, hai tay khống chế lấy cô, mặc cho cú cắn chẳng có bao nhiêu sức lực ấy rơi xuống vai mình.

Minh Kinh Ngọc cắn anh một lúc, phát hiện cơ bắp anh rất rắn chắc, cấn đến mức răng cô đau nhức, chẳng những không hả giận mà còn khó chịu hơn.

Cô gác cằm lên bờ vai rắn chắc của anh, nhìn thấy chiếc cà vạt đã dùng để trói mình trên giường, trong đầu bỗng nảy ra một cách xả giận hay hơn. Không đợi Tạ Khuynh Mục kịp phản ứng, cô xoay người đè anh xuống, dùng đúng cách anh đã trói cô khi nãy, trói chặt hai tay anh vào cột giường.

Sau khi làm xong, trên mặt Minh Kinh Ngọc lộ ra nụ cười đắc ý và hài lòng.

Cô bắt chước anh, trêu chọc nhưng không làm gì tiếp.

Rồi mặc kệ anh, tự mình xuống giường đi vào phòng tắm tắm rửa.

Đến khi cô khoác áo choàng tắm sạch sẽ bước ra, thì Tạ Khuynh Mục cũng đã thay áo choàng, ngồi ở đầu giường, mỉm cười nhìn cô.

Minh Kinh Ngọc cạn lời.

Tên đàn ông c*♓ế*✞ tiệt này, rốt cuộc đã cởi ra bằng cách nào?

Rõ ràng cô trói rất chặt mà.

Minh Kinh Ngọc vòng qua cuối giường, định tránh xa người đàn ông này.

Tạ Khuynh Mục đưa tay kéo cô vào lòng, nhỏ giọng dịu dàng: "Yểu Yểu, tâm trạng khá hơn chút chưa?"

Minh Kinh Ngọc không thèm để ý đến anh.

Khóe môi mỏng của anh cong lên nụ cười khẽ, tiếp tục hỏi: "Vợ à, dễ chịu hơn chưa?"

Minh Kinh Ngọc quay mặt đi, không nhìn anh.

Tạ Khuynh Mục hết câu này đến câu khác dỗ dành: "Bảo bối, đừng giận chồng nữa được không?"

Minh Kinh Ngọc bị anh làm phiền đến phát bực: "Thôi đi, Tạ Khuynh Mục, anh không thấy phiền à? Còn biết xấu hổ không hả?"

"Anh chỉ cần vợ thôi, cần mặt mũi làm gì." Tạ Khuynh Mục cố tình không cần liêm sỉ.

"!"

Hai người ⓠ𝐮*ấ*n ⓠⓤý*t trên giường hơn hai tiếng đồng hồ, Minh Kinh Ngọc mệt đến kiệt sức, Tạ Khuynh Mục cũng không định tiếp tục hành hạ cô nữa, mấy ngày nay cô đã bị anh bắt nạt khá thảm rồi.

Anh định ôm cô ngủ, thì nghe cô lẩm bẩm: "Em không muốn ngủ ở đây, em muốn về chỗ ở của mình." Phòng trong hội sở khiến cô ngủ không được thoải mái.

"Được." Tạ Khuynh Mục 𝒽ô*n nhẹ lên cô, quấn cô trong áo khoác của mình, rồi bế cô rời khỏi hội sở.

*

Ngày hôm sau, trong căn nhà gỗ ấm áp vô cùng, bên ngoài tuyết lớn bay mịt mù.

Cảnh tuyết ở Thụy Sĩ còn đẹp hơn trong tưởng tượng của Minh Kinh Ngọc vài phần.

Cô ngồi ở đầu giường, ngẩn người nhìn phong cảnh tuyết trắng ngoài cửa sổ.

"Có muốn dậy rửa mặt rồi ăn sáng không?" Giọng nói dịu dàng, ấm áp của Tạ Khuynh Mục vang lên bên giường.

Ánh mắt Minh Kinh Ngọc liếc nhìn anh.

Áo sơ mi trắng phối với quần tây sẫm màu, dáng vẻ đoan trang, tự chủ, kết hợp với gương mặt tuấn tú thanh quý, toát lên vẻ lịch thiệp ôn hòa.

Hoàn toàn không liên quan gì đến Tạ Khuynh Mục phát điên tối qua, cứ như là hai người khác nhau.

Đúng là người đàn ông thất thường.

Minh Kinh Ngọc thầm than thở trong lòng, rồi ngồi dậy xuống giường, nhưng phát hiện chân mình mềm nhũn, suýt nữa thì ngã ngồi lại lê.n 🌀ℹ️.ườ𝐧.🌀.

Tạ Khuynh Mục đứng phía sau khẽ cười: "Có cần anh bế em đi không?"

Minh Kinh Ngọc phồng má lên: "Không cần, em tự đi được!" Cô bước vào phòng tắm với tư thế hơi kỳ quặc. Tên đàn ông c♓·ế·🌴 tiệt này, tối qua làm một lần mà còn dữ hơn cả mấy lần cộng lại.

Cô rửa mặt xong bước ra, thì thấy Tạ Khuynh Mục đang bày biện trong phòng ăn, bữa sáng kiểu Tây, món nào ra món nấy, trông khá phong phú.

Thậm chí còn tỉa cả đĩa trái cây.

Những loại hoa quả trang trí trong đĩa đều là món cô thích.

Cô ngạc nhiên ngồi xuống: "Mấy món này đều do anh làm hết sao?"

Tạ Khuynh Mục mỉm cười.

Minh Kinh Ngọc giơ ngón tay cái khen ngợi: "Không ngờ luôn đấy." Ở nhà họ Tạ có bao nhiêu người giúp việc như vậy, Tạ Khuynh Mục trước giờ chưa từng vào bếp, ai ngờ lại biết làm mấy thứ này.

"Không còn cách nào khác thôi." Tạ Khuynh Mục cười nói: "Tạ phu nhân vừa 𝐪υ.γ.ế.𝐧 r.ũ, vừa nhiều chiêu, lại còn 'đường lối' táo bạo như thế. Nếu Tạ tiên sinh ngoài việc trói người trên giường ra mà không học thêm chút kỹ năng phòng thân, thì làm sao 'trấn áp' nổi đây?"

"......"

Minh Kinh Ngọc lườm anh một cái.

Trong mắt cô bây giờ, Tạ Khuynh Mục chỉ có một chữ: 𝐝â*Ⓜ️.

Ba chữ: không đứng đắn.

"Ăn xong chúng ta đi trượt tuyết." Tạ Khuynh Mục đặt ly sữa ấm bên tay cô.

Trượt tuyết.

Là một trong những môn cô thích.

Đôi mắt Minh Kinh Ngọc sáng lên, rồi hỏi tiếp: "Anh không về sao?

Tạ Khuynh Mục đặt lát bánh mì phết loại mứt cô thích vào đĩa rồi đưa cho cô: "Vợ còn chưa nói muốn về cùng anh, anh về làm gì?" Anh ghé sát tai cô, nói khẽ: "Chuyến này của anh là để dỗ vợ vui vẻ mà."

"......"

Tai Minh Kinh Ngọc hơi nóng lên, cô vội chuyển hướng chú ý, dùng nĩa lấy một miếng bánh nhỏ. Trên bánh phết loại mứt cô thích, lại còn được cắt th·à·𝖓·h ♓ì𝐧·𝐡 dáng cô yêu thích. Cô không khỏi cảm thán, Tạ Khuynh Mục đúng là quan sát rất tinh tế.

Cô có một "thói quen kỳ lạ" khi ăn bữa sáng kiểu Tây, cô thích cắt bánh mì thành từng miếng nhỏ có hình dạng khác nhau như hình tam giác, hình chữ nhật, hình vuông... trên mỗi miếng phết một loại mứt khác nhau, cắn một miếng là đầy miệng vị mứt, như vậy cô mới ăn ngon được.

Hôm nay, Tạ Khuynh Mục cắt cho cô đủ loại hình dáng khác nhau, cách bày trí cũng rất đẹp mắt.

Vừa nhìn thấy đống đồ ăn đó, tâm trạng cô liền trở nên vô cùng tốt.

Cô giận dỗi mấy ngày liền, cuối cùng cũng xem như được "chữa lành" đôi chút.

*

Ăn sáng xong, hai người cùng nhau ra sân trượt tuyết.

Minh Kinh Ngọc cứ tưởng Tạ Khuynh Mục là cao thủ trượt tuyết, ai ngờ anh lại là "tay mơ" ở sân tuyết.

Phí thật, một đôi chân dài đẹp như thế mà lại không biết trượt tuyết.

Cô dạy anh trượt, nhưng anh lại chẳng chịu học cho đàng hoàng. Mỗi lần ngã còn kéo cô ngã theo cùng, nếu không phải lần nào anh cũng lót phía dưới làm "đệm thịt" cho cô, thì cô đã sớm không thèm dạy nữa rồi.

"Tạ Khuynh Mục, anh cố ý đúng không? Vừa nãy rõ ràng anh có thể né được mà!" Minh Kinh Ngọc lại một lần nữa ngồi bệt trên tuyết, đ·è 𝐥·ê·п n🌀ư·ờ·ı Tạ Khuynh Mục, tức tối nói.

Tạ Khuynh Mục chống tay xuống tuyết, tựa lưng vào thân cây lớn. Minh Kinh Ngọc vô tình ngồi lên đùi anh, thành tư thế cưỡi lên người anh. Hai tay anh đặt lên lưng áo trượt tuyết của cô, khẽ cười nói: "Biết trượt tuyết thì có gì ghê gớm đâu. Mỗi lần vợ ngã mà anh có thể đỡ được vợ, đó mới là bản lĩnh thật sự."

Minh Kinh Ngọc cạn lời bật cười. Lý lẽ kiểu gì vậy chứ! Nếu không phải anh cố tình học hành qua loa, thì cô có ngã hết lần này đến lần khác không?

Càng nghĩ càng tức, cô nắm một nắm tuyết vo thành quả cầu, ném vào áo trượt tuyết của Tạ Khuynh Mục.

Từ trượt tuyết, hai người chuyển sang... đánh nhau bằng tuyết.

Một bộ đồ trượt tuyết trắng tinh và một bộ màu đen chạy đuổi nhau trên nền tuyết, tiếng cười nói vang lên không dứt, tạo thành một khung cảnh vô cùng nổi bật.

Không lâu sau, giọng nói hờn dỗi của cô gái vang lên: "Tạ Khuynh Mục, anh lừa tôi!" Rõ ràng là cao thủ trượt tuyết, vậy mà còn nói mình không biết, uổng công cô dạy anh suốt hơn hai tiếng đồng hồ!

Minh Kinh Ngọc lại điều khiển ván trượt, đuổi theo kẻ nào đó đang giả bộ ra vẻ yếu kém.

Hai người chơi ở sân tuyết từ trưa đến khoảng ba bốn giờ chiều, mãi đến khi mệt rã rời, đói bụng mới xuống núi.

Minh Kinh Ngọc nhìn những bậc thang bị tuyết phủ dày, dù chỉ là mấy chục bậc ngắn ngủi, cũng chẳng có chút hứng thú đi xuống, liền quyết định đợi cáp treo xuống núi.

"Lại đây." Tạ Khuynh Mục ngồi xổm xuống trước mặt cô.

"Làm gì vậy?"

"Lần trước ở chùa Vạn Độ, chẳng phải có người cứ đòi anh cõng sao? Khi đó chưa chiều được em, lần này bù cho em."

Minh Kinh Ngọc nhìn tấm lưng rộng rãi, vững chãi của Tạ Khuynh Mục. Cảm giác an toàn dâng lên từ tận đáy lòng, bao trùm lấy toàn thân cô.

"Tạ Khuynh Mục, giờ tôi mới hiểu ra rồi. Lần trước bậc thang nhiều quá nên anh không chịu cõng tôi. Lần này bậc ít, anh lại tranh thủ lấy lòng tôi. Đúng là ông chủ Tạ, giỏi tính toán thật đấy." Minh Kinh Ngọc vừa cười vừa nói, vừa leo lên lưng anh. Quả nhiên đúng như cô tưởng tượng, rất thoải mái, rất có cảm giác an toàn.

Tạ Khuynh Mục khẽ cười: "Ồ, Tạ phu nhân thông minh thật đấy, chuyện này cũng đoán ra được."

Nhắc đến chùa Vạn Độ, Minh Kinh Ngọc chợt nhớ tới người mẹ đã thành kính tam bái cửu khấu khi đó.

Cô thu lại dòng suy nghĩ, nằm trên lưng anh, khẽ lẩm bẩm: "Tạ Khuynh Mục, anh đi chậm thôi, lỡ mà ngã xuống thì hai đứa mình toi đời mất."

"Tạ phu nhân nghĩ nhiều rồi, em ở trên lưng anh, kiểu gì cũng không thể ngã được."

"Tạ Khuynh Mục, anh đang nói tôi nặng à?" Minh Kinh Ngọc cúi đầu 𝒸·ắ·ռ n·𝖍·ẹ lên cổ anh một cái.

Tạ Khuynh Mục khẽ hít vào một hơi: "Cả thế giới của anh đang ở trên lưng, sao có thể không nặng cho được?"

Minh Kinh Ngọc bật cười: "Đừng có nói mấy lời sến súa như vậy được không." Vì đang vui, đôi chân cô đung đưa qua lại.

Tạ Khuynh Mục véo nhẹ Ⓜ️ô*ռ*🌀 nhỏ của cô, cười đầy cưng chiều: "Còn lắc nữa là thật sự ôm nhau lăn xuống dưới luôn đấy."

Minh Kinh Ngọc vội vàng vòng chặt hai chân quanh eo anh, nằm yên bất động trên lưng anh.

Tạ Khuynh Mục khẽ bật cười, trông vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu.

*

Ban ngày, trạng thái của Tạ Khuynh Mục vẫn còn khá ổn.

Nhưng đến tối, anh ho dữ dội, thân nhiệt cũng rất bất thường.

Thực ra tối qua nhiệt độ cơ thể anh đã rất cao rồi, lúc đó Minh Kinh Ngọc không nghĩ nhiều, bây giờ ngẫm lại mới thấy, khi ấy anh đã không ổn rồi.

Vậy nên mấy ngày nay ở bên cô vui đùa, tất cả đều là anh đang cố gắng gượng chống đỡ.

Minh Kinh Ngọc nhớ lại tin nhắn Tiểu Ngũ gửi cho mình, nói rằng anh không được khỏe.

Khi đó cô còn tưởng anh cố tình giả vờ để lấy lòng thương hại.

Nghĩ đến đây, Minh Kinh Ngọc vừa tự trách vừa lo lắng không thôi.

Tạ Khuynh Mục nhìn Minh Kinh Ngọc vừa giúp anh hạ sốt bằng phương pháp vật lý, vừa vội vàng tìm chủ nhà nhờ gọi bác sĩ, cuống cuồng luống cuống. Anh nắm lấy tay cô, trên gương mặt tái nhợt gắng gượng nở một nụ cười: "Yểu Yểu, đừng lo. Mấy loại thuốc cảm đó với anh không có tác dụng đâu. Anh uống thuốc mang theo rồi, ngủ một giấc là ổn thôi."

Sống mũi Minh Kinh Ngọc cay cay: "Anh biết rõ mình không khỏe, vậy còn chạy tới đây làm gì chứ?" Chẳng phải là đem sức khỏe ra đùa giỡn sao! Cô đâu có định làm lớn chuyện gì, chỉ là giận dỗi nên lạnh nhạt anh một chút thôi.

"Vợ quan trọng hơn sức khỏe. Cơ thể không tốt thì dưỡng lại được, chứ vợ giận rồi thì khó dỗ lắm." Tạ Khuynh Mục yếu ớt mỉm cười nói.

Đôi mắt Minh Kinh Ngọc đỏ hoe, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt: "Tạ Khuynh Mục, tới lúc nào rồi mà anh còn nói mấy lời không đứng đắn như vậy, nghiêm túc chút được không hả?" Cô luống cuống đặt vé: "Chúng ta về nước ngay bây giờ."

Bàn tay nóng rực của Tạ Khuynh Mục nắm lấy cổ tay cô: "Bên chỗ anh ba, anh đã nhắn tin rồi, chắc không lâu nữa sẽ tới đây."

Tạ Quân Cảnh đến được thị trấn sau đó một tiếng.

Theo lời dặn của Tạ Quân Cảnh, Minh Kinh Ngọc vẫn luôn giúp Tạ Khuynh Mục hạ sốt bằng phương pháp vật lý.

Ngay cả Tạ Quân Cảnh cũng không ngờ Tạ Khuynh Mục lại sốt cao đến mức này.

Những năm gần đây, Tạ Khuynh Mục luôn dùng thuốc Đông y để bồi dưỡng cơ thể, đã mấy năm rồi không bị sốt cao như vậy.

Tạ Quân Cảnh nhìn Minh Kinh Ngọc đứng bên giường nắm chặt tay Tạ Khuynh Mục, mắt đỏ hoe, nói: "Đừng lo, chỉ là ca phẫu thuật phải tiến hành sớm hơn thôi."

"Tình trạng như vậy... có thể phẫu thuật được không?" Minh Kinh Ngọc lo lắng hỏi.

"Nguyên nhân khiến em ấy sốt, vẫn liên quan đến thứ trong cơ thể." Chỉ e là đã xuất hiện tình trạng nhiễm trùng. Thứ trong cơ thể chỉ có thể xác định rõ sau khi mở ra kiểm tra, nếu cứ kéo dài, chưa chắc đã là chuyện tốt. Tạ Quân Cảnh bình thản nói: "Trước tiên phải hạ được thân nhiệt đã, rồi mới quyết định có thể phẫu thuật hay không."

Minh Kinh Ngọc tự trách mình vô cùng. Lần này tình trạng của anh đột nhiên nghiêm trọng như vậy, chắc chắn là do đi công tác mệt mỏi không nghỉ ngơi đầy đủ, đêm đó lại còn dầm mưa, rồi mấy ngày nay còn cố kéo ⓣ𝖍●â●ⓝ t♓●ể không khỏe đến dỗ dành cô. Nghĩ đến đó, lòng cô càng thêm áy náy.

Tiểu Ngũ từng nói, Tạ Khuynh Mục không được phép bị cảm.

Đêm đó là cô quá bướng bỉnh, dù có giận đến đâu cũng không nên đem sức khỏe của anh ra làm trò đùa.

Minh Kinh Ngọc càng nghĩ càng tự trách, càng lo lắng, trái tim như bị ai đó bóp chặt trong tay, khó thở vô cùng.

Trên chuyên cơ riêng, Tạ Khuynh Mục dần tỉnh lại. Minh Kinh Ngọc vẫn luôn ở bên giường trông chừng anh, không rời nửa bước, cho đến khi nhiệt độ cơ thể anh dần trở lại bình thường, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Tạ Khuynh Mục tỉnh lại, nhìn thấy Minh Kinh Ngọc ngồi bên giường, anh giơ tay lau vệt nước mắt trên má cô: "Khóc à? Khóc cái gì. Anh không sao đâu, chỉ là ca phẫu thuật phải làm sớm hơn thôi. Với anh mà nói, đây lại là chuyện tốt, như vậy có thể sớm hơn một tháng để có em bé rồi."

Minh Kinh Ngọc không biết nói anh thế nào: "Tới lúc nào rồi mà anh còn nhắc tới chuyện em bé." Người đàn ông này rốt cuộc có coi trọng tình trạng sức khỏe của mình không vậy!

Tạ Khuynh Mục khẽ nói: "Vậy bảo bối, chuyện em bé... em có thể bỏ qua, tha cho chồng không?"

"Chuyện nào ra chuyện đó." Người đàn ông này đúng là quá khôn ngoan, lúc này lại còn biết tỏ ra yếu đuối.

"Được thôi. Vậy đợi anh ra khỏi phòng phẫu thuật rồi hãy nói tiếp." Anh nói với vẻ hơi hụt hẫng. Bàn tay to của anh nâng gương mặt cô lên, bỗng hỏi: "Ngoan ngoãn, khóc dữ như vậy... có phải là yêu anh rồi không?" Hình như cô chưa từng nói câu "thích anh".

"Không có! Minh Kinh Ngọc không yêu Tạ Khuynh Mục." Minh Kinh Ngọc còn cố tình lặp lại một lần nữa: "Minh Kinh Ngọc hoàn toàn không yêu Tạ Khuynh Mục." Thế nhưng nước mắt lại phản bội cô. Nước mắt cô trong chớp mắt tuôn rơi như chuỗi hạt bị đứt dây, không sao ngừng lại được.

Tạ Khuynh Mục cong môi cười: "Thật không? Sao anh không tin nhỉ. Anh thấy Minh Kinh Ngọc yêu Tạ Khuynh Mục đến ⓒ●𝖍●ế●✝️ đi sống lại ấy."

"......" Minh Kinh Ngọc.

Đầu Tạ Khuynh Mục choáng váng, tầm nhìn hơi mờ, nhìn Minh Kinh Ngọc cũng mơ hồ: "Ngoan ngoãn, vậy chúng ta cùng chìm đắm nhé. Nếu anh có chuyện gì... em phải ở bên anh cả đời, không được quên anh. Được không?"

Minh Kinh Ngọc hít hít mũi, cau mày: "Ai thèm ở bên anh chứ. Nếu anh có chuyện gì, tôi lập tức nuôi mười cậu trai trẻ, người mẫu nam gì đó. Kiểu như tối qua ấy."

"Như vậy cũng tốt. Đó mới là dáng vẻ mà Minh đại tiểu thư nên có." Rạng rỡ, tự tin, không coi ai ra gì, đại tiểu thư Minh như thế, rất tốt, rất đẹp: "Nhưng, ngoan ngoãn, anh rất ích kỷ. Anh yêu em. Vì vậy... em không được rời xa anh." Cô là của anh, sao có thể thuộc về người khác được.

Minh Kinh Ngọc nhìn ánh mắt Tạ Khuynh Mục trầm xuống, cô dùng hai tay nắm chặt tay anh, vừa gấp gáp vừa nghiêm túc nói: "Tạ Khuynh Mục, mẹ em từng nói, điệu nhảy đầu tiên phải dành cho người mình yêu. Lần trước dưới gốc cây hợp hoan, đó là lần đầu tiên em nhảy trước mặt người khác."

Sắc mặt Tạ Khuynh Mục rất nhợt nhạt, gần như không còn chút huyết sắc nào. Ánh mắt anh từ sâu thẳm dần trở nên dịu dàng, nụ cười cũng rất khẽ: "Vậy thì... điệu nhảy dưới gốc cây hợp hoan đó, là đại tiểu thư Minh đang bày tỏ tình cảm với anh."

Minh Kinh Ngọc tựa người vào trước 𝖓🌀*ự*🌜 anh, nước mắt trượt dài theo khóe mắt, khẽ nói: "Anh biết là được rồi. Anh phải sống thật tốt. Em sẽ luôn đợi anh." Cô đan chặt mười ngón tay với anh: "Tạ Khuynh Mục, anh biết mà, em là người cố chấp và ích kỷ. Một khi đã nhận định một điều gì, em sẽ giữ cả đời. Không ↪️𝒽ế_𝖙 không thôi."

Tạ Khuynh Mục nhìn Tạ Quân Cảnh không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa, lại gắng gượng nở một nụ cười: "Anh ba, anh nghe thấy chưa?"

"Hai người thế này làm anh áp lực lắm đấy." Tạ Quân Cảnh xoa xoa giữa mày. Lại sớm hơn một tháng, mức độ "chơi lớn" của hai người này đúng là khiến người ta trở tay không kịp.

Mười mấy tiếng sau, máy bay hạ cánh. Bên ngoài sân bay, xe cứu thương của bệnh viện đã chờ sẵn.

Tạ Quân Cảnh lại đo nhiệt độ cho Tạ Khuynh Mục, thấy đã trở lại bình thường.

Lúc này anh mới thực sự yên tâm, tiếp tục truyền đạm cho anh.

Ca phẫu thuật được sắp xếp vào chiều ngày thứ ba, các chỉ số cơ thể của Tạ Khuynh Mục đã hoàn toàn hồi phục.

Từ lúc trở về từ Thụy Sĩ cho đến khi nhập viện, suốt bốn ngày liền, đôi mắt Minh Kinh Ngọc đỏ hoe như mắt thỏ, lúc nào cũng ươn ướt.

Cô còn trở nên cực kỳ quấn lấy Tạ Khuynh Mục.

Trước đây ở Tạ viên, mỗi tối đi ngủ đều phải để anh từ đầu bên kia giường kéo cô vào lòng, cô mới chịu nằm trong vòng tay anh. Nhưng dù vậy cũng không bao giờ chịu yên phận, lúc nào cũng muốn trốn ra ngoài.

Còn ba đêm ở bệnh viện này, Minh Kinh Ngọc tối nào cũng chủ động ôm cổ Tạ Khuynh Mục mà ngủ.

Giường bệnh VIP cũng không hề nhỏ hơn giường ở nhà, vậy mà cô vẫn dán sát cả người vào lòng anh, còn bá đạo quấn chặt đôi chân quanh chân anh.

Hơi thở của cô nhẹ nhàng, thơm tho, ✝️_𝐡_â_n ⓣ_♓_ể 𝐦ề·𝐦 ⓜạ·ï. Tạ Khuynh Mục bỗng nhiên cảm thấy mình hơi thích cảm giác nằm viện như thế này.

Minh Kinh Ngọc nằm trong lòng anh, dịu dàng hỏi: "Anh đang nghĩ gì vậy? Sao còn chưa ngủ? Ngày mai phải phẫu thuật rồi, tam ca nói em phải giá.m 𝖘á.🌴 anh nghỉ ngơi sớm đó."

Tạ Khuynh Mục mặc đồ bệnh nhân, ôm chặt người trong lòng, khẽ thở dài: "Anh đang nghĩ sớm biết là bị bệnh có thể khiến Yểu Yểu dính anh thế này, thì anh đã nên bệnh một trận từ lâu rồi."

Minh Kinh Ngọc ngẩng đầu khỏi vòng tay anh, đôi mắt long lanh như mắt thỏ trừng anh: "Không được nói bừa bãi." Tối qua, khi đi ngang qua văn phòng của Tạ Doãn Cảnh, đã rất khuya rồi, vậy mà trong phòng vẫn còn rất nhiều bác sĩ. Gần như toàn bộ các bác sĩ liên quan đến khoa lồng ռ_ℊ_ự_c và ngoại khoa của bệnh viện Lê Hải đều đang thảo luận phương án phẫu thuật cho Tạ Khuynh Mục, phân tích các rủi ro trong ca mổ. Vẫn có những nguy cơ không thể tránh khỏi. Khối u của anh nằm sâu trong nội tạng, còn có thể liên quan đến nhiều cơ quan khác. Trước khi mở ra kiểm tra, không ai biết chính xác tình hình ra sao, cũng không thể dự đoán được kết quả cuối cùng.

Nghĩ đến đó, sống mũi Minh Kinh Ngọc cay xè, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Tạ Khuynh Mục cảm nhận được sự ư●ớ●✞ á●т trước ռ🌀ự_c mình, liền khẽ nhíu mày. Anh đưa tay nâng cằm cô lên, ép cô ngẩng đầu nhìn mình. Đôi mắt xinh đẹp ấy đã ngập tràn lệ, long lanh như sắp vỡ. Tim anh như bị một vật cùn kéo mạnh một cái, đau âm ỉ. Lông mày cau chặt, anh xót xa hỏi: "Đang yên đang lành, sao lại khóc nữa rồi?"

Minh Kinh Ngọc giãy cằm ra khỏi tay anh, cúi mắt xuống, không nói một lời.

Tạ Khuynh Mục lại nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng đặt một nụ ♓ô_п lên môi cô: "Đại tiểu thư Minh kiêu ngạo, thống lĩnh cả đội quân kiến của chúng ta, sao mới mấy ngày mà đã biến thành 'búp bê nước mắt' rồi thế này?"

Minh Kinh Ngọc không buồn để ý tới câu hỏi vô vị của anh. Tạ Khuynh Mục nhìn chằm chằm vào đôi môi ⓜề.〽️ 𝖒ạ.❗ của cô, không sao dời mắt được. Anh cúi xuống, định ♓ô●n thêm lần nữa, nhưng Minh Kinh Ngọc né đi.

Tạ Khuynh Mục bật cười: "Sao thế? Đến ♓*ô*п cũng không cho ⓗ-ô-ռ nữa à?"

"Anh không nhớ lời anh ba đã nói à?" Đồ đàn ông xấu xa này, mấy ngày nay ở phòng bệnh mà ban đêm vẫn còn phản ứng. Nếu không phải vì cô không nỡ rời xa anh, thì nhất định cô đã không ngủ chung với anh rồi.

Tạ Khuynh Mục nghiêm túc nói: "Ồ, anh ba có nói rồi, bảo trước khi phẫu thuật phải học cách tu thân dưỡng tính. Nhưng đâu có nói là không được ♓ôռ·."

"!" Lần này Minh Kinh Ngọc không kịp né, bị Tạ Khuynh Mục ⓗô.ռ trúng ngay, lại còn là một nụ ⓗô-𝓃 sâu.

Vài phút trôi qua, Tạ Khuynh Mục thu lại nụ cười ranh mãnh trên gương mặt tuấn tú, đưa tay lau đi gò má ư●ớ●† á●𝖙 của cô: "Đừng khóc. Đừng lo lắng, anh sẽ không sao đâu. Anh là người rất ích kỷ, trong mắt không dung nổi dù chỉ một hạt cát. Có người vợ xinh đẹp như vậy, anh không nỡ buông tay."

Minh Kinh Ngọc nắm lấy tay Tạ Khuynh Mục, áp lên má mình, ghé sát tai anh thì thầm: "Tạ Khuynh Mục, em yêu anh." Nhất định anh phải bình an vô sự.

Ánh mắt Tạ Khuynh Mục lóe lên một tia sáng dịu dàng: "Anh biết." Anh luôn biết, chỉ là vẫn muốn nghe cô nói ra. Hôm đó trên máy bay chưa kịp nghe được, bây giờ nghe rồi, anh thấy vô cùng mãn nguyện: "Vậy thì đừng khóc nữa, nếu không ngày mai anh chẳng muốn lên bàn mổ đâu, chỉ muốn ở đây dỗ dành em thôi."

Minh Kinh Ngọc luôn dễ dàng bị một câu nói của Tạ Khuynh Mục chọc cười: "Ngủ thôi, ngủ ngon."

Tạ Khuynh Mục 𝐡_ô_п nhẹ l*n đ*nh đầu cô, khẽ nói: "Ngủ ngon, bảo bối của anh."

Ngày hôm sau, khi Minh Kinh Ngọc nhìn Tạ Khuynh Mục được đẩy vào phòng gây mê, trái tim cô dường như cũng theo anh bay vào trong đó.

"Chị dâu tư, chị yên tâm đi, có chị ở đây thì anh tư nhất định sẽ không sao đâu." Hứa Thiền Thiền vừa nói vừa trấn an mọi người: "Bà nội Tạ, anh tư phúc lớn mạng lớn, lại do tam ca trực tiếp phẫu thuật, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu."

Hứa Thiền Thiền giống như một quả 𝖇o*ɱ cười, khiến tâm trạng nặng nề của lão phu nhân cũng nhẹ nhõm hơn không ít.

Cả nhà họ Tạ đều chờ đợi bên ngoài phòng phẫu thuật.

Ai nấy sắc mặt nặng nề.

Dù là Tạ Quân Cảnh trực tiếp thực hiện ca mổ, anh cũng từng nói rằng không có gì là chắc chắn một trăm phần trăm.

Tạ Tiểu Ngũ cùng anh cả, anh hai và chú năm bước ra từ văn phòng của anh ba. Cậu vừa liếc mắt đã thấy Hứa Thiền Thiền đeo balo, bên cạnh còn treo một quả cầu lông xù xù, trông thật trẻ con: "Nhóc con, sắp thi cuối kỳ rồi đúng không? Em còn rảnh rỗi chạy tới đây à?"

Hứa Thiền Thiền hai tay nắm chặt quai balo, phồng má lên: "Anh tư phẫu thuật là chuyện lớn như vậy, em là người nhà, sao có thể không có mặt chứ." Cô cũng lo cho tình trạng của anh tư lắm được không.

Tiểu Ngũ khẽ cười: "Hừ hừ, vậy sao? Đến lúc trượt môn rồi lại khóc nhè cho xem."

Hứa Thiền Thiền bĩu môi lẩm bẩm: "Tạ Tiểu Ngũ, anh quản rộng thật đấy, ba em còn chưa quản em gắt như vậy!"

Hôm nay Tạ Tiểu Ngũ cũng chẳng có tâm trạng tiếp tục trêu chọc Hứa Thiền Thiền, bởi tất cả sự chú ý của nhà họ Tạ đều dồn cả vào phòng phẫu thuật.

Cho đến khi một giọng nói lạnh nhạt vang lên: "Bác sĩ Tạ, mọi thứ đã chuẩn bị xong, có thể tiến hành phẫu thuật."

Cách nhiều năm rồi, Tạ Tiểu Ngũ mới lại nghe thấy giọng nói này.

Thần kinh anh lập tức căng thẳng, thân hình khựng lại, nụ cười trên mặt cũng thu lại, đột ngột quay đầu, nhìn thẳng vào vị bác sĩ đến thông báo.

Dù cô mặc đồ phẫu thuật, đeo khẩu trang và đội mũ khử trùng, cả người được che kín mít.

Tạ Nhất vẫn liếc mắt một cái là nhận ra cô.

Đôi mắt lạnh nhạt ấy, anh nhớ quá rõ, chính là cô.

Lần trước thoáng thấy ở hậu viện nhà họ Tạ, cũng là cô.

Quả nhiên... cô đã quay về rồi.

Tạ Tiểu Ngũ khẽ "hừ" lạnh một tiếng.

Chương (1-84)