| ← Ch.03 | Ch.05 → |
Tạ Khuynh Mục ra hiệu bằng tay, ý bảo đi tiếp về phía trước.
Hai người song song bước đi, suốt dọc đường Tạ Khuynh Mục luôn để ý đến Minh Kinh Ngọc, chiếc ô nghiêng hẳn về phía cô, khiến vai anh dính vài hạt tuyết mưa.
Minh Kinh Ngọc khẽ nhíu mày, hơi nghiêng người về phía Tạ Khuynh Mục.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ cần đưa tay là chạm, Minh Kinh Ngọc vô thức şℹ️ế.✝️ 𝐜.♓.ặ.ⓣ chiếc túi cầm tay trước ⓝ🌀ự.🌜, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía trước.
Trong đầu cô xoay chuyển ý nghĩ nếu nói rõ chuyện này ngay ở đây, thì khỏi cần ngồi xuống ăn uống gì nữa. Vị Tạ tiên sinh này xem ra không phải người rảnh rỗi, chẳng cần tốn thời gian của nhau. Nghĩ vậy, cô khựng bước: "Anh Tạ, tôi có chuyện muốn nói với anh."
Tạ Khuynh Mục hơi nâng cằm, ra hiệu về chiếc xe phía trước: "Được, chúng ta lên xe nói. Ngoài này lạnh."
Quả thật lạnh đến tê người, tuyết rơi ngày càng dày, từng bông lớn nặng nề đáp xuống.
Lời Minh Kinh Ngọc định nói đến miệng rồi lại đành nuốt xuống.
Hai người đi đến bên xe, còn chưa kịp lên, thì Tạ Nhất từ ghế phụ bước xuống, sải dài vài bước đến trước mặt Minh Kinh Ngọc, cười ngả ngớn: "Chào chị dâu tư, tôi là Tạ Nhất, em họ của anh tư Tạ, xếp thứ năm trong nhà, là gương mặt đại diện duy nhất có thể mang ra ngoài khoe được! Cả nhà đều gọi tôi là Tiểu Ngũ, nếu chị dâu tư không ngại, cũng có thể gọi vậy."
Tạ Nhất cao to, vai rộng, đột nhiên sải bước đến gần khiến Minh Kinh Ngọc khẽ nín thở, nhưng vẫn lễ phép nở một nụ cười.
Ba chữ "chị dâu tư" này, cô thật sự không dám nhận.
Có điều, câu "gương mặt đại diện của nhà họ" của Tạ Nhất lại khiến cảm giác bài xích và cảnh giác trong lòng cô giảm đi nhiều.
Phải nói thật, vị Tiểu Ngũ gia này quả là vừa hài hước vừa rạng rỡ.
"Tiểu Ngũ, đừng nói đùa linh tinh." Sắc mặt ôn hòa của Tạ Khuynh Mục khẽ trầm xuống, giọng nói vốn nhã nhặn bỗng trở nên nghiêm túc.
Tạ Nhất mím môi cười, nhét hai tay vào túi, đứng sang một bên không nói gì nữa.
Tạ Khuynh Mục quay sang Minh Kinh Ngọc, giọng dịu dàng: "Cô Minh, làm cô chê cười rồi. Tiểu Ngũ nhà tôi miệng nhanh hơn não, lát nữa tôi sẽ dạy dỗ nó đàng hoàng."
Tạ Nhất nghiêng đầu xen vào: "Đúng đúng đúng, trong nhà chỉ có mình tôi là chẳng ra gì. Các anh chị tôi đều như anh tư đây, nho nhã, tài hoa xuất chúng. Cô Minh đừng vì tôi mà đánh giá sai về anh ấy nhé."
Minh Kinh Ngọc mỉm cười nhạt.
Với cô, chuyện có ấn tượng tốt hay không vốn chẳng quan trọng. Sau khi nói rõ mọi việc với Tạ Khuynh Mục, những người này có lẽ cả đời cô sẽ không gặp lại, nên ấn tượng tốt hay xấu chẳng có ý nghĩa gì.
Chỉ là, hiện giờ nhìn qua, vị người 𝐜-ầ-〽️ ⓠⓤ-𝐲ề-ռ của nhà họ Tạ này và người em họ của anh, lại không giống kiểu người trong giới hào môn mà cô từng tưởng tượng, họ khiêm tốn, lễ độ, khá thân thiện.
Không khó để chung đụng.
Khi nhận được thiệp mời, cô từng nghĩ Tạ Khuynh Mục hẳn là kiểu đàn ông bảo thủ, cố chấp và tự cho mình là đúng. Nhưng khi gặp mặt, Minh Kinh Ngọc hoàn toàn phá bỏ suy nghĩ đó.
Khi đặt Tạ Khuynh Mục bên cạnh tấm thiệp mời mà anh đã gửi, con người anh toát ra vẻ nho nhã, thậm chí còn khiến người ta kinh diễm.
Cũng phải thôi, gia giáo nhà họ Tạ vốn nổi tiếng nghiêm cẩn, ai nấy đều là những nhân vật kiệt xuất.
Cô sao có thể đem nhà họ Tạ so sánh với đám công tử ăn chơi vô tích sự trong Tứ Cửu Thành chứ.
"Cô Minh, mời cô lên xe." Tạ Nhất làm một động tác mời vô cùng nhã nhặn, thành ý tràn đầy.
Hành động ấy khiến Minh Kinh Ngọc hơi bất ngờ, có phần bối rối. Khóe mắt cô liếc nhìn sang Tạ Khuynh Mục.
Tạ Khuynh Mục khẽ gật đầu.
Nhận được sự đồng ý của anh, Minh Kinh Ngọc quay lại nói lời cảm ơn: "Cảm ơn cậu, Ngũ thiếu gia."
"Ha~" Tạ Nhất đột nhiên bật cười thành tiếng.
Minh Kinh Ngọc quay đầu nhìn cậu ta, thấy vẻ mặt Tạ Nhất khác lạ, đôi mày thanh lạnh khẽ nhíu, cách cô xưng hô có vấn đề sao?
Rõ ràng chính cậu ta là người tự giới thiệu mình là "thứ năm trong nhà" cơ mà.
Tạ Nhất thấy nét nghi hoặc trong mắt cô, bèn mỉm cười: "Cách gọi đó hơi xa cách rồi. Cô Minh có thể gọi tôi như anh tư vẫn gọi, Tiểu Ngũ, hoặc gọi tôi là Tạ Tiểu Ngũ cũng được!"
Người quen biết cậu đều gọi là "Tiểu Ngũ gia", còn Minh Kinh Ngọc lại là người đầu tiên gọi anh là "Ngũ thiếu gia" nghe vừa lạ vừa thú vị.
Người chị dâu tư này, có vẻ tính cách cũng không tệ đâu.
Xem ra, cô cũng không giống như những lời đồn thổi khắp Tứ Cửu Thành.
"Bớt nói lại, lên xe đi." Tạ Khuynh Mục liếc Tạ Nhất một cái.
Tạ Nhất nhún vai, thân hình cao lớn hơi nghiêng, rồi bước vào trong xe, ngồi lại ghế phụ.
Tạ Khuynh Mục kéo cửa sau, ra hiệu cho Minh Kinh Ngọc lên xe.
Cô bước vào, ngay sau đó Tạ Khuynh Mục cũng theo vào, ngồi xuống cạnh cô, khoảng cách giữa hai người rất gần.
Trên người anh, ngoài mùi thuốc bắc thoang thoảng, còn phảng phất hương gỗ trầm mát lạnh.
Lần đầu tiên ở gần một người đàn ông xa lạ đến thế, Minh Kinh Ngọc hơi thấy mất tự nhiên.
Cô vốn cho rằng mình là người thẳng thắn, cởi mở, chẳng mấy khi gò bó. Nhưng trước mặt Tạ Khuynh Mục, cô lại không tự chủ mà thu mình lại đôi phần, có lẽ vì chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc gặp gỡ xã giao nhàm chán này.
Tạ Nhất quay đầu từ ghế phụ, bắt chuyện với Minh Kinh Ngọc: "Cô Minh, cô ra đây dạo phố à?"
Cơ thể đang căng cứng của Minh Kinh Ngọc khẽ thả lỏng, giọng cô nhẹ đi đôi chút: "Tôi có cửa hàng ở khu này."
Khóe môi Tạ Nhất cong lên, nụ cười hơi ngả ngớn, như thể phát hiện điều gì thú vị lắm: "Cô Minh còn tự mở cửa hàng à? Là cửa hàng gì thế?" Cậu càng tin rằng 'tin đồn không thể tin được', nhưng nhìn qua là thấy cô Minh này có vẻ thuộc kiểu người cứng cỏi, không dễ bị người khác điều khiển. Một cô gái như vậy mà trở thành chị dâu tư của cậu thì còn gì bằng, Tạ Nhất lại một lần nữa thầm khâm phục ánh nhìn tinh tường của bà cụ trong nhà.
Quả nhiên, gừng càng già càng cay!
Minh Kinh Ngọc đáp thật: "Cửa hàng sườn xám."
Tạ Nhất cười nói: "Cửa hàng đó hay đấy. Bà cụ nhà tôi mê mặc sườn xám lắm, mấy nhà thiết kế nổi tiếng ở Lê Hải đều bị bà chê, còn mấy người thiết kế nước ngoài thì càng không hiểu được tinh túy truyền thống Trung Hoa, bà hay than phiền suốt. Đợi đến khi cô gả cho anh tư tôi thì vừa khéo."
Tạ Khuynh Mục khẽ ho một tiếng, khiến câu nói dang dở của Tạ Nhất lập tức bị cắt ngang.
Minh Kinh Ngọc hiểu rõ hàm ý trong câu chưa kịp nói hết kia.
Cô không thích cách nói đó, cô chẳng hề có ý định đến Lê Hải, lại càng không có ý định gả vào nhà họ Tạ ở đó.
Phải nhanh chóng nói rõ ràng chuyện này mới được.
Tạ Khuynh Mục bình thản lên tiếng: "Tiểu Ngũ, anh với cô Minh định đi ăn, em còn muốn theo sao?"
Tạ Nhất lúc đầu chưa phản ứng kịp, vài giây sau mới khoát tay lia lịa: "Tất nhiên là không theo rồi! Dù em rất có hứng thú xem hai người hẹn hò, nhưng em không thích làm bóng đèn đâu."
Tạ Khuynh Mục nhẹ giọng nhưng mang theo ý đuổi khéo: "Vậy còn không mau xuống xe?"
Tạ Nhất cười hề hề: "Xuống ngay đây! Cô Minh, tôi còn có việc khác nên đi trước, chúc cô và anh tư có một buổi tối vui vẻ nha!"
"......" Minh Kinh Ngọc có chút ngượng ngùng, chỉ là bữa cơm thôi, sao qua miệng vị Tiểu Ngũ gia này lại biến thành "một buổi tối vui vẻ" chứ?
Tạ Nhất xuống xe, Tạ Khuynh Mục tiện tay ném chiếc ô vừa dùng cho anh ta.
Người lái xe tên Trang Trọng do dự nói: "Thưa sếp, như vậy e là không ổn. Hay để tôi lái xe cho anh và cô Minh thì hơn."
Tạ Khuynh Mục bình thản đáp: "Không sao, tôi tự lái."
Trang Trọng vẫn thoáng lo lắng.
Người đứng đầu nhà họ Tạ địa vị tôn quý, nếu có chuyện gì xảy ra, e rằng anh không thể ăn nói với các vị gia khác trong nhà. Tuyệt đối không được để xảy ra sơ suất nào.
Trang Trọng đã theo Tạ Khuynh Mục nhiều năm, cùng anh trải qua không ít chuyện, nên rất hiểu tính anh, một khi đã quyết định, sẽ không thay đổi.
Bất đắc dĩ, anh chỉ đành im lặng, đổi sang chiếc xe khác cùng Tạ Nhất đi, âm thầm bám theo phía sau xe của Tạ Khuynh Mục.
*
Trong xe chỉ còn Tạ Khuynh Mục và Minh Kinh Ngọc, Tạ Khuynh Mục nhẹ giọng mở lời: "Tiểu Ngũ vốn hay nói bậy, làm cô Minh mất vui, xin cô bỏ quá cho."
Lần này Minh Kinh Ngọc thật sự không đáp lại. Nhiệt tình của Tạ Nhất, cô thực sự không quen, cô không thích phải giao tiếp quá nhiều với những người chưa quen biết.
"Cô Minh." Nghe tiếng gọi, Minh Kinh Ngọc quay đầu, nhìn thấy Tạ Khuynh Mục vốn ngồi ghế sau giờ đã xuống xe, tay vịn vào mép cửa sau.
Từ trong xe nhìn ra, dáng người anh cao ráo, thanh tú hơn hẳn, khuôn mặt điển trai ánh lên làn da trắng khác thường, ánh mắt như suối ấm dịu dàng, con người anh lại càng hiền hòa, khiêm tốn.
"Mời cô lên phía trước ngồi." Anh dịu dàng nói.
| ← Ch. 03 | Ch. 05 → |
