Lĩnh chứng
| ← Ch.49 | Ch.51 → |
Ánh đèn đầu giường hắt lên khuôn mặt Trần Thư Hoài, gương mặt tuấn tú lộ ra nửa sáng nửa tối, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, ánh mắt anh ánh lên thứ dịu dàng trầm tĩnh.
Một cảm giác chua xót căng tràn nơi lồng ռ_🌀ự_🌜.
Cô nhìn anh, mím môi nở nụ cười, nhưng nước mắt lại theo đó rơi xuống.
Sau đó khẽ khàng gật đầu.
Bên ngoài những ngày tháng vụn vặt mỏi mệt của cuộc sống, vẫn còn những chuyện giấu mình dưới mặt nước, như sinh lão bệnh tử, những điều chắc chắn sẽ đến vào một ngày nào đó.
Những ngày vừa qua, khi Khương Nghi hai lần đứng trước cửa phòng phẫu thuật trong bệnh viện, cô chưa bao giờ cảm nhận rõ ràng đến thế, rằng thật ra cô vẫn luôn khát khao người đàn ông này.
Cuộc đời dường như rất dài, dài đến mức đủ để mọi đam mê bị bào mòn, dài đến mức những tháng ngày cuồng nhiệt bị chôn vùi.
Nhưng nếu mang theo lòng tin rằng sẽ đồng hành đến cuối cùng, thì đời người lại ngắn đến đáng sợ.
Mỗi ngày trôi qua là một ngày ít đi, những giận hờn, cãi vã, hiểu lầm giống như những ngày âm u, mưa gió hay tuyết phủ, cuối cùng rồi cũng sẽ qua, ngày tháng rồi sẽ trở lại sự bình lặng lâu dài, mãi mãi.
Nhưng trước khi điều đó đến, bất kể là ngày xấu hay ngày đẹp, vẫn phải nắm chặt tay nhau, để không lạc mất nhau trước khi chạm đến cuối cùng.
Khương Nghi ôm chặt người đàn ông trước mặt, cô vùi mặt vào cổ anh, nước mắt mằn mặn thấm ướt cổ áo anh. Đầu mũi quẩn quanh hương thơm sạch sẽ dễ chịu thuộc về riêng anh, bàn tay anh đặt trên lưng cô dịu dàng vỗ về, chậm rãi và nhẹ nhàng.
Họ ♓ô_ռ nhau một cách rất tự nhiên, nụ ♓ô-𝓃 dịu dàng dần trở nên sâu đậm, hòa quyện vào nhau cũng dần 𝖓·ó·𝖓·ɢ 🅱️ỏ·𝓃·𝐠. Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân, cả hai lập tức khựng lại.
Tiếng trò chuyện lờ mờ vang lên ngoài cửa, là Trần Thiếu Hy nói khát nước, bà Tống dắt con bé đi uống nước, một lúc lâu sau mới nghe thấy tiếng đóng cửa phòng.
Trần Thư Hoài thừa cơ vòng tay qua eo Khương Nghi lần nữa, lại bị cô đặt tay lên ռ𝖌ự.c chặn lại.
Khương Nghi đã tỉnh táo, hạ giọng nói: "Hôm nay không được đâu, ba mẹ em với cả Hy Hy đều đang ở đây, kỳ lắm."
Trần Thư Hoài rõ ràng là đang nhịn đến khổ sở, nhưng vẫn thở dài kéo cô vào lòng, nhắm mắt nói: "Vậy em đừng nhúc nhích nữa, để anh bình tĩnh lại."
Năm phút trôi qua.
Khương Nghi: "Sao anh vẫn chưa bình tĩnh lại thế?"
Thứ kia tồn tại quá rõ ràng, cô không nhịn được mà khẽ chạm vào.
Tay Trần Thư Hoài siết eo cô chặt hơn một chút, nhưng giọng anh vẫn bình tĩnh: "Trong này toàn là mùi của em."
Khương Nghi nghi ngờ: "Thật á? Em không ngửi thấy gì cả?"
Căn phòng này cô đã ở từ tiểu học đến khi tốt nghiệp cấp ba, ga giường cũng là loại hồi cấp ba vẫn dùng, cô vùi đầu vào gối hít thử, cũng không thấy có gì đặc biệt.
Trần Thư Hoài không biết phải diễn tả sao cho cô hiểu, anh tin rằng thứ mùi đó, e rằng cả thế giới chỉ mình anh cảm nhận được. Giống như các loài động vật trong tự nhiên có thể nhận ra bạn đời của mình bằng khứu giác, cho dù bị bịt mắt, anh cũng nhận ra cô ngay lập tức.
Khương Nghi rất hứng thú với chuyện này, nghĩ ngợi một hồi, bỗng chui vào lòng anh, hít từ má lên tới yết hầu.
Anh thở dài một tiếng thật dài: "Đừng động nữa."
Khương Nghi vui vẻ nói: "Em hiểu ý anh rồi!"
Đó không phải mùi nước hoa, mà là một thứ hương khiến cô cảm thấy bình yên, một mùi hương thuộc về Trần Thư Hoài. Giống như món ăn mà ông Khương nấu, hay căn nhà cũ kỹ được bà Tống chăm chút trang hoàng này, thứ hương thơm không dễ nhận ra ấy qua tháng năm lắng đọng đã trở thành một ký ức đặc biệt gắn liền với cảm giác an toàn, gắn liền với cảm giác thuộc về.
Trần Thư Hoài bật cười khe khẽ: "Nên em hiểu vì sao anh không tin chúng ta sẽ chia tay rồi chứ? Anh không rời xa em được, em cũng vậy."
Những ký ức về tình yêu và sự lưu luyến đã hoàn toàn hòa nhập vào phản ứng sinh lý, vượt qua mọi rào cản lý trí và cảm xúc, trở thành tín hiệu hóa học thẳng tiến vào đại não.
Khi họ ôm nhau, họ sẽ biết chỉ có thể là nhau, nhất định phải là nhau.
-
Thật ra dù là lấy giấy ly ⓗ·ô·п hay giấy kết hô*ռ*, cũng chỉ là chuyện mười mấy phút mà thôi.
Sáng thứ Hai, hai người tới cục dân chính lúc chín giờ.
Lấy số, xếp hàng, vào phòng đăng ký xử lý giấy tờ, điền đơn rồi chờ nhập thông tin, cán bộ đóng dấu xong, hai quyển sổ đỏ lại nằm trong tay họ.
Mùa hè đã tới, Trần Thư Hoài nắm tay Khương Nghi rời khỏi cục dân chính.
Phía xa xe cộ tấp nập, người đi bộ qua lại trên vỉa hè. Ánh nắng chói chang rọi xuống họ, rực rỡ như biết bao mùa hè mà họ đã cùng nhau trải qua.
Khương Nghi ngẩng đầu nhìn anh, bỗng nhiên nở nụ cười, đôi mắt sáng long lanh cong t𝐡·à·𝓃·♓ 𝖍·ì𝓃·ⓗ trăng khuyết: "Có cảm giác như vừa mới cưới ấy."
Anh cười hỏi: "Cảm giác gì cơ?"
"Một cảm giác..." Cô nghĩ một lát: "Kiểu được đặt chân vững vàng trên mặt đất ấy."
Trần Thư Hoài nhìn cô giây lát, vòng tay qua sau đầu cô, cúi xuống hô-𝖓 nhẹ lên trán.
"Anh yêu em."
Hôn xong, anh vẫn cúi đầu nhìn cô.
"Em cũng yêu anh."
Lần này Trần Thư Hoài đã nhận được đáp án anh hằng mong muốn.
-
Vì là thứ Hai nên vẫn phải đi làm, Khương Nghi rất có trách nhiệm với công việc, vừa làm xong thủ tục là định quay về công ty, Trần Thư Hoài dứt khoát đi cùng cô tới tòa nhà Ngân Tinh.
9 giờ 40, hai người đã mua xong cà phê, vừa đứng trước thang máy thì dòng người chen chúc kịp lúc 10 giờ ào ào kéo đến.
Trần Thư Hoài mặc âu phục chỉn chu, vóc dáng cao ráo, Khương Nghi cũng mặc một chiếc váy vest trắng cắt may gọn gàng, hai người đứng cạnh nhau rất nổi bật, thang máy chật ních người, quá nửa đều đang len lén liếc nhìn họ.
"Chị ơi!!"
Khương Nghi nghe tiếng gọi quay đầu lại, thấy ở góc bên kia của thang máy là An Kỳ đang hớn hở gọi cô.
An Kỳ giơ điện thoại ra với cô.
Khương Nghi cúi đầu mở điện thoại, quả nhiên thấy An Kỳ vừa gửi liền một lúc 5 tin nhắn cho cô.
【!!!】
【Soái ca là cổ đông lớn lại còn cùng chị đi chung một thang máy!! Chị đứng gần ảnh quá!! Sao chị bình tĩnh được vậy!! Quả nhiên mỹ nhân đều miễn dịch với soái ca hả!!】
【Ảnh chụp. jpg】
【Em lén chụp một tấm chung của hai người rồi nè. 】
【Hu hu hu, mắt cận của em sắp khỏi rồi nè!】
Thang máy dừng ở tầng 23, Khương Nghi cầm điện thoại cười bước ra ngoài, An Kỳ chen ra trước, đứng đợi cô ở cửa thang máy.
"Khương Nghi."
Trần Thư Hoài bỗng gọi cô lại, những người còn lại trong thang máy đều ngẩng đầu nhìn hai người họ, Khương Nghi cũng nghi hoặc quay đầu nhìn anh.
Anh bình thản đưa túi cà phê trong tay ra: "Cà phê."
Lúc này Khương Nghi mới phản ứng kịp, nhận lấy cà phê rồi bước đến bên An Kỳ, cô gái nhỏ đã ngẩn tò te.
"Chị ơi, hai người thân tới mức này rồi à? Anh ấy còn xách cà phê giúp chị luôn!"
An Kỳ đầy vẻ hóng hớt, mắt long lanh sáng rực.
"Có chuyện gì giữa hai người không đó?"
Chưa đợi Khương Nghi trả lời, ánh mắt cô nàng bỗng quét qua ngón áp út tay Khương Nghi, trên đó đeo nhẫn cưới. Giới luật sư không lớn, Khương Nghi lại từng làm ở Sùng Hòa, chuyện cô nhảy việc sang Tầm Mộc đã sớm lan truyền trong giới, An Kỳ đương nhiên biết cô đã kết h.ô.п..
An Kỳ hạ giọng nói: "Em đảm bảo giữ bí mật, dù anh rể có tới cũng không lộ miệng đâu."
Khương Nghi bật cười, véo má cô nàng một cái: "Anh ấy chính là anh rể đấy."
An Kỳ lập tức đứng hình, lắp ba lắp bắp hồi lâu không thốt nên lời.
"Vậy chị... Vậy anh ấy... Vậy em trước đây..."
Cô nàng tự véo nhân trung mình, trong đầu lướt qua một loạt phát ngôn mê trai từng nói, sau đó thẳng thừng quỳ sụp xuống: "Chị ơi, chị b*p ch*t em đi, em tuyệt đối không phản kháng."
Khương Nghi vừa buồn cười vừa bất lực: "Em nghĩ gì vậy, tỉnh táo lên nào."
Cô ngồi xuống ghế trong văn phòng, kiểm tra một lượt hòm thư, thấy tạm thời không có công việc gì gấp, bèn mở khung trò chuyện với La Thước.
Khương Nghi:【Có chuyện này phải nói với cậu một tiếng......】
La Thước làm ca muộn, 11 giờ mới đi làm, lúc này vừa tỉnh ngủ, thấy tin nhắn của Khương Nghi thì lập tức tỉnh như sáo, vẻ mặt nghiêm túc.
【Đừng nói vội, để tớ đoán cái đã. 】
Năm giây sau, tin nhắn của La Thước xuất hiện trên điện thoại Khương Nghi:
【Có phải tớ sắp được làm mẹ đỡ đầu rồi không?】
【Tên Trần Thư Hoài đáng ↪️_ⓗế_✝️ kia lại được lợi rồi. 】
【Ba quý nhờ con, cậu tính cho người ta danh phận chưa đấy?】
Cái quái gì vậy... Khương Nghi bật cười.
Đến khi cô giải thích là mình và Trần Thư Hoài quay lại với nhau, đã đăng ký kết ♓ô●ⓝ rồi, La Thước chẳng hề bất ngờ, thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm.
【Thật ra hồi hai người ly hô_п_, tớ thấy cậu giống như cái điện thoại bị đơ 𝖈♓-ế-t trong băng tuyết vậy. 】
【Mỗi lần cậu kể tên Trần Thư Hoài lại leo 👢ê.ⓝ 🌀.ïư.ờ.ռ.ⓖ thành công, tớ lại có cảm giác pin của cậu tăng dần lên từng chút. 】
【Xem ra vẫn là sạc có dây mới nhanh hahahaha!】
La Thước phấn khích đến mức lời lẽ chẳng còn kiêng kị gì, từng chữ toát lên vẻ vui 💰.ư.ớп.ɢ, cô nàng lập tức kéo một group ba người.
La Thước nickname "Sớm Ngày Phát Tài":【@Brian Chan Trần tổng đãi cơm! Đãi cơm! Tôi muốn ăn món đắt nhất Kinh thị! Uống rượu đắt nhất! Trời đất chứng giám, vợ anh ở nhà tôi bao lâu, ngày nào tôi chả nói tốt cho anh!】
Trần Thư Hoài nhanh chóng trả lời:【Được. 】
Anh đột nhiên kéo thêm một người vào nhóm, Khương Nghi nhìn tên, là Trình Việt.
Vốn đang ríu rít không ngớt, La Thước lập tức câm như hến.
Trình Việt vỗ một cái vào La Thước.
La Thước vẫn im thin thít như gà.
Khương Nghi nhạy bén cảm thấy có gì đó lạ lạ, liền nhắn riêng cho La Thước hỏi có chuyện gì.
La Thước gửi một sticker nằm im như ⓒ𝒽ế●𝖙, sau đó nói:【Tớ từng "sạc điện" với ông này rồi, sau đó block luôn. 】
Khương Nghi:【Block luôn?? Không nhìn ra Trình Việt lại không được thế... Tớ cứ tưởng mấy anh gốc Hoa lớn lên ở Mỹ thì "kích thước" đều khá khẩm lắm cơ. 】
La Thước gửi một đoạn voice 60 giây.
"Ê, kích thước thì đúng là khá khẩm, trải nghiệm cũng ngon, người cũng là gu của tớ, nhưng tớ không muốn sa vào bể tình, thử một lần là đủ rồi. Mẹ nó, Trần Thư Hoài chắc chắn biết chuyện tớ với Trình Việt, rõ ràng tớ là công thần tình yêu của hai người, sao anh ta lại đối xử với tớ như vậy chứ!"
Cùng lúc đó, An Kỳ nhanh chóng từ trạng thái sốc chuyển sang phấn khích cực độ.
Cô nàng trở về chỗ ngồi, tỉ mỉ hồi tưởng lại từ sau vòng gọi vốn A tới nay những tương tác giữa Khương Nghi và Trần Thư Hoài, thậm chí còn đào lại mấy email công việc giữa hai người, thế mà lại thật sự "ngửi" ra chút hương vị ngọt ngào kỳ lạ trong những câu chữ công thức ấy.
Khương Nghi còn đang tám chuyện với La Thước, chợt nhận được tin nhắn của An Kỳ:
【Chị ơi, vậy lần này sang New York, chị định ở với anh rể luôn à? Em nói với bên dự án một tiếng, để họ xếp hai người chung phòng nhé hehe. 】
Triển lãm nghệ thuật do chi nhánh New York tổ chức sắp diễn ra, cấp cao bên Kinh thị cũng sẽ bay sang, Chử Kỳ còn mời cả cổ đông tham dự. Khương Nghi đúng là nhớ có lần Trần Thư Hoài phản hồi là sẽ tham gia.
Nhưng anh cũng chẳng đề cập thêm gì, cô thì cũng ngại hỏi.
Đang nghĩ vậy, An Kỳ lại nhắn tiếp:【Bên dự án nói, Trần tổng trước đó đã chủ động đề xuất muốn đưa bà xã theo rồi. 】
【Hít trúng couple rồi. jpg】
| ← Ch. 49 | Ch. 51 → |
