Truyện:Quốc Vương Cúi Đầu - Chương 46

Quốc Vương Cúi Đầu
Trọn bộ 63 chương
Chương 46
Bệnh tim
0.00
(0 votes)


Chương (1-63)

Khương Nghi học chuyên ngành Luật Thương mại, đương nhiên hiểu rõ lợi ích của quỹ tín thác. Khi nghe Trần Thư Hoài đưa ra điều kiện tái ♓.ô.𝐧 đó, cô cảm thấy vừa bất ngờ lại vừa sửng sốt. Cô lặng lẽ kéo lại góc chăn cho anh, nói: "Nếu anh nghe nói có một người phụ nữ vì tiền trong quỹ tín thác mà tái 𝐡ô*n với chồng cũ, anh sẽ nghĩ gì?"

Trần Thư Hoài: "Anh không có ý đó."

"Em biết anh không có ý đó. Nhưng chuyện này... đợi anh mổ xong rồi quay lại mình nói sau."

"Sao không thể nói bây giờ?"

"Vì em hy vọng anh nghỉ ngơi tốt rồi mới suy nghĩ chuyện này." Khương Nghi nói: "Hơn nữa muốn nói chuyện này thì tiền đề là ai nêu ra cũng phải nói thật."

Trần Thư Hoài rất thẳng thắn: "Anh cũng chưa từng lừa em."

Khương Nghi nhìn chằm chằm anh: "Ý em là không được nói nửa câu, giấu nửa câu."

Cô bằng lòng nói chuyện, nhưng là kiểu nói ra từ tận đáy lòng.

Khương Nghi quá hiểu Trần Thư Hoài rồi, người đàn ông này chưa từng nói dối, vì chuyện không muốn nói thì anh hoặc là không nói, hoặc là chỉ nói nửa câu, khiến người khác bị dắt mũi quay mòng mòng.

Anh nhìn cô hai giây, giữa chân mày nở ra một nụ cười nhẹ: "Được."

Không lâu sau, bác sĩ Thôi dẫn hai bác sĩ trẻ đến phòng bệnh, trao đổi thêm một chút tình hình rồi báo rằng ca mổ đã được xếp lịch trong hôm nay, nhưng thời gian cụ thể thì phải xem tiến độ của các ca trước đó.

Trên giá truyền dịch trong phòng bệnh treo năm túi thuốc lớn, thuốc giảm đau bắt đầu phát huy tác dụng, sắc mặt Trần Thư Hoài đã khá hơn nhiều.

Khương Nghi ngồi cạnh giường trông anh, không biết từ lúc nào gục xuống ngủ một tiếng hơn.

Khi tỉnh lại, thấy Trần Thư Hoài đang nghịch điện thoại, mà bản thân thì lại dựa lên vai anh ngủ rất thoải mái.

Cô dụi mắt ngồi dậy, lười nhác nói: "Em mơ thấy anh mổ xong thì giống ba em, bắt đầu nói mê sảng."

Anh liếc nhìn cô một cái: "Nói mê cái gì?"

Khương Nghi im lặng hai giây, nói: "Anh hỏi em vợ anh đâu."

Trần Thư Hoài nghe vậy, hỏi ngược lại: "Thế em trả lời sao?"

Cô khẽ nói: "Chưa kịp trả lời thì tỉnh rồi."

Vừa dứt lời, Trần Thư Hoài vẫn nhìn cô, vài giây sau mới thu ánh mắt lại: "Vậy thì em chuẩn bị câu trả lời cho tử tế đi."

Đến khoảng bảy giờ tối, y tá đến thông báo người nhà bệnh nhân đến ký cam kết trước phẫu thuật.

Khương Nghi ngồi trước mặt bác sĩ mổ chính, nghe bác sĩ hỏi: "Cô là vợ của bệnh nhân?"

Lúc này cô mới chợt nhận ra, nói nghiêm túc thì hiện tại cô không còn là người thân hợp pháp của Trần Thư Hoài nữa, mấy loại văn kiện xác nhận rủi ro không thể ký như lúc ba cô làm phẫu thuật.

Hiếm khi Khương Nghi bị khựng lại một lúc, đến cả âm lượng cũng hạ xuống: "Bạn bè."

Bác sĩ hơi ngạc nhiên liếc nhìn cô, rồi nói: "Vậy để bệnh nhân ký một tờ giấy ủy quyền nhé."

Khi Khương Nghi mang tờ ủy quyền quay lại phòng bệnh, Trần Thư Hoài đã nằm trên giường đẩy, cổ tay đeo vòng nhập viện màu hồng nhạt, mu bàn tay trắng nõn cắm kim truyền dịch, chăn phủ màu xanh thẫm càng làm làn da anh trắng đến mức b*nh h**n.

Anh ngước mắt nhìn cô: "Sao thế?"

"Phải ký giấy ủy quyền." Khương Nghi thấp giọng nói, đưa giấy và bút cho anh.

Trần Thư Hoài nhận lấy tờ ủy quyền, ánh mắt lướt qua nội dung trên giấy: "...Tôi trịnh trọng ủy quyền cho cô Khương Nghi... thay mặt thực hiện quyền đồng ý và quyền lựa chọn... bao gồm trường hợp tôi... bệnh tình nguy kịch..."

Anh xem xong, lại nhìn cô một cái, bật cười khẽ: "Căng thẳng gì chứ? Rút ống thở hay không đều để em quyết định."

Nói xong anh cúi đầu ký tên, nét chữ thanh mảnh in trên góc dưới bên phải tờ giấy, vết mực hơi loang ra.

Ký xong, hai y tá đẩy giường từ khu nội trú tiến thẳng đến phòng mổ. Suốt đoạn đường không gặp bệnh nhân nào khác, ánh đèn trắng sáng rọi khắp hành lang, bánh xe kim loại lăn trên nền gạch phát ra tiếng kêu lạnh lẽo giòn tan.

Y tá đẩy rất nhanh, Khương Nghi gần như phải chạy bước nhỏ mới đuổi kịp.

Anh không nói gì mà chỉ nhìn cô suốt, đến khi dừng lại trước cửa phòng phẫu thuật, Trần Thư Hoài đã thấy cô có chút muốn khóc.

Họ dừng lại một chút trước cửa, chờ bác sĩ mổ chính ra đón. Khương Nghi bỗng cúi xuống ghé sát tai Trần Thư Hoài: "Em không rút ống thở của anh đâu."

Trần Thư Hoài hiểu cô đang nói gì, khẽ bật cười, thì thầm: "Nhát gan."

Khương Nghi nhìn anh, ánh mắt dần đỏ hoe, không phản bác.

"Vào được rồi." Bác sĩ chính bước ra khỏi phòng phẫu thuật, dẫn y tá đưa anh vào.

Khương Nghi ngồi ở khu chờ dành cho người nhà.

Lần ba Khương mổ, Trần Thư Hoài ở bên cạnh nên cô còn có thể ngồi yên. Lần này đổi lại là anh nằm trong kia, cô thật sự bồn chồn không yên, sợ nhất là bác sĩ bất ngờ đứng trước cửa sổ nhỏ gọi tên cô, bảo cần trao đổi về tình huống khẩn cấp trong lúc mổ.

Cô nhìn chằm chằm màn hình hiển thị khu chờ, đến khi thấy dòng chữ "Trần Thư Hoài đang trong ca phẫu thuật" hiện lên, rốt cuộc vẫn không chịu nổi mà đứng dậy, đi đi lại lại trước cửa phòng mổ đóng chặt.

Sinh lão bệnh tử là đại sự đời người, trước khi cô và Trần Thư Hoài kết h·ô𝖓·, đã từng nói về chủ đề này.

Cô từng nói với anh, đời người chẳng được mấy chốc, không thể lãng phí cả đời cho công việc, phải dành dụm nhiều một chút, sau này đi du lịch nhiều hơn, nhìn ngắm thế giới nhiều hơn. Đợi đến khi về già thì tìm một nơi sống yên ổn. Lúc sắp 𝐜𝐡ế*🌴, tốt nhất là cô đi trước.

Trần Thư Hoài hỏi cô, tại sao lại là cô đi trước.

Khương Nghi cười hí hửng: "Vì em hy vọng lúc em tắt thở, anh sẽ nắm tay em. Như thế sẽ bớt sợ hơn."

Trần Thư Hoài nói: "Được."

Nên việc có rút ống thở hay không, phải là Trần Thư Hoài quyết định có rút ống thở của cô hay không.

Khương Nghi tựa vào tường hành lang, nghĩ về đoạn hội thoại từ rất lâu trước đó, không nói rõ được cảm giác trong lòng là gì, chỉ thấy mong Trần Thư Hoài nhanh chóng đi ra ngày một mãnh liệt.

Thư ký Phương xử lý xong việc cũng chạy đến, thấy vẻ mặt đầy lo lắng của Khương Nghi liền an ủi: "Phu nhân à, chỉ là một ca tiểu phẫu thôi, tôi cũng từng làm rồi. Chỉ cần đ.â.m ba lỗ ở bụng, mổ xong khâu vài mũi, vài năm sau là không còn sẹo nữa."

Thấy Khương Nghi vẫn thẫn thờ, anh ta lại nói: "Sếp nhà mình thật là người khác biệt, tổng tài nhà người ta toàn bị đau dạ dày, anh ấy thì bị viêm ruột thừa, không theo chuẩn gì hết."

Khương Nghi nghe vậy cuối cùng cũng bật cười: "Cậu đọc tiểu thuyết nhiều ghê đấy."

"Liên quan đến nghề nghiệp mà."

Cô và thư ký Phương đứng ngoài hành lang một lúc, tán gẫu đôi câu rồi thuận miệng hỏi: "Trước nghe Thư Hoài nói cậu có bạn gái, giờ sao rồi? Tính kết ♓*ô*n chưa?"

"Chia tay được một năm rồi." Thư ký Phương đáp.

Khương Nghi sững người: "Xin lỗi nhé."

"Không sao, lâu rồi cũng chẳng bận tâm nữa."

Thư ký Phương khoát tay như không có gì để ý.

"Lúc đầu đúng là tính cưới thật đấy, nhưng sống cùng một thời gian rồi cũng tan. Mới đầu tôi cũng nghĩ mãi không ra, sau này lúc về quê ăn Tết, ngồi tết tóc cho cháu gái thì bỗng dưng ngộ ra tình cảm giữa người với người cũng giống như tết tóc vậy. Nếu tết chặt, tết kỹ, thì cho dù không có dây buộc cũng không dễ tuột. Nhưng nếu tết lỏng lẻo thì dù có buộc dây, lắc vài cái cũng bung ra thôi."

Khương Nghi bất ngờ liếc anh ta một cái: "Không ngờ đấy, nói hay phết."

Thư ký Phương được khen thì phổng mũi: "Nhiều lần yêu đương thì hiểu thôi. Có điều yêu nhiều rồi thì cũng chẳng còn kiên nhẫn mà tết từng lọn từng lọn nữa. Bảo sao cô với sếp lại là điển hình. Bao nhiêu năm rồi, người khác muốn chia cũng thấy rắc rối."

Khương Nghi hừ nhẹ một tiếng cười: "Gì vậy, Thư Hoài cho cậu tiền để khen đấy à?"

Thư ký Phương cũng cười: "Tôi nói thật lòng đó. Nể tình tôi ngày đêm không nghỉ gửi lịch trình của sếp cho cô nhé, trên đời này không ai hiểu sếp bằng tôi đâu."

Hơn hai tiếng sau, ca phẫu thuật rốt cuộc cũng kết thúc, bác sĩ bước ra thông báo sơ qua tình hình.

Làm là phẫu thuật nội soi, vị trí viêm đã được cắt bỏ trọn vẹn, vùng bụng vẫn để lại ống dẫn lưu, nằm viện hai ngày theo dõi, không có gì thì rút ống là về được.

Lúc Trần Thư Hoài được đẩy ra ngoài thì đã tỉnh, chỉ là tinh thần vẫn chưa hồi phục hẳn, mắt khẽ mở, con ngươi chuyển động chậm rãi, sau khi nhìn thấy Khương Nghi thì giơ tay về phía cô.

Khương Nghi bước tới nắm lấy tay anh, cùng y tá đưa anh quay lại phòng bệnh, nằm lại trên giường.

Máy theo dõi điện tim hiện lên những đường sóng dao động đều đặn, tiếng "tích tích" vang lên nhịp nhàng. Y tá treo truyền nước cho anh, dặn dò Khương Nghi chú ý tình trạng, có gì lập tức bấm chuông, rồi rời đi.

Thư ký Phương ở lại phòng bệnh chờ một lát, Khương Nghi thấy trời cũng muộn rồi, bảo anh ta về nghỉ ngơi trước.

Đợi trong phòng chỉ còn lại hai người họ, cô ngồi bên giường, chạm vào mặt Trần Thư Hoài: "Cảm thấy sao rồi?"

Trần Thư Hoài: "Ừm."

Chắc là vẫn chưa tỉnh táo.

Phản ứng lần này của Trần Thư Hoài ngoan ngoãn hơn ba Khương nhiều, chỉ yên lặng nhìn cô, đôi mắt đen nhánh phản chiếu bóng hình cô, chẳng biết đang nghĩ gì.

Khương Nghi ngồi cạnh giường nhìn anh chằm chằm.

Lúc này biết chắc anh không sao rồi, cô cũng an tâm, bắt đầu rảnh rỗi sinh nông nổi.

Cô hỏi: "Anh có biết mình là ai không?"

Trần Thư Hoài: "......"

Cô chỉ vào mình: "Em là ai?"

Trần Thư Hoài: "......"

Thấy anh không trả lời, cô lại nói: "Anh đẹp trai ơi, trùng hợp thật đấy, anh cũng đến bệnh viện à? Thấy anh hợp mắt quá, mình kết bạn đi?"

Trần Thư Hoài: "..............."

Khương Nghi thấy kỳ lạ thật, ba cô mổ xong thì nói luyên thuyên mãi không dứt, người này sao lại như thể bị khâu miệng luôn rồi vậy?

Cô đột nhiên nghiêng người lại gần, duỗi ngón trỏ chọc nhẹ vào chóp mũi anh. Mũi Trần Thư Hoài cao thẳng, phần đầu mũi mang theo độ cong Ⓜ️-ề-m 𝐦ạ-𝖎, nét thanh tú điểm thêm vài phần tuấn mỹ.

Ngón tay cô lướt qua, cảm giác dưới đầu ngón cũng dễ chịu, thế là dọc theo sống mũi vuốt lên đến trán anh. Anh thỉnh thoảng chớp mắt chậm rãi, hàng mi dài nhẹ run. Ngón tay Khương Nghi động đậy, khẽ vuốt nhẹ hàng mi anh.

Tim trên màn hình theo dõi bỗng nhảy vọt lên 125, tiếng tích tích vang dồn dập.

Khương Nghi giật mình liếc nhìn máy theo dõi, lát sau con số lại tụt xuống khoảng 100.

Cô lại cúi sát gần mặt Trần Thư Hoài, nhịp tim lại tăng lên.

Trần Thư Hoài yếu ớt mở miệng: "Chơi đủ chưa?"

Khương Nghi lập tức ngồi ngay ngắn: "Anh biết nói chuyện rồi à?"

"Ừ." Anh nhìn cô chằm chằm."Thú vị không?"

Cô thành thật: "Chưa từng thấy anh có dáng vẻ ngoan ngoãn mặc người chém 🌀❗●ế●𝖙 như vậy, cũng thú vị đấy."

Khoảng một tiếng sau, Trần Thư Hoài dần dần hồi phục tinh thần, chậm rãi ngồi dậy, giọng cũng có phần cứng cáp hơn: "Không phải nói sẽ nói chuyện à?"

"Anh nghỉ ngơi đi đã."

"Bây giờ nói." Trần Thư Hoài bình tĩnh nói: "Máy theo dõi tim còn ở đây, em nói dối anh cũng thấy được mà. Vừa rồi em còn thử rồi đấy."

Khương Nghi khựng người, thấy vẻ mặt anh rất nghiêm túc, bèn nói: "Vậy em nói thật đây."

"Ừ."

Cô nhìn anh một lúc, mím môi, cuối cùng vẫn đem câu hỏi giấu trong lòng bao lâu nay nói ra: "Hai năm trước nói sẽ từ Mỹ quay về, tại sao anh lại không về?"

Chương (1-63)