Truyện:Quán Rượu Hôm Nay Có Mở Cửa Không? - Chương 74

Quán Rượu Hôm Nay Có Mở Cửa Không?
Trọn bộ 97 chương
Chương 74
Hiểu lầm chủng tộc - A ha
0.00
(0 votes)


Chương (1-97)

Tiếp theo vị Bất Tử tộc này dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng đám lính tôm tướng cá xung quanh, khiến ma khí khôi phục xuống mức thấp nhất. Cái khí thế đó có cảm giác như dùng đại bác bắn muỗi vậy, cầm 𝖒.𝖆 ρ𝖍.á.ρ cao cấp bắn loạn xạ. Quan trọng là rõ ràng là một 🅿️𝐡*á*🅿️ 💲*ư mạnh mẽ, cũng không biết tại sao trong tay lại cứ phải cầm một thanh đại kiếm.

Nhưng vị Bất Tử tộc này thực sự được việc, rất nhanh đã dọn dẹp sạch sẽ trơn tru, lại còn quá mức tao nhã.

Y Shan chạm nhẹ vào cây thực vật màu vàng bên cạnh, lập tức kết nối vào chiến tuyến, xung quanh trong nháy mắt trở nên trong trẻo, một tia ma khí cũng không còn, biến thành khu vực an toàn.

"Không khí cũng trong lành hơn rồi." Vùng biên giới vốn dĩ nhìn không có sương mù mấy, thực tế vẫn có một chút chỉ là vô cùng yếu ớt. Nhưng khi môi trường xung quanh trở nên quá sạch sẽ, sự tương phản này sẽ trở nên vô cùng rõ ràng.

"Nơi nào có ngài nơi đó luôn tốt đẹp. Sức mạnh vĩ đại của ngài như mặt trời trên cao không gì sánh nổi, đôi mắt sáng ngời của ngài khiến những sự tồn tại thấp hèn như chúng tôi không dám nhìn thẳng, ngài..." Khô lâu bất tử đột nhiên bắt đầu nịnh nọt Y Shan, tốc độ nhanh đến mức Donna cũng không theo kịp.

Đợi đến khi vị khô lâu này còn muốn nói gì đó, Y Shan đã trực tiếp tống hắn về quán rượu.

"Tại sao tính cách lại như vậy chứ, lúc tôi triệu hồi đã xảy ra vấn đề ở đâu sao?" Y Shan chìm vào trầm tư.

Donna chỉ cảm thấy bà chủ nhà mình trên con đường triệu hồi quả thực đáng sợ, đáng sợ theo mọi khía cạnh.

......

Việc chiến tuyến mới được đẩy lên rất nhanh đã được mọi người biết đến. Đêm hôm đó bất kể là ở Lôi Thành hay thị trấn nào, chỉ cần là người biết chuyện, đều không kìm được phấn khích ăn mừng.

Mọi người nâng ly cạn chén, ăn thịt uống rượu thỏa thích, tràn đầy kỳ vọng vào tương lai.

Kết quả tâm trạng tốt đẹp như vậy không duy trì được đến ngày hôm sau đã tan biến.

Cung Tiên Tri bên kia đột nhiên phát thông báo, làn sóng ma vật còn lại hai ngày nữa, rõ ràng vốn dĩ còn bốn ngày.

Thời gian bỗng chốc rút ngắn một nửa, rất nhiều người trở tay không kịp. Vốn dĩ làn sóng ma vật lần này đã không bình thường, mọi người khá căng thẳng, kết quả thời gian lại thay đổi.

Đương nhiên không tránh khỏi có người đoán là do Y Shan đẩy lùi chiến tuyến, k*ch th*ch đến làn sóng ma vật, dẫn đến thời gian thay đổi. Nhưng loại suy đoán này cũng chỉ là suy đoán, không có ai oán trách thậm chí còn cảm thấy tốt.

"Cuối cùng cũng có thể k*ch th*ch được làn sóng ma vật rồi, lần nào cũng là bọn chúng tấn công chúng ta, chúng ta không thể chủ động xuất kích sao?"

"Kẻ nào dám nói xấu bà chủ một câu, kẻ đó coi như xong đời!"

"Chắc không có thằng ngu nào cảm thấy bà chủ làm sai đâu nhỉ."

"𝐒·ướn·𝖌 rồi, nếu thực sự k*ch th*ch được ma vật, vậy chẳng phải nói lên chúng ta mạnh rồi sao! Bà chủ lợi hại!"

Phong cách của mọi người khác với những gì Y Shan nghĩ. Cô vốn tưởng sẽ có người oán trách mình đôi chút, dù sao chuyện này cũng quá bình thường, đây chính là nhân tính, ngay cả bản thân cô cũng không làm được hoàn toàn vô tư. Kết quả lại thực sự không nghe thấy một tiếng chê trách nào. Có lẽ thực ra là có, chỉ là họ không dám nói, cũng biết là không được nói.

Hoặc là nói ra thì bị người khác đánh cho một trận.

Tóm lại tâm trạng Y Shan rất tốt.

Nhưng đó đều là chuyện về sau, quay lại buổi tối ngày hôm trước Y Shan đã làm một bữa tối ngon lành cho Hạ Chi.

Hạ Chi chủ động đề nghị không cần làm thức ăn 𝐦·@ 𝖕𝖍á·ⓟ, cô ấy muốn ăn món ngon bình thường. Y Shan chiều theo ý cô ấy, làm cho cô ấy mấy món chưa từng bán, vừa khéo làm cơm nhân viên cho cửa tiệm luôn thể.

Adelaide ăn xong thở ra một hơi, không kìm được cảm thán: "Bà chủ, biết tay nghề của người tốt, nhưng không ngờ lại tốt đến mức này, bình thường đúng là chưa được ăn chút nào mà".

Y Shan tuy thích ăn, nhưng h*m m**n ăn uống không quá nặng, cho nên ngày thường làm đồ ăn đều khá đơn giản, hoặc là dùng luôn đồ ăn bán còn thừa, cộng thêm việc mọi người cảm thấy những thứ đó đã rất ngon rồi, hoàn toàn không cảm thấy Y Shan đang làm cho có lệ.

Hạ Chi không ngờ nhân viên ở đây cũng chưa được ăn những món này, trong nháy mắt càng thêm kích động, cảm thấy Y Shan quả thực quá tốt, sao lại có người chủ tốt như thế này chứ.

Thế là Hạ Chi chủ động hỏi về việc trồng cây.

"Bà chủ, khi nào cần trồng nữa? Người cứ gọi tôi bất cứ lúc nào, tôi trồng miễn phí cho người! Bữa cơm này quá ngon rồi, hoàn toàn vượt xa giá trị lao động của tôi." Hạ Chi nói chuyện mang theo sự thẳng thắn thường thấy của Thú nhân.

"Được, đợi chuẩn bị xong sẽ gọi cô." Y Shan cười nói, ánh mắt rơi vào đôi tai gấu đang rung rinh của đối phương. Tuy Hạ Chi là bán thú nhân, nhưng lại có một đôi tai thú nhìn là muốn sờ.

Thế là cô không kìm được vươn tay nhéo một cái. Oa, cảm giác tay thực sự rất tuyệt, thích quá đi, giống hệt mấy con gấu bông có chất lượng cực tốt ở kiếp trước.

Cái nhéo này trong nháy mắt khiến Hạ Chi đỏ bừng mặt.

Y Shan nhìn biểu cảm ngượng ngùng của Hạ Chi, lập tức thu tay về: "Xin lỗi xin lỗi, tôi thực sự không kìm lòng được".

Toang rồi, sẽ không phải có hàm ý đặc biệt gì chứ. Cô nhớ Thú nhân tộc Gấu sờ tai hẳn là không có hàm ý gì đặc biệt mà, chỉ đại biểu cho sự thân thiết thôi.

"Không sao, nếu là bà chủ thì tôi có thể!" Nói xong, Hạ Chi liền chạy biến đi mất.

Y Shan vẻ mặt ngơ ngác nhìn nhân viên nhà mình.

Mọi người hoặc là ánh mắt mang theo ý cười, hoặc là cúi đầu ăn cơm. Donna thực sự không nhịn được cười phá lên: "Ha ha ha ha ha, bà chủ, có phải người không biết vừa nãy mình đã làm gì không?"

"Tôi nhớ Thú nhân tộc Gấu sờ tai chỉ đại diện cho sự thân thiết thôi mà, đâu có hàm ý gì khác đâu nhỉ." Vẻ mặt Y Shan khó hiểu, "Chắc không phải tôi đã thực hiện hành vi cầu ái gì đó chứ".

"Nói thế nào nhỉ, đúng là vậy đấy." Donna có chút không nhịn được cười, "Người nói cũng không sai, giữa các Thú nhân tộc Gấu với nhau sờ tai thực ra không có hàm ý gì đặc biệt, nhưng người sờ là một nán thú nhân và người là một Nhân tộc".

"..." Khóe miệng Y Shan cứng đờ, mọi người nhất định phải phân chia chi tiết thế sao, "A, cái này".

Thấy Y Shan bắt đầu hoảng loạn, Primo vẻ mặt mỉm cười: "Nhưng người yên tâm, Hạ Chi lát nữa chắc sẽ hiểu ra bà chủ không có ý đó đâu. Hơn nữa theo độ hảo cảm của Hạ Chi đối với người chắc cũng sẽ không yêu cầu bồi thường đâu".

"Bồi thường!" Y Shan chấn động, nghĩ lại lại thấy không vấn đề gì, "Cũng phải, tôi quả thực đã có hành vi bất lịch sự".

Tính ra thì đây chẳng phải là ăn đậu hũ sao!

"Khoan đã, Hạ Chi không phải là nữ sao?" Y Shan vẻ mặt mờ mịt nhìn mọi người.

"A, cái này hóa ra bà chủ chỉ thích nam giới sao?" Donna cũng vẻ mặt vỡ lẽ, những người khác cũng gật đầu như thể đã biết được điều gì đó.

Y Shan:????

Mọi người đang nói hươu nói vượn gì thế.

Primo bất lực day trán, quyết định phổ cập chút kiến thức cho Y Shan: "Được rồi được rồi, mọi người đừng trêu bà chủ nữa, có thể thấy là người thực sự không hiểu".

Primo và Y Shan ngồi riêng ở một chiếc bàn nhỏ, bắt đầu lớp học nhỏ.

"Ngay cả ở thời đại Adelaide sinh sống, khi sự dung hợp giữa các chủng tộc còn chưa lớn như bây giờ, mọi người đã không có sự lựa chọn đơn nhất về giới tính của bạn đời rồi. Bởi vì tất cả đều do một số chủng tộc đặc biệt. Ví dụ như một số chủng tộc sau khi trưởng thành sẽ thay đổi giới tính, một số chủng tộc một khi yêu ai đó là có thể thay đổi giới tính bất cứ lúc nào, một số chủng tộc không có giới tính, một số chủng tộc bất kể giới tính nào cũng có thể sinh sản đời sau, một số chủng tộc mang sẵn hai giới tính."

"Thực sự là quá nhiều, cho nên ngày nay sự lựa chọn của mọi người vô cùng đa dạng." Primo giơ tay chỉ vào Dominica, "Ví dụ như Dominica là một nữ bán Long nhân, khéo làm sao trong cơ thể lại có một phần huyết mạch biển Sâu, điều này dẫn đến việc cô ấy có thể khiến bất cứ bạn đời nào không đánh lại cô ấy sinh sản đời sau".

Y Shan vẻ mặt đờ đẫn nhìn về phía Dominica.

Dominica cười gật đầu.

"Lại ví dụ như Vivi, tuy cậu ấy trông giống một tinh linh nam, nhưng ranh giới giới tính của tinh linh không chính xác như vậy, có thể coi là không có giới tính, biết đâu ngày nào đó Vivi liền biến thành nữ. Nhắc mới nhớ, trong tộc tinh linh còn có người lưỡng tính nữa cơ."

Y Shan kinh ngạc nhìn về phía Vivi.

Vivi bay lên lượn một vòng, chủ động nói: "Tộc tinh linh bọn em dựa vào năng lượng để sinh sản đời sau, cho nên không có ranh giới giới tính chính xác. Nếu bà chủ thích dáng vẻ tinh linh nữ hơn em cũng có thể biến thành như vậy."

"Không cần không cần, cậu thấy vui vẻ thế nào thì cứ làm thế ấy là được." Xem ra cô hiểu biết về thế giới này vẫn còn quá ít.

Primo thấy Y Shan đã hiểu, bèn không nói nhiều nữa: "Cho nên hành vi của người đối với Hạ Chi cũng không có gì lạ, Hạ Chi hiểu lầm cũng rất bình thường. Nhưng tin rằng Hạ Chi sẽ rất nhanh phản ứng lại thôi, bởi vì loại hiểu lầm này... cũng khá thường gặp".

Dù sao mọi người cũng không phải đều hiểu rõ tập tính của các chủng tộc khác.

Y Shan cảm thấy thế giới trở nên ma ảo hẳn lên, cô nhìn về phía Adelaide: "Thời đại của các ông cũng như vậy sao?"

Adelaide nghĩ một chút: "Đã có xu hướng này rồi, nhưng vẫn chưa phức tạp như thế này, cho nên chú ý một chút là có thể tránh được loại hiểu lầm này".

Được rồi, vẫn là truyền thống thế giới.

Xem ra lát nữa phải tìm Hạ Chi giải thích một chút, mặc dù mọi người nói cô ấy sẽ tự phản ứng lại được nhưng cô cũng không thể cứ ngồi chờ.

Không ngờ ngay ngày hôm sau đã tìm được cơ hội. Cung Tiên Tri bên kia đột nhiên thay đổi nhận định về thời gian xảy ra làn sóng ma vật, rất nhiều người đều đến quán rượu mua một ít thức ăn dự trữ, bên phía cô cũng đã nghĩ đến điểm này từ trước, nên đã nhập hàng sẵn.

Hạ Chi cũng đến mua hàng thế là Y Shan tìm cô ấy nói chuyện riêng.

"Xin lỗi, là do trước đó tôi mạo muội, tôi không ngờ... Haiz, xin lỗi xin lỗi, cái này tặng cho cô." Cô đặc biệt làm một số thức ăn hữu dụng, bỏ vào trong một cái giỏ rồi đưa cho Hạ Chi.

Bên trong có một phần là thức ăn Ⓜ️.𝐚 🅿️ⓗá.ⓟ, còn có một phần là món ngon bình thường cô đặc biệt chuẩn bị cho Hạ Chi, là những món mà tối qua cô thấy Hạ Chi có vẻ cực kỳ thích ăn.

Dù sao thì việc quấy rối người khác hay gì đó Y Shan thực sự cảm thấy quá có lỗi.

Chương (1-97)