Bản đồ kho báu - A ha
| ← Ch.50 | Ch.52 → |
"Nhưng vấn đề là tôi cũng chẳng có kinh nghiệm gì về việc trồng cây gây rừng cả." Y Shan bất lực, kiến thức loại này thực ra cô cũng biết, nhưng áp dụng vào thế giới này thì có hơi thiếu thực tế.
【Không đâu, Shan Shan chị đã rất lợi hại rồi, chị có sự chúc phúc của Thần Đất, chị có khả năng cảm nhận siêu mạnh đối với thực vật, đây chính là năng lực vô cùng ưu thế. 】
Lại là thuyết thiên phú à.
"Để tôi nghiên cứu thử xem." Hay là cứ chăm chỉ để dành tiền làm theo hai cách đầu tiên nhỉ, Y Shan có chút do dự. Tuy nhiên vẫn còn nhiều ngày nữa cô có thể nghĩ thêm cách khác.
Những cách này đều là hệ thống tìm được từ trong quy tắc của quán rượu, chứ không phải do hệ thống tự tính toán ra.
【Shan Shan, thực ra nếu hợp tác với công hội, thì 1 triệu đồng vàng dễ kiếm lắm ạ. 】
"Là vậy, nhưng tạm thời tôi vẫn chưa muốn hợp tác hoàn toàn."
【Bất kể Shan Shan làm thế nào, em đều sẽ ủng hộ hết mình. 】
"Được rồi, cảm ơn Tiểu Tửu." Y Shan không nhịn được cười.
Lúc này, hệ thống bỗng nhiên xuất hiện một thông báo.
【Sử dụng công thức bánh mì đen 𝐦*🔼 ρ♓á*🅿️ cấp 1 đạt 1000 lượt, nhận được phần thưởng: Một tấm bản đồ kho báu. 】
Bản đồ kho báu?
Phần thưởng lạ thật đấy.
Có điều không ngờ công thức này được sử dụng 1000 lần lại còn có thưởng, không phải là Tiểu Tửu cố ý đi cửa sau cho cô đấy chứ.
Nhưng cô cũng chỉ nghĩ vậy thôi, chứ không thực sự cho là thế.
Cô cầm tấm bản đồ kho báu trên tay xem xét, sau khi sử dụng sẽ tự động nhận được địa điểm kho báu và manh mối, có thể lập tổ đội tối đa 4 người để đi tới đó, đề xuất nhân sự gồm: Chiến lực + Giải đố + Sinh tồn.
Y Shan:...
Phía sau thế mà còn có cả đề xuất, chu đáo thật đấy.
Y Shan lập tức đi tìm Primo: "Primo, tôi có một nơi cần thám hiểm, anh có muốn đi không? Tôi cần tổ đội với một nhân viên giải đố, tối đa bốn người, anh cảm thấy khả năng giải đố của mình thế nào".
"Chắc là cũng được." Primo suy nghĩ một chút rồi nói.
Sau đó Y Shan nhìn sang Donna: "Nana, tôi còn cần hai đồng đội có đủ sức 𝒸𝐡_𝒾ế_ⓝ đấ_𝖚, cô có đề xuất ai không?"
"Tôi và Dominica đi." Donna lập tức quyết định, cô ấy và Dominica một 🅿️𝒽á*🅿️ s*ư một chiến binh, khả năng sinh tồn đều rất mạnh, coi như là lựa chọn tốt nhất, "Bà chủ người bắt buộc phải đi sao?"
"Đúng, tôi bắt buộc phải đi." Y Shan bất lực, cô biết trong mắt những người bạn này cô rất "giấy" (m_á_⛎ giấy/dễ 🌜ⓗ.ế.ⓣ), kiểu không cẩn thận chút là ngỏm ngay.
"Tôi biết rồi, bao giờ xuất phát, để chúng tôi chuẩn bị."
"Ngày mai đi, tôi cũng chuẩn bị chút đồ ăn."
......
Thế là trong thời gian kinh doanh hôm nay, Y Shan không chỉ làm thức ăn cần thiết cho việc kinh doanh, mà còn làm cả thức ăn cần thiết cho chuyến đi, tiện thể tiến hành cải tạo 〽️_🅰️ ⓟ_h_á_🅿️ đối với nước ép quả Xích Kinh.
Điều thần kỳ là nước ép quả Xích Kinh không giống như bánh mì đen có đủ loại thuộc tính thiên hướng, bất kể cô làm thế nào nước ép quả Xích Kinh cuối cùng làm ra chỉ có hai loại hiệu quả.
Một là hiệu quả kháng độc tố theo hướng tích cực.
Một là hiệu quả ăn mòn theo hướng tiêu cực.
Nước ép quả Xích Kinh có hiệu quả tiêu cực thì mấy cái cốc bình thường hoàn toàn không đựng nổi, trong nháy mắt đã bị ăn mòn sạch, cô cũng chẳng biết đây là loại nọc độc gì, thế là còn phải đặt mua riêng bình đựng dược tễ ⓜ·𝒶 ρ𝒽á·ⓟ.
Y Shan nhất thời không biết nên nói gì, chẳng lẽ là dược thực đồng nguyên (thuốc và thức ăn cùng một nguồn gốc)? Vô lý quá đi mất.
Cô làm rất nhiều nước ép quả Xích Kinh, cho nên hôm đó kinh doanh được một nửa thì cô cho lên kệ, lại khiến rất nhiều người tranh nhau mua, bởi vì thứ này là loại đồ uống cực kỳ hữu dụng khi tiến vào vùng đất nguy hiểm.
Về cơ bản một ly có thể chống lại sự ×*â*〽️ n*hậ*🅿️ của độc tố trong nửa ngày.
Cho nên cô lại sắp xếp một cái máy bán hàng tự động đặt ở trong sân, hiện tại có máy bán hàng tự động, các mạo hiểm giả có thể vào quán rượu mua sản phẩm bên trong bất cứ lúc nào, cũng coi như giải quyết được nhu cầu cấp bách.
Dù sao máy bán hàng tự động vẫn có lượng hàng xuất ra lớn.
Ngoài ra cô còn chuẩn bị bánh mì trắng. Hiệu quả Ⓜ️·𝒶 ρ·𝖍·á·🅿️ của bánh mì trắng cũng gần giống bánh mì đen, nhưng toàn bộ đều là hai dòng thuộc tính.
Vô cùng khủng khiếp.
Nói cách khác, bạn có thể vừa tăng sức mạnh đồng thời nói không chừng còn tăng cả tốc độ. Do các dòng thuộc tính quá ngẫu nhiên, dẫn đến việc bánh mì trắng này không thể đưa ra tất cả các công thức, nếu có sự kết hợp nào cực tốt cô mới cân nhắc làm thành công thức.
Sau đó cô nướng không ít thịt, là những khối thịt nướng nhỏ gọn rất đơn giản tiện lợi mang theo.
Trước đó cô đã học được bí kíp đồ nướng tổng hợp, nhưng vẫn chưa bán bao giờ, lần này ra ngoài có thể thử luôn. Cô nướng một lô thịt có cấp độ không cao lắm, cô sợ năng lượng cao quá bản thân chịu không nổi.
Thịt nướng đơn giản cuối cùng nhận được dòng thuộc tính toàn bộ là tăng bạo kích, cái giới thiệu này thực sự càng lúc càng giống game rồi.
Thế là ngày hôm sau, sau khi sắp xếp người trông quán, bốn người bọn họ bước lên hành trình... cái con khỉ.
Y Shan trực tiếp sử dụng bản đồ kho báu, sau đó trên bản đồ hệ thống xuất hiện một ký hiệu, ngay sau đó là một cái tín hiệu m*𝖆 🅿️*𝐡*á*🅿️, bọn họ chưa đi được mấy bước đã đến thẳng đích luôn rồi.
Sau khi đến nơi, ngoại trừ Y Shan, ba người còn lại đều có chút ngơ ngác.
"Ơ... Vừa đi đã đến nơi rồi?" Donna mờ mịt nhìn xung quanh, theo bản năng lập tức buff cho Y Shan một lớp phòng hộ, đồng thời dựng kết giới xung quanh.
"Tôi cứ tưởng ít nhất..."
"Ít nhất cũng phải đi nửa ngày, cảm giác này, sao mà lạ lùng thế nhỉ." Dominica có cảm giác không chân thực.
Primo chớp mắt, hoàn hồn: "Quả không hổ là chủ nhân".
"Đúng vậy."
"Đồng ý kiến."
Y Shan ngượng ngùng gãi gãi mặt: "Khụ khụ, được rồi, nơi chúng ta cần đến ở phía trước, mọi người thấy khe núi kia không? Chính là trong đó".
Khá lắm, chỗ này cũng kín đáo thật.
"Là bí cảnh, bà chủ cẩn thận, người tuyệt đối không được rời xa tôi quá." Dominica vươn tay kéo Y Shan về sát bên mình. Về phương diện bảo vệ người khác, cô ấy giỏi hơn Donna nhiều.
Donna cũng kéo Primo ra sau lưng mình.
Đoàn người bốn người bước vào khe núi, chỉ có mình Y Shan nghe thấy thông báo hệ thống.
【Đang tiến vào bí cảnh kho báu: Mộ phần của Adelaide】
Ngay sau đó là dao động của sự chuyển dịch không gian xuất hiện, cô lập tức cảm thấy mình được Dominica ôm vào trong lòng, không kìm được đôi má hơi nóng lên.
Quả không hổ là Long nhân, dáng người thực sự quá đẹp, cô yêu ngự tỷ quá đi mất, người đẹp cọ cọ.
Chỉ trong nháy mắt họ đã đứng tại lối vào của một nơi trông giống như tư dinh.
Dịch chuyển không gian không khiến cô khó chịu chút nào, Dominica và Donna trông cũng chẳng có cảm giác gì, nhưng Primo thì mặt mày xanh mét, cứ như giây tiếp theo là ngỏm luôn vậy.
"Anh không sao chứ." Còn cần anh giải đố đấy nhé!
Primo trấn tĩnh lại một chút: "Xin lỗi, đợi một chút, tôi hơi choáng".
Donna buff cho Primo một kỹ năng ổn định, vẻ mặt trêu chọc: "Không ngờ quản gia nhà chúng ta thế mà còn thân kiều thể nhược hơn cả bà chủ, thế này là không được rồi".
"Tôi sao có thể so với bà chủ được." Câu này nói ra nghe chân thành hết sức.
"Cũng phải." Donna cũng gật đầu.
Y Shan bên cạnh càng ngại ngùng hơn, sau đó bắt đầu nghiên cứu môi trường xung quanh: "Căn nhà này, trông không giống phong cách hiện tại lắm nhỉ".
Primo tuy cơ thể khó chịu, nhưng đầu óc vẫn dùng tốt, quan sát sơ lược một chút rồi nói: "Đây hẳn là phong cách kiến trúc thịnh hành trước cuộc chiến Thần Ma, hơn nữa còn không phải là dinh thự của thường dân. Căn nhà này nhìn diện tích không quá lớn, nhưng từng chi tiết đều toát lên vẻ tinh xảo, nếu tôi nhìn không lầm, ngay trên cánh cổng lớn này cũng đều có ma văn làm sạch".
Donna tiến lên xác nhận một phen: "Đúng là như vậy, nhưng đã mất hiệu lực rồi".
| ← Ch. 50 | Ch. 52 → |
