Chương 51
← Ch.50 | Ch.52 → |
Một lần nữa nằm trên giường, Thẩm Thư Dao vẫn không buồn ngủ, mở to mắt nhìn vào màn đêm đen nhánh, tai hơi nghiêng, chăm chú lắng nghe động tĩnh phía sau.
Tạ Ngật chắc hẳn đã ngủ, hơi thở đều đặn, lâu không nhúc nhích, chắc là đã yên giấc. Nàng nhẹ nhàng nghiêng đầu, cơ thể khẽ động, người sau lưng vẫn không phản ứng, nàng thở phào thật nhẹ, lặng lẽ xoay người, đối diện với hắn.
Lông mi dài, mũi thẳng, môi mỏng mà mềm mại, nhìn thế nào cũng là một khuôn mặt làm người khác động lòng, nếu như treo một nụ cười dịu dàng trên môi, không biết sẽ mê hoặc bao nhiêu quý nữ.
Nàng thở dài một hơi, aiz, nàng cũng bị hắn mê hoặc.
Tay nàng không tự giác vươn ra, chạm vào khuôn mặt và thân hình lập thể của nam nhân, từ trán đến đôi môi mỏng, một đường đi xuống, vừa chạm vừa thầm tán thưởng, dáng người tốt, lớn lên khỏe mạnh, là một người đàn ông trưởng thành đầy cuốn hút.
Nếu như biết nàng đã hồi phục ký ức, không biết Tạ Ngật sẽ có phản ứng gì? Nàng suy nghĩ một chút, lại không dám nghĩ sâu thêm, vì thế rơi vào những suy tư phức tạp, tay mình làm gì cũng không biết.
“Không ngủ được sao?”
Trong bóng đêm, bỗng nhiên vang lên giọng nói của nam nhân, làm nàng giật mình, phản ứng lại mới nhận ra là Tạ Ngật đang nói chuyện, hóa ra hắn vẫn chưa ngủ, chỉ là nhắm mắt giả vờ mà thôi.
“Ban ngày ngủ nhiều rồi. ”
Nàng giải thích một câu, giọng nói hơi thấp, có vẻ thiếu tự tin. Ánh sáng mờ mịt, chỉ mơ hồ nhìn thấy hình dáng, nhưng lại không thấy được đáy mắt nam nhân, điều này khiến nàng bỗng cảm thấy can đảm hơn một chút.
Rồi lại hỏi: “Chàng sao còn chưa ngủ?”
“Ban ngày có bị ngã đau không?”
Hỏi một đằng, trả lời một nẻo, Tạ Ngật không có ý định trả lời đúng câu hỏi, nàng cũng đã sớm đoán được. Thẩm Thư Dao thật ra không để tâm, chỉ đáp: “Trở về lúc đó có chút đau, giờ thì không còn đau nữa. ”
Hắn ừ một tiếng, lăn lộn thanh âm trong cổ họng, giọng nói so với lúc nãy trầm hơn một chút, “Trên người không đau, tay lại bắt đầu sờ s0ạng lung tung. ”
Thẩm Thư Dao a một tiếng, không hiểu ý hắn, mãi đến khi phản ứng lại, cúi đầu nhìn xuống, mới biết hắn đang nói gì. Nàng vội vàng buông tay ra, mặt lập tức đỏ lên.
“À à, không cẩn thận đụng phải, chàng đừng nghĩ nhiều. ”
Đỉnh đầu hồng nhạt tràn ra chất lỏng trong suốt, dính ướt ngón tay nàng, Thẩm Thư Dao nhìn một cái, sau đó lau lên quần hắn. Có chút ghét bỏ.
Tạ Ngật hít sâu một hơi, cơ bắp cứng bang bang, căng chặt, khắc chế.
“Đừng tìm cớ, ta hiểu. ” Hắn vòng tay đến phía sau nàng, một phen ôm lấy thân thể nhỏ xinh, hít thật sâu, giảm bớt xao động trong cơ thể.
“Lại động đậy liền không nhịn được. ”
Một câu, sợ tới mức nàng không dám động một chút, giọng nói cũng liền thấp đi chút.
“Ta thật là không cẩn thận. ” Nàng sốt ruột giải thích.
Đáng tiếc Tạ Ngật không nghe, kiên trì tin vào điều mình thấy, “Chờ nàng thân thể tốt rồi, muốn nắm thế nào liền nắm thế đấy, tùy nàng. ”
Nàng á khẩu không trả lời được, bởi vì dù giải thích thế nào Tạ Ngật đều không tin, liền trầm mặc. Hơn nữa nàng cũng không muốn nắm, tay cầm không hết, cũng mỏi.
Dựa vào trong lòng ngực nam nhân, ấm áp lại có cảm giác an toàn, Thẩm Thư Dao hoàn toàn không muốn xa rời cái ôm của hắn, nhưng nàng cũng không quên chuyện chính.
“Ngày mai ta về nhà một chuyến. ”
Tạ Ngật ừ một tiếng, tựa như đang hỏi vì sao? Từ nhà mẹ đẻ trở về chưa được mấy ngày, lại phải đi về, khẳng định có chuyện. Thẩm Thư Dao không thể nói rõ, có lệ tìm cái cớ, nói có cái gì quên mang.
Tạ Ngật cả nửa ngày không lên tiếng, thái độ không rõ, làm nàng càng thấp thỏm. Qua một hồi lâu, nam nhân trầm thấp ừ một tiếng, lại không nói nữa.
–
Thẩm Thư Dao vì sao nóng lòng về nhà? Tất nhiên là muốn tìm Vương thị để hỏi cho rõ ràng, rốt cuộc cái chén thuốc mà trước kia đã bưng cho nàng là loại thuốc gì? Chỉ có Vương thị mới biết.
Khi trở về Thẩm phủ, Thẩm Văn Võ vừa lúc không ra ngoài, thấy nàng trở về thì rất kinh ngạc, vội vàng xoay quanh nàng, hỏi: “Tỷ, tỷ khẳng định là không có việc gì chứ, nếu không sao lại trở về?”
“Tránh ra, nương đâu?”
“Ở hậu viện, tìm nương có chuyện gì vậy?” Thẩm Văn Võ trợn mắt, lập tức nghĩ đến điều gì đó, cảnh giác nhìn nàng: “Có phải muốn cáo trạng chuyện gì? Ngày hôm qua thật sự không phải lỗi của ta. ”
“Không phải chuyện ngày hôm qua. ”
Thẩm Văn Võ thở phào nhẹ nhõm, liên tục gật đầu, rồi lại hỏi đó là chuyện gì. Thẩm Thư Dao nhìn hắn một cái nhưng không nói gì, xoay người đi về phía hậu viện tìm Vương thị.
Nhìn thấy nàng vội vã rời đi, Thẩm Văn Võ ở phía sau lẩm bẩm vài câu, rồi nhảy nhót chạy ra ngoài chơi.
Rẽ qua vài ngã, Thẩm Thư Dao bước đi vội vàng, đi tìm Vương thị. Khi đến sân của Vương thị, nàng quay đầu lại ra hiệu cho đám Tuệ Hương đứng bên ngoài, rồi tự mình bước vào tìm Vương thị.
Đến gần giữa trưa, ánh mặt trời ấm áp, đúng là lúc dễ buồn ngủ, Vương thị nghe thấy động tĩnh bên ngoài, cơn buồn ngủ lập tức biến mất, vui vẻ chạy chậm ra ngoài, nghênh đón nữ nhi bảo bối của mình.
“Dao Dao. ” Vương thị vui vẻ nhìn nàng, ánh mắt đầy sự yêu thương, từ trên xuống dưới đánh giá một lượt. Hôm qua nghe nói nàng bị ngã ngựa, lo lắng suốt cả đêm, giờ thấy nàng an ổn, cuối cùng cũng có thể yên tâm.
“Con không sao chứ? Lần sau để cha con tìm một con ngựa ngoan hơn. ”
“Con tìm người có chuyện chính sự. ”
Nàng nghiêm mặt, hiếm khi trở nên nghiêm túc, Vương thị thấy vậy, nụ cười vui vẻ lập tức thu lại, tay khẽ xua lui mọi người xung quanh, mẹ con hai người cùng nhau tụ lại để nói chuyện.
Thẩm Thư Dao không vòng vo, trực tiếp hỏi: “Nương, người nói thật đi, ngày đó người bưng cho ta thuốc gì?”
“Ngày nào?”
Vương thị vẫn chưa nhận ra nàng đã khôi phục ký ức, nghĩ một lát, nhưng vẫn không nhớ ra.
Thẩm Thư Dao thở dài, nhắc nhở bà: “Chính là năm ngoái, khi ta và Tạ Ngật cãi nhau rồi về nhà mẹ đẻ ấy. ”
Nàng về nhà mẹ đẻ không ít lần, nhưng cùng Tạ Ngật cãi nhau rồi về nhà mẹ đẻ thì không nhiều, lần đó là duy nhất. Vừa nghe Thẩm Thư Dao nhắc đến, Vương thị lập tức nhớ ra, kinh hãi há to miệng.
Kinh ngạc vì nàng biết được chuyện thuốc đó, càng hoảng sợ vì nàng nhớ lại. Vương thị bình tĩnh lại một chút, rồi hỏi: “Nhớ ra rồi? Tạ Ngật có biết không?”
“Chưa nói với hắn. ” Nàng nhíu mày, “Người trước tiên giải thích rõ ràng chuyện thuốc than, còn lại chuyện khác con sẽ tự mình xử lý có chừng mực. ”
Vương thị thấy không thể giấu được nữa, đành phải kể lại sự thật. Thẩm Thư Dao nghe xong, tức giận đến mức dậm chân. Hóa ra, vì sợ họ sẽ hòa li, nên Vương thị đã bưng cho nàng một chén thuốc không rõ nguồn gốc, khiến nàng bị chẩn đoán sai là mang thai, rồi dẫn đến mất trí nhớ.
Ai, Thẩm Thư Dao tức giận đến mức không biết nói gì, ngồi đó nhìn bà một cái lại liếc mắt một cái. Vương thị biết mình đuối lý, đành phải mặt dày dỗ dành nàng, tìm cách trấn an nàng một chút, Thẩm Thư Dao mới dần dần nguôi giận.
Nàng còn dặn dò Vương thị: “Sau này người đừng tin mấy cái đường ngang ngõ tắt đó nữa. ”
“Biết rồi, biết rồi. ” Vương thị thở phào một hơi, rồi lại hỏi: “Tạ Ngật bên đó nói thế nào?”
“Con tự nói với hắn, người đừng có động vào. ”
Thẩm Thư Dao cũng phiền lòng đây, phỏng chừng chuyện mang thai, có lẽ từ lâu Tạ Ngật đã nhận ra sự bất thường, chỉ là giấu trong lòng không nói mà thôi.
Thẩm Thư Dao vội vàng quay về, một bữa cơm cũng không ăn mà liền trở về Lan Viên.
Trong lòng cất giấu tâm sự, nhưng trên mặt lại không giấu được, Tuệ Hoa Tuệ Hương nhìn thấy tâm trạng nàng không tốt, hỏi nàng rất nhiều lần có chuyện gì không.
Nàng lắc đầu, nói là không có gì, nhưng thực ra trong lòng đã sớm bị đè nén muốn chết.
Liên tục mấy ngày sau, nàng thường xuyên lén nhìn Tạ Ngật, muốn nói thật với hắn, nhưng mỗi lần lời đã đến miệng lại lại nuốt trở vào. Đặc biệt là khi nhìn thấy ánh mắt ôn nhu, lưu luyến của Tạ Ngật, nàng càng không thể mở miệng, sợ rằng trước mắt ôn nhu thân mật này chỉ chớp mắt là sẽ biến mất.
Nàng mê luyến hắn ôm ấp, thích trạng thái trước mắt, cho nên vẫn luôn muốn giấu hắn.
Đáng tiếc Thẩm Chính An từ nhỏ dạy dỗ nàng, phải làm đứa trẻ thành thật dũng cảm, có điều mỗi lần thấy mặt hắn, nàng liền chột dạ, căn bản không dám nhìn thẳng.
–
Ngày nọ buổi tối, trong phòng tắt đèn, bóng tối bao trùm như mực, Thẩm Thư Dao dường như lấy hết can đảm, bóp nhẹ eo nam nhân rồi hỏi nhỏ:
“Nếu như ta làm sai chuyện gì, hoặc là lừa gạt chàng một số chuyện, chàng có tức giận không?”
Tạ Ngật vẫn chưa ngủ, nghe vậy mặc dù dừng lại mấy giây, giọng nói trầm xuống, đè nặng thanh âm, hỏi lại: “Ví dụ?”
Ví dụ?
Nàng lẩm bẩm hai lần, một lúc lâu cũng không nghĩ ra lý do, đành phải ậm ừ rồi nói: “Ví dụ là ta lừa chàng, như vậy đó. ”
Nói không rõ ràng, không minh bạch, Tạ Ngật mà biết phản ứng lại mới là lạ. Nhưng Tạ Ngật lại nghiêm túc trả lời nàng:
“Tâm và thân của nàng chỉ có thể là của ta!”
Câu nói mạnh mẽ, bá đạo, lại toát lên một d*c vọng chiếm hữu cực kỳ mạnh mẽ.
Thẩm Thư Dao cảm giác tay Tạ Ngật ôm chặt hơn, lời nói tuy có phần cứng rắn, nhưng nàng lại cảm thấy rất thích.
Im lặng một lúc, Tạ Ngật thì thầm bên tai nàng:
“Thân thể ổn rồi chứ?”
“Ừm, ổn. ”
Nói xong, nàng lập tức hối hận, phát hiện ra ý đồ của Tạ Ngật. Dù nói rằng chuyện vợ chồng là điều bình thường, nhưng lúc này nàng vẫn chưa quen với cảm giác này.
Tạ Ngật lại không cho nàng cơ hội hối hận, xoay người để nàng dưới thân, chặt chẽ đem nàng giam cầm, không có chút khả năng chạy thoát nào.
Hắn bắt đầu hôn môi là ôn nhu ngọt ngào, theo sau đó là mang theo d*c vọng s@c tình, từng tấc từng tấc tiến công càn quét, giữa môi và răng tất cả đều là hơi thở của hắn. Hắn trầm thấp khàn khàn bảo nàng duỗi lưỡi ra, thích li3m m*t chơi đùa, hoặc là làm cho người thở không nổi, khó khăn lắm mới buông tha nàng.
Đôi tay nàng để trước người, Tạ Ngật cứ như là biết suy nghĩ của nàng, bắt lấy tay nàng kéo l3n đỉnh đầu, độ cong thân thể càng thêm quyến rũ mê người.
Trong viện rất yêu tĩnh, động tĩnh rất nhỏ cũng rõ ràng, giác quan cũng càng thêm nhạy cảm, những động tác nhỏ mềm nhẹ, khiến người run rẩy không thôi, càng làm thân thể nàng tiếp nhận hắn.
Thẩm Thư Dao bị hắn ép tới tràn ra nước mắt, nghiêng đầu cắn môi, không hé răng.
Ngày xuân ấm áp, nam nhân mồ hôi đầy người, dính nhớp dán lấy nàng, cơ bắp lúc căng chặt lúc thả lỏng cũng rõ ràng vô cùng.
Đặc biệt là khi eo bụng phát lực, cảm giác khảm nhập sâu đậm, tới cực hạn thân thể có thể chấp nhận được rồi.
Tạ Ngật thở phì phò hỏi nàng: “Dao Dao, vì sao không phát ra tiếng?”
Ngón tay nhéo hai sườn mặt nàng, cưỡng ép nàng mở miệng.
“Chúng ta không phải đã nói rõ rồi sao, không cần phải gắng gượng chịu đựng áp lực của mình, phải thẳng thắn và thành thật sao? Sao lại quên mất rồi?”
Thẩm Thư Dao nhớ tới, trong nửa năm nàng mất trí nhớ, nàng đều nói toẹt ra, trong chuyện giường chiếu càng thoải mái tới cùng, thậm chí còn kêu r3n ph óng đãng.
Trước mắt lại cắn môi không hé răng, khó trách Tạ Ngật hỏi nàng.
“Ta…” Nàng dừng một chút, trách hắn, “Phải ôn nhu. ”
Nam nhân cười khẽ, ngực chấn động, “Được. ”
Tạ Ngật nói được thì làm được, kế tiếp dù cho chính hắn nhẫn nhịn đến mức gân xanh nổi đầy người, cũng không tùy ý phóng túng nữa.
Thẩm Thư Dao lại không vừa lòng, chớp chớp đôi mắt ướt đầm đề lên án hắn: “Tạ Ngật, chàng cố ý, chàng biết ta không phải ý này. ”
“Ý gì là ý gì?” Hắn cố ý giả vờ không biết.
Xem nàng xoắn tới xoắn lui, Tạ Ngật không trêu nàng nữa, hắn nhẫn nại đã đến cực hạn.
Ngày xuân, gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương thoang thoảng, thật dễ chịu. Tuy nhiên, hôm nay có điều gì đó khác thường, gió xuân cuốn theo một mùi tanh, không phải mùi máu tươi, mà là một mùi khác.
Thẩm Thư Dao nghe thấy mùi này quen thuộc, trong lòng càng thêm rung động. Nàng nhìn lên, cổ hơi ngẩng cao, cảm giác sảng khoái, thỏa mãn.
–
Một đêm lại không ngủ ngon, như mơ như thật, luôn có thể nghe thấy Tạ Ngật nói chuyện, lúc thì ôn nhu, lúc lại hung ác.
Nói xong, hắn lại thì thầm bên tai nàng, khen ngợi: “Bảo bối, bụng có đầy chưa?”
“Muốn nữa không?”
Nàng loay hoay, lắc lắc đầu, “Không cần nữa…”
Mắt trợn mắt, rõ ràng là người tỉnh táo, nhưng lại có vẻ như không ngủ ngon, nhìn mà đau lòng.
___
Editor: Phu quân hắn không hiểu phong tình???
← Ch. 50 | Ch. 52 → |