Chương 32
← Ch.31 | Ch.33 → |
Hai ngày sau, Tạ phủ phá lệ yên tĩnh, cả phủ như bị một làn sóng áp lực bao phủ, hạ nhân làm việc cẩn thận, không dám nhiều lời. Sau khi Thu di nương được đưa đi 5 ngày, Lâm thị cuối cùng cũng dần thoát khỏi nỗi bi thương, tâm trạng ổn định trở lại.
Có lẽ là đã dần phai nhạt, nên khi Tạ Quần đề nghị nạp thiếp, Lâm thị chỉ đáp nhẹ một tiếng, cảm xúc cũng không hề dao động. Hai ngày sau, Lâm thị đã giúp Tạ Quần nạp thêm một thiếp thất mới
Thẩm Thư Dao nhìn Tạ Ngật thở dài, không giấu được vẻ khinh thường đối với cách làm của Tạ Quần. Mới chỉ qua vài ngày chuyện Thu di nương, vậy mà đã vội vã nạp thiếp, khát như vậy sao?
Trước kia sao lại không phát hiện nhỉ?
Nàng nhìn chằm chằm Tạ Ngật thật lâu, nhịn không được hỏi: “Phụ thân trước mắt là cần phải dùng dược, nạp không nạp thiếp, quan trọng như vậy sao?”
Tạ Ngật vừa đọc sách vừa uống trà, nghe vậy nâng mắt, ngón tay thon dài, động tác lật sách phá lệ nho nhã, “Chuyện của trưởng bối chúng ta quản không được, chỉ cần đừng náo loạn tới khó coi, mở một mắt nhắm một mắt vậy. ”
Tựa như chuyện của Thu di nương, nếu không phải Thu di nương làm chuyện quá khác người, Tạ Ngật cũng quản không được. Tạ Quần chẳng những là trưởng bối, hơn nữa là phụ thân thân sinh của hắn, quản nhiều, khó tránh khỏi người ngoài nói xấu.
Thẩm Thư Dao cũng bất đắc dĩ, phải nha, Tạ Ngật nói rất đúng, chuyện hậu viện của công công*, nào đến lượt bọn họ nói. Nàng thở ngắn than dài một lúc lâu, trong ngực buồn đến khó chịu.
*Cha chồng
Đều nói mẫu thân nàng ghen tị, nữ tử Thẩm gia cưới không được, không nghĩ tới, là phúc hay họa, chỉ có chính mình biết. Nữ tử nào không muốn phu quân chỉ có một mình mình, thanh danh kém chút thì cứ để cho nó kém, ít nhất chính mình sống thoải mái. Mẫu thân nàng chính là như thế.
“Sáng nay thỉnh an mẫu thân, sắc mặt bà không được tốt, phỏng chừng không nghỉ ngơi tốt. ”
“Ừm, ta thấy. Thời gian rảnh nhiều thì bầu bạn với bà. ”
Lâm thị hiện tại là thật sự không rảnh phản ứng nàng, hàn huyên hai câu đã cho nàng trở về nghỉ ngơi, nói chuyện hữu khí vô lực, thực sự tổn thương không nhẹ.
Thẩm Thư Dao lột đậu phộng ăn, thuận tiện đưa một miếng tới miệng Tạ Ngật, Tạ Ngật lắc đầu, đầu quay qua một bên, không thích ăn cái này. Như là trò chơi truy đuổi, một trốn một theo, rất thú vị, nhưng mấy hiệp qua đi, Tạ Ngật liền hết kiên nhẫn, nói: “Không ăn!”
“Ăn!”
Âm điệu bỗng nhiên cao lên vài phần, nghe có chút hung dữ. Nam nhân kinh ngạc quay sang, ngoan ngoãn há mồm, một hạt đậu phộng được bỏ vào trong miệng. Vị của đậu phộng rất nhạt, nhưng thứ hắn cảm nhận rõ ràng lại là mùi hương từ người nàng.
Tạ Ngật nhíu mày, cắn vài cái rồi nuốt xuống. Hắn xưa nay không yêu thích ăn những món này, đột nhiên ăn một chút, cảm giác không phải là thứ hắn thích. Nhưng Thẩm Thư Dao lại thích ăn, lúc nhàn rỗi, trên bàn luôn có sẵn chút điểm tâm vặt, nếu nàng muốn ăn thì lấy một cái, cả ngày chưa từng dừng lại.
Nàng cũng không mập, đã ba tháng, cơ thể vẫn giữ dáng vẻ thanh mảnh như trước, tinh tế và quyến rũ. Nam nhân liếc mắt nhìn bụng nhỏ của nàng, bình thản nói: “Ngày khác tìm đại phu tới bắt mạch. ”
Nàng gật đầu, không phản bác lời hắn nói, nàng rất coi trọng thai nhi trong bụng. Chỉ là nhẹ nhàng nói thêm: “Mẫu thân mấy ngày trước đã sai người tới thăm ta, hỏi thăm thai nhi thế nào, có chỗ nào không thoải mái không? Bà rất mong chờ được làm bà ngoại đó. ”
“Hôm sau đi, hôm sau ta nghỉ ngơi tắm gội. ” Vừa lúc ở nhà với nàng.
Thẩm Thư Dao không lên tiếng, tính toán ngày tháng một chút rồi nói: “Qua mấy ngày nữa, Thục Di rủ ta đi cưỡi ngựa. Hai ngày nay thời tiết đẹp, đợi đến khi tuyết rơi, thì không thể cưỡi được nữa, phải đợi đến mùa xuân năm sau. ”
“Nàng mang thai. ” Tạ Ngật nghiêm giọng nhắc nhở.
Nàng gật đầu, đáp: “Ta biết. ”
Tạ Ngật sắc mặt khó coi, nhìn nàng như thể trách cứ, không thể hiểu nổi tại sao nàng có thai mà còn muốn cưỡi ngựa.
Thẩm Thư Dao thấy hắn xụ mặt, vẻ mặt nghiêm túc, ngay sau đó liền cười, “Ta chuẩn bị dắt ngựa đi dạo xung quanh, không cưỡi. ”
Nàng tới gần, cái trán trơn bóng no đủ thình lình ở hắn trước mắt, “Như vậy cũng được rồi đi. ”
Nam nhân duỗi tay đẩy đầu nàng, bất đắc dĩ, “Ta đi với nàng. ”
“Ừm, cũng được. ”
Cùng bạn tốt ra ngoài du ngoạn, còn phải mang theo cái kéo chân sau, Thẩm Thư Dao kỳ thật không muốn Tạ Ngật đi theo, nhưng cũng không có cách nào, nếu không cho Tạ Ngật đi theo, hắn sẽ không yên tâm.
Bất đắc dĩ, đành phải thỏa hiệp.
Nàng tiếp tục lột đậu phộng ăn, ăn tới hứng khởi liền đem viên đậu phộng vứt lên không trung, dùng miệng tiếp lấy. Hành vi cử chỉ rất là tiêu sái, có cảm giác như nhi nữ giang hồ.
Tạ Ngật nhìn chằm chằm, thầm nghĩ nàng học được thế nào, thế mà mỗi lần đều tiếp trúng được.
“Chàng còn muốn ăn?” Nàng hỏi.
“Làm sao học được vậy?”
Thẩm Thư Dao cười, giải thích: “Cha ta là tướng quân, nữ tử nhà khác không biết, nhưng ta thì chắc chắn biết. ”
Nói xong, nàng uống một ngụm trà, lại tiếp lời: “Kỳ thật, khi còn nhỏ, ta và Thẩm Văn Võ thường đùa giỡn, xem ai ném chuẩn nhiều hơn. Người thua thì phải đi tìm mẫu thân xin bạc, sau đó ra ngoài chơi. Nếu không thì chính là làm sai việc, cần người đội cái nồi này, dùng cách này để quyết định thắng bại. ”
Tạ Ngật nghe xong, lắc lắc đầu. Nhà người ta cô nương thì cầm kỳ thi họa, còn nàng thì ngược lại, không giỏi bằng ai, à không, không phải không giỏi, mà là không biết. Thậm chí chữ viết của nàng cũng khó coi.
Tạ Ngật rất muốn nàng luyện chữ, nhưng tính tình của nàng như vậy, chỉ sợ nàng sẽ trợn mắt với mình, còn tiện thể nói mấy câu châm chọc. Thôi, hắn không ép buộc, sau này cũng chỉ có thể dạy dỗ con cái cho tốt.
“Chàng có muốn thử không?” Nàng hỏi.
Nam nhân lắc đầu, đối với loại xiếc nhàm chán này không có hứng thú, “Tự nàng chơi đi. ”
Ngữ khí như nói với trẻ con, Thẩm Thư Dao ban đầu chưa phản ứng lại, chờ nàng nhận ra, Tạ Ngật đã cầm sách ra ngoài, đi nơi khác đọc.
“Hừ”
–
Ra ngoài chơi hôm ấy, thời tiết quả thật rất tốt, mặt trời lên cao, ánh nắng ấm áp, chiếu lên người cảm thấy đặc biệt thoải mái.
Thẩm Thư Dao mang theo Tạ Ngật cùng ra ngoài, trên xe ngựa, Tạ Ngật nhìn nàng, ánh mắt có gì đó khác thường, hỏi ra mới biết, hóa ra là vì chuyện của Trần Thục Di.
“Có chuyện quên chưa nói với nàng, lúc trước nhị đệ nhờ nàng giúp, làm người giật dây, làm Hồng Nương. ”
Do mất trí nhớ, nàng đã quên mất chuyện này.
Mi mắt tinh tế khẽ nhướng, ánh mắt xoay chuyển, bừng tỉnh đại ngộ: “À, Trần Thục Di à, vậy bọn họ hiện tại sao rồi? Sao không nghe nói gì về họ nữa?”
“Không thành. ”
Tạ Ngật không muốn nói nhiều, trước đó trưởng bối không đồng ý, hai người lại dừng lại, hiện giờ đã lâu không nghe Tạ Tuấn nhắc đến, hắn cũng không cố tình đi hỏi thăm, rốt cuộc cũng không liên quan tới mình.
“Được, đợi lát nữa ta tự hỏi nàng. ”
Hắn ừ một tiếng, nhắm mắt lại dưỡng thần.
Vùng ngoại ô trại nuôi ngựa rộng lớn, cây cối thành rừng, có điều hiện tại là mùa đông, không có cảnh đẹp cây xanh hợp thành bóng râm rộng lớn. Nhưng trời tuyết cũng không tồi, có thể ngắm tuyết.
Thẩm Thư Dao cả ngày buồn bã ở Lan Viên, thật sự rất nhàm chán, đã sớm nghĩ đến việc ra ngoài một chút, nhưng lại ngại không có ai cùng nàng, lại đang mang thai, đi ra ngoài lại không tiện. Vì vậy, khi Trần Thục Di mời nàng ra ngoài cưỡi ngựa, nàng lập tức đồng ý ngay.
Các nàng đã lâu không gặp, lúc gặp lại, có chút ngỡ ngàng trong chớp mắt, nhưng rất nhanh đã ôm lấy nhau nhiệt tình. Hàn huyên một lát, rồi cùng nhau sóng vai đi về phía chuồng ngựa.
Tạ Ngật xuống xe ngựa liền không thấy bóng dáng nàng đâu, đại khái là đã đi sang chỗ khác. Thẩm Thư Dao quét mắt nhìn xung quanh, không thấy người, cũng liền không để ý nữa.
Trần Thục Di nhìn bụng nhỏ nàng một cái, nói: “Nghe nói ngươi đã quên đi chút chuyện, lại mang thai, sợ là ngươi theo không được đâu. ”
“Sao có thể? Đây không phải đã ra tới nơi sao?”
Đã lâu không ra ngoài, hôm nay nàng phá lệ hưng phấn, lôi kéo cánh tay Trần Thục Di, vui vẻ nói: “Đợi lát nữa ngươi chậm lại theo ta, ta dẫn ngựa đi dạo quanh đây. ”
“Ừm, được. Ta buồn lâu rồi, cũng chỉ muốn giải sầu thôi. ”
Gặp mấy người quen, hai người gật đầu chào hỏi rồi tiếp tục đi về phía trước.
Thẩm Thư Dao nhớ lại lời Tạ Ngật nói, mím môi, nghiêng đầu nhìn Trần Thục Di, hỏi: “Ngươi gần đây thế nào?”
“Khá tốt. ”
Nàng hỏi quá uyển chuyển, Trần Thục Di không nghe hiểu, Thẩm Thư Dao nghĩ một lúc, rồi trực tiếp hỏi: “Ngươi và Tạ Tuấn thế nào?”
Nhắc đến Tạ Tuấn, Trần Thục Di đầu tiên là thoáng chốc buồn bã, sau đó lại khẽ cười, bình thản đáp: “Ngươi không phải đã quên sao? Sao lại nhớ rõ chuyện này?”
Nàng vò đầu, không nhắc đến Tạ Ngật, chỉ nói: “Ta nghe mẹ ta nói, có một lần bà nói lỡ miệng. ”
“À…” Trần Thục Di cúi đầu, giọng nói yếu đi rất nhiều, “Chúng ta thuận theo tự nhiên, không nhất định không phải nhau thì không thể. Cha mẹ hiện giờ đang giúp ta xem xét chuyện này. ”
Cảm xúc thoáng chốc lộ ra chút mất mát, nhưng tổng thể mà nói, Trần Thục Di đã nhìn thấu. Nếu tương lai không phải là Tạ Tuấn, nàng cũng sẽ không vì thế mà sống chết đòi gả. Thẩm Thư Dao hơi yên tâm.
“Nhìn nhiều một chút cũng tốt, trên đời này có rất nhiều nam nhi tốt. ”
Nàng không nói cho Trần Thục Di, Tạ Tuấn cũng chỉ như vậy, không phải tốt đẹp như nàng nghĩ, đôi khi còn yếu đuối, không có chủ kiến. Nếu thực sự gả cho hắn, có thể sẽ phải chịu ủy khuất.
“Ngươi nói rất đúng, nương ta cũng an ủi ta như vậy. ”
Trần Thục Di thấy xung quanh không có ai, thì khẽ nói: “Đừng nói đến ta, nhưng ngược lại là ngươi, ngươi không phải đã quên rất nhiều chuyện sao? Có phải là cũng đã quên người kia rồi không?”
“Ai cơ?”
Thẩm Thư Dao không rõ nguyên do, nàng chỉ là quên mất chuyện thành hôn một năm trước, còn có gì khác đâu? Nàng nhíu mày, nhìn vẻ nghiêm túc của Trần Thục Di, cũng nghiêm túc hơn vài phần.
“Ngươi mau nói đi, ta đã quên ai?”
Hai người đầu khẽ ghé vào nhau, thấp giọng trò chuyện, người bên ngoài nhìn vào chỉ thấy như đang nói bí mật, ngay cả chính hai người cũng không nhận ra điều đó.
Trần Thục Di ôm chầm lấy vai nàng, nói: “Chính ngươi nói với ta, ngươi thích một người. ”
“A? Cái gì?”
Nàng khiếp sợ la lên, ý thức được giọng nói quá lớn, cuống quít che miệng, nhìn quanh hướng bốn phía, bên cạnh không có ai, vẫn tốt.
Nàng cảm thấy ngực mình đập thình thịch, hoảng hốt bắt đầu nói lắp: “Ta, ta sao? Đừng nói bậy. ”
“Ta không có, chính miệng ngươi nói với ta. ”
Thẩm Thư Dao vẫn không tin, hỏi lại: “Vậy ta nói là ai?”
Trần Thục Di lắc đầu, “Không có, ngươi không chịu nói tên. ”
Nàng rũ mắt trầm tư, Trần Thục Di không cần thiết phải lừa dối mình. Nói như vậy, nàng thật sự đã nói qua lời này với Trần Thục Di, nhưng nàng đã quên mất.
Tạ Ngật có biết không?
Hai người đi đến chuồng ngựa, Trần Thục Di dẫn ngựa lại gần, “Ta đi trước dạo vài vòng, ngươi cẩn thận một chút. ”
“À, ngươi đi đi. ”
Con ngựa vừa nhấc chân, người và ngựa chớp mắt đã chạy xa.
Nàng đứng đó, vẻ mặt đầy đau khổ, một lúc lâu không nhúc nhích, sau đó chọn một con ngựa dịu dàng ngoan ngoãn.
Cầm cương, nàng dắt ngựa dọc theo bãi săn đi dạo, vốn là muốn giải sầu, nhưng hiện tại hay rồi, tâm tình càng đi càng kém. Ngựa cũng không giải được sầu.
Cúi đầu đi đường, nàng không phát hiện phía sau có người đuổi theo, mãi đến khi bóng râm phủ lên người, nàng mới ngẩng đầu lên nhìn.
Ánh sáng che khuất hơn phân nửa, đôi mắt mở lớn, không bị chói mắt.
“Mặt ủ mày ê, cùng Trần cô nương nói cái gì rồi?”
Môi đỏ mấp máy, cắn nhẹ môi dưới, nàng nói: “Chẳng nói gì, chỉ là… chỉ là nói chút chuyện nữ nhi thôi. Không liên quan đến chàng. ”
Ánh mắt nàng lóe lên, rõ ràng có chút mất tự nhiên. Tạ Ngật ánh mắt sắc bén, liếc mắt một cái đã nhìn ra.
“Các nàng ở sau lưng nói ta?”
“Chưa nói, chàng a, thật sự là hay nghi ngờ, đáng ghét. ”
Tức giận mà cũng làm nũng.
Tạ Ngật nhướn mày cười, “Nói cũng không sao. ”
Nàng hừ một tiếng, bước nhanh đi về phía trước, đi được vài bước lại quay lại, “Chàng tới dắt đi. ”
← Ch. 31 | Ch. 33 → |