Chương 14
← Ch.13 | Ch.15 → |
Tạ Ngật người này không thể cẩu thả dù chỉ một chút, nơi nơi chốn chốn muốn sạch sẽ thoải mái như mới, trong phòng không thể có một chút tro bụi, càng đừng nói tới triều phục cùng thường phục, mỗi ngày xiêm y đều phải ủi phẳng, nếu là có một chút nếp nhăn, liền sẽ nhăn mày không vui.
Buổi sáng ra ngoài là nàng giúp Tạ Ngật sửa sang lại triều phục, lúc nào cũng phẳng phiu hoàn chỉnh, như thế nào mà sau thượng triều trở về nút áo lại rời rạc?
Thẩm Thư Dao nhìn trên người hắn hai lần, xác thật thấy nút áo rời rạc, sắp rụng ra tới nơi. Nàng ngửa đầu, quan tâm hỏi: “Ngươi cùng người khác lôi kéo?”
Nghe vậy, Tạ Ngật nhướng đuôi lông mày, lộ ra một chút bất đắc dĩ, đầu óc nàng nghĩ thế nào, hắn sao lại cùng người khác lôi kéo?
“Không thể nào. ”
Ngữ khí nghe không được tốt, Thẩm Thư Dao khóe miệng hướng xuống, không hiểu hắn giận cái gì, mình làm phu nhân hắn, còn không thể hỏi một chút?
Nàng lạnh mặt, âm dương quái khí, “Đưa ta, ngày mai ta lại sửa. ”
“Sửa bây giờ đi” Nam nhân nhẹ nhàng nói, nhưng thanh âm lạnh lẽo, chứa đựng sự không cho phép cự tuyệt, Thẩm Thư Dao phiền nhất loại ngữ khí này của hắn, mang theo địa vị người trên cao, cao ngạo cùng cưỡng bách, nàng thập phần không vui.
Nhưng nàng cũng sẽ không ngốc tới mức nhăn mặt tại chỗ, nhiều nhất là bất mãn trong lòng, ngoài miệng vẫn là nói thật dễ nghe.
Tạ Ngật nhìn ra nàng bất mãn, vì thế lại thấy giọng nói: Chuyện hôm nay đừng kéo dài tới ngày mai. ”
Câu này giải thích còn chắp vá, sắc mặt nàng hòa hãn chút, không so đo.
Thế nhưng Thẩm Thư Dao đã xem nhẹ một việc, đó là từ nhỏ nàng thêu thùa không tốt, trước khi xuất giá chỉ muốn học chút, giờ đây chút đó cũng không đủ dùng.
Ngón tay mảnh khảnh không thuần thục kéo kim thêu hoa, nhắm một mắt xâu kim, kết quả cả buổi cũng không xuyên vào, vô cùng bực bội, trên mặt nóng rát, chột dạ chảy mồ hôi. Càng đáng sợ hơn chính là, Tạ Ngật ngồi một bên nhìn, tuy rằng đang uống trà nhưng đôi mắt thường liếc sang nhìn, làm nàng càng hoảng hốt.
Được giây lát, Thẩm Thư Dao muốn từ bỏ, trong đầu đã tìm cớ chạy thoát, còn chưa nghĩ ra cớ nào hợp lý, nam liền không chút để ý hỏi: “Làm sao vậy? Tay run?”
Thẩm Thư Dao nuốt nước bọt, chột dã nghĩ, đôi mắt hắn thật tinh, vừa rồi run lên một chút đã bị hắn thấy được. Nàng không thừa nhân, phản ứng thật mau tìm được cái cớ: “Tay có chút trơn, ra mồ hôi. ” Cho nên kim chỉ xuyên không vào.
Nàng tái nhợt bất lực giải thích, đến mình còn không tin được.
Tạ Ngật nhìn nàng khuôn mặt ửng đỏ, bên mái đổ chút mồ hôi, vài sợt tóc dán vào gương mặt, ánh mắt càng vô tội hơn, nhìn rất đáng thương.
Độ cong bên môi người đàn ông chợt óe rồi thôi, nhanh đến mức Thẩm Thư Dao không nhìn thấy, sau một lúc lâu, Tạ Ngật bất đắc dĩ nói: “Thôi, cứ để đó trước đi. ”
Thẩm Thư Dao vui vẻ, đôi mắt lập tức sáng lấp lánh lóe ra ánh sáng, gật đầu phụ họa, “Nói thật đúng, đợi lát nữa còn có việc. ”
Tạ Ngật yên lặng đứng dậy, rất có thâm ý liếc mắt nàng một cái, theo sau đi thư phòng.
Người mới ra khỏi cửa, phía sau mặt Thẩm Thư Dao liền trầm xuống, nắm triều phục dùng sức xoa thành một nhúm, tiếp theo buồn bực ném sang bên cạnh, hừ, nếu không phải Tạ Ngật không biết nàng không biết thêu thùa, nàng thật hoài nghi Tạ Ngật là cố ý. Vừa rồi hù chết nàng.
Thẩm Thư Dao nhìn về phía triều phục ở một bên, không cam lòng xách lên, đem nó sửa tốt, vạn nhất đợi lát nữa bị Tạ Ngật nhìn thấy, tóm lại không tiện giải thích.
Nàng đem Tuệ Hoa kêu vào, dặn dò nàng đem nút trên triều phục sửa tốt, an bài tốt đâu đó xong, Thẩm Thư Dao mới thở phào nhẹ nhõm.
–
Mùa hè ngày dài, tới chạng vạng rồi ánh sáng vẫn là rất sáng, chân trời ráng màu đỏ rực, bao phủ một tầng màu cam, trông rất đẹp mắt.
Tạ Ngật bữa tối từ thư phòng ra, trong phòng hương cơm thoang thoảng, trên bàn bày một bầu rượu, không cần nghĩ cũng biết là chuẩn bị cho hắn. Tạ Ngật buổi tối có khi sẽ uống hai ly, không nhiều lắm, nếm cái vị mà thôi.
Nam nhân ngồi xuống, cử chỉ ưu nhã, nhưng sắc mặt quálạnh, phảng phất không muốn nói nhiều. Nếu là bình thường, Thẩm Thư Dao nhất định sẽ tìm cái để nói, không khí quá mức an tĩnh khiến nàng khó chịu, nhưng hôm nay nàng không muốn, nàng trong lòng nghẹn một hơi, đổ không ra được.
Một ngụm một ngụm dùng bữa, chuẩn bị ăn xong liền nghỉ ngơi, thân thể mỏi mệt, muốn nằm.
“Đêm mai không về, ở nha môn một đêm. ”
Nàng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Tạ Ngật nhìn mấy lần, chần chờ ừm một tiếng, lúc trước bận quá hắn cũng sẽ ở nha môn nghỉ ngơi, cũng không quá kinh ngạc.
Thái độ lãnh đạm khiến Tạ Ngật bất mãn, hắn buông chén rượu, bổ sung câu: “Có cái tử án phải xử lý, nên không trở về. ”
Thẩm Thư Dao ngước mắt, ánh mắt nhàn nhạt, “Ta biết. ”
“Biết cái gì?”
“Biết ngài muốn phá án, biết ngài bận. ” Nói đủ rõ ràng đi.
Nam nhân hầu kết động vài cái, cảm xúc bất mãn rõ ràng, Nàng không hỏi gì sao?”
Thẩm Thư Dao vò đầu, càng ngày càng xem không hiểu hắn, đã nói là muốn bận, còn hỏi cái gì? Hỏi quá nhiều không cảm thấy nàng phiền sao?
Nàng cắn chiếc đũa, thần sắc mờ mịt, Tạ Ngật nhìn ở trong mắt, lại là ngây ngốc đáng yêu.
Nếu nàng không hiểu, hắn cũng không ngại nói rõ ràng chút: “Ý ta là, ta bất luận có chuyện gì đều sẽ không giấu nàng, nàng cũng nên như thế. ”
À, việc này a, nàng biết.
Thẩm Thư Dao lộ ra một cái biểu cảm bừng tỉnh đại ngộ, cười gật đầu, “Đương nhiên, chúng ta là phu thê, có việctất nhiên sẽ không gạt ngài”
Bằng mắt thường có thể thấy được Tạ Ngật sắc mặt thay đổi vi diệu, nàng chớp chớp mắt, thầm nghĩ chính mình chưa nói gì bậy, biểu cảm hắn cứ như không ổn lắm.
Nàng nắm chiếc đũa, chút có chút không lựa cơm, sợ hãi liếc mắt nhìn hắn một cái, lại nói: “Sao lại nói thế? Ai nói vớingài cái gì?”
“Không có. ”
Mới vừa uống ba ly rượu, rõ ràng không có say, đầu lại có chút choáng, đại khái bị nàng làm cho tức.
Tạ Ngật mỏi mệt xoa bóp giữa mày, cực lực ẩn nhẫn chính mình tức giận, trầm thấp ho vài cái, xốc mí mắt, cuối cùng hỏi nàng: “Chắc chắn không có việc gì giấu ta?”
Nàng buông chiếc đũa, thành khẩn lại nghiêm túc nói: “Không có, tuyệt đối không có. ” Nàng từng chữ nói rõ ràng, như là bảo đảm.
Một khắc kia, Tạ Ngật nhắm mắt, hận rèn sắt không thành thép mà thở dài, hắn nhìn chằm chằm Thẩm Thư Dao một lát, ánh mắt thâm trầm.
Ngày mùa hè oi bức, mà lúc này, Thẩm Thư Dao bỗng nhiên cảm thấy một cổ lạnh lẽo đánh úp lại, từ lòng bàn chân bắt đầu, dần dần lan tràn toàn thân. Nàng run run mấy cái, môi đỏ mấp máy, chưa mở miệng, liền thấy Tạ Ngật chợt đứng dậy, lưu lại một câu đthong thả, người liền đi rồi.
Thẩm Thư Dao không chớp mắt nhìn chăm chú, không có tâm tình dùng bữa, nàng vẫy tay với Tuệ Hương, ý bảo nàng lại đây.
“Gần đây ta không làm ra chuyện gì sai chứ?” Thẩm Thư Dao nghĩ lại, nói: “Có thể là bị lộ rồi không?”
Tuệ Hương lập tức hiểu ý nàng, nghe vậy liền nói: “Dạ, nô tỳ không nhìn ra, nhưng gần đây, đại nhân quả thật có những hành động rất kỳ lạ. ”
“Đúng chứ? Ngươi cũng đã nhìn ra. ”
Thẩm Thư Dao cho rằng đó chỉ là cảm giác của nàng, không nghĩ tới Tuệ Hương cũng nghĩ vậy, xem ra trong lòng Tạ Ngật có chuyện giấu nàng.
Nàng nhấp môi, lâm vào trầm tư, nhưng không có manh mối gì. Tuệ Hương không đành lòng thấy nàng phiền lòng, vì thế trấn an: “Người cũng đừng nghĩ nhiều, đại nhân trước đây cũng như vậy, có lẽ gần đây chuyện quan sai phức tạp, tâm tình không tốt thôi. ”
Tuệ Hương vừa nói vậy, Thẩm Thư Dao cảm thấy có khả năng, Tạ Ngật vừa rồi còn nói đêm mai không trở lại, vốn đã bận rộn.
Nghĩ tới đây, Thẩm Thư Dao không căng thẳng như vừa rồi, bả vai cứng còng cũng trùng xuống, cầm đũa tiếp tục ăn.
Nhưng nàng cũng chưa quên trước khi nam nhân ra ngoài một khắc,
Tư cập này, Thẩm Thư Dao không vừa rồi như vậy khẩn trương, cứng còng bả vai tùng xuống dưới, cầm lấy chiếc đũa tiếp tục ăn. Thẩm Thư Dao trong miệng nhét đầy, mơ hồ không rõ phân phó: “Tạ Ngật khẳng định không ăn no, đợi lát nữa làm phòng bếp nấu chén mì đưa đi, liền nói là ta nấu. ”
“Vâng ạ. ”
–
Chiều hôm rực rỡ, Lan Viên đèn dần dần được thắp sáng, lay động trong gió.
Lúc này trong thư phòng, nam nhân tựa lưng vào ghế ngồi, ngửa đầu nhìn ngây người, một tư thế ngồi đã lâu. Một lát sau, nghe thấy dưới hành lang truyền tới tiếng bước chân, đôi mắt khẽ nhúc nhích, lười biếng ngồi thẳng dậy.
Tiếng nói chuyện thật nhỏ vang lên nửa khắc, sau đó A Tứ đẩy cửa tiến vào, trong tay cầm một chén mì, còn đang bốc hơi nóng.
A Tứ cười ha hả đặt ở trong tay hắn, nói: “Thiếu phu nhân phân phó người đem quài, là chính tay người làm. ”
“Nàng tự làm?”
“Đúng vậy, Linh Xuân nói như thế. ”
A Tứ nghĩ thầm, Linh Xuân chính là nói thế, hắn cũng không nghe lầm a, nhưng hắn sao lại cảm thấy tâm tình không tốt? A Tứ lại liếc mắt nhìn đại nhân một cái, hắn cười thành tiếng, ánh mắt lãnh đạm, môi thẳng mím thành một đường thẳng tắp, kiềm chế cái gì.
Tạ Ngật hừ lạnh, kẻ lừa đảo, còn nói là chính mình làm, chỉ sợ phòng bếp cũng chưa đi vào.
Nam nhân trầm tư giây lát, nói: “Lan Viên có phải hay không có một nha hoàn tên Hiểu Hiểu, ngươi đi đem nàng gọi tới. ”
Vừa nghe tới tên Hiểu Hiểu, A Tứ cả người liền kì lạ, hắn cười gượng nhìn Tạ Ngật, hỏi: “Ngài tìm nàng làm cái gì? Nàng chỉ là một nha hoàn nhỏ, không hiểu chuyện, ngài nói với tiểu nhân, tiểu nhân đi truyền lời. ”
Mắt Tạ Ngật nhìn hắn, cong môi cười, “Ngươi sợ ta coi trọng nàng?”
A Tứ không lên tiếng, đầu thấp cúi thấp xuống, coi như cam chịu.
Nhìn bộ dạng hắn không tiền, Tạ Ngật tức đến sắc mặt xanh mét, nếu không phải hắn luôn luôn khắc chế cảm xúc, trước mắt sợ là muốn động thủ.
“Tâm tư ngươi đối với nàng cho rằng ta không biết?” Tạ Ngật dựa vào sau, ý cười thu lại, “Nếu nàng làm tốt chuyện, ta làm chủ, để ngươi cưới nàng. ”
A Tứ xấu hổ mặt đỏ lên, hắn đúng là thích Hiểu Hiểu, rảnh rỗi liền đi tìm nàng, mua cho nàng son phấn cùng đồ ăn vặt, hắn nghĩ rằng đại nhân không biết, lại không nghĩ đến đại nhân gì cũng biết.
“Dạ dạ, tiểu nhân bây giờ đi liền. ”
A Tứ vui vẻ a, có lời này của đại nhân, về sau đi tìm Hiểu Hiểu là danh chính ngôn thuận rồi.
Tạ Ngật chờ trong thư phòng, một lát sau, A Tứ dẫn Hiểu Hiểu vào cửa.
Không lâu sau khi Hiểu Hiểu đi vào, trong phòng ngủ chính Thẩm Thư Dao đã thu được tin tức.
Lúc đó nàng đang dựa vào trên giường, lắc chân xem thoại bản, vừa quay đầu liên thấy nha hoàn vội vàng tới báo: “Thiếu phu nhân, đại công tử mang Hiểu Hiểu vào thư phòng. ”
“Hiểu Hiểu nào?” Nàng không có ấn tượng gì.
Nha hoàn nhắc nhở nàng: “Là Hiểu Hiểu ở hậu viện quét tước. ”
Hậu viên nha hoàn không vào tiền viện, đây là quy củ, khó trách nàng không có ấn tượng.
“Mang đi thư phòng làm gì?”
Sách trên tay ném một cái, Thẩm Thư Dao tức khắc không còn hứng thú đọc sách, một lòng đều ở trên người Hiểu Hiểu kia.
“Không biết, là A Tứ lại đây đem người mang đi. ”
Nha hoàn suy nghĩ một chút, vội nói: “Nô tỳ trước đó liền nhìn thấy A Tứ tới tìm nàng, sẽ không phải…” Nha hoàn kịp thời im miệng.
Thẩm Thư Dao khẽ nhíu mày, Tạ Ngật bảo Hiểu Hiểu vào thư phòng? Vì cái gì?
Khẳng định là coi trọng nàng.
Thẩm Thư Dao biết được hắn sớm muộn gì cũng sẽ nạp thiếp, ngày này cũng tới thật rồi, vẫn là rất khó chịu. Nàng đại khái giống với mẹ nàng, là đồ ghen tị.
Cái đầu nho nhỏ uể oải ủ rũ, cảm xúc cũng đi xuống.
Giây lát, Tuệ Hương vào cửa, nhìn lên bộ dáng nàng vội vàng liền lại nói: “Hiểu Hiểu đi thư phòng, không phải chuyện lớn. ”
Thẩm Thư Dao ngẩng đầu, môi đỏ mấp máy, “Ngày mai chú ý Hiểu Hiểu kia đi. ”
← Ch. 13 | Ch. 15 → |